Là bạn với thần tượng

6:55 AM |
Kẻ đang túm lấy đầu chiếc xe máy cà tàng của tôi và năn nỉ bằng một giọng hết sức tha thiết là Ken - ngôi sao thần tượng của giới trẻ khắp cả nước!

***

LINH

- Giúp anh với! Làm ơn đi, cô bé!

Tôi đứng sững một hồi lâu, tưởng như không thể tin vào mắt mình nữa. Kẻ đang túm lấy đầu chiếc xe máy cà tàng của tôi và năn nỉ bằng một giọng hết sức tha thiết - thật không thể tin được, là Ken - ngôi sao thần tượng của giới trẻ khắp cả nước! Tôi dụi dụi mắt, tự nhủ không biết có phải vì quá hâm mộ Ken và thường xuyên thầm tơ tưởng đến anh mà tôi nhìn gà hoá cuốc chăng?

Nhưng không, đứng trước mặt tôi là Ken thật một trăm phần trăm! Khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao và thẳng tuột như cầu trượt, đôi mắt đen sâu thăm thẳm như muốn nhấn chìm tất cả mọi ánh nhìn này không thể lẫn vào đâu được. Trong phòng của tôi còn dán đầy hình của anh cơ mà! Ôi, Ken...



Trong lúc tâm hồn tôi đang lửng lơ ở chín tầng mây và tôi cứ ngẩn người ra ngắm Ken thì anh tỏ vẻ sốt ruột.

- Này cô bé, rốt cuộc có chịu giúp anh không?

Ken vừa dứt lời thì từ đằng xa, một tốp nữ sinh đang lao về phía tôi và anh. Tiếng hò hét phấn khích của họ làm tôi giật bắn người. Ngay lập tức, tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ken đang bị một đám fan cuồng truy đuổi và nếu họ tóm được anh, tôi cam đoan là họ sẽ "xé xác" anh ra (xé xác ở đây được hiểu là tình trạng một người bị giằng co, tranh giành bởi nhiều người ấy mà)!

Tiếng la hét của họ làm tôi rớt khỏi chín tầng mây để kịp định thần lại và hình dung lại câu chuyện. Xem nào, tôi đang chạy xe từ trong hẻm nhà mình ra, chuẩn bị đến lớp học thêm thì Ken lao đến, chặn ngay trước đầu xe tôi. Anh muốn tôi giúp anh thoát khỏi đám fan cuồng kia (hà hà, có một fan cuồng hơi bị bự đang đứng trước mặt anh đây Ken à, anh tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa rồi Ken ơi!). Dù vậy, ý nghĩ được Ken nhờ vả và được tạm thời "độc chiếm" anh khiến tôi sung sướng tột độ.

Bằng một giọng hết sức hùng hồn của các nhân vật nữ chính trong phim hành động, tôi nói với Ken:

- Lên xe em! Nhanh lên!

Dường như chỉ chờ có thế, Ken lập tức phóng lên ngồi sau lưng tôi và tôi nhấn ga, chiếc xe lao vút đi, bỏ lại tốp nữ sinh đang đứng cáu tiết sau lưng. Tôi chạy ngược hướng với đường đến lớp học thêm. Thôi kệ, nghỉ một bữa cũng không sao, nhất là khi có một chàng trai tuyệt vời như thế này ngồi sau xe của ta!

Thề có Chúa, nếu kẻ chặn đầu xe của tôi không phải là Ken mà là một đứa con trai khác, tôi đã sút cho hắn một phát! Lòng vui rộn ràng và tràn ngập hưng phấn, tôi phóng nhanh đến mức Ken cũng phải phì cười:

- Chạy chậm lại đi cô bé, em muốn chúng ta cùng văng xuống đường à? Chúng ta đã bỏ họ họ tuốt đằng xa rồi!

Tôi đáp ngoan ngoãn như một cô mèo con: "Dạ"! Ý thức được rằng mình đang chở chàng trai "trị giá" cả triệu đô sau lưng, tôi chạy cẩn thận hơn. Trong tiếng gió vi vu bên tai, tôi nghe thấy tiếng Ken cười giòn. Xem chừng anh có vẻ thích thú lắm. Mùi nước hoa nam tính của anh thoảng qua làm tôi ngây ngất. Chúng tôi dừng xe ở trên một cây cầu khá vắng vẻ.

Gió từ dưới sông thổi lên mát rượi xua tan đi cái nóng của ngày hè. Ken bước xuống xe, đứng tựa vào thành cầu, và anh cứ ôm bụng cười mãi. Gió làm mái tóc của anh cứ bồng bềnh, bồng bềnh... Còn tôi thì cứ đứng ngây ra đó nhìn anh, và nhìn những chùm lục bình tím đang lững lờ trôi trên sông. Cảm giác giống như tôi vừa bước vào một câu chuyện thần tiên vậy.

Mãi một lúc sau, khi đã nhịn được cười, Ken mới lên tiếng:

- Xin lỗi em... Vì đã lâu lắm rồi anh mới cảm thấy vui như vậy. Được hít thở khí trời, được phóng như bay trên một chiếc xe máy giữa phố phường, cảm giác thật tuyệt, thật thoải mái!

Rồi Ken lại tiếp tục cười, nụ cười mà các fangirl của anh gọi là "thiêu rụi cả hoa". Tôi để yên cho anh thoải mái với những cảm xúc bộc phát của mình. Trông Ken bây giờ thật khác lạ, không giống với Ken đạo mạo, đĩnh đạc mà chúng tôi vẫn thường thấy trên sân khấu. Anh trông khá giản dị với chiếc áo sơ mi trắng mỏng và quần jean bụi, điệu cười thì thơ ngây như trẻ con. (Ôi tôi đến chết vì anh mất)! Đó là chưa kể những hành động kì quặc trước đó.



- Ken này, em có thể hỏi anh một câu được không?

- Ừ, em hỏi đi!

- Vì sao anh bỗng nhiên lại xuất hiện trước hẻm nhà em? Em tưởng anh chỉ đến những nơi sang trọng thôi chứ... Những nơi có đầy hoa, đầy nhạc, đầy vệ sĩ, và đầy những nữ nghệ sĩ xinh đẹp...

