Cùng xem xe đạp điện tự chế cực độc

2:17 AM |

Như đã biết, xe đạp điện là một loại phương tiện vừa nhỏ gọn, vừa tiện dụng, giá cả cũng không quá đắt đỏ so với dòng xe máy điện, xe máy hay ô tô.

Với những lợi ích tuyệt vời như thế, anh Hiển, một người chơi xe ở Tây Ninh cho ra đời mẫu xe đạp điện độc đáo có ngoại hình ấn tượng.

Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 2

Mẫu xe khi đã hoàn thành, mang hình dáng thể thao của một chiếc xe địa hình chứ không như những mẫu xe đạp điện dáng "nữ" hiện nay. Tổng trọng lượng 47 kg. Tốc độ tối đa 45 km/h.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 3

Cặp lốp đặt mua tại Campuchia.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 4
Bánh trước với phanh đĩa.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 5
Cặp bass lắp vào bánh sau.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 6
Nạng lắp phuộc trước tự chế.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 7
Bass lắp bánh trước tự chế.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 8
Giò đĩa sử dụng bạc đạn.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 9
Các chi tiết "đồ cổ" trên xe.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 10
Mô hình. Phuộc trước của Honda Win 100 đã cắt ngắn ty phuộc.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 11
Mô phỏng vị trí đặt 4 bình ắc-quy.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 12
Khung sườn chứa bộ ắc-quy đã hoàn thành.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 13
Bắt khung lắp yên xe.
Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 14

Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách 15
Khung xe làm hoàn toàn từ inox, giảm xóc sau của xe tay ga Attila.

Một vài tác dụng cực tốt của xe đạp điện, mà có thể bạn chưa biết :

Đi xe đạp điện là một cách thức tuyệt vời nhằm rèn luyện sức khỏe hàng ngày. Thực tế, đi xe đạp điện giúp cơ thể hoạt động một cách nhẹ nhàng và không tốn nhiều sức lực.


Xe đạp điện tự chế rất độc đáo, phong cách
Khi sử dụng xe đạp điện, có nhiều ưu điểm mà bạn không nhận ra:
- Tăng cường hoạt động của tim phổi
- Duy trì phát triển sự linh hoạt, cơ bắp và thăng bằng
- Tăng cường độ rắn chắc của xương
- Tăng cường thêm sức khỏe giúp chống lại mệt mỏi hiệu quả hơn
- Giảm lo lắng và trầm cảm

Bên cạnh đó,trên thế giới, những người bị tiểu đường cũng được khuyến cáo nên sử dụng xe đạp điện và ngoài ra sử dụng xe đạp điện còn giúp chống trung thư. Tiến sĩ Grillon đã khẳng định: " Thực tế qua các nghiên cứu, việc đạp xe giúp giảm 25% tỉ lệ bị ung thư ruột, ung thư vú và đang cố gắng để cải thiện liên quan đến tuyến tiền luyệt".

Để được tư vấn thêm về xe đạp điện, xin vui lòng liên hệ :

Tổng đại lý Xe đạp điện Việt Nam chuyên phân phối Xe đạp điện được nhập khẩu trực tiếp và là nhà phân phối chính thức của hãng Yamaha, Honda, Geoby, GIANT, DK Family, Bridgestone, xe thương binh, otô.điện... tại Hà Nội, tp Hồ Chí Minh và các tỉnh của Việt Nam
Xin chào mừng và cảm ơn quý khách đã dành thời gian xem mặt hàng xe đạp, xe đạp điện của chúng tôi.
Tổng đại lý xe đạp điệnxe máy điện Hà Nội chuyên phân phối xe đạp trẻ em, xe đạp thể thao, xe đạp địa hình, xe đạp điện, xe máy điện Đẹp Mới Độc tại các tỉnh của Việt Nam với giá tốt nhất đến tay người tiêu dùng. Đến với chúng tôi đảm bảo quý khách sẽ hài lòng về chất lượng, mẫu mã cũng như giá cả và dịch vụ hậu mãi sau bán hàng.

Xe đạp điện Hà Nội chuyên phân phối Xe đạp điện được nhập khẩu trực tiếp và là nhà phân phối chính thức của hãng Yamaha, Honda, Geoby, GIANT, DK Family, Bridgestone, xe thương binh, otô.điện... tại Việt Nam. Đến với chúng tôi Quý khách sẽ hài lòng về chất lượng, mẫu mã đa dạng và phù hợp với mọi lứa tuổi, mọi phong cách. Chúng tôi tin tưởng rằng Xe máy điện, xe đạp điện sẽ là sự lựa chọn thông minh nhất cho Quý khách không chỉ trong hiện tại mà còn trong tương lai.

Với phương châm luôn luôn vì khách hàng và hướng tới dịch vụ vàng. Chúng tôi luôn sẵn sàng phục vụ quý khách. Dịch vụ bảo hành và bảo trì luôn được chúng tôi quan tâm và cam kết thực hiện.

Chúng tôi luôn mong muốn  được hợp tác với quý khách là các đại lý, nhà phân phối và quý khách tiêu dùng trên toàn quốc.

Để chiêm ngưỡng và chạy thử các loại xe Xin quý khách hãy đến showroom với các sản phẩm của chúng tôi hoặc liên hệ trực tiếp với chúng tôi để nhận được tư vấn tốt.

Tổng đại lý Xe đạp - Xe điện Hà Nội
Địa chỉ: 49 Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, HN
Tel :  0989.099.454 - 098.994.8696
Email: tuvan@xechaydien.com
Web: www.xechaydien.com


Ebook Trò Chơi Vương Quyền Phần 1A Sói Tuyết Thành Winterfell full prc pdf epub [Best Seller]

2:04 AM |

Tên Ebook: Trò Chơi Vương Quyền 1A Sói Tuyết Thành Winterfell (full prc, pdf, epub)

Tên Tiếng Anh: A Song of Ice and Fire hay Games Of Thrones
Tác Giả: George R. R. Martin
Thể Loại: Giả Tưởng, Tiểu Thuyết
Dịch Giả: nhóm VTBT
Nguồn: viettorrent.vn
Ebook: daotieuvu.blogspot.com

Ebook Trò Chơi Vương Quyền Phần 1A Sói Tuyết Thành Winterfell full prc pdf epub

Ebook Trò Chơi Vương Quyền Phần 1A Sói Tuyết Thành Winterfell full prc pdf epub


Giới Thiệu:

Trò chơi vương quyền Game of Thrones (được biết đến với tên gọi A Song of Ice and Fire hay Game of Thrones) là bộ tiểu thuyết sử thi hùng tráng của nhà biên kịch, nhà văn Mỹ nổi tiếng George R. R. Martin. Martin bắt tay vào viết bộ tiểu thuyết này năm 1991 và xuất bản tập đầu tiên, A Game of Thrones,  vào năm 1996. Sau đó, ông dần mở rộng kế hoạch 3 tập đầu tiên thành 4, 6 và cuối cùng là 7 tập. Tập 5 – A Dance with Dragons hoàn thành sau hơn 5 năm và được xuất bản vào năm 2011. Cuốn thứ 6 – The Winds of Winter vẫn đang được ông thực hiện. Bộ tiểu thuyết đã được bán bản quyền trên 40 nước. Tại Mỹ, tập thứ tư và thứ năm liên tục đứng ở vị trí số một trong Danh sách bán chạy nhất tại nhiều bảng xếp hạng uy tín như New York times, Amazon… Về số lượng, series này đã bán được hơn 7 triệu bản tại Mỹ và hơn 22 bản trên toàn thế giới. Kênh truyền hình HBO đã chuyển thể bộ tiểu thuyết này sang series phim truyền hình chất lượng cao, đậm chất Hollywood khiến danh tiếng của bộ sách cũng như tên tuổi của tác giả ngày càng vang xa. Bộ sách cũng được chuyển thể thành game phục vụ độc giả yêu thích.

Bộ Sách gồm 7 Quyển:

1. A Game of Thrones (1996)
2. A Clash of Kings (1999)
3. A Storm of Swords (2000)
4. A Feast for Crows (2005)
5. A Dance with Dragons (2011)
6. The Winds of Winter (Đang thực hiện)
7. A Dream of Spring (Đang thực hiện)



Bộ tiểu thuyết còn được biên soạn thêm ba phụ bản được phát hành từ năm 1996 đến năm 2003:
- Blood of Dragon (1996): được lấy từ các chương Daenerys trong A Game of Thrones.
- Path of Dragon (2000): dựa trên các chương Daenerys trong A Storm of Swords.
- Arms of the Kraken (2003): dựa trên các chương Quần Đảo Sắt trong A Feast of Crows.

Trò chơi vương quyền Game of Thrones lấy cảm hứng từ tiểu thuyết "Cuộc chiến hoa hồng" và "Ivanhoe". Từ dự định viết một bộ ba tập lúc ban đầu, đến nay Martin đã đẩy kế hoạch đó lên thành bảy tập; và tập năm của bộ sách đã được phát hành vào 12/07/2011 vừa qua.

Bộ sách viết về cuộc tranh giành quyền lực của bảy lãnh chúa vùng đất Weterlos và Essos, gồm những khu vực do các dòng họ lớn cai trị, trong bối cảnh nhiều thế lực đen tối có sức mạnh siêu nhiên như người Ngoại nhân, quỷ bóng trắng... luôn đe dọa xâm chiếm Weterlos.

Lấy cảm hứng từ các sự kiện lịch sử như lịch sử nước Anh thời kỳ "Cuộc chiến hoa hồng", nhưng Martin cố tình bất chấp các quy ước về thể loại giả tượng để viết nên bộ tiểu thuyết này. Bạo lực, tình dục và sự mơ hồ về đạo đức thường xuyên hiển thị trong tác phẩm của ông. Nhân vật chính thường xuyên bị giết, các sự kiện được nhìn nhận dưới nhiều góc nhìn khác nhau, kể cả qua cái nhìn của các nhân vật phản diện, điều này khiến độc giả không thể nghiêng về các nhân vật "anh hùng" như các cuốn tiểu thuyết thông thường khác; đồng thời cũng khẳng định thêm sự thật rằng những nhân vật anh hùng không thể đi qua các biến cố mà không bị tổn thương, mất mát giống như trong đời thực. Chính vì vậy, Trò chơi vương quyền nhận được vô số những lời khen ngợi về chủ nghĩa hiện thực. Đồng thời bộ tiểu thuyết cũng nhận được những bình luận quan trọng về vai trò của phụ nữ và tôn giáo được thể hiện trong Trò chơi vương quyền Game of Thrones.

Mời các bạn đón đọc phần đầu tiên trong series Trò chơi vương quyền Game of Thrones, Sói Tuyết Thành Winterfell.


download ebook hamlet full prc pdf epub

EPUBBox  ||  Mediafire


PDFBox  ||  Mediafire


PRC: Box  ||  Mediafire

[Truyện ngắn] EM SẼ BẢO VỆ ANH CHO TỚI LÚC EM NGỪNG THỞ!

