CHO NGƯỜI TÌNH LỠ

7:12 PM |
Người bước chân vui lao về phía rạng đông, mình bước chân quen đi vào vùng hoang mạc, tự lấp chôn đời bằng những cơn say. Ừ mà có gì để mà nhớ khi mình chỉ là người tình lỡ mà thôi.


Dạo này cứ hay đi sớm về muộn, có lúc đôi ba ly bia với bạn bè đồng nghiệp quên mất thời gian, phụ nữ uống rượu – không biết đó là điều đáng vui hay đáng buồn nữa. Có hôm về đến nhà nằm lăn ra nệm mà đầu óc cứ nhớ về người xưa, say rượu vậy chứ trong suy nghĩ ước gì lúc này có ai đó cho mình gối đầu lên, có ai đó luồn tay vào tóc, xoa xoa đầu và bảo rằng “hãy ngủ đi”. Cô đơn gì mà đến nỗi tội nghiệp…!

Phụ nữ bây giờ đa số đều biết uống rượu, do nhu cầu giao tiếp xã hội ngày càng rộng rãi và phát triển, vị thế phụ nữ trên trường quốc tế ngày càng được củng cố, đi kèm theo đó hằng hà xa số buổi party, liên hoan, event nhỏ to các loại… Không biết uống lâu dần cũng biết mà thôi, chỉ là ít hay nhiều. Nhưng phụ nữ uống rượu để say thì chỉ có một, chính là TÌM QUÊN. Nói vậy nghĩa là thừa nhận rằng mình cũng đang tìm quên, ừ thì là vì cứ nhớ nên mới cần tìm quên, mà tìm hoài sao mãi không quên được…

Chia tay rồi đường ai nấy đi. Người bước chân vui lao về phía rạng đông, mình bước chân quen đi vào vùng hoang mạc, tự lấp chôn đời bằng những cơn say. Ừ mà có gì để mà nhớ khi mình chỉ là người tình lỡ mà thôi. Lúc say ngồi trách ông Trời tại sao không cho gặp gỡ người mang định mệnh mà cứ cho gặp gỡ người của nhân duyên để rồi duyên đến duyên đi, còn định mệnh chờ mãi chẳng thấy. Ông Trời chắc không có yêu nên đâu biết rằng mỗi lần trải qua nhân duyên là người ta lại ít nhiều đau khổ, mất mát, tổn thương… đến nỗi khi gặp đúng người mang định mệnh của mình - người ta đã chẳng còn nguyên vẹn con tim để hiến dâng lần cuối.


“Gọi nhau ba tiếng cố nhân ơi, sao buồn như chơi vơi…”

Thôi đành nước chảy hoa rơi, có chăn có gối vậy mà sao chẳng nợ chẳng nần, cố gắng tìm nhau mấy cũng bằng thừa. Lần đầu tiên trong đời mơ ước “Giá mà mình nợ nhau chút tơ duyên”, có lẽ bây giờ không phải gọi nhau là Người Tình Lỡ. Những ngày giấu nỗi sầu trong men rượu, chợt nhận ra mình đã quá nặng tình, còn người thì quá đa tình. Đành thôi, chẳng trách…

Sau này chẳng biết có còn gặp lại nhau không? Nếu không quên được thôi cứ để thời gian làm hộ chuyện đó vậy, có gì mà thời gian không làm được đâu, sắt đá còn phải mòn huống chi trí nhớ, huống chi con tim.

Sáng ra ngửa mặt lên trời hứng nắng cho tỉnh cơn say, ông Trời chiếu từng đợt nắng lung linh xuyên qua kẽ tay như trêu đùa mình yêu dại khờ, mà kệ đi, không yêu dại khờ lấy đâu ra…người tình lỡ?