- Ôi, anh phát ngấy những nơi đó rồi! Anh biết là em không tin, nhưng quả thật anh đã trốn quản lý ra ngoài đường chỉ để ăn bánh đậu xanh và uống trà đá vỉa hè, cuối cùng cũng không thoát khỏi các fangirl...

- Ăn bánh đậu xanh và uống trà đá vỉa hè? – Tôi tròn mắt.

- Ừ. Đó là những món mà anh thích nhất. Chúng đã gắn bó với nhiều kỉ niệm tuổi thơ của anh. Thật buồn cười, khi con người ta tưởng chừng như đã có tất cả mọi thứ trong tay, lại không thể làm một điều giản đơn như vậy...

- Ken...

Tôi không biết phải nói gì với ánh mắt phảng phất buồn của anh. Tôi thầm trách cho cái sự vụng về ngớ ngẩn của mình. Chúng tôi đứng ngược gió, quay mặt về phía sông, im lặng như tờ. Từ đó về sau, Ken không nói gì nữa, và tôi cũng chẳng dám hỏi thêm điều gì. Tôi sợ những câu hỏi của mình vô tình sẽ chạm vào cái gì đó rất sâu thẳm của lòng anh mà tôi không tài nào hiểu được.

- Em biết không, anh thích đứng ngược gió, vì gió sẽ thổi bay những giọt nước mắt...

Một lát sau, điện thoại của Ken rung lên. Anh có vẻ hốt hoảng. Bên kia đầu dây, giọng một người đàn ông vang lên chát chúa như thể anh ta đang hét vào trong điện thoại.

- Ken, cậu đã trốn đi đâu cả ngày nay? Giám đốc tìm cậu suốt cả buổi. Chúng tôi phát điên lên vì cậu mất. Bài hát mới còn chưa thu. Tối nay cậu có show đấy, nhớ không? Cậu đang ở cái chỗ quái nào vậy?

- Em xin lỗi. Em biết rồi. Anh đến đón em đi.

Ken đọc địa chỉ cho người đàn ông kia. Tôi cảm giác như anh vừa mới lau nước mắt, chỉ là cảm giác thoáng qua thôi, tôi không chắc lắm. Ken bỏ điện thoại vào túi, quay qua phía tôi, cười như để giải thích:

- Quản lý của anh. Anh ấy lúc nào cũng ồn ào và nhặng xị cả lên như vậy đấy!

Tôi cũng cười theo anh, dù có chút gượng gạo. Hình như anh nhận ra điều đó. Bây giờ, tôi chỉ ước gì thời gian quay trở lại cách đây hai mươi phút, lúc anh vừa bước xuống xe, anh cười thật bình an và thanh thản chứ không phải là nụ cười vương vất nỗi buồn và có phần gượng ép như bây giờ. Nụ cười lúc ấy của anh là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy.

- Này cô bé, anh sắp phải đi rồi, em có muốn anh trả ơn cho em bằng điều gì không?

- Trả ơn ạ?

- Ừ. Trả ơn vì em đã cho anh đi nhờ xe và còn chở anh đến một chỗ thật đẹp và mát mẻ như thế này.

Tôi lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Cho em số điện thoại của anh!

- Số điện thoại? Anh đã công khai mọi thông tin cá nhân của mình trên website rồi còn gì?

- Đó là số điện thoại giả, em đã gọi thử nhiều lần mà có được đâu. Đừng lừa em nữa, em biết nghệ sĩ chẳng bao giờ cho fan biết số điện thoại thật của mình cả.

Ken cười phá lên:

- Em đúng là tinh ranh thật! Đúng vậy, đó không phải là số điện thoại của anh mà là số của anh quản lý, nhưng bây giờ anh ấy cũng không dùng số đó nữa vì bị các fan khủng bố bằng hàng ngàn cuộc gọi. Thôi được, anh sẽ cho em số điện thoại của anh, nhưng em phải hứa là không được cho ai khác biết. Đây là bí mật riêng của hai chúng ta, em hiểu không?

- Em hiểu. Anh yên tâm, em sẽ không gọi để quấy nhiễu anh đâu!

Ken đọc cho tôi mười con số. Tôi ấn nút "save" vào danh bạ với dòng tên "Ken kì lạ".

Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đỗ xịch trước mặt chúng tôi một cách khá bất lịch sự. Người đàn ông trên xe, chắc là quản lý của Ken, bước xuống, mở cửa xe ra và đợi. Anh ta quắc mắt về phía tôi, vẻ không mấy thiện cảm. Ken chuẩn bị bước về phía anh ta. Ken sắp đi. Bỗng dưng tôi thấy buồn và trống rỗng như thể mình sắp mất một cái gì đó.



Lúc Ken đi ngang qua tôi, tôi níu tay anh lại, thì thầm vào tai anh: "Em biết một chỗ có bán bánh đậu xanh và trà đá vỉa hè mà khách hàng và chủ quán chỉ toàn là người già. Đến đó, anh sẽ không bị ai phát hiện". Ken thoáng ngạc nhiên, rồi anh bất giác mỉm cười: "Được, vậy hãy gọi cho anh khi nào em muốn đi, OK?" - "OK".

Ken leo lên xe, và chiếc xe mau chóng mất hút, để lại trước mặt tôi một đám bụi mù.

***

Ngày 27 tháng 6...

Ken cho ra mắt album thứ ba. Album thành công vang dội. Dư luận lại đặt câu hỏi về mối quan hệ của anh với cô nữ diễn viên chính trong các MV. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi Ken cho ra mắt một sản phẩm gì đó, người ta lại đồn đoán về chuyện tình cảm của anh với người đẹp nọ, chân dài kia. Tuy nhiên, cô gái của Ken cho đến nay vẫn còn là một bí mật đối với công chúng, với báo giới, với fan hâm mộ của anh, và tất nhiên, với cả tôi.