12:13 AM |
"Em sẽ bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở!" truyện ngắn sưu tầm cực hay và cảm động nhé các bạn. Blog truyện- BlogTM xin được giới thiệu đến các bạn truyện ngắn này. Hãy đọc và cảm nhận.

Khônggggggggggg- Tiếng la đau đớn phát ra từ cánh cửa Thánh Đường. Mọi người quay lại, 1 cô gái đang giàn giụa nước mắt, hình như cô đang đau khổ khi chứng kiến cảnh này.

Buổi lễ bị gián đoạn bởi 1 nhân vật không mời mà tới, mọi người xì xầm pha lẫn với ngạc nhiên và khó hiểu.

- Băng Băng- Tiếng chạy pha lẫn với tiếng kêu, 1 người con trai trong bộ vest trắng đang chạy theo cô gái kia. Mọi người xôn xao, bàn tán, duy chỉ có 1 người vẫn bình thản, không thay đổi sắc mặt, ánh mắt đượm buồn,cúi xuống nhặt chiếc nhẫn vừa bị đánh rơi khi chưa được mang vào tay. Cô mặc 1 chiếc áo trắng quá đỗi dài. Cô là nhân vật chính hôm nay.

- Băng Băng, đừng chạy nữa- Thiên Dân xoay người cô lại.

- Chuyện gì dzậy hả? Trời ơi.

- Nghe anh nói đi

- Anh là đồi tồi, khốn nạn

- Phải, tôi khốn nạn, nhưng thằng khốn nạn này chỉ yêu có mình em thôi, biết không hả?- Anh hét lớn, ôm cô vào lòng, 2 thân thể run lẩy bẩy đang cần có nhau.

[Truyện ngắn] EM SẼ BẢO VỆ ANH CHO TỚI LÚC EM NGỪNG THỞ!

- Anh xin lỗi, nhưng công ty- Cổ họng Thiên Dân nghẹn lại

- Em hiểu, nhưng không thể làm khác hay sao, phải như dzậy ak- Cô nói trong nước mắt

- Không thể, - Anh hôn lên trán cô, giọt nước mắt chảy dài lăn trên đôi môi ấy, anh cúi xuống ôm ghì và hôn lấy cô.

- Mãi mãi chỉ mình em thôi, mãi mãi. Anh quay người đi, chắc không có ai hiểu cho nỗi đau của anh lúc này, kể cả cô.

- Đừng đi, xin anh.

Một người đứng lại lòng quặn thắt, một người phải gắng gượng bước đi với nỗi đau trong lòng.

- Cậu làm cái gì vậy hả?- Một người đàn ông tầm 50 tuổi đang hết sức tức giận quát thẳng vào mặt anh.

- Tôi xin lỗi

- Tôi... anh nên nhớ bắt đầu từ giờ phút này anh đã là con rể của họ Lâm này rồi, anh biết không? Ông ta lại quát lớn.

- Ba, thôi mà, cô gái im lặng từ đâu tới giờ kéo tay áo ông ta lại, ánh mắt đó nhìn anh vẫn đượm buồn.

Thánh đường lại tiếp tục, những tiếng vỗ tay, lời chúc mừng rộn ràng. Nhưng 2 con người, 2 cảm xúc không tên.



Đạp tung cánh cửa phòng, Thiên Dân lảo đảo vào phòng, anh say khướt, tay anh quờ quạng tìm điểm tựa.

- Sao anh uống nhiều quá vậy? Như Như đỡ anh vào giường.

- Hả, vì sao ư? không phải hôm nay là ngày vui sao, ai cũng chúc mừng mà, cô biết không- Anh giật mạnh tay cô xuống thì thầm vào tai.

- Hôm nay là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi, ngày tôi đau khổ nhất, tôi đã làm đau lòng người con gái tôi yêu, cô có biết bây giờ cô ấy như thế nào không, haha, chính tôi cũng không biết nữa, chắc cô ấy đang trốn đâu đó để khóc, Băng Băng, anh nhớ em.- Thiên Dân vò đầu, anh đang bất lực, bất lực trước mọi thứ.

Xoa nhẹ vào cổ tay bị đau,cô đỡ anh xuống giường, bất giác anh đè cô xuống, anh hôn tới tấp vào người cô, trừ đôi môi, chỉ là những chỗ có thể làm cô đau từ thể xác đến tâm hồn.

- Từ nay cô đã là vợ tôi, tôi sẽ làm những thứ mà người chồng phải làm- Dân Thiên nói trong căm tức, anh đổ hết mọi chuyện vào người con gái kia. Cô chỉ cắn răng chịu đựng. Anh thô bạo, bây giờ đây trong người anh chỉ là sự hận thù, không 1 chút yêu thương, anh muốn trút nó đi và cô phải chịu.

Anh khoác áo sau khi đẩy người cô ra xa, anh lảo đảo bước ra ngoài. Bên trong cô thu mình vào góc tường, cô thấy đau đớn quá, đêm đầu tiên của cuộc đời con gái của cô thật kinh khủng, những vết bầm tím ở tay chân, những vết cắn khắp người, mình cô đau nhức, nhưng chắc không lấp đi nỗi đau trong lòng. Cô khóc, khóc cho ngày hạnh phúc.

Châm điếu thuốc thứ mấy mươi, Thiên Dân đang nhớ đến Băng Băng, anh yêu Băng Băng hơn những gì có thể, anh đã vẽ ra và đang thực hiện cái ước mơ đó, 1 ngôi nhà có anh, Băng Băng, những đứa trẻ, một mái ấm, những tiếng cười, anh thích ngắm nụ cười Thiên thần đó. Nhưng tất cả đã bị vỡ nát khi công ty ba anh phá sản, để cứu công ty anh chỉ có thể làm tất cả nhưng anh không ngờ.

- Anh cưới em nha

- Cái gì?

- Anh cưới em và công ty sẽ được cứu

- không bao giờ, tôi đã có người yêu, tôi sẽ không phản bội cô ấy

- Em biết,chỉ 1 năm thôi, sau một năm chúng ta sẽ ly hôn

- Cô điên ak, để được gì chứ

- Để cứu công ty

Vậy đó, anh không hiểu nỗi cái ý nghĩ điên rồ kia, chỉ vì cô mà anh đã mất đi Băng Băng, nước mắt anh lại rơi, hôm nay anh khóc nhiều thật.

Lặng lẽ đến gần bên anh, Như Như kéo chăn lên người cho anh, cô ngắm anh, nhìn anh khi ngủ cô khẽ mỉm cười, cô muốn cúi xuống hôn lên đôi môi đó, nhưng cô không dám.

- "Tôi sẽ làm tất cả với cô, trừ đôi môi, tôi sẽ không bao giờ chạm đến nó, ngoài người con gái tôi yêu, tôi sẽ không đặt môi vào ai khác", cô thấy đắng ở cổ, cô yêu anh, yêu từ lâu, và cô có thể làm tất cả vì anh, chỉ cần là vì anh.

- Anh ăn sáng rồi đi làm

Thiên Dân bước nhanh ra cửa không nói lời nào, dường như anh muốn thoát khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt.

Cô kéo ghế ngồi xuống, nhìn món trứng cô vừa làm, cũng ngon chứ nhỉ, cô khẽ mỉm cười.

Là tiểu thư duy nhất của Lâm Gia nhưng cô không muốn có người làm mặc cha cô khuyên nhủ, cô muốn có không gian riêng cùng anh, vì chỉ 1 năm thôi mà, cô bỏ miếng trứng vào miệng, cô nhăn mặt, " lần sau phải cho ít muối hơn".

- Anh

- Băng Băng

- Anh cũng tới đây ak- Băng Băng nhìn ra mặt biển rồi nhẹ nhàng hỏi

Hướng ánh nhìn về biển giống cô, anh khẽ cười. Sao lại không cơ chứ, đây là nơi chứa bao kỉ niệm của anh và cô kia mà, những lúc có chuyện buồn cả hai đều ra đây rồi tựa vào vai nhau. giờ đây cũng vậy, cô đang tựa trên đôi vai vững chắc của anh.

- Biển đẹp anh nhỉ

- Uhm, đẹp và yên bình giống em

- Nhưng đôi lúc cũng có sóng dzữ mà anh, giống em đó. Cô cười lớn

Anh nhìn cô, chỉ có bên cô anh mới có cảm giác bình yên đến như vậy, cô pha trò cho anh cười, cô xua tan đi bao muộn phiền trong đầu anh. Anh chỉ muốn được bên cô mãi mãi.

- Anh yêu em nhiều lắm- Siết lấy cơ thể nhỏ bé đó vào lòng, anh hít lấy mùi tóc mềm mượt của cô, cô luôn tự nhiên với những gì mà tạo hóa ban tặng, anh yêu cả cái tự nhiên đó nữa.

- Em cũng vậy- Băng Băng khóc, cô bóp chặt vào lưng anh, cô sợ mất anh lắm.

- Em có chờ anh không

- Có, em sẽ chờ cả đời

- Không cần cả đời đau, 1 năm thôi, chỉ 1 năm. Anh ôm lấy 2 vai cô nói nhỏ

Băng Băng nhíu mày không hiểu, anh đang nói gì mà 1 năm cơ chứ.

Hướng ánh nhìn ra biển anh nói về chuyện hôn nhân vỏn vẹn 1 năm, có 1 đôi mắt sáng long lanh, rồi ôm chầm lấy anh òa khóc.

- Em sẽ chờ, bao lâu em cũng chờ.

- Tay con sao vậy- giọng ông Lâm thảng thốt khi nhìn những vết bầm trên người con gái

- Ah, hôm qua con không quen với nhà mới nên bị ngã đó mà- Như Như lúng liếng cười

- Có phải không- Ông tỏ vẻ nghi ngờ

- Ba thiệt là, con đâu có gạt ba bao giờ đâu.

Ông Lâm nhìn con gái, phải, con gái ông rất ngoan chưa bao giờ làm trái ý và gạt ông, ông thương đứa con gái bé bỏng và dại khờ của mình.

- Cậu đi đâu giờ này mới về, có biết là con gái tôi rất sợ bóng tối không, 10g tối rồi.

Anh im lặng trước câu hỏi của ông, anh đi thẳng vào trong.

- Cậu...

- Ba, tối rồi, ba về nghỉ sớm đi, mai còn đến công ty nữa. Như Như đẩy ông lâm ra xe, tươi cười.

- Bye bye ba ba, ngủ ngon nhé. Vẫy tay chào chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, nụ cười cô vụt tắt trả lại ánh mắt đượm buồn.

- Anh ăn tối chưa?

Không trả lời, Thiên Dân đi thẳng vào phòng khách. Cô cũng lặng lẽ vào phòng.