Gấu của tôi

8:04 PM |
Chằng cần phải thật là to,gấu của tôi chỉ vừa đủ đề cho tôi ôm vào mỗi tối ,đủ đề tôi ôm trọn gấu vô lòng mỗi khi tôi buồn  mỗi khi khi tôi nhớ .
vân 23 tuổi cái tuổi chẳng còn trẻ để tung tăng bay nhày ,thay vào đó là những lo toan đời thường ( cơm áo gạo tiền )cho chính cái bản thân mình xa hơn 1 chút là có tí gì đó tít góp .
23 tuổi cái tuổi chuẩn bị già  .thế  mà vẫn còn trẻ con lắm cứ nghĩ mình vẫn còn trẻ lắm 30 kìa mới gọi là già 23 mà việc gì phải  lo .cái suy nghĩ sao mà thấy nó non nớt quá .
vì thời gian trôi qua nhanh lắm mới ngày nào còn ô mai chà chanh chém gió cùng lũ bạn giờ  quay đầu lại   thấy mình đã dần già rồi.
cái tuổi 18 rồi cái tuổi 20 nó đi qua lâu rồi nhưng có lẽ ấn tượng nhất đối với tôi là cái tuổi 21 .
cái tuổi tôi biết yêu một người .vân mới đó mà nhanh quá yêu nhau chớp nhoáng thế mà gần 1 năm và cũng xa nhau gần nửa năm rồi ấy nhỉ .
anh đến làm cuộc sống của tôi thay đổi . có người thương tôi,yêu tôi,quan tâm tôi lo lắng cho tôi .cái tính tự lập của tôi mất dần đi từ nhưng quan tâm từ anh.
để khi anh đi tôi lại phải học lại từ đầu cái thói của chính tôi tạo ra ,bắt đầu lại cái quy định cái cánh sống vốn dĩ đã quen thuộc với tôi suốt 20 năm qua 


chỉ tróng 1 năm anh tới cái thói quen 20 năm chở thành xa lạ với tôi  .
để rồi khi buôn tay ,tôi như đứa trẻ con tập đi trên chính con đường tôi đã từng chạy nhảy mà không sợ vấp ngã .
nhưng rồi cái cuộc sống vốn quen thuộc đó lại dần dần hình thành trong tôi .nhưng nhiều khi thấy sao xa lạ quá .
à quên còn gấu của tôi nữa chứ ,con gấu bông anh tặng tôi ngày sinh nhật .lần đầu tiên trong đời suốt 23 năm qua lần đầu tiên có người tặng tôi gấu bông .tôi vui lắm và chẳng còn thèm thuồng hay ganh tị với đám bạn  vì giờ tôi cũng có gấu của riêng tôi.
tôi ôm em mỗi tối ngày có em tôi thấy vui khi nhìn em làm tôi nhớ nhớ tới một người .tôi chĩ biết tôi yêu em từ cái ngày em thuộc về tôi .yêu em nhiều lắm.
ấy thế mà nhiều lúc giận hờn người ta tôi quảng em sang một bên nhưng chỉ được một lúc thôi lại kéo em lại ôm  em vào lòng và  thủ thỉ đủ điều .
nghĩ ra thấy cũng ngớ ngẩn .nhưng biết làm sao khi tôi xem em là hình  bóng của người ta .
nhưng rồi cái khoảng thờ gian đó  tôi ghét em nhìn thấy em làm tôi ,tôi nhớ và có nhiều lần tôi...
giận ai kia buôn tay ai kia cũng làm tôi và em xa nhau gần 1 tháng .tôi giận tôi bỏ em vào một góc  đựng đồ  nhiều khi liếc mắt nhìn  em tôi vừa buồn vừa thấy tội thương em .
rồi thời gian qua cũng khiến tôi thương em yêu em trở lại  .sau ngần ấy thời gian chẳng buồn tới em .tôi ôm em vào lòng thủ thỉ đủ thứ như 2 đứa bạn thân lâu ngày gặp nhau .
tôi vui toi cười khi tình yêu  của tôi cho em trở lại .
nhưng có lẽ ty... thì đã mải xa rồi.
nhìn lại cũng tại tôi .lỗi tại tôi tất cả ( tùy duyên  thôi có lẽ thế )
và cái thói quen ôm em mỗi tối mỗi khi buồn mỗi khi ở nhà trở thành một phần trong cuộc sống của tôi 
à mà mỗi lẫn tắm rửa cho em là mất tới 2 đến 3 ngày em mới khô,
và mỗi tối đó là tôi chỉ có một mình  không em không có gì để ôm thấy trống trải kiều gì á cảm giác thiếu vắng đi một thứ quen thuộc .
và  tôi y em nhiều lắm quen cái cảm giác bên em  
 đi qua yêu thương niềm tin của tôi đần mất dần vào thứ ty phù phiếm 
tôi chỉ muốn bình yên cùng những chuyến đi động hành 
 em gấu của tôi chẳng lớn củng chẳng nhỏ .đủ đề tôi ôm trọn vẹn em vào lòng 
( lê hạ) thu qua xuân đến đông lại về 