Buổi họp fan của Ken, tôi đứng lẫn trong đám đông các fangirl, nhìn anh rực rỡ trên sân khấu. Những lúc này, tôi thấy anh sao mà cách xa tôi quá. Anh có nhìn thấy tôi không, có nhận ra tôi giữa một đám đông thế này không? Tôi có một vị trí nào trong tim anh không? Hay đơn giản anh chỉ xem tôi như một trong số hàng ngàn fangirl bị anh lôi cuốn? Hay đơn giản hơn, là một người để anh cùng đi ăn bánh đậu xanh và uống trà đá vỉa hè mỗi khi anh thấy buồn? Chỉ vậy thôi ư?

- Này, em đang nghĩ gì vậy?

Ken hỏi tôi trong một ngày mùa hè nóng bức, anh vừa xoay xoay ly trà đá trên tay, vừa tận hưởng hương vị thơm ngọt của bánh đậu xanh tan trong miệng.

- Bánh đậu xanh của bà Chín ngon thật đấy! - Ken hào hứng - Bánh thơm và mềm, lại có vị ngọt rất thanh của đậu xanh, ăn vào mà thấy ngất ngây như bay lên mây...

Bà Chín cười móm mém:

- Cái cậu này... cứ thích phóng đại lên thôi. Bánh của tôi mà ngon như thế thì tôi đâu phải bán ở cái vỉa hè này!

Những cụ già xung quanh cười ồ.

- Ơ, cháu nói thật mà. - Ken phân bua - Không phải cứ đẹp đẽ sang trọng là hay đâu. Bình dị và giản đơn như thế này, vậy mà lại khiến cho người ta không thể nào quên...

- Cậu nói cái gì, tôi chẳng hiểu gì cả. Nhưng mà kể cũng lạ thật, người vừa đẹp trai lại vừa có vẻ sang trọng như cậu mà lại ghiền món bánh quê mùa của tôi thì đúng là quá lạ...

- Bà Chín... Đây không phải là món bánh quê mùa đâu... Với lại, cháu đã nói, không phải cứ đẹp đẽ sang trọng là hay đâu, chỉ là cái mã ngoài thôi, còn bên trong thì...

Ken bỏ lửng câu nói, mắt nhìn vào xa xăm con phố. Như thể anh đang tự sỉ vả mình. Bà Chín lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu. Nhưng tôi thì hiểu, vì có lần Ken đã kể với tôi. Anh mất ba từ nhỏ, tuổi thơ nghèo khó của anh là những ngày tháng lang thang cùng mẹ khắp các hang cùng ngõ hẻm của thành phố. Mẹ anh bán trà đá và bánh đậu xanh, có lẽ vì thế mà hai thứ này đã in sâu vào cuộc đời anh cho đến tận bây giờ.

Năm Ken mười tuổi, mẹ anh cũng bỏ anh mà ra đi. Anh phiêu bạt khắp nơi, rồi tình cờ được nhận vào một đoàn hát rong. Ban đầu chỉ là người chuẩn bị quần áo, thức ăn, nước uống cho các ca sĩ, nhưng càng về sau, năng khiếu của anh càng được bộc lộ và anh từ từ toả sáng, rồi lọt vào mắt xanh của những ông bầu lớn. Thế là anh rời khỏi đoàn hát rong, gia nhập vào thế giới giải trí xô bồ, và trở thành một Ken rực rỡ của bây giờ.



Nhưng có một điều mà tôi vẫn chưa hiểu, là vì sao Ken lại ghét bản thân mình đến thế?

***

Ngày 30 tháng 6...

Ken bắt đầu chuyến lưu diễn ra nước ngoài để quảng bá album mới. Chúng tôi chỉ còn liên lạc với nhau qua những tin nhắn. Tôi biết anh rất bận rộn nên không dám gọi cho anh vì sợ làm phiền anh. Thông thường, Ken trả lời tin nhắn của tôi lúc hai, ba giờ sáng, khi anh đã kết thúc tất cả mọi công việc trong ngày và chuẩn bị đi ngủ.

"Anh có mệt lắm không?".

"Ừ, thở không ra hơi. Chắc anh sắp "die" rồi nhóc ơi. Hehe".

" Đáng ghét. Đừng có nói xui chứ".

" Bài hát mới của anh ổn chứ?"

" Ừm, rất hay anh ạ".

"Cám ơn em".

" Anh nhớ bánh đậu xanh và trà đá vỉa hè của bà Chín quá".

" Vậy thì anh hãy mau kết thúc công việc và về sớm nhé!"

" Ừm".

Những tin nhắn của chúng tôi thường có dạng như vậy, ngắn gọn, đơn giản như chính con người Ken. Đơn giản như cái cách mà anh xuất hiện trên truyền hình để trả lời với phóng viên báo đài và người hâm mộ "Các bạn hỏi tôi có người yêu chưa ư? Ôi, tôi chưa từng yêu ai cả. Người yêu của tôi là tất cả các fangirl dễ thương", kèm theo câu trả lời là một nụ cười tươi rói và "vô tội".

Các fangirl thì ngất lên ngất xuống vì câu trả lời đáng yêu của anh. Tôi biết, đó là một câu trả lời đã được lập trình sẵn. Ken từng nói với tôi, mọi thứ anh trả lời trước công chúng đều đã được êkip chuẩn bị từ trước, anh chỉ việc học thuộc lòng và diễn sao cho đúng với kịch bản có sẵn thôi. Vậy mà, tôi vẫn thấy đau, thật đau, ở tim, dù biết rằng giữa tôi và anh chưa phải là một cái gì rõ ràng cả.

Tôi vẫn luôn thầm lặng theo dõi từng bước đi của Ken. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. Mỗi khi anh bước ra ngoài luôn có hàng ngàn cô gái theo sau. Tôi đã không gặp anh cả ba tháng nay rồi.

***

Ngày 30 tháng 9...

Ken về nước. Ngay tối đêm đó, điện thoại tôi rung lên. Ken kì lạ is calling.

- Cái gì? Đến nhà anh ư?

- Sao vậy? Em không thích à?

- Ơ... không phải. Chỉ là... em thấy hơi đường đột. Với lại, chuyện này cũng không giống phong cách của anh chút nào...

- Phong cách gì chứ? Chỉ là giả tạo thôi. Anh...

- Ken, anh uống rượu sao? Giọng anh nghe kì quá!