Cũng giống hôm qua cô lén lút vào phòng anh ngủ lấy chăn đắp cho anh rồi lại nhìn, khẽ vuốt những sợi tóc vướng trên mắt anh, cúi xuống hôn vào má, cô áp má mình vào mặt anh.Bỗng cánh tay săn chắc ôm ghì lấy cô vào lòng, tim cô đập mạnh.

- Băng Băng, chờ anh- Thì ra là vậy, cô cười cay đắng, nhưng dù sao cô cũng thấy ấm áp lắm.

Anh giật mình, anh đang ôm Như Như, theo phản xạ đẩy mạnh cô ra, vô tình đầu cô đập vào tường

- A- Cô khẽ la lên, xoa xoa chỗ bị thương, cô cũng chưa định hình được là chuyện gì thì bất ngờ 1 bàn tay nắm chặt cổ tay bị thương ngày hôm qua.

- Ai cho cô vào đây hả? Thiên Dân quát lớn

- Em, em sợ anh lạnh- Anh nới lỏng tay cô ra, tự dưng anh thấy động lòng khi nhìn vết thương đỏ rồi tím trên tay cô.

- Em xin lỗi, lần sau em không dám

- Ra ngoài đi-anh lạnh lùng xoay người lại hất tay cô ra

Như Như ra ngoài, cô loạng choạng bước đi, đầu cô đau buốt

Đến bây giờ anh cũng không hiểu tại sao cô gái kia lại như vậy, tại sao lại cam chịu đến vậy cơ chứ, anh chưa gặp cô ấy lần nào mà, vậy tại sao. Gác tay lên cửa sổ, anh cố gắng suy nghĩ nguyên nhân.

Bên phòng, Như Như đang run lập cập, mồ hôi cô chảy ướt cả gối.

[Truyện ngắn] EM SẼ BẢO VỆ ANH CHO TỚI LÚC EM NGỪNG THỞ!


Sáng hôm sau xuống nhà không nhìn thấy Như Như, Thiên Dân nhếch môi, tiểu thư chỉ là tiểu thư, được 1 ngày, anh đi ra cửa mà không hề biết cô đang mê man trong phòng.

- Khóm hoa này đẹp quá anh ha- Băng Băng chạy nhảy tung tăng

- Đẹp lắm, anh hái cho em nha

- Không được, đẹp thì để ngắm, anh hái thì nó chết rồi còn đâu- cô đùa nhẹ trên khóm hoa, trông cô thật đẹp.

Reng Reng- Điện thoại anh đổ chuông, là của Như Như.

- Chuyện gì vậy anh?

Tiếng chuông lại rung, lần này anh tắt luôn máy. Anh kéo nhẹ cô vào lòng ôm chặt.

- Không có gì đâu- Cô là hạnh phúc nhất của anh.

Ngôi nhà vẫn im ắng, không thấy ai bật đèn, cảm thấy có chút gì đó, Thiên Dân đi vào phòng ngủ của 2 người, anh hoảng hốt khi thấy Như Như đang nằm dưới nền nhà, tay đang cầm chiếc điện thoại, là số của anh, cô vẫn đang bấm số anh.

Bế cô lên anh chạy ra xe để đến bện viện.

- Anh, đừng đi- giọng Như Như thì thào

- Em không đến bệnh viện đêu, em sợ lắm

- Nhưng người em đang lạnh buốt, phải đến bệnh viện nhanh thôi.

- Không, em không sao, anh mua thuốc cho em được rồi, xin anh đó.- giọng cô càng lúc càng yếu.

Không biết sao lòng anh lại nóng như lửa đốt, anh ghì chặt lấy cô trở ngược vào phòng, gọi cho bác sĩ riêng tới.

- Cô ấy sao rồi? Anh sốt ruột hỏi vị bác sĩ đang cất dụng cụ

- Cô ấy yếu lắm, đã có bệnh trong người mà còn phải chịu nhiều tổn thương từ cơ thể nữa, cô ấy chắc phải chịu đựng lắm.

- Bệnh trong người, cô ấy bệnh gì?- Thiên Dân ngạc nhiên hỏi

- Anh không biết ak, cô ấy...

- Bác sĩ- Như Như cắt ngang trong tiếng gọi yếu ớt.

- Tôi không sao, cám ơn ông

- Uhm, tôi về- dường như hiểu được ý của cô, vị bác sĩ không nói gì nữa.

- Bác sĩ, cô ấy...

- Anh- Như Như với gọi anh, Thiên Dân quay lại, tự nhiên anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang hướng về phía anh. giờ đây anh cảm thấy cô yếu ớt tận cùng.

- Uhm, em sao rồi

- Em không sao, chỉ là hồi sáng bất cẩn nên em bị ngã thôi- Cô gắng cười để anh cảm thấy yên tâm.

Lòng anh đau nhói, rõ ràng cô đang nói dối anh, là do anh, cái đẩy hôm qua khiến đầu cô đập vào tường, những bầm tím trong đêm đầu tiên anh hành hạ cô, những cuộc điện thoại cần anh bị anh tắt máy. Anh thấy đau quá, cô ấy có tội gì đâu, nếu có cũng chỉ là yêu anh, cô mỏng manh đến vậy, yếu đuối đến vậy, sao anh lại nhẫn tâm. Chỉ là muốn gục đầu vào ngực anh, ôm lấy anh, sao anh lại tàn nhẫn làm cô ngã, sao anh làm cô tổn thương đến vậy. Mắt anh đỏ hoe.

- Anh ơi! em không sao thật mà- Như Như lay tay anh.

Anh nhìn cô đầy xót xa, bất ngờ kéo cô vào lòng, anh ôm cô thật chặt.

- Anh xin lỗi, là anh sai.

Ánh mắt u buồn đó trở nên sáng rực, niềm vui trong cô quá lớn, cô cảm thấy hạnh phúc tột cùng, nước mắt ứa ra trong niềm vui khó tả, anh chủ động ôm lấy cô, cô đang nghe nhịp tim của anh đập, cô nghe hơi thở phả đều đều vào mặt cô. Vuốt nhẹ má anh,mặt cô tiến gần đến khuôn mặt anh, 2 ánh mắt nhìn nhau, anh cũng dần tiến lại, mắt cô từ từ khép, cô đang chờ đều gì đó.

- Em nghỉ sớm đi cho khỏe- Anh đặt cô xuống giường, kéo chăn cho cô, cô nhắm mắt theo lời anh nói mà thấy buồn vô hạn, anh vẫn chẳng hôn cô.

Anh đã từng nói với chính mình chỉ đặt môi vào người con gái anh yêu , vì đó là biểu hiện của trái tim anh. Chỉ là 1 chút động lòng, anh không thể.

- Em làm gì đó? Thiên Dân bước nhanh tới bàn ăn

- Em nấu đồ ăn sáng mà- Như Như mỉm cười

- Ai ăn mà nấu

Như Như cúi mặt, dường như biết mình lỡ lời, anh kéo Như Như lại ngồi xuống ghế

- Em đang bệnh, sao không nghỉ ngơi đi, để anh ra ngoài mua đồ về.

- Không, em muốn tự tay mình nấu anh ăn- Vừa nói cô vừa đẩy đĩa trứng đến chỗ anh.

Anh ngồi xuống, anh chỉ lo cô còn mệt, anh không có ý sẽ la cô

Reng reng...Vừa ngồi vào bàn thì điên thoại anh reo- Băng Băng. Thiên Dân ngước nhìn Như Như.

- Em đi lấy tương- Cô hiểu ý rời khỏi bàn.

- Anh nghe nek

Thiên Dân vụt chạy sau khi nghe điện thoại, Như Như nhìn theo, cô không biết có chuyện gì nữa. Sáng nay lại mình cô với 2 đĩa trứng.

- Em sao vậy hả?

- Em không cẩn thận, dẫm phải đinh

- Em phải để ý chứ- Anh quát lớn, anh rất ghét nhìn thấy Băng Băng bị thương

- Em biết rồi mak, phải như vậy thì mới được anh chăm chứ. Cô tinh nghịch trêu anh

Anh khẽ lườm cô,. Cô biết, anh luôn bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, cô thích nhìn thấy sự lo lắng của anh dành cho cô.Lúc đó cô thấy lòng mình như đóa hoa nở rộ.

Như Như cảm thấy mệt, cô bỏ dỡ cái chén đang rửa dở, vào trong nằm, cô thấy nhớ Dân Thiên. Ước gì bây giờ có anh bên cạnh.

Vừa bước vào nhà, Thiên Dân bỗng nghe tiếng la thất thanh từ phòng cô, vội chạy vào, anh thấy cô đang vùng vẫy, tay nắm chặt chiếc ra giường.

- Mẹ ơi! đừng bỏ con, đừng bỏ con mà, không, mẹ ơi.Nước mắt cô ướt nhòe khuôn mặt

- Như Như, tỉnh dậy đi, anh đây, đừng sợ mà- Bất ngờ anh ngạc nhiên khi nhìn thấy gì đó, là vết sẹo, vết sẹo ở gần khuôn ngực cô.

 - Đánh nó đi, đánh nó đi- tiếng lũ trẻ hò hét

- Cô bé với hai bím tóc đang khóc thút thít ở sát vách tường khi bị mấy đứa trẻ ném đá vào

- Tránh ra đi, lũ nhóc này- 1 đứa bé lớn hơn khoảng 3,4 tuổi cầm cây tới rượt bọn trẻ.

Trong lúc bỏ chảy 1 đứa trong đám lấy 1 miếng thủy tinh nhọn ném về phía cậu bé kia.

- A! cô bé lấy thân thể bé nhỏ mình ra chắn trước cậu bé đó. Ánh mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa nỗi buồn đó cứ nhìn chàng trai cho đến khi chiếc xe hơi chở cô khuất hẳn.

Anh sững sờ, tại sao lại là em cơ chứ, sao lại luôn bảo vệ anh như vậy. Thiên Dân gục đầu vào tay mình.

- Anh, em yêu anh

Anh ngước nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Từ trước đến giờ không ai chơi với em hết, ba mẹ luôn nhốt em ở trong nhà, em muốn ra ngoài chơi cùng mọi người, nhưng khó lắm, lén ra được thì không ai chơi với em, vì họ ghét ba, họ nói ba dữ, chỉ có mỗi anh, anh đến bên em, nói chuyện và chơi đùa những lúc ba em vắng nhà. Và anh cũng là người đầu tiên và duy nhất bảo vệ em. Tim em đã thuộc về anh từ lúc đó.- - Sao em lại khờ như vậy cơ chứ- Anh vừa nói xong thì cũng là lúc cô ngủ thiếp đi.

Mở ngăn kéo lấy thuốc, anh vô tình nhìn thấy 1 hộc tủ nhỏ mà cô quên khóa, không hiểu sao anh lại tò mỏ mở nó ra.