MẸ VÀ XÃ HỘI ĐÃ DẠY CON TRAI NHƯ THẾ

12:02 AM |
MẸ VÀ XÃ HỘI ĐÃ DẠY CON TRAI NHƯ THẾ

“Con trai mẹ đã 18 tuổi rồi, sau ngày mai cổng trường cấp III khép lại, một cánh cửa lớn hơn, tươi sáng hơn đó là Đại học. Rồi ngày mai đứa con trai bé bỏng sẽ không chờ mẹ buông màn mỗi khi đi ngủ, một đống quần áo bẩn mỗi lần đi đá bóng mẹ không thể giặt cho, sáng sáng đến trường cơm nóng đã chuẩn bị sẵn, quần áo được là phẳng lì mùi thơm tho, hồn nhiên đạp xe đến trường… Mẹ nói xã hội phức tạp lắm, liệu đứa con bé bỏng của mẹ có đương đầu tốt trước những “cám dỗ” không đây!" Mẹ lo lắng khôn nguôi:


Mẹ bảo: Mẹ tặng con thân xác. Nhưng xã hội dạy con cách làm người.

Con may mắn được sinh ra trên cõi đời này, nhưng may mắn hơn con lại là đứa con bé bỏng của mẹ. Mẹ thường nói đùa: “18 tuổi rồi đấy sao cứ như con nít vậy?”. Đúng vậy, 18 tuổi sinh ra trong gia đình gia giáo, bố mẹ cưng chiều từ nhỏ đến lớn chỉ biết ăn với học. Được sống trong vòng tay an toàn như thế, ngày mai con sẽ học ở trên tỉnh – nơi xa xa ấy có đầy rẫy những cạm bẫy, mẹ biết những thứ đó có thể làm cho con tốt lên về mọi thứ nhưng chính những thứ đó sẽ làm cho con mẹ thay đổi hoàn toàn.

18 tuổi mà, cái tuổi đang phát triển về tâm, sinh lý, ở cái tuổi sẽ nhanh nhạy bắt chước mọi thứ. Mà ở “ngoài kia” chí ít con mẹ cũng sống và học tập ít nhất là những năm đại học, bốn năm - một thời gian không ít để con trường thành về mọi mặt. Mẹ mong con trai sẽ không bị xã hội “biến hoá” thành những tên tội đồ, mong con hãy tiếp thu những điều hay nhưng hãy mạnh dạn học hỏi nhé, mẹ nói thế con đừng nghĩ xã hội nguy hiểm lắm, phải “khép kín” với bốn bức tường trong phòng thôi.  Đừng nghĩ thế ! Chủ động học hỏi những điều hay con sẽ thành tài!

Mẹ dạy: “Tình cảm mới là trên hết. Xã hội “gào lên” : Không có tiền thì tình cũng như không”.

Vậy là con trai mẹ đã may mắn đậu vào một trường đại học tận Thủ đô. Ngày đầu ra phố con cứ ngỡ mình đang đi một nước nào đó ở Châu Âu, vì quê mình toàn đồng ruộng mênh mông, cò bay mỏi cánh. Con đã nghe theo lời mẹ, con luôn coi trọng tình bạn bất kể đứa bạn nào cần là con giúp, giúp một cách vô tư và thoải mái, con đã nghe mẹ thấy người nghèo, ăn xin là con sẵn sàng bỏ ra dăm ba ngàn đồng mặc dù tiền con không nhiều…

Thế nhưng mẹ ơi! Những lúc con ốm mệt quá chẳng muốn nấu ăn, gọi mấy đứa bạn sang phụ giúp với, nhưng con gọi mãi, chờ mãi chẳng thấy đứa nào bén mảng tới cả, ngày đó con nằm trượt dài mệt mỏi đầy thất vọng trên chiếc giường lạnh lẽo. Đến ngày hôm sau con đến lớp hỏi tại sao bọn mày không bắt máy, nó bâng quơ bảo: “Bọn tao xin lỗi nhé! Bận quá!”.