- Anh... ừ... chắc anh say rồi, lúc nãy họ mở tiệc lớn quá, họ cứ ép anh uống mãi. Linh, em đến ngay được không, hôm nay là sinh nhật anh...

- Em biết, nhưng em cứ tưởng là đã tổ chức ở sân vận động rồi chứ? Sao anh không nói sớm? Em chưa kịp chuẩn bị quà cho anh nữa...

- Không sao, em đến ngay đi. Đến ngay đi, anh sắp chết rồi...

- Ken, anh nói cái quỷ gì vậy?

Ken không trả lời nữa. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, tưởng chừng như sắp sửa nổ tung.

- Alô? Alô? Ken? Anh còn ở đó không? Ken? Ken?!!!

- Linh...

Giọng Ken thều thào, yếu ớt trong điện thoại. Tôi mếu máo. Linh cảm chẳng lành. Đây không phải là một lời nói đùa. Có chuyện gì đó đang thật sự xảy ra với Ken.

- Ken, nói cho em biết, chuyện gì đang xảy ra với anh vậy, làm ơn đi...

- Anh... không... biết... Anh... mệt... quá...

- Anh đã uống thứ gì vào người rồi sao?

- Ừ... có lẽ...

- Ken... Anh là đồ điên!!!

Tôi hét vào điện thoại. Nước mắt chảy dài. Tôi cầm vội chiếc áo khoác, lao ra ngoài bóng đêm, cuống quýt vẫy một chiếc taxi.



Phòng của Ken nằm trên tầng 19 của khu chung cư. Căn phòng tối bặt, nhưng cửa không khoá. Tôi đẩy cửa vào, sờ soạng tìm công tắc bóng đèn trên tường.

- Ken! Ken! Anh có trong này không?

- Linh...

Giọng Ken vang lên yếu ớt trong bóng tối.

- Đừng mở đèn... Lại đây đi... Lại đây...

Tôi nghe theo lời Ken, không tìm công tắc bóng đèn nữa. Tôi mò mẫm đi về phía phát ra giọng nói, đến giữa phòng, tôi va vào Ken. Anh đang ngồi trước một chiếc bàn bằng gỗ. Từ ánh đèn đường hắt vào cửa sổ, tôi nhìn thấy trên bàn có một ổ bánh sinh nhật, trái cây, rượu và hoa. Ken gần như gục hẳn vào ghế. Mùi rượu phả ra nồng nặc.

- Hộp diêm để ở trên bàn. Em đốt nến lên giúp anh đi!

- Ken...

- Linh! Nghe lời anh đi... Hôm nay là sinh nhật anh mà...

- Để em mở đèn lên đã...

- Không... Đừng mở đèn... Đốt nến lên đi. Sinh nhật thì phải đốt nến...

Tôi mò mẫm trên bàn và tìm thấy hộp diêm. Rồi tôi đốt nến lên. Hai mươi hai cây nến lấp lánh trên ổ bánh sinh nhật. Ánh nến như nhảy nhót trên gương mặt xanh xao của Ken. Anh bắt tôi hát bài Happy Birthday, rồi anh thổi nến, rồi anh chắp tay lại, lẩm nhẩm điều ước của mình. Rồi... anh bật khóc.

- Linh, em biết không... Anh vừa đi dự sinh nhật của một người về...

- Của ai?

- Của anh.

- Ken...

- Nghe buồn cười nhỉ. Sinh nhật rất lớn, tổ chức ở một sân vận động, rất đông người, có cả báo giới, người hâm mộ. Năm nào cũng vậy. Rất đông. Nhưng thực sự thì chẳng có ai cả. Vì trong số rất đông người ấy, không có ai là người thân của anh, không có ai là bạn bè của anh. Anh có cảm giác như mình đang đi dự sinh nhật của ai đấy, chứ không phải của anh. Cái sinh nhật hào nhoáng ấy kì thực là để khuếch trương danh tiếng của công ty mà thôi. Anh chỉ là con rối của họ mà thôi...

Ken gục đầu vào vai tôi. Tôi không biết phải làm gì để ngăn được những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi trên mặt Ken, và ướt đẫm vai tôi. Từ trong tận sâu trái tim mình, tôi cảm nhận được một nỗi cô đơn khủng khiếp đang bủa vây lấy Ken, cào xé tâm hồn anh. Ngay lúc này, tôi ước mình có thể làm được điều gì đó... Nhưng tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ có thể ngồi im trong bóng tối, bên cạnh Ken, và dâng bờ vai nhỏ bé này cho anh...

Một lát sau, Ken ngưng khóc, đôi mắt như nhìn xuyên vào bóng đêm. Thật kì lạ, lần đầu tiên tôi gặp anh, anh đã cười rất nhiều, còn bây giờ, anh khóc rất nhiều. Cả hai lần, tôi đều muốn làm một điều gì đó cho anh, nhưng có một cái gì đó vướng mắc khiến tôi không đủ can đảm để bước qua biên giới ấy.



Chờ cho Ken yên tĩnh hẳn, tôi để anh ngồi tựa vào ghế rồi đứng dậy đi tìm công tắc bóng đèn. Căn phòng bừng sáng. Trước mặt tôi là hình ảnh Ken xanh xao, mệt mỏi đang gục đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền. Tay anh ôm một vật gì đó. Tôi lại gần, gỡ nó ra. Khung ảnh của một cô gái trẻ với gương mặt hiền hậu được lồng cẩn thận dưới lớp kính.

- Ai vậy Ken?

- Bạn gái cũ của anh...

Ken trả lời, mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi như chao đảo trên đôi chân của mình.

- Trước giờ anh vẫn nói là anh chưa có bạn gái mà?!

- Em đừng tin những điều anh nói trên báo. Tất cả đều là giả tạo.

- Vậy... bây giờ cô ấy đâu rồi?!

- Chết rồi. Cũng tại anh.

- Ken!!!!