Mắt anh mờ đi, tờ giấy bay về phía cánh cửa, 1 bàn tay nhặt nó lên, là ông Lâm. Ông vẫy anh ra ngoài.

- Sao ông không cho tôi biết

- Nó không muốn

- Không muốn là được ak- anh hét lên

- Nó biết mình không còn sống được bao lâu, tâm nguyện của nó là được sống với cậu những ngày cuối đời, con bé ngốc.

- Sao không phẫu thuật- mắt anh đau đáu nhìn về phía xa xăm.

- Nó sợ bệnh viện, với lại cơ hội chỉ là 20%.

20%, người con gái đang nằm trong kia đang dần đối diện với cái chết,người con gái đã dùng những ngày tháng cuối đời chỉ mong được ở bên anh thôi sao. Anh tự đấm vào ngực mình, sao lòng anh lại thắt lại như vậy cơ chứ.

- Nó cầu xin tôi cứu công ty cậu, tôi không đồng ý, hôm đó, nó lại lên cơn đau, trong lúc mê man nó vẫn cầu xin tôi giúp, tuyệt đối không chịu uống thuốc- Ông Lâm kể trông sự bình thản mà nỗi đau của người cha chắc đã được ông chôn chặt xuống tận đáy lòng.

- Chỉ còn 1 năm nữa, 1 năm nữa thôi. Ông Lâm nói câu đó trước khi vào nhìn con gái 1 chút rồi ra xe đi thẳng.

giờ này đây sao mà anh đắng cay đến thế, người con gái làm tất cả vì anh, chịu nhiều đau khổ vì anh lại bị anh bỏ mặc, anh vui với cuộc tình của mình mà không hề biết từ đằng sau một ánh mắt luôn dõi theo mình, gục đầu xuống bên cô, anh khóc như với niềm đau vô hạn.

- em làm gì đó?

- em chiên trứng, anh cứ ra ngoài đi- cô lấy tay đảo cái chảo

- Không cho anh ăn ak- anh vòng tay từ đằng sau cô

Cô đứng hình, cô không tin những gì đang diễn ra.

- Trứng cháy rồi kìa- anh với tay tắt bếp. Mà sao ngày nào em cũng ăn trứng hết dzậy.

- Sao nhìn anh?

- Em,...sau 1 hồi định thần thì cô cũng nói được. Em chỉ biết chiên trứng thôi ak, hok ai dạy cho em những món khác, em muốn tự nấu ăn.

- Em có muốn anh nấu em ăn không

- Hả?

- Hả,hả, bắt đầu từ ngày mai anh sẽ nấu cho em ăn.

- Thật hả

- Uhm

- A, cô nhảy cẫng lên ôm lấy cổ anh. Niềm hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc đời cô.

Sau hôm đó, anh luôn ở với cô, anh dắt cô ra thế giới bên ngoài, dắt cô đến những công viên, nhìn cô đùa vui với bọn trẻ mà lòng anh ấm áp. Cô thích đến ăn những quán ven đường, thích hái quả xanh từ trên cây xuống, thích chạy nhảy tung tăng,những ngày đó, cô cười, cười nhiều, tông cô cứ như ánh sương mai, lung ling nhưng có thể tan biến bất cứ lúc nào.

- Biển đẹp quá anh ơi

- Em thích biển không?

- không, em yêu biển- Cô hét lớn

- Thiên Dân- Tiếng hét từ giọng nói quen thuộc

- Băng Băng

- Thì ra anh ở đây, sao không nghe máy của em hả? Vừa nói Băng Băng vừa đấm vào ngực anh

- Đừng đánh anh ấy mà- Như Như kéo anh ra

- Là cô, có phải cô đã cướp anh ấy không? Băng Băng hét lên cùng lúc với sóng ở biển đánh lớn vào bờ, cô đang rất giận dữ

- Tôi...

- Không phải lỗi của cô ấy đâu- Thiên Dân lấy thân mình che chở Như Như trước sự Băng Băng

- Anh bảo vệ cô ta, bốp- cái tát bất ngờ của Băng Băng khiến Như Như chua xót

- Không được đánh anh ấy, đã nói là không được đánh mà- Như Như òa khóc đẩy Băng Băng ra

- Tránh ra- Băng Băng không ngờ trong lúc mất bình tĩnh cô đã đẩy mạnh Như Như xuống, đầu cô đập vào tảng đá, máu chảy ra.

- Như Như- Thiên Dân thét lớn, anh đẩy Băng Băng ra khiến cô ngã xuống, bây giờ trong đầu anh chỉ có người con gái kia.

- Như Như, anh đưa em về, mình đi thôi- giọng anh gấp gáp

- Anh ak! hơi thở cô yếu ớt, em muốn ở cạnh anh và biển.

- Nhưng bây giờ mình phải về nhà, mai lại ra nha- anh vỡ òa trong nước mắt

- Không, ngày mai em không được thấy anh rồi, chỉ hôm nay nữa thôi

- Em nói gì vậy hả- ai đang bóp nghẹn tim, anh ngửa mặt lên nuốt những giọt nước mắt. Anh ôm siết lấy cô, không thể chặt hơn nữa.

- Em hạnh phúc lắm, cuộc đời này em không hối tiếc điều gì nữa hết, vì tất cả em đã dành cho anh. Đêm đó, em...hạnh phúc lắm.

- Đừng nói nữa, xin em- giọng anh chỉ toàn là tiếng khàn của nước mắt. Bây giờ đây anh sợ lắm, anh cứ giữ chặt lấy cô, sợ cô sẽ tuột mất.

- Anh ơi! em đã viết giấy ly hôn rồi đó, em để trong hộc tủ, anh về lấy rồi kí đi ha, anh phải sống thật vui bên người anh yêu.

- Cái gì? ai cho ly hôn hả, không kí, anh sẽ sống với em suốt đời- Anh gào khóc, nỗi đau chắc đã tận cùng.

- Em muốn hôn anh- Thân thể mỏng manh đang mất dần sức sống.

Anh nới lỏng người cô ra, đặt vào môi cô, anh hôn cô say đắm , nụ hôn ngọt ngào nhất trong cuộc đời cô và cay đắng nhất trong cuộc đời anh. Bàn tay cô thả nhẹ, mắt cô nhắm nghiền, nhưng môi cô vẫn vậy, vẫn nằm trong môi anh.

Một người đi về với biển, 1 người hòa cùng nỗi đau, 1 người nắm chặt lấy cát mắt nhòa đi vì lệ.

Ánh hoàng hôn trên bãi biển thật đẹp, 1 người cứ giữ chặt lấy 1 người, kí ức vô thức ùa về.

- Em không sao chứ, sao lại đỡ cho anh

- Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt đời, bảo vệ cho tới lúc em chết.
Truyện ngắn sưu tầm

PHÉP MÀU ĐÊM GIÁNG SINH

6:40 PM |
Blog truyện - BlogTM giới thiệu đến các bạn một truyện ngắn đầy tình cảm và ý nghĩa cho một mùa giáng sinh và năm mới đang cận kề, truyện ngắn "Phép màu đêm Giáng Sinh"
Lại một mùa Giáng sinh nữa. Cô ngậm ngùi nhìn những kẻ có đôi đang hạnh phúc tay trong tay nhau. Cô đan tay vào nhau, nhắm mắt thì thầm điều ước khi cô bé mặc váy thiên thần bên cạnh hứa mang lại cho cô một phép màu nhiệm. Dù chẳng tin lắm vào phép màu nhưng vì không muốn làm cô bé ấy buồn, cô lại thấy mình hành động như một cô nhóc ngày còn nhỏ luôn tin tưởng vào ngày Giáng sinh sẽ có những điều thật đặc biệt xảy đến với những lời mình nguyện cầu.
Truyện ngắn: PHÉP MÀU ĐÊM GIÁNG SINH

Phố xá lấp lánh bừng sáng với vô vàn dải màu sắc lung linh của những ánh đèn rực rỡ hai bên đường. Những hình trang trí bông tuyết, cây thông, ông già Noel thi nhau chiếm lĩnh những ô cửa nhỏ bé xinh xinh hay sang trọng hào nhoáng của những cửa hiệu sáng đèn. Tiếng hát “Jingle bell, jingle bell” rộn rã vang lên đây đó ở những con đường đầy ắp người và người của thành phố. Không khí man mác một chút lạnh nhưng chẳng thể hạ nhiệt cho bầu không khí náo nhiệt ở đây.

Len lỏi qua hàng người đông đúc cô khó khăn lắm mới nắm được tay thằng em họ. Vẻ háo hức của đứa lần đầu tiên được đón Giáng sinh ở thành phố và một chút hồi hộp không biết trò bói toán vui vẻ của nhỏ bạn cùng bàn “sẽ gặp một người đặc biệt vào đêm Giáng sinh” liệu có xảy ra không khiến cô hào hứng vô cùng. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì một đám bạn đông đúc từ phía sau chạy ùa lên phía trước va vào cô làm cô bị ngã. Bàn tay cô bị giật khỏi tay thằng em một cách thô bạo. Loay hoay mãi vẫn không chen lên được cô hoảng sợ gọi to:

- Lâm ơi!

Nhưng tiếng gọi yếu ớt của cô nhanh chóng chìm nghỉm trong mớ âm thanh hỗn tạp bên ngoài. Đúng lúc cô hoảng sợ đến mức gần như òa khóc thì một bàn tay nắm chặt tay cô kéo đi. Cô cứ theo hướng bàn tay mạnh mẽ phía trước mà băng qua hàng rào người mỗi lúc một đông hơn. Đến lúc đã an toàn bên kia đường cô mới nhận ra một gương mặt nhễ nhại mồ hôi và… lạ hoắc đang nắm tay mình thật chặt. Và khi quay sang nhìn, đôi mắt của người đối diện cũng mở lớn hết cỡ vì ngạc nhiên. Anh chàng lúng túng buông tay cô ra. Thì ra anh ta cũng bị lạc mất cô em gái trong đám đông đó. Lúc ấy lại nghe tiếng gọi tên mình nên anh cứ hùng hổ lôi cô đi mà chẳng hề hay biết là đã nhầm người. Cả hai nhìn nhau rồi bật cười vì cái tình huống oái ăm mình đang mắc vào. Và khi nhận thấy việc quay trở lại đám người đông đúc đó để tìm người là không thể nên cả hai đành phải liên lạc cho người còn lại và ngồi đợi họ tới.
Anh và cô, hai người xa lạ, ngồi cạnh nhau trong bầu không khí náo nhiệt mà Noel mang lại. Dòng người vẫn hối hả nối đuôi nhau đi về phía những khu vực trung tâm đang bị bao phủ bởi vô số ánh đèn màu rực rỡ. Hợp âm của tiếng nhạc, tiếng người trộn lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh kì quái. Giữa khung cảnh như thế câu chuyện của cả hai bắt đầu khá e dè. Nhưng có lẽ không khí Giáng sinh rộn ràng cũng khiến lòng người ta vui vẻ. Chẳng mấy chốc câu chuyện đã trở nên thoải mái hơn.