Con kể mẹ nghe: Thực ra con đã bị đánh lừa bởi những người ăn xin ngoài kia mà con thường cho tiền là những con người giả mạo, sự thật đó là những kẻ siêng ăn nhác làm nên cứ “tận dụng” lòng thương cảm của người khác mà thôi.


Đó chỉ là một trong hai ví dụ mà xã hội đã cho con thấy được mà thôi, con biết mẹ nói không bao giờ sai vì tình cảm đặt trên hàng đầu đó là đạo lí muôn đời, những kẻ “cặn bã” của xã hội rồi một ngày sẽ chịu hậu quả mà mình tạo ra. Con tin vào điều ấy. Thế nhưng nếu cứ quá tin thì mình sẽ bị “bắt nạt” mãi mà thôi, hãy dựa trên tình cảm cao quý và học cách sống khôn khéo sẽ chẳng có ai lừa được ta.


Mẹ nói: “Nhan sắc không quan trọng. Xã hội “cười trừ”: Không có nó con mất người yêu thôi”.

Con may mắn được sở hữu nét đẹp của bố và mẹ, người ta thường gọi con dễ thương thế, mấy đứa bạn cùng trường đi qua thì thầm: “Thằng này đẹp trai nè”. Con cũng chẳng bận tâm về điều đó làm gì. Nhưng rồi một ngày, thằng bạn thân cùng phòng chia tay với người yêu, thấy nó khóc, vì chưa có người yêu nên con cũng không biết tình yêu đối với nó lớn chừng nào khiến nó có thể khóc vì một đứa con gái. Nó tủi thân bảo: “Người yêu chia tay vì nó quá xấu trai, mỗi khi đi chơi bạn bè cô ấy chế giễu”.

Mẹ ơi! Sao lại thế nhỉ? Con ngốc đến ngu si như vậy đấy, xã hội trọng cái đẹp như vậy sao? Đúng vậy, thảo nào con thấy những bạn hot girl luôn có đại gia theo đuổi, còn những bạn kém xinh hơn, nói thẳng ra là xấu, suốt ngày cặm cụi đi học, lúc tan ca lại về phòng trọ. Rồi có ngày một người từ đâu đến nhờ con làm người mẫu ảnh cho shop thời trang của họ và trả mức tiền cao khủng khiếp. Đến bây giờ con nhận ra: Đẹp có lợi thật đấy!

Nhưng mẹ nói sâu xa mà con chưa thể thấy hết được: Rồi một ngày chúng ta ra trường khi đó công việc luôn đặt lên đầu tiên, chứ quan tâm sắc đẹp làm gì, vậy tại sao hot girl lại “bám đuôi” những boss bụng bự… "Sắc chỉ được một thời và là cái bên ngoài khi chúng ta gặp nhau, còn cái tâm, tính cách bên trọng mới quan trọng, nó “chèo lái” chúng ta đến suốt cuộc đời.”

Và con đã hiểu: “Mẹ yêu con vô điều kiện, nhưng xã hội phải “kiêu ngạo” bảo: có điều kiện mới yêu con”.


21 tuổi rồi đấy, bây giờ thì con đang sống xa gia đình thực sự, con phải tự lập cho cuộc sống sau này của mình nữa. Tuy bây giờ con vẫn đang ngồi trến ghế giảng đường Đại học nhưng vẫn đang "ăn bám" tiền bố mẹ nhiều lắm.

Những ngày như mùng 8-3 đến gần, càng làm cho con thêm cồn cào vì nhớ mẹ hơn,  thường thì một năm con chỉ về nhà có hai lần nên chỉ có những cuộc trò chuyện chủ yếu đều qua chiếc điện thoại hay máy tính vô cảm thôi.