Tôi thảng thốt không nói nên lời. Ken bỗng nhiên buông mình rơi khỏi chiếc ghế, ngã nhào xuống đất. Cả ổ bánh sinh nhật và những ly rượu trên bàn đổ ập xuống người anh. Tôi hoảng loạn chạy lại lay Ken nhưng anh vẫn bất động. Tôi sực nhớ ra là lúc gọi điện cho tôi, anh có nói là anh đã uống thứ gì đó. Một gói bột màu trắng trên bàn đập vào mắt tôi. Tôi lại gần, cầm nó lên. Trời ơi, cocaine! Tôi như không tin vào mắt mình nữa. Ken đã uống rượu pha với cocaine ư? Tôi cuống cuồng gọi tên Ken, nhưng anh không trả lời nữa...

***

KEN

Người ta đến và báo cho tôi biết rằng Huyền vừa mất trong bệnh viện. Cô ấy cắt mạch máu tay, và cứ để cho máu chảy ra như thế, cho đến chết... Tai tôi như ù đi. Tôi lao ra khỏi nhà hát, nhưng anh Tâm cản lại. Tôi không nhớ là mình đã đấm bao nhiêu cú vào mặt anh ta, cũng không nhớ mình đã hét lên bao nhiêu lần nữa.

- Anh cút đi! Anh là cái quái gì mà dám cản tôi?

- Ken, cậu hãy bình tĩnh lại đi! Bây giờ cậu đến thì có thay đổi được gì? Người chết thì cũng đã chết rồi. Buổi biểu diễn hôm nay rất quan trọng với cậu, và với cả công ty chúng ta. Cậu không thể vắng mặt được...

- Tôi mặc kệ! Anh cút đi! Cút đi!

Anh Tâm tung một cú đấm trời giáng vào ngực tôi làm tôi ngã nhào xuống đất.

- Lẽ ra cú đấm này sẽ đặt vào mặt cậu, nhưng vì cậu sắp sửa lên sân khấu nên tôi không muốn để cậu bị thương. Xin lỗi, nhưng tôi phải đánh để cho cậu tỉnh trí ra.

Cậu và Huyền đã chia tay rồi cơ mà! Vả lại, bây giờ cậu đến bệnh viện và làm ầm ĩ lên ở đó, bọn phóng viên biết được, chúng lại giật tít rằng Ken đã có người yêu mà lại đi lừa fan hâm mộ là chưa có. Lúc ấy, cả cậu và công ty chúng ta làm sao mà gánh nổi cái xì căng đan này đây? Hình ảnh của cậu sẽ bị sụp đổ nghiêm trọng đấy, biết không Ken? Cậu cứ ráng biểu diễn cho xong buổi hôm nay, rồi tôi sẽ bố trí người bí mật chở cậu đến gặp Huyền.

Tôi gục xuống mặt đất và khóc như một đứa trẻ. Bọn họ lôi tôi vào phòng thay đồ. Họ bắt đầu trang điểm, làm tóc. Tôi bước lên sân khấu mà tưởng chừng như mình đang bước lên đoạn đầu đài. Huyền mất, mà tôi lại đứng ở đây, mặc quần áo đẹp, và lảm nhảm những lời hát vô nghĩa.



Hôm đó, tôi phải hát lip-sync, vì giọng của tôi đang vỡ oà ra thành hàng ngàn mũi dao chặn ở cổ họng. Tiếng khán giả reo hò ngày một lớn. Nước mắt tôi chảy ngược vào tim. Khán giả, họ chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài hào nhoáng rực rỡ mà không thấy được nỗi đau đớn quằn quại trong tim tôi. Thật là bi kịch. Tôi thấy pha lẫn trong nỗi đau còn có sự tủi thân đang dâng trào trong lòng mình. Tôi biết, đây là số phận của mình.

Ngày đưa tang Huyền, nhìn tấm di ảnh của em đặt trên quan tài, tôi thấy mình giống như một tội nhân. Em đang nhìn tôi, và cười. Em cười cho cái sự yếu đuối hèn nhát của tôi chăng? Phải. Tôi chỉ đẹp và rực rỡ khi còn đứng ở trên sân khấu thôi. Bước xuống cái sân khấu ấy, tôi thua cả một người đàn ông bình thường. Tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em.

Đầu tôi đau như búa bổ. Hầu như đêm nào tôi cũng phải uống thuốc ngủ thì mới ngủ được. Những khi mệt mỏi, tôi bắt đầu nghĩ tới cocaine. Nó làm cho tôi cảm thấy khoẻ hơn trong chốc lát, để rồi sau đó, thân thể tôi như rã rời. Tôi nhớ, hình như mình đã cho rất nhiều cocaine vào rượu rồi nốc cạn. Rồi sau đó, đầu óc tôi choáng váng. Rồi sau đó Linh đến...

Anh Tâm đang đứng trước cửa phòng bệnh, với Huyền. Không, với Linh. Họ đang nói chuyện gì đó. Hình như họ cãi nhau. Linh khóc, và bỏ đi. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy em khóc nhiều như vậy. Linh là cô gái mạnh mẽ, khác hẳn với Huyền. Vậy mà, đến em cũng không chịu đựng nổi tôi nữa rồi. Ừ thì em hãy đi đi, đi và tìm lấy hạnh phúc cho mình, đừng trông mong gì ở tôi...

- Cậu tỉnh rồi à?

Anh Tâm tiến lại phía tôi, miệng cười tươi như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Tôi đã vứt hết mớ thuốc ngủ và cocaine trong phòng cậu rồi. Đừng có dại dột như vậy nữa Ken à. May mắn không đến lần thứ hai đâu!

- Anh đã nói gì với cô ấy?

- Ai cơ?

- Đừng có giả vờ nữa. Tôi vừa thấy Linh rời khỏi đây!

- À... Nói gì ư? Thì cũng như với Huyền thôi.

- Khốn nạn! Anh là đồ khốn nạn!

Tôi chỉ muốn ngồi bật dậy và đập vào mặt anh ta. Nhưng cơ thể tôi rã rời như một người đi biển đang sắp sửa chết đuối. Anh ta ghì chặt tôi xuống tấm nệm, vẫn bằng cái bàn tay thô bạo đã từng đấm vào ngực tôi cách đây ba năm.

- Nghe đây, Ken, cậu nên biết an phận đi. Không Huyền, không Linh gì cả. Cậu không được đạp đổ hình tượng mà chúng tôi đã dày công xây dựng cho cậu, biết chưa?