Anh hơn cô ba tuổi, là sinh viên năm cuối của một trường Đại học khá danh tiếng. Mặc dù sinh ra và lớn lên ở đây, năm nào cũng chứng kiến Giáng sinh tưng bừng nhưng năm nào anh cũng ra đường hòa cùng không khí vui vẻ của mọi người:

- Biết đâu anh ăn ở hiền lành tranh thủ đi chúc mừng sinh nhật Chúa và được Chúa thương tình tác thành cho một cô người yêu nào đó thì sao! - Anh mỉm cười thân thiện.

Quên luôn cả lời đe dọa của mẹ và thằng nhóc em họ về những người xa lạ khi gặp phải ở thành phố này cô và anh cùng chia sẻ rất nhiều điều mà có lẽ ở một thời điểm khác cô sẽ chẳng bao giờ làm thế. Những mẩu chuyện thú vị và những tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngân tan nhẹ vào trong gió. Họ tự nhiên giống như những người bạn đã quen biết từ lâu. Có lẽ Giáng sinh làm người ta dễ gần gũi và cởi mở với nhau hơn thì phải. Dù gì thì cô cũng chẳng để lại số điện thoại liên lạc với anh nên chẳng cần bận tâm đến việc phải đề phòng làm gì. Nếu quả thật có cái gọi là duyên phận trên đời thì thế nào rồi họ cũng sẽ gặp lại nhau.

*

Trường cô tuyển ban tổ chức cho một câu lạc bộ tình nguyện trong trường. Cô hăm hở đăng kí tham gia rồi xuất sắc vượt qua hầu hết các vòng loại. Khi đến phần đi thực tế đội của cô được phân công đến làng trẻ em mồ côi SOS. Mải quan sát xung quanh khi nhận ra cô phát hiện mình bị tụt lại khá xa so với đội hình. Trong lúc hối hả bắt kịp mọi người cô đụng phải một người. Cú va chạm đau điếng khiến cô ngã sóng soài. Vừa xấu hổ, vừa ngượng ngập cô cứ cúi gầm mặt xuống đất, cắn môi chờ đợi một trận “lên lớp” nên hồn. Nhưng cuối cùng chẳng có gì ngoài một bàn tay đang chìa ra và một giọng nói ấm áp:

- Khi nào gặp nhau em cũng ở trong tình trạng “xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài” nhỉ?

Cô ngượng chín người, mãi mới lí nhí được một câu xin lỗi nhỏ xíu.

- Câu xin lỗi tôi sẽ nhận với điều kiện em đứng lên đã. Em cứ ngồi đó làm người ta tưởng tôi đang “bắt nạt” em đấy!

Cô vụng về nắm lấy bàn tay thân thiện đang chìa về phía mình:

- Em xin… Ah… Ủa…. - Câu xin lỗi đàng hoàng nghiêm chỉnh vừa cất lên được một nửa đã bị sự ngạc nhiên nuốt trọn phần còn lại.

Trái ngược với sự bất ngờ của cô, anh chỉ khẽ mỉm cười:

- Rất vui được gặp em ở đây!

Thì ra anh là tình nguyện viên thường trực ở đây. Những lúc rảnh rỗi hoặc ngày nghỉ anh đến đây tổ chức sinh hoạt cùng mọi người trong làng SOS. Phần do có một chút quen biết, phần do tính cách nhiệt tình thân thiện của mình, anh chia sẻ và hướng dẫn đội của cô thật tận tình. Cô cũng nhanh chóng hòa vào không khí sinh hoạt chung trong mái ấm mình chịu trách nhiệm. Những trò chơi sinh hoạt thường chơi giờ được trưng dụng tối đa. Trái ngược với sự lo lắng ban đầu là sẽ không hòa nhập được với bọn trẻ không ngờ chưa đầy mấy giờ cô và bọn trẻ đã có thể thân thiết với nhau. Cô còn có thể “xúi giục” bọn trẻ chọc phá ngược lại anh. Người con trai có dáng vẻ chín chắn ấy không ngờ cũng biết bày lắm trò trẻ con nghịch ngợm làm cô và mọi người khúc khích cười suốt.

Khi phần trao quà kết thúc, lũ trẻ lưu luyến níu lấy cô không rời. Cô thấy mắt mình rơm rớm, cay cay, khó khăn lắm mới có thể gỡ tay tụi nhỏ đi theo đội mình ra về. Nhưng rồi cô không đi nữa, chỉ ngồi lại trong khuôn viên ngẫm nghĩ về những điều anh đã nói. Nhìn dòng người vẫn tất bật đi lại bên ngoài cô thấy xót xa cho những thân phận mồ côi đang ở đây. Ngoài đó có thể có những người cha người mẹ đang bận rộn lo cho cuộc sống của riêng mình mà vô tâm quên mất máu mủ của mình đang trưởng thành ở đây. Ngoài đó cũng có thể có những người vì mưu sinh, vì bất đắc dĩ mà căn răng đẩy cốt nhục vào chuyện chia lìa. Những giọt nước mắt ấm nóng lặng lẽ rơi vì những người cô chưa từng quen biết. Ai cũng bảo cô lúc nào cũng mau nước mắt. Anh lặng yên tìm đến và ngồi bên cô, nhìn cô khóc. Anh chia sẻ về giấc mơ tình nguyện của mình. Anh muốn được sống và giúp đỡ những người không được may mắn giống như anh.

Lúc anh tiễn cô lên xe buýt trời đã nhập nhoạng tối. Nhưng hình như trong mắt anh cô thấy thật nhiều ánh sáng ấm áp. Cô nghĩ nhiều về anh. Hình ảnh anh vui đùa cùng những đứa trẻ, cách chúng quấn lấy anh khi anh làm trò tự nhiên khiến lòng cô xao xuyến lạ. Không biết lời phán vu vơ của nhỏ bạn linh nghiệm thật hay quả là có chữ duyên trên đời nữa. Lần này cô và anh lại quên để lại số liên lạc. Có lẽ duyên chưa đủ chăng?

Ngày cô vào vòng chung kết, ngoài cổ động viên hội trường còn đông đảo nhiều khách mời. Và tim cô như muốn vỡ tung ra khi thấy anh nháy mắt và vẫy tay chào từ hàng ghế đó. Những vòng thi căng thẳng diễn ra. Vì quá khẩn trương cô đã bộc lộ vài sai sót. Khi biết mình không có tên trong danh sách ban chủ nhiệm, tâm trạng cô như một chiếc xe không phanh lao thẳng xuống dốc. Cô cố gắng để nước mắt không rơi ra từ đôi mắt đã đỏ hoe lúc danh sách chính thức được công bố. Cô cũng lẩn tránh ánh mắt của anh như sợ phải đối mặt với việc cô đã bộc lộ sự kém cỏi trước anh như thế nào. Sân khấu rộn rã tiếng nhạc, tiếng chúc mừng còn cô gượng gạo nở nụ cười rồi nhanh chóng lủi nhanh ra ngoài. Nước mắt vừa tràn khỏi bờ mi thì một cú chạm vai nhẹ nhàng làm cô giật mình. Là anh.Với ánh nhìn thật ấm áp và cảm thông:

- Muốn đi đâu đó không?

Cô gật. Một cách vô thức. Rồi lặng lẽ vẫy xe buýt cùng anh. Cô ngồi cạnh cửa sổ, quay mặt ra ngoài để giấu những giọt nước mắt cứ chực chờ chảy ra:

- Muốn khóc thì cứ khóc đi đừng cố kiềm chế nữa.

Vậy là cô òa ra khóc ngon lành. Anh chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, chìa ra chiếc khăn mùi soa nhỏ. Không nói gì chỉ để mình cô khóc. Xe buýt vắng người nên chẳng ai biết về cảnh tượng lạ lùng này. Mãi đên khi cô thôi thút thít, anh dịu dàng bảo:

- Yêu thương không có thắng hay thua. Em cho đi yêu thương là em đã nhận về giải thưởng của hạnh phúc rồi. Đừng để chuyện này làm ảnh hưởng đến việc em đã làm. Vì dù có hay không việc nằm trong ban chủ nhiệm thì em cũng vẫn sẽ yêu thương người khác mà cô bé!

Cô gật. Rồi cố nở nụ cười nhìn anh. Cả hai cứ liên tục bắt những chuyến xe buýt khác nhau đến những góc phố khác nhau. Khung cảnh bên ngoài thay đổi lần lượt theo những câu chuyện kể của anh. Và hình như nỗi buồn đã theo gió bay đi ra ngoài khung cửa.
Cô hay nghĩ về anh nhiều hơn. Nhật kí cũng xuất hiện hình ảnh anh với mức độ không đếm được. Những câu chuyện của anh, những lời anh nói cô đều ghi khắc vào lòng. Anh không phải chỉ là một kho các câu chuyện thú vị mà còn là một kho từ điển sống luôn có thể trả lời từ những câu hỏi từ nghiêm túc đến bông đùa của nó:

- Anh Lâm, con lợn và con heo khác nhau chỗ nào?

- À, khác nhau ở chỗ heo là “tên” ở nhà còn lợn là “tên” đi học!

Những ngày rãnh rỗi hiếm hoi và đẹp trời cô cùng anh hay leo lên xe buýt để ngắm thành phố hay những lúc lang thang cùng anh qua những con đường đầy hàng cây cổ kính và nghiêm trang, có lúc ngồi đung đưa chân thoải mái mút que kem vừa cướp được từ anh, lúc cười vang vì câu chuyện ngộ nghĩnh hay lặng yên ngồi nghe anh hát, lúc ồn ào bên anh hay khi gục đầu vào vai anh mà say ngủ trên đường về,… đã từng ngày từng ngày in sâu vào tiềm thức. Ngày nó nhận lời yêu anh nó đã tưởng nó đang ở trong một giấc mơ thật diệu kì nào đó.