Bây giờ mái đầu mẹ đã có hai màu rõ rệt nên cũng chẳng khuyên con trai mẹ như cái ngày đầu lên phố học tập. Mẹ vẫn luôn mong chờ và dang rộng vòng tay đón con vào lòng mỗi ngày, mẹ sẽ nấu những món ăn dân dã cực ngon mà giữa chốn hào hoa, tráng lệ làm sao có được.

Ở đây người ta cư xử nhau “bằng tiền” thôi mẹ ạ, con phải có “điều kiện” thì người ta mới “thương yêu” con. Nhưng bây giờ con khôn hơn rồi, con trai mẹ đã mạnh mẽ, đủ dũng cảm và nghị lực cộng với “tình cảm con người” mà mẹ đã truyền lại, con sẽ không để ai “hạ gục” được đâu, rồi từ từ con sẽ dùng bàn tay và đầu óc để “tóm” lấy xã hội, để nó không “chi phối” mình nữa đâu ạ.

8 BIỂU HIỆN GIÚP "LẬT TẨY" NHỮNG CHÀNG YÊU GIẢ TẠO

11:58 PM |
Những biểu hiện dưới đây cho thấy chàng không coi trọng tình cảm của bạn hay chưa yêu bạn chưa thật lòng.


1. Rất hiếm khi nói nhớ bạn

Nhớ nhung là cảm giác thường trực của những ai đang yêu, tuy nhiên chàng lại chẳng có khái niệm này và rất ít bày tỏ với bạn điều ấy.

2. Ngại đi chơi với bạn ở chỗ đông người

Bởi lẽ chàng sợ phải công khai mối quan hệ do không coi đó là tình yêu đích thực hoặc để sau này chia tay thì còn có “đường chuồn”.

3. Né tránh giới thiệu bạn với gia đình

Cũng từ tâm lý chưa xác định sẽ đi cùng bạn đến hết con đường, nên chàng không muốn gia đình biết mối quan hệ giữa hai người.

4. Hay nhờ bạn mua thẻ điện thoại, nhưng lại ít nhắn tin, gọi điện cho bạn

Không chỉ yêu đương giả tạo, chàng trai này còn bị liệt vào danh sách “hội những người cuồng đào mỏ”.

5. Chẳng mấy khi nói lời yêu thương ngọt ngào

Với những ai yêu chân thành, được nói những lời ngọt ngào với nửa kia là niềm hạnh phúc lớn lao. Trái lại, họ rất ít khi làm điều ấy với bạn, hãy xem xét lại mối quan hệ nhé!

6. Hay bắt bạn phải chờ đợi

Dù không bận việc gì quá quan trọng, nhưng chàng luôn để bạn trong trạng thái chờ đợi mỏi mệt.

7. Ít có cử chỉ chăm sóc ân cần

Bạn thèm bát cháo hành khi ốm, nhưng chàng thì luôn “lặn tăm” vào những lần như thế.

8. Hay so sánh bạn với cô gái khác

Bạn luôn bị đặt lên bàn cân - điều này chứng tỏ chàng không chấp nhận được nhược điểm của bạn và sẵn sàng từ bỏ nếu có cô gái khác tốt hơn.

15 DẤU HIỆU KHÔNG THỂ BỎ QUA KHI ĐANG YÊU

11:48 PM |
15 dấu hiệu dưới đây sẽ giúp bạn nhận thấy mình đang ở trạng thái, cảm xúc nào khi đang yêu nhé!