Tôi mặc kệ anh ta...



Ngày xuất viện, tôi đi tìm Linh, nhưng bà Chín nói em đã dọn đi từ lâu rồi. Tôi ngồi phịch xuống vỉa hè, run rẩy bấm số điện thoại của em. Đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tò tí te lạnh lẽo. Không nhiều người bước vào cuộc đời của tôi, nhưng tất cả những người đã bước vào đều hoảng loạn bước ra như thế, như thể họ cố tình chạy trốn tôi.

Phải, tôi đã nhìn thấy trước tương lai của mình là như thế này đây. Năm năm nữa, có thể tôi vẫn còn nổi tiếng, nhưng tôi sẽ mãi mãi khép lại cánh cửa trái tim mình. Tôi không muốn cho bất cứ ai bước chân vào đó nữa. Mười năm nữa, hai mươi năm nữa, có lẽ tôi sẽ giống như một vì sao đã tắt ngấm ánh sáng, nhưng liệu tôi có còn đủ lòng tin để mở cánh cửa băng giá mà mình đã phong tỏa bao năm nay?

Nếu họ cứ bước vào đời tôi rồi bước ra như thế, để lại cho tôi một khoảng trống vỡ toang, thì thà là ngay từ đầu tôi đừng cho họ bước vào. Thật xót xa, tôi đã nhìn thấy tuổi niên thiếu, tuổi trẻ và cả tuổi già cô độc của mình. Tôi uống nốt ly trà đá và ăn chiếc bánh đậu xanh cuối cùng, tự nhủ sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa...

***

Tôi đang bước vào những ngày cuối cùng để tập luyện cho concert đầu tiên của mình sẽ được trình diễn vào cuối năm nay. Thật vất vả. Cả người tôi mướt mồ hôi suốt từ sáng đến tối, vừa tập hát, vừa tập nhảy, đến mức tôi nghĩ mình sắp sửa không trụ nổi. Những lúc mệt mỏi, trở về căn phòng lạnh lẽo hiu quạnh nằm đơn độc trên tầng 19, tôi chỉ muốn khóc.

Tôi không ham hố những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng của giới nghệ sĩ, cũng không thích cái ồn ào của quán bar, vũ trường... Đôi lúc, tôi nghĩ, giá như khi tôi trở về phòng, căn phòng đã được thắp sáng bằng ánh điện, cửa mở, sàn nhà sạch sẽ, trên bàn là bữa ăn nóng sốt sẵn sàng, và có ai đó ngồi đấy như đợi tôi, ai cũng được... Đó đã là hạnh phúc lắm rồi.

Cửa mở. Một bóng đen từ đằng sau lao tới đẩy tôi vào trong nhà. Gã vật tôi xuống giường và bắt đầu giở trò. Tôi túm được tay gã và đẩy gã ngã xuống đất. Tôi hốt hoảng bật đèn lên.

- Anh Tâm! Anh đang làm cái trò gì vậy? Anh điên à?

Anh ta vùng dậy, tiếp tục lao về phía tôi và ghì chặt tôi vào tường.

- Ken, chẳng lẽ cậu không biết là... là tôi rất yêu cậu sao?

- Anh nói cái quái quỷ gì vậy? Đồ điên! Buông tôi ra!

- Ken...

Tôi tát thẳng vào mặt anh ta. Cơn tức giận đang sôi sùng sục trong người tôi. Tôi nện cho anh ta thêm hai cú đấm nữa vào mặt. Anh ta choáng váng rồi đổ vật xuống đất như một cái cây bị gãy. Tôi hét lên:

- Biến khỏi phòng tôi ngay!

- Ken... Được, tôi sẽ đi. Nhưng cậu sẽ không thể yêu một ai khác được đâu, tôi thề đấy!

- Thì ra, tất cả chuyện này là do bàn tay sắp đặt của anh. Nói mau, cái chết của Huyền là có sự nhúng tay của anh phải không?

- Phải. Chính là tôi đấy, thì sao nào? Cô ta đáng bị như vậy, không ai được quyền chiếm hữu Ken cả!

- Đồ khốn nạn! Anh...

Tôi muốn đánh chết anh ta, ngay bây giờ. Thật may là lý trí của tôi vẫn còn đủ tỉnh táo. Tôi túm lấy cổ áo anh ta, hét vào mặt anh ta:

- Nói mau, Linh đang ở đâu? Nếu anh không nói, tôi sẽ giết chết anh ngay tại đây, tôi không đùa đâu!

- Muộn rồi. Cô ta đã đi chuyến bay lúc 9 giờ. Đến một nơi mà cậu không thể nào tìm thấy cô ta!

- Đồ khốn nạn! Anh là đồ khốn nạn!

Tôi buông anh ta ra rồi chạy như điên ra ngoài đường. Sân bay lúc mười giờ tối vắng vẻ và hiu quạnh, y như cõi lòng tôi. Tôi nhìn lên bầu trời đêm quạnh quẽ, cảm giác muốn hét lên mà như có cái gì đó chặn lại ở cổ họng. Xót xa và cay đắng. Linh đã đi thật rồi ư? Em có hạnh phúc với sự lựa chọn của mình?

Tôi đã từng trông mong ở em một cái gì đó nhiều hơn những gì tôi đã từng trông mong ở Huyền. Tôi đã nghĩ, biết đâu em có thể vực tôi dậy, vì ở em có sự mạnh mẽ, phóng khoáng và tự do mà tôi khao khát. Vậy mà...



Đại nhạc hội cuối năm ầm ĩ tiếng reo hò phấn khích của người hâm mộ. Tên tôi bật ra từ miệng của hàng ngàn fan. Tôi tự hỏi, trong số đó có bao nhiêu người thật sự yêu quý tâm hồn tôi chứ không phải yêu mến cái hình thức bên ngoài? Tôi đứng sau cánh gà, nhìn ra sân khấu. Tiếng reo hò. Ánh đèn rực rỡ nhấp nháy. Những vũ công váy áo sặc sỡ. Tất cả tạo thành một vầng hào quang giả tạo bao quanh tôi.