*

Ngày cô nói lời chia tay anh, cô đã đau đớn khi nhận ra vẻ thảng thốt trong đôi mắt vốn luôn ấm áp ấy. Cô cố lạnh lùng bước đi dù thật ra chỉ muốn quay lại rồi nhào vào lòng anh mà khóc. Nhưng cô thật sự không thể làm thế! Vì lòng tự trọng của chính mình cô không thể làm thế!
Truyện ngắn: PHÉP MÀU ĐÊM GIÁNG SINH

Anh chẳng sai khi sinh ra trong một gia đình giàu có. Anh càng không có lỗi khi vây xung quanh anh có rất nhiều cô gái hoàn hảo và xứng đáng hơn cô. Nhưng anh sống trong trong một ngôi nhà đẹp như cổ tích với hàng rào trắng phủ dây leo xanh trong khi căn nhà chật chội của cô khi mưa còn chỗ dột chỗ ướt. Anh cũng chẳng phải ngộp thở đau đầu với câu hỏi nhàm chán mà mỗi ngày cô luôn tự hỏi mình “hôm nay ăn gì ?”. Cô không muốn bị quấy rầy với những câu nói “đỉa đeo chân hạc”, “không tự lượng sức” mà những cô nàng quanh anh hay mai mỉa. Áp lực của cuộc sống xa nhà, từ học tập đến mưu sinh đã làm cô khó thở rồi nay lại nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa anh và cô - điều mà cô chẳng nhận ra ngay từ đầu- cô lại không có niềm tin bước tới nữa. Cô nhận ra mình kiệt sức.Và cô muốn từ bỏ. Anh không sai. Cô không sai. Nhưng tình cảm của họ liệu có phải là con đường đúng đắn? Cô hoang mang với chính mình. Cô bỏ cuộc. Dù điều đó làm anh và cô đều đau đớn.

Cô không đổi số nhưng cũng không trả lời tin nhắn nào của anh cả. Lặng lẽ đọc rồi lưu lại tất cả. Cô tránh mặt mỗi khi anh tìm gặp. Cho đến lúc anh thôi nhắn tin, thôi tìm gặp nữa cô nghĩ có lẽ anh đã tin vào lời nói dối là đã yêu người khác của cô rồi.

Ngày anh theo một chương trình tình nguyện quốc tế bay ra nước ngoài cô bị kẹt một buổi thuyết trình quan trọng, chẳng thể bỏ được. Mà cho dù không kẹt cô cũng chẳng biết sẽ đối mặt với anh thế nào cả. Bài thuyết trình được khen ngợi thật nhiều nhưng cô lại thấy lòng nặng nề kinh khủng. Và trống rỗng một cách đáng sợ. Cho đến khi ý thức được mình đang làm gì thì cô thấy mình đang ngồi ở sân bay. Cô biết anh đã bay lâu rồi nhưng không hiểu tại sao lại đến đấy. Đôi chân cứ vô thức dẫn cô đến. Cô ngồi yên. Lặng lẽ nhìn dòng người hối hả qua lại. Lặng lẽ khóc.

*

Ngày tháng miệt mài vùi đầu vào học và làm thêm đã khiến cô chẳng có chút thời gian và tâm trí nào để nghĩ về anh cả. Chỉ thi thoảng đi xe bus, vài mảng kí ức rời rạc ùa về làm lòng cô đau nhói. Chỉ thi thoảng nhìn lên những chiếc Airline kiêu hãnh vụt qua bầu trời cô thơ thẩn tự hỏi lòng trong những cánh bay đó có liệu cánh bay nào chở người mà cô thương?

Những mùa Giáng sinh nối nhau đi qua âm thầm. Cô đã xin vào làm tình nguyện trong làng trẻ SOS. Cô thường đón Giáng sinh cùng bọn trẻ. Chỉ có lúc đó cô mới thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp hơn một chút. Rồi cô sẽ đến góc đường ngày xưa, nhìn dòng người hối hả đổ về những khu vực lấp lánh ánh đèn và rộn rã tiếng nhạc. Đêm Chúa giáng trần, mọi thứ an lành và hạnh phúc. Nhưng cô vẫn thấy khoảng trống trong tim mình. Bao nhiêu mùa Giáng sinh đi qua là bao nhiêu lời yêu cô đã từ chối, chỉ để một mình một bóng lẻ loi trong những ngày thế gian tràn đầy hân hoan và yêu thương này. Còn anh, có đang tay trong tay cùng người ta dạo phố?

Lại một mùa Giáng sinh nữa. Mọi người rộn ràng kéo nhau ra đường. Năm nay Giáng sinh của bọn trẻ tưng bừng hơn vì có một nhà tài trợ hào phóng nào đó tặng quà cho làng trẻ. Nghe nói người ấy hồi xưa cũng là một tình nguyện viên. Cô lơ đãng nghe thấy mọi người nói thế. Sau khi chơi đùa và phát quà xong, theo thói quen cô lại đến góc đường ấy. Cô ngậm ngùi nhìn những kẻ có đôi đang hạnh phúc tay trong tay nhau. Cô đan tay vào nhau, nhắm mắt thì thầm điều ước khi cô bé mặc váy thiên thần bên cạnh hứa mang lại cho cô một phép màu nhiệm. Dù chẳng tin lắm vào phép màu nhưng vì không muốn làm cô bé ấy buồn, cô lại thấy mình hành động như một cô nhóc ngày còn nhỏ luôn tin tưởng vào ngày Giáng sinh sẽ có những điều thật đặc biệt xảy đến với những lời mình nguyện cầu.
Trời lạnh. Giáng sinh năm nay lạnh hơn mấy năm trước và cô vừa nhận ra mình đã quên áo khoác chỗ làng trẻ. Vậy là cô hòa vào đám đông như một cách xua đi cái lạnh trong người và mang lại chút ấm áp trong tim. Đám đông đột ngột dồn lên trước xô cô ngã chúi xuống đất. Cánh tay yếu ớt khó nhọc đang cố vươn lên đột ngột bị một bàn tay khác nắm chặt và lôi đi. Đến lúc hoàn hồn cô mới ngẩng đầu lên nhìn. Một gương mặt mà cô từng mơ thấy không biết bao nhiêu lần… Là anh. Đang mỉm cười nhìn cô. Ánh mắt rạng rỡ và ấm áp:

- Anh đã cố làm nhiều việc tốt để xin ông già Noel một món quà. Món quà anh cần cao 1m6, vừa ngốc lại hay khóc nhè, thích ăn kem nhưng lại sợ lạnh, vừa đáng yêu nhưng cũng rất đáng ghét. Và ông ấy bảo anh tới đây…

Cô bàng hoàng nhìn anh và chiếc áo khoác của mình trên tay anh, đôi mắt đã ngân ngấn nước:

- Thật ra anh đã đi theo em từ làng trẻ cơ. Phải “hối lộ” ghê lắm để tụi nhóc không tiết lộ là anh đã về đấy! Anh đi theo em suốt từ làng trẻ kìa. Trời lạnh rồi mà sao em không biết lo cho mình gì hết. Phố xa đông thế này em…

Cô nhào vào lòng anh, cắt ngang lời anh nói. Nước mắt tràn mi nhưng lại mỉm cười hạnh phúc. Bây giờ thì cô tin trên đời có cái gọi là phép màu. Và có lẽ phép màu của Giáng sinh đã ở lại với cả cô và anh rồi…
Truyện ngắn sưu tầm

Ebook Hoa Sơn Tiên Môn Full prc pdf epub [Tiên Hiệp]

6:18 PM |

Tên Ebook: Hoa Sơn Tiên Môn (full prc, pdf, epub)

Tác giả: Mạt Lăng Biệt Tuyết
Thể Loại: Tiên Hiệp, Võ Hiệp
Nguồn: banlong.us
Ebooker: tinhlinh2
Ebook: http://daotieuvu.blogspot.com

Ebook Hoa Sơn Tiên Môn Full prc pdf epub

Ebook Hoa Sơn Tiên Môn Full prc pdf epub


Giới thiệu:

Lục Nguyên, nhân vật chính trong Hoa Sơn Tiên Môn, một đệ tử bình thường của Bắc Phong Hoa Sơn Tiên Môn, vốn cho rằng mình có thể du đãng nhàn rỗi bình yên cả đời nhưng vì sư phó thọ nguyên không nhiều, đủ loại khiêu chiến ập đến hắn không thể không liều một phen.

Trong lúc vô tình, hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý trong kiếm, về sau luyện thành Chung Cực Kiếm ý, hóa thành Vân Long thập hình.

Dùng Chung Cực kiếm thuật, khiêu chiến các lộ tiên ma trên tiên giới.

Ngươi có muôn vàn pháp thuật, tất cả các đại pháp ma đạo ta chỉ dùng kiếm mà phá.

Vô tình, Lục Nguyên trở thành truyền kỳ lớn nhất của tu tiên giới trở thành thần thoại trong kiếm, kiếm đạo truyền thuyết.

Tay cầm ba thước Thanh Phong, học trăm môn kiếm pháp, ngộ chân lý trong kiếm.

Mời các bạn đón đọc Hoa Sơn Tiên Môn của tác giả Mạt Lăng Biệt Tuyết.
download ebook hoa son tien mon full prc pdf epub

EPUBBox  ||  Mediafire


PDFBox  ||  Mediafire


PRC: Box  ||  Mediafire

[Truyện ngắn] Vì đó là em

8:40 AM |
Blog truyện ngắn - BlogTM giới thiệu đến các bạn một câu chuyện cảm động về một tình yêu, một mối nhân duyên, và một cái kết hạnh phúc. "Vì đó là em"

Hôm ấy, Hùng – người bạn thân và là đối tác của Nguyên, hẹn anh ra một quán cafe để bàn về một bản hợp đồng mới. Khi Hùng ra về, Nguyên đứng dậy, cho cái laptop vào cặp để chuẩn bị đi đón cô bạn gái, Trúc Ly. Bỗng, một đôi tay bé nhỏ ôm lấy chân anh, kèm theo tiếng gọi khẽ của một đứa bé:

 - Ba… con với mẹ kiếm ba lâu lắm!Theo phản xạ anh vội xoay người và cúi xuống. Trước mặt anh là một bé gái xinh xắn chừng năm tuổi tóc cài nơ chuột mickey màu hồng nhạt, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước đang nhìn anh. Với tình huống bất ngờ chưa gặp như thế này, anh không biết phải làm sao ngoài cách đưa mắt nhìn như tìm kiếm người đi cùng bé. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, cô để vội hai ly kem trên tay lên bàn đi tới gỡ tay bé ra khỏi chân anh và nói với anh:

-Xin lỗi anh, bé nhận nhầm người…Anh ngước mắt lên nhìn, đó là một người phụ nữ chừng 27 tuổi, ăn mặc giản dị. Qua cử chỉ của cô, dễ dàng nhận ra cô là mẹ của đứa bé. Nhưng điều anh quan tâm là hình như ánh mắt của cô ấy khi nghiêng nghiêng nhìn rất quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời anh không nhớ ra. Khi anh còn đang lục tìm trong trí nhớ thì cô đã dẫn bé gái đi mất. Mặc cho mẹ kéo đi, bé gái vẫn dõi ánh mắt như một dấu hỏi về phía anh.

truyện ngắn - vì đó là em

Hai tuần sau, vào một ngày thứ bảy rảnh rỗi, khi đang đi siêu thị mua đồ, anh chợt giật mình vì lại bị ôm chân như ở quán cafe. Khi nhìn xuống, anh ngạc nhiên vì vẫn là bé gái xinh xắn ấy cùng câu nói cũ. Và cô cũng xuất hiện sau đó với vẻ mặt ngại ngùng cùng chiếc xe đẩy đồ đang mua dở dang. Nhưng lần này, mặc cô kéo, đứa bé vẫn cố ôm lấy anh. Cô bé vùng vẫy và khóc oà lên khi bị mẹ kéo:

- Con cần ba, con với mẹ nhớ ba lắm! Ba… ba không thương mẹ với con sao?