1. Giai đoạn đầu, bạn luôn cảm thấy tình yêu thật ngọt ngào và mang sắc hồng rực rỡ.
2. Sau đó, đột nhiên, tình cảm nhạt dần…
3. Bạn hay dùng tên thú cưng để gọi “yêu” nửa kia.
4. Bạn yêu đời và thích hát những bài hát tình yêu lãng mạn.
5. Lúc xem phim tình cảm, bạn mới ồ lên tâm đắc: “Bây giờ thì hiểu rồi nha!”
6. Bạn thích gửi cho người ấy những bức ảnh về các loài động vật có đôi với dòng chú thích: “Chúng ta”.
7. Bạn thích để ảnh nền điện thoại là ảnh chụp chung cả hai người.
8. Trong mắt người thân, bạn "bỗng dưng" lặn mất tăm, mất tích.
9. Đôi khi, hai bạn chỉ cần ngồi cạnh nhau trong yên lặng.
10. Càng yêu, sở thích, ngoại hình càng giống nhau.
11. Mỗi sáng thức dậy, bạn luôn nghĩ tới người ấy.
12. Khi yêu, ngay cả những hành động đơn giản nhất cũng trở nên đáng yêu.
13. Mới xa nhau có vài phút mà bạn đã cảm thấy nhớ người ấy.
14. Các bạn thường lên kế hoạch cho những chuyến du lịch cùng nhau.
15. Và thường xuyên mơ về một tương lai với mái ấm gia đình, có những đứa con xinh xắn và thú cưng.
15 DẤU HIỆU KHÔNG THỂ BỎ QUA KHI ĐANG YÊU

Cô gái mà Anh yêu...

12:24 AM |

Em biết anh yêu cô gái ấy, cô gái lúc nào mắt cũng buồn và bờ môi biết đỏ, cô gái lúc nào cũng cần sự chở che từ phía anh.

Cô gái mà anh yêu, tóc đen và hay mặc váy...
 
Em khác cô ấy, tóc buộc cao, áo phông rộng và quần jeans bụi bặm. Em không thích mỗi lần anh so sánh, này em xem, mặc váy trông thật là xinh đẹp.
 
Đi bên đời anh, em như cô em gái nhỏ vui vẻ yêu đời, thỉnh thoảng lại để ý đến một vài chàng trai lạ. Đôi khi, ừ thì thỉnh thoảng đấy, anh cũng dành cho em chút quan tâm đời thường, như một kiểu người anh trai đi xa lâu ngày về thăm em gái. Em đành lén giấu tủi hờn vào những trang nhật ký viết hằng đêm.
 
Cô gái mà anh yêu không tranh giành tình cảm của anh dành cho em...
 
Vì anh yêu cô ấy thật lòng, em chẳng dám trách anh đâu. Em chỉ trách mình sao lại ngốc nghếch đến vậy, ngốc nghếch khi tự đặt bản thân vào mối tình đơn phương, mối tình ba người chỉ có mình em biết. Mọi thứ đang chảy trôi mà bỗng nhiên chững lại. Em rơi vào chênh vênh.
 

Cô gái mà anh yêu, mỏng manh, yếu ớt, và không còn bên anh nữa...
Cuộc tình kết thúc trong sự chán nản của người ở lại. Anh à, đừng nhìn em như một người thay thế, bởi dẫu có mạnh mẽ đến nhường nào, thì đằng sau lớp vỏ bọc, người con gái đều giữ riêng cho mình chút yếu lòng cố hữu. Trái tim em biết rằng nó đang nhìn về phía anh, nhưng lý trí em bắt em phải chọn lựa để rồi quyết định thêm nhiều lần nữa,rằng sẽ phải đi về phía không anh.

Có phải vì em mạnh mẽ quá, nên anh cho rằng mình thừa thãi khi bên em, chẳng phải âu lo về việc ngày hôm nay em cảm thấy thế nào.
 
Có phải vì em lúc nào cũng cười, nên anh nghĩ mình không cần mang lại niềm vui cho một người luôn hạnh phúc?
 
Có phải chăng do em diễn đạt vai cô em gái nhỏ, nên anh tin, em sẽ tự mình làm yên vui trái tim bé bỏng luôn đập khẽ khàng nơi ngực trái?
 
Em đứng lại nhìn chặng đường đã qua, chặng đường mà dành cho anh quá nửa phần tình cảm, dành cho cô gái mà anh đã yêu chút hờn ghen xen lẫn sự khát khao. Em mong mình được anh yêu thương, được anh quan tâm như cách anh vẫn làm với cô gái ấy. Con gái mà, ai chẳng muốn được chở che, nhất là sự chở che từ người mình yêu thương.
 