Giám đốc, phó giám đốc và cả tay quản lý đều khuyên tôi hãy giữ bình tĩnh, cứ như thể họ sợ tôi sẽ làm điều gì đó điên khùng. Tôi đoán vẻ mặt mình bây giờ chắc là đáng sợ lắm nên họ mới nói như vậy. Mà trông bộ dạng tôi thì có lẽ tôi sắp làm điều điên khùng thật.

Tôi đã chán ngấy cái hình tượng đẹp đẽ giả tạo mà họ xây dựng cho tôi. Chán ngấy cái bộ mặt giả tạo của họ. Chán ngấy. Tôi phóng tầm mắt ra xa, nhìn ra ngoài đường, nơi người ta đang cưỡi xe máy phóng đi vun vút trong gió. Thật thoải mái. Thật hoang dại. Tôi muốn như thế. Tôi hình dung ra con đường của riêng mình, một con đường hoàn toàn mới.

- Các bạn, xin cảm ơn các bạn đã đến đây ủng hộ cho tôi. Trước tiên, tôi muốn nói với các bạn điều này, rằng Ken không phải là một hình mẫu đẹp đẽ như các bạn đã từng tưởng tượng về tôi. Thật ra, tôi rất tệ hại. Tôi thường xuyên nói dối tất cả mọi người. Tôi không dám công khai bạn gái của mình. Tôi không bảo vệ được cô ấy. Kết quả là cô ấy đã chết thật oan uổng. Đó là lỗi của tôi.

Cả khán phòng lao xao. Tôi nhìn vào trong cánh gà, toàn bộ êkíp đứng chôn chân tại chỗ nhìn tôi. Gã giám đốc quát lên: "Im ngay đi, Ken. Im ngay!".

- Các bạn, thêm một điều này tôi muốn nói với các bạn nữa. Sau khi buổi biểu diễn này kết thúc, tôi sẽ tự động chấm dứt hợp đồng với công ty quản lý để trở thành một ca sĩ tự do. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ tôi trên con đường phía trước. Tôi sẽ trả bất cứ giá nào để cho cái hợp đồng ràng buộc tôi với công ty quản lý chấm dứt hiệu lực.

Cả khán phòng im lặng. Tôi nhìn thấy gã giám đốc, rồi phó giám đốc, rồi tay quản lý lần lượt kéo nhau đi đầy bất mãn. Nhưng tôi không muốn quan tâm đến họ nữa.

- Và tiết mục đầu tiên, tôi muốn dành tặng bài hát này cho một cô gái. Có lẽ giờ này cô ấy đã đi đến một phương trời xa lạ, nhưng vì chương trình này được truyền hình trực tiếp nên tôi hi vọng cô ấy vẫn đang dõi theo tôi. Tôi muốn gửi lời xin lỗi tới cô ấy, người bạn đầu tiên trong cuộc đời của tôi, người đã thật sự yêu quý tâm hồn tôi và đối xử tốt với tôi. Và có thể, đối với tôi, cô ấy còn ở một mức nào đó cao hơn cả tình bạn.



Tôi ôm cây đàn và bắt đầu hát. Trong giây phút ấy, tôi thật sự đã quên hết những gì đang diễn ra xung quanh. Quên hết cả những tháng ngày đã qua và những tháng ngày đang tới. Tôi hát như thể đang rót lấy từng giọt yêu thương trong trái tim mình.

Baby I don't wanna waste another day
Keeping it inside, it's killing me.
Cause all I ever wanted comes right down to you, to you.
I wish that I could find the words to say.
Baby I'ma telling you, every time you leave
I'm inconsolable.

Bài hát kết thúc, cả sân khấu vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Đó là những tiếng vỗ tay khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong suốt cuộc đời xướng ca của mình. Sau đêm nay, tôi đã nhận ra nhiều điều. Sự thành thật sẽ luôn được yêu quý, dù ở bất cứ đâu.

Sau buổi concert, Linh gọi cho tôi. Nghe thấy giọng nói quen thuộc của em mà tim tôi như muốn vỡ tung ra.

- Em đã xem concert của anh, Ken à!

- Linh! Em đang ở đâu?

- Em đang ở ngoài cổng nhà hát. Đang đợi anh.

- Sao cơ?

- Em đã lừa anh Tâm rằng mình sẽ đến... Nam Phi sinh sống để anh ta khỏi quấy nhiễu em nữa. Em biết anh ta có tình cảm đặc biệt với anh, nhưng không vì thế mà em bỏ cuộc. Linh không phải là người con gái dễ bị khuất phục, phải không anh?

Tôi im lặng, không nói nên lời.

- Ken?

- Gọi anh là Khôi, nhé Linh. Anh là Minh Khôi.

- Minh Khôi!

Tôi lao ra phía cổng nhà hát, nơi có một người con gái đang đợi mình. Ngay bây giờ, ngay lúc này đây, tôi chỉ có một khát khao duy nhất, là được sống như con người thật của mình, ngay trước mặt cô ấy. Tôi muốn cho cô ấy biết mọi thứ về con người tôi - cả những khoảng sáng và khoảng tối. Tôi muốn cho cô ấy biết tôi đã từng yếu đuối như thế nào, đã từng hèn nhát như thế nào, đã từng thảm hại như thế nào, đã từng cúi đầu cam chịu như thế nào...

Tôi tin là cô ấy hiểu, và cô ấy muốn biết nó - con người thật của tôi.

Đừng rời bỏ yêu thương

6:54 AM |
Nghe người ta kể ở Nhật Bản xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này:

***

Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.

Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh. Trời ạ! Đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.



Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứu tìm hiểu nó ra làm sao, sửa nhà sau không vội.

Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn... Ồ!.. Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua...

Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, ... ngày một nhanh hơn, nên phải chăng khoảng cách giữa con người với con người của chúng ta với nhau cũng như ngày một gần nhau hơn? Vậy thì càng chớ nên bao giờ quên lãng, xa cách hoặc từ bỏ những người mà chúng ta quý mến yêu thương nhé!

Nhỏ của ngày xưa

6:53 AM |
Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừng già.

***

Chẳng biết quê Nhỏ từ đâu, chỉ biết sau một mùa hè tầm tã mưa rừng, tôi đến lớp học thì thấy Nhỏ, dáng người nhỏ nhắn, da trắng như ở miền xuôi lên.