 Trước những cái nhìn tò mò của những người chung quanh, mắt cô long lanh bối rối. Lại ánh mắt quen thuộc đó khiến anh chợt nhớ cần phải hỏi cô vài điều. Để tránh cho cô phải khó xử trước đám đông, anh bước tới, đưa tay ẵm đứa bé lên, nói nhanh là muốn giúp cô và mời cô ly cafe vì anh có chuyện muốn hỏi. Khi ngồi yên vị trong quán, anh nói cô rất quen, anh đã gặp rồi, anh đoán chắc như thế. Những thắc mắc của anh được cô nhanh chóng giải thích:

 - Em là Phương, em biết anh tên Nguyễn Hoàng Nguyên. Mười năm trước, vào một buổi chiều, khi đi học về ngang sân vận động của trường đại học kinh tế, vô tình trái banh do anh đá bay trúng vào mặt em khiến em ngã nhào, bể kính mắt và quần áo lấm lem. Anh đã đưa em về xin lỗi ba mẹ em và sau đó mua kính khác đền cho em. Anh không nhận ra em cũng đúng vì bây giờ em dùng kính sát tròng. Đây là con em, bé Yến Oanh được 5 tuổi. Ba bé không còn. Vì anh giống ba bé nên mới có những chuyện xảy ra như thế. Em xin lỗi.

 Anh đoán không sai mà, cô đúng là người quen cũ. Anh hỏi thăm thì biết cô đang sống ở một căn nhà thuê nho nhỏ cũng gần khu nhà anh. Cô nói cô trở lại thành phố bởi muốn bé Oanh có điều kiện học hành tốt hơn. Cô mời anh có rảnh thì tới chơi. Lúc ra về, khi trao đổi số điện thoại cho cô, anh muốn nói với cô, “ngày xưa anh rất có ấn tượng với cô. Sau đó, anh có trở lại nhà cô tìm kiếm nhưng người ta nói gia đình cô đã dọn đi nơi khác”. Có điều, anh ngập ngừng, lại không dám nói.

 Thời gian sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn hẹn cô cafe như những người bạn. Bé Oanh luôn được cô dẫn theo và bé vẫn kêu anh là ba như cũ. Anh ngăn cô, cứ để như thế, đừng cấm cản con bé. Cô cười khi nghe anh nói “coi như cho anh cơ hội trải nghiệm thử việc làm cha một đứa trẻ xinh xắn, đáng yêu như thế”.

 Một buổi chiều, khi đi làm về ngang một cái shop đồ chơi trẻ em, thấy con gấu bông màu hồng rất dễ thương, anh ghé vào mua và tới nhà cô. Khi anh gọi điện thoại, cô nói đang cùng bé Oanh chơi với nhau ở công viên. Anh ra đến nơi thì thấy mẹ con đang chơi trò cầu trượt và cùng cười vang trong buổi chiều nhạt nắng. Anh đứng khựng lại, tự nhiên anh thấy có cái gì đó len vào tim anh, anh thấy cô và bé thật đẹp.

truyện ngắn - vì đó là em

 Cả tuần nay, anh mất ngủ vì lô hàng nhập khẩu có vấn đề, phải chờ kiểm tra. Cứ nghĩ tới cái ngày vỡ hợp đồng, phải bồi thường thì anh toát cả mồ hôi. Nguy cơ phá sản lơ lửng trên đầu, chẳng hy vọng gì cứu vãn. Tối hôm đó, ra khỏi công ty, anh thấy sao lòng trĩu nặng, rẽ tay lái, anh chạy xe đến nhà Trúc Ly. Khi anh tới nhà, Trúc Ly đang say sưa hát hò và ăn uống với đám bạn gái. Anh lặng lẽ quay ra, anh không biết phải đi về đâu trong khoảnh khắc buồn phiền này… Anh chợt nhớ tới cô và bé Oanh.

 Nghe tiếng chuông, cô chạy ra mở cửa. Bắt gặp anh trong bộ dạng thiểu não như thế, cô không hỏi anh chuyện gì, chỉ lặng lẽ đi nấu bữa ăn tối. Sau bữa cơm, trời đổ mưa tầm tả. Cô nhỏ nhẹ nói với anh, nếu anh không ngại, anh có thể ở lại. Cô biết anh đang gặp khúc mắc. .Khi ba mẹ cô di dân, đoàn tụ với anh trai ở nước ngoài, có để lại cho cô một căn nhà, hiện cô đang cho thuê. Nếu anh đồng ý thì ngày mai cô mang đi thế chấp ngân hàng số tiền đó coi như cô đầu tư vào công ty anh.

 Trong khi anh còn đang chần chừ, sợ thất bại thì cô đã động viên anh. Thật ra thì số tiền đó cũng chẳng thể giúp anh giải quyết hết vấn đề hiện tại nhưng nhìn ánh mắt đầy niềm tin của cô, anh thấy mình như được tiếp thêm nghị lực. Tối hôm đó, khi cô kể chuyện “Cô Bé Lọ Lem” cho bé Oanh nghe. Anh nằm trên sofa nhà cô tận hưởng khung cảnh yên bình mà hình như trong cuộc sống của mình, anh thiếu từ lâu lắm! Anh chìm dần vào giấc ngủ.

 Sáng hôm sau, anh tới công ty với tâm trạng bình thản, chờ đợi những điều xấu nhất có thể xảy ra. Trưa hôm đó, anh hẹn Trúc Ly đi ăn cơm và nói lời chia tay, mặc cho cô giận dữ và nói là sẽ trả đũa, chẳng bỏ qua như thế cho anh. Khi cô đi rồi, anh cười nhẹ và tự hỏi không hiểu tại sao bao năm qua, anh có thể cùng Trúc Ly làm thành một đôi? Anh hiểu rõ không phải cô yêu thương hay hối tiếc khi chia tay anh vì có khối người săn đón ngoài kia. Cô yêu “cái tôi” của chính mình nên cô không chấp nhận khi người nói lời chia tay lại là anh.

 Ngay trong tuần đó, vào một đêm khuya, chuông điện thoại của anh đổ dồn, nhìn thấy số của cô, anh vội vã nghe. Trong tiếng ngắt quãng, cô nói cho anh biết bé Oanh bỗng nhiên đau bụng vật vã, cô đang trên taxi đưa tới bệnh viện và cô thấy sợ hãi. Khi anh tới bệnh viện, nhìn dáng nhỏ bé của cô khi ngồi chờ trước phòng cấp cứu, lòng anh ngập tràn niềm thương xót. Anh không nói gi,̀ lặng lẽ đến ngồi bên cô, nắm bàn tay cô siết nhẹ. Cô tựa đầu vào vai anh khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô khóc.

truyện ngắn - vì đó là em

 Không biết có phải ông trời thương anh hay không, một tháng sau, lô hàng của anh được chứng minh không có liên quan hay vi phạm pháp luật. Mọi việc ổn thỏa. Buổi chiều, hết giờ làm việc, anh ghé mua bánh kem cho bé Oanh. Từ ngày bị nhập viện cảm lạnh đến nay, con bé chưa được ăn lại món bánh ưa thích.

 Nhớ đến nụ cười của cô và khung cảnh ba người lại ríu rít bên bàn ăn như thời gian qua, anh nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh về phía trước. Khi tới nhà cô, mặc cho anh nhấn chuông nhiều lần, căn nhà vẫn tràn ngập trong bóng tối. Anh gọi điện thoại cho cô… không liên lạc được. Anh lo lắng, sốt ruột… đi tới đi lui thì gặp bác hàng xóm bên cạnh, bạn sợ sệt nói:

 - Sáng nay có một cô người cao cao, nhìn rất đẹp, đi cùng vài người nữa đến đây. Không biết chuyện gì mà họ đập phá và chửi bới cô Phương là nạ dòng, đi giật người yêu của kẻ khác. Khi lối xóm xúm lại can ngăn, họ mới chịu bỏ đi. Trưa, tôi thấy cô Phương mắt đỏ hoe, kéo vali và dẫn theo bé Oanh. Cô ấy có sang nhà tôi gửi chìa khóa, nhờ tôi nói với chủ nhà là cô ấy không thuê nữa khi hết hợp đồng và nếu gặp cậu thì đưa cho cậu lá thư này.

 Không khó khăn để anh đoán biết cô gái ấy là Trúc Ly và đám bạn cơm rượu. Anh thắt lòng khi nghĩ đến cảnh cô phải chịu thiệt thòi khi gặp những người như vậy. Anh nhanh chóng mở bức thư ra đọc ngay. Những con chữ nhảy múa trong mắt anh:

 ”Khi anh đọc lá thư này, chắc em đi xa rồi. Anh đừng kiếm tìm phí công bởi khi quyết định ra đi, em đã biết làm sao để anh không thể tìm thấy. Em cảm ơn anh trong thời gian qua đã đối xử rất tốt với mẹ con em. Thật ra có một điều em không nói lâu nay. Nếu tình yêu đến từ cái nhìn đầu tiên thì mười năm trước em đã yêu anh rồi, ngốc ạ! Vào ngày đầu tiên anh đá trái banh vào trúng em đấy. Nhưng em nhút nhát không dám nói. Khi ba mẹ em chuyển đi nơi khác, em muốn liên lạc với anh nhưng em mặc cảm vì mình tầm thường và nhỏ bé trong khi anh thì nổi trội và xuất sắc. Bao năm qua, em vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân của anh.

 Ngày anh đạt danh hiệu là một trong những doanh nghiệp trẻ tiêu biểu, em đã có mặt ở hàng ghế trong khán phòng với bó hoa. Em muốn chúc mừng anh nhưng em lại lặng lẽ quay ra khi thấy những cô gái xinh đẹp khác ôm chầm lấy anh. Cũng đúng thôi, anh xứng được như thế. Em tầm thường và mờ nhạt thì đâu có lý nào được anh chú ý tới, em chỉ có thế đứng từ xa mà nhìn. Khi biết anh có người yêu là cô người mẫu Trúc Ly, em tuy buồn nhưng vẫn mừng thầm cho anh. Em không di dân cùng ba mẹ bởi trong thẳm sâu con tim, em còn nuôi hy vọng mong manh là ngày nào đó có thể ở cạnh anh dù tư cách là một người bạn.