Chúng ta luôn ích kỷ trước hạnh phúc. Hạnh phúc cứ nhảy nhót như một thứ sinh vật hiếu động, ở cạnh người này chán rồi lại đến với kẻ khác. Em dẫu có giữ chút hạnh phúc nhỏ nhoi khi bên anh, thì sẽ đánh mất những hạnh phúc lớn lao đang đợi em ở phía trước. Em đi, rời xa anh như cách cô gái ấy đã làm, vì em hiểu, chẳng cô gái nào chấp nhận một tình yêu chắp vá, cũng chẳng có cô gái nào chấp nhận mình mãi là kẻ thế chân. Có bao giờ anh hiểu, em cũng yêu anh nhiều như cô gái ấy, chỉ khác là không thể trao anh…

tùy duyên thôi em nhé!!!

12:20 AM |
một cảm giác khó tả ,một thứ không có chữ viết ra cũng chẳng thể nói thành lời đó là tâm trạng của em lúc này và có lẽ đó cũng là tình cảm giữa hai chúng ta .
tốt với một người xa lạ có phải em sẽ phải chịu thiệt đúng không anh .mà anh thì quá là xa luôn  
em chẳng biết gì về anh ngoài trừ một số thông tin cơ bản mà người với người khi nói chuyện với nhau cần biết
chấm hết !
một tháng  ,hai tháng ,3 tháng, những câu chuyện về anh cứ dài  dài ra theo thời gian.
ngồi nghe anh kể lúc đó thấy thương anh nhiều hơn và em biết mình sẽ phải chịu thiệt nhiều hơn
trong phòng cùng bốn bức tường  mắt dán vào cái màn hình máy tính tay gõ phím loạn xạ  cứ như chim gõ kiến đang đói  . cố gắng ăn thật nhiều  thật nhiều  đề lấn áp đi cái đói nó phải chịu
để viết  cho anh một ít những khoảnh khắc
em ở nhà giữ gìn sức khỏe  và đừng buồn nhe anh đi thứ  tư anh về rồi ( nghe nó buồn buồn sao ak)
thật sự em chẳng muốn ở nhà của anh với bốn bức tường đâu không anh nó chống trải kiểu gì ấy
thấy thiếu  một thứ vốn chẳng phải của ta.
viết đến đây thì.
 vô tình đọc được những dòng tâm sự của ai đó thấy chạnh  lòng  để cảm xúc buông theo cảm xúc 
umk vốn dĩ ta đâu là gì của nhau giữa cái vốn cuộc sống quá ư nhỏ bé này
anh và em cũng chỉ là  những hạt cát nhỏ bé giữa cái sa mạc mênh mông  chúng ta cứ vô định cuốn theo gió để bay đi mà không biết cái đích mình hướng tới là gì  
em tự hỏi mình và tự nhủ lòng  umk thì cứ kệ ( tiếng kệ sao nghe nó nhói lòng mà  buôn nặng   )
tùy duyên   mình cứ để tùy duyên thôi em ơi đừng nói trước điều gì mà sao em thấy nó   khiến ta phải suy nghĩ nhiều quá
 em chẳng đủ tin tưởng vào  tình yêu mới 
chẳng đủ yêu thương để thương yêu một ai đó hết lòng
chẳng đủ bản lĩnh đề nói thẳng lòng mình
umk vậy ta cứ để tùy duyên thôi nhe
người ta nói duyên do trời đĩnh còn phận do mình định ta đã có duyên vậy còn phận ?
có thể em ích kỷ khi quá khứ em chưa tù bỏ  nhưng hiện tại em đã chấp nhận một phần
ai cũng đã  từng  đi qua thương  nhớ
và ác khẳng em và anh hôm nay
cũng có ít một lần như thế
tính viết cho anh những cảm xúc trong em, mà cảm xúc của em  đã buông theo cảm xúc của ai  kia nhiều khi ta vô tình bắt gặp nhau ,ta vô tình bắt gặp đôi dòng  suy tư.của chính người ta .và rồi nhựng suy tư này có lẽ dành cho ta nhiều hơn cho ai kia 
umk thôi thì ta cứ để tùy duyên thôi anh nhe!