 Còn đây là điều bí mật mà em chưa nói, bé Oanh không phải là con của em. Bé không có cha bởi mẹ bé là một cô gái đáng thương mà em tình cờ biết khi làm tình nguyện viên trong một chương trình đường phố thời còn sinh viên gần ra trường. Mẹ bé bị hậu sản mất đi. Lúc đó, ba mẹ em di dân, em sống một mình nên cũng không bị ràng buộc gi,̀ em đem bé về nuôi. Khi lớn một chút, bé hỏi về ba thì em lấy những hình ảnh của anh do chính em âm thầm thu thập được, nói ba là anh và đi làm ăn xa. Khi bé lớn, em sẽ dẫn đi tìm ba. Muốn bé như bao đứa trẻ khác, không phải bị mặc cảm về quá khứ nên em không cho bất cứ ai biết chuyện của bé và nhầm đảm bảo bí mật của mình nên em chuyển trở lại thành phố này sinh sống. Sau đó, em dẫn bé đi ăn kem thì vô tình gặp anh trong quán cafe dạo trước. Em không ngờ rằng bé có thể nhận ra anh là người trong bức ảnh và mọi chuyện xảy ra cho đến nay.

 Em thừa nhận là em không tốt bởi không nói ra hết những điều này sớm hơn bởi em sợ khi anh biết thì anh không quan tâm đến em nữa. Nhưng hôm nay, em hiểu rồi anh ạ! Tình yêu không bao giờ có cái kết khi chỉ từ một phía, Trúc Ly – cô ấy nói đúng , anh chỉ cảm thấy mang ơn và thương hại, tội nghiệp hoàn cảnh của hai mẹ con em mà thôi. Em còn ở gần anh thì chỉ làm hại anh. Dư luận sẽ cười nhạo anh vì qua lại với một người mẹ đơn thân như em. Anh vốn là thứ em đánh cắp của người khác thì tới lúc em phải hoàn trả lại. Có những giấc mơ thật ngắn nhưng mà thật vui…”.

 Mắt anh nhoè đi, anh xếp lá thư lại không đọc tiếp, tự mình thì thầm: ”Giá như anh nói ra với em là anh đã chia tay Trúc Ly. Phải chi em biết anh chưa bao giờ tội nghiệp hay thương hại em. Anh không dám nói ra bởi anh sợ em nghĩ anh thừa nước đục thả câu. Sợ em từ chối và tránh né. Bây giờ anh biết tìm em ở đâu đây?”.

truyện ngắn - vì đó là em

 Một năm sau, vào buổi tối chủ nhật yên ả ở tỉnh nhỏ. Có một người phụ nữ trẻ dẫn theo đứa con gái, họ ngồi ăn kem trong một quán nhỏ cạnh bờ hồ. Gần đó là chiếc radio đang phát chương trình nhạc yêu cầu buổi tối. Giọng truyền cảm của cô phát thanh viên vang đều đều:

 - Sau đây xin mời qúy thính giả nghe ca khúc “Vì đó là em” được yêu cầu bởi anh Nguyễn Hoàng Nguyên gửi cho vợ mình là chị Trần Ngọc Phương kèm với lời nhắn: ”Phương à, bây giờ em với con đang ở đâu vậy? Anh muốn nói với em, anh vẫn chờ em, không phải chỉ một năm mà mười năm hay cả đời này vì anh yêu em”.

 Trong khi giọng ca sĩ vang lên và mọi người thả hồn theo giai điệu, từng giọt nước mắt trong suốt chảy trên đôi má của người phụ nữ. Đứa bé gái không biết vì sau mẹ khóc, bé hồn nhiên hỏi mẹ:

- Sao mẹ khóc, mẹ nhớ ba hả? Con cũng nhớ ba nữa. Mẹ dẫn con đi gặp ba được không?
Con muốn ba mẹ ở chung với nhau như ba mẹ của mấy bạn trong lớp của con.
Cô ôm con vào lòng, khẽ gật đầu.

 Sáng thứ hai, khi tan cuộc họp thông lệ đầu tuần, anh trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, dưới tán cây có những con chim sâu thoăn thoắt chuyền cành. Anh bâng khâng thầm hỏi bây giờ cô đang ở đâu, có vui không, có biết một năm qua anh tìm kiếm và nhớ cô cháy cả lòng? Nhà cũ của cô, anh đã thuê lại, những lúc nhớ cô, anh tới đó ngồi hàng giờ nhìn đồ đạc mà hình dung cô và con.

 “Anh còn cơ hội gặp lại em không, mình có có thể bắt đầu không?”… Chợt điện thoại reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Một số điện thoại lạ, không có trong danh bạ. Anh bật máy. Đầu dây bên kia im lặng, ngập ngừng chừng mười giây và một giọng nói nhỏ quen thuộc cất lên:

- Em cùng bé Oanh đang ngồi trên xe khách lên thành phố. Chừng một giờ nữa thì tới, anh ra bến xe đón em với con được không?

truyện ngắn - vì đó là em

 Sáu tháng sau, vào một ngày nắng đẹp hòa cùng nền nhạc tân hôn dìu dặt, bé Oanh với trang phục thiên thần cùng nụ cười rạng rỡ, tung những cánh hoa hồng đỏ thắm trong chiếc lẵng hoa xinh xắn vào không trung. Phía sau bé là chú rể và cô dâu với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc tiến vào sảnh cưới. Tiếng vỗ tay chào mừng của bạn bè và người thân vang lên.

 Hôm nay là… ngày cưới của anh và cô.

Truyện ngắn - Sưu tầm

Chia sẻ kinh nghiệm chọn mua xe đạp điện Nhật chất lượng

9:54 AM |

Sẽ thật đáng tiết nếu chúng ta bỏ tiền ra mà vẫn không mua được 1 chiếc xe đạp điện ưng ý và chật lượng tốt. Sau đây sẽ là chút kinh nghiệm để bạn có thể chọn được 1 chiếc xe đạp điện xịn, chính hãng, tuyệt vời cho riêng mình


Nhu cầu sử dụng xe đạp điện Bridgestone Nhật Bản ngày một tăng cao, thế nhưng không phải ai cũng biết phân biệt được đâu là hàng “xịn”, đâu là hàng giả. Trên thị trường có rất nhiều cửa hàng bày bán trôi nổi hoặc lẫn lộn với các sản phẩm xe đạp điện của hãng khác. Trong khi đó, cơ quan chức năng vẫn chưa thực sự mạnh tay xử lý và có một cơ chế quản lý, bảo vệ người tiêu dùng. Trước thực tế phản ánh của người tiêu dùng và nguy cơ ảnh hưởng thương hiệu Bridgestone Nhật Bản, nhà sản xuất đã xây dựng hệ thống phân phối chính hãng tại Hà Nội là Tổng đại lý xe đạp điện Hà Nội Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội

Hãy là một người tiêu dùng thông thái, nhận biết hàng chính hãng thông qua những dấu hiệu đơn giản như sau:

Xem xuất xứ và chứng nhận ủy quyền chính hãng

Cách tốt nhất để mua một sản phẩm xe đạp điện Nhật xịn là mua trực tiếp tại các cửa hàng chính hãng, đại lý ủy quyền. Trên thực tế ở Việt Nam hiện nay, showroom ủy quyền chính hãng Bridgestone Nhật Bản ở Hà Nội là địa chỉ Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội. Tại đây, khách hàng sẽ được trực tiếp trải nghiệm những sản phẩm chính hãng, có giấy chứng nhận ủy quyền của nhà máy sản xuất Bridgestone Nhật Bản.

Một thực tế dễ nhận thấy là các bộ phận xe của Bridgestone có chi phí rất cao. Nếu khách hàng mua tại các địa chỉ không phải đơn vị ủy quyền chính hãng, khi xe bị hư hỏng tới bảo hành, sửa chữa sẽ bị thay thế bởi các sản phẩm của hãng khác, kém chất lượng hơn.

Tại Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội, người tiêu dùng sẽ được đảm bảo chất lượng sản phẩm chính hãng, mới hoàn toàn 100%. Các dịch vụ sửa chữa, bảo hành cũng được cam kết hàng chính hãng giúp người dùng hoàn toàn yên tâm về sản phẩm.

Showroom ủy quyền chính hãng Bridgestone Nhật Bản tại Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội

Chia sẻ chút kinh nghiệm chọn mua xe đạp điện xịn made in Japan

Kiểm tra giá cả

Đừng để mình bị mê hoặc bởi những lời quảng cáo của người bán hàng. Rất nhiều cửa hàng dùng chiêu “mua hàng giảm giá” để lôi kéo người dùng mua được sản phẩm. Tuy nhiên, một chiếc xe đạp điện Nhật Bridgestone xịn sẽ có giá thị trường khá cao và không rẻ như một số sản phẩm lắp ráp trong nước hay hàng nhập lậu, hàng nhái. Một số khác lại sử dụng tên tuổi thương hiệu để đẩy giá sản phẩm lên cao, rất khó cho người tiêu dùng định giá trị thực của nó. Kinh nghiệm cho thấy, trước khi mua, bạn hãy kiểm tra giá cả trên website chính thức của hệ thống phân phối chính hãng.

Chia sẻ chút kinh nghiệm chọn mua xe đạp điện xịn made in Japan 2

Xe có lớp sơn sáng bóng, logo được dập nổi rõ nét trên vành xe

Kiểm tra kĩ logo và các chi tiết xe

Logo của xe đạp điện Bridgestone Nhật Bản xịn được in sắc nét, lớp sơn sáng và bóng. Nhà sản xuất sắp xếp trên toàn hệ thống xe phủ đầy logo Bridgestone, như: Đệm chân, yên xe, bánh xe, lốp xe... Hàng giả tên logo có thể bị viết sai hoặc nhòe màu, lớp sơn không sáng và bóng.

Các chi tiết xe cũng là một điểm lưu ý. Những chiếc xe hàng nhái thường có lớp sơn ngoài kém sáng và mịn, dễ bị bong tróc. Xe Bridgestone chính hãng có lớp sơn bền màu, có thể xước nhưng không bị bong lớp sơn. Xe đạp điện Bridgestone Nhật có lớp xích xe sáng màu, xe giả thường có màu xám, đen. Ốc vít của các chi tiết xe thường sắc cạnh và lồi, khác với sản phẩm hàng nhái thường tù cạnh và lõm.

Luôn mong muốn mang đến cho người dùng Việt Nam sự tiện ích, showroom ủy quyền chính hãng Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội sẽ trao tận tay người tiêu dùng Việt những sản phẩm xe đạp điện chất lượng và dịch vụ Nhật Bản.


Tổng đại lý Xe đạp điện Hà Nội
Địa chỉ: Số 36 Phố Chùa Láng - Đống Đa - Hà Nội
Hot line:0989.099.454
Email: tuvan@xechaydien.com