Không giống như những lớp học dưới đồng bằng, lớp chúng tôi toàn là những trai làng quá lứa, học muộn nên dáng người cao to, trông rất người lớn. Còn Nhỏ, đúng như cái tên gọi, trông bé xíu nên chúng tôi gọi là "hạt tiêu". Ở xứ vùng sâu vùng xa này chỉ có năm lớp cấp 3 học chung với cấp 2, điều này cũng may mắn, nếu không chúng tôi phải đi 30 cây số mới đến trường cấp 3 ngoài thị trấn.



Chỉ sau ngày thứ hai đến lớp, tôi theo chân người con gái nhỏ nhắn nhưng rất hiền hậu này về gần tận nhà. Thì ra nhà cô bé ở dưới chân núi, ngôi nhà có nhiều hoa giấy đỏ thắm cả vùng trời. Từ nhà đến trường cũng phải đi qua hai quả đồi và phải lội suối. Và như thế, cô bé cuốc bộ đi học, vẫn băng rừng một mình như một người con của bản thực thụ.

Những ngày mưa giăng, khi núi đồi trắng trời một màu mưa, học sinh sợ không đến lớp, tôi tìm đến nhà Nhỏ rủ nhau vượt suối đến trường. Con đường trơn trượt như dài thêm trước mặt hai chúng tôi, khi đến được với lớp học thì sách vở ướt nhèm, áo quần nhếch nhác như những người đi rừng lâu ngày trở về bản. Chúng tôi nhìn nhau cười và tự hào về cuộc vượt lũ của mình, trong khi lớp học vắng hoe, thầy giáo chỉ dạy có năm ba người.



Đã có những mùa hè nắng nổ cả tre lồ ô đi qua, mùa này thường có một loài chim về gọi lúc sáng sớm và mỗi hoàng hôn. Chẳng biết tên của nó là gì nhưng tiếng kêu nghe ai oán: "Con còn côi côộc, ôốc dôộc chưa tề" (ôốc dôộc là ốt dốt, tiếng địa phương là xấu hổ).

Tôi kể Nhỏ nghe về sự tích của loài chim này, rằng có một bà mẹ đưa con lên rẫy, móc võng vào gốc cây cho con nằm ngủ để rảnh tay làm việc. Một ngày nọ sau những ngày cây lá khô, bà mẹ châm lửa đốt rừng, lửa cháy nghi ngút, rừng cháy vàng, những tiếng nổ lốt đốp, những tàn tro bay lên, một lát sau bà mẹ nghĩ đến con, quay lại, nhưng con đã nằm trong rừng lửa.

Đứa con chết hoá thành con chim kêu vào những mùa nắng nóng khi lửa rừng cháy nghi ngút. Nhỏ nghe xong, bảo sẽ chẳng bao giờ dám đi học một mình dưới những cánh rừng già hay qua những đồi vắng, dù khu rừng ấy đẹp như cổ tích bởi những nhành lan sặc sỡ hay những ngọn đồi tím ngắt hoa mua.

Kỷ niệm với Nhỏ đã gắn liền với những thời khắc nghiệt ngã của thiên nhiên, với những lần băng rừng giữa cơn mưa tầm tã hay những ngày nắng cháy khô cả con suối đi qua làng.



Một ngày mưa rừng, lũ về cuồn cuộn cuốn trôi mọi thứ nơi nó đi qua. Cả bản phải dìu nhau lên đồi cao chờ cứu hộ. Sự giận giữ của núi rừng đã cuốn đi những người con của bản, trong đó có Nhỏ của tôi. Sau buổi chiều tan học, Nhỏ cùng đám bạn về nhà, khi qua suối bị lũ cuốn đi, mang theo cả sách vở, cả ước mơ và những điều chưa dám nói. Mấy ngày sau khi cơn lũ đi qua, cả làng đi tìm nhưng vô vọng, dường như Nhỏ tan vào cơn mưa, hoà vào rừng xanh hun hút về phía chân trời.

Giờ thì cây cầu treo đã bắc qua suối, không còn ai lội suối đi học nữa. Năm nay cơn lũ lại về, làng tôi phải leo lên lèn đá để trốn. Tôi nhớ về Nhỏ của ngày xưa khi mưa trắng xóa trời. Nỗi nhớ như hòa vào cơn vần vũ.

Sa Mạc và Xương Rồng

6:52 AM |
Audio - Ngày xửa ngày xưa, Sa Mạc cũng như những vùng đất xanh tươi khác, có cây cỏ muôn hoa. Nhưng rồi những cuộc chiến của các vị thần đã khiến cho vùng đất Sa Mạc trở nên khô hạn, những cơn gió lớn thường xuyên xuất hiện, những cơn mưa cứ vơi dần đi...

***

Thời gian trôi qua, hàng chục triệu năm, và những lớp đất khô ấy vỡ vụn ra trở thành bụi nhỏ. Thế là Sa Mạc gắn liền với khô hạn, gió bụi và cái nắng như thiêu như đốt. Muông thú không thể chịu đựng nên đã chết dần, cây cối cũng thế.

Sa Mạc cô đơn giữa không gian rộng lớn. Sa Mạc khóc...Những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi...



Thượng đế thấy thế, bèn cử một loài cây xuống làm bạn cùng Sa Mạc. Nhưng tất cả các loài cây đều từ chối. "Làm sao chúng tôi có thể sống ở một nơi không có giọt nước nào như thế này được chứ", "làn da của tôi không thể tiếp xúc quá nhiều với ánh nắng được".

Nhưng một loài cây đã nói với Thượng Đế rằng "Hãy cho con xuống làm bạn với Sa Mạc." Thượng Đế mỉm cười đồng ý.

Loài cây ấy xuống trần gian làm bạn cùng Sa Mạc. Nhưng những chiếc lá trên cơ thể của cây nhanh chóng bị cái nắng thiêu đốt. Cây đành phải trở về gặp Thượng Đế.

- Thượng Đế ơi, con không thể sống chung với bạn Sa Mạc nếu như con mang hình dáng như thế này". Những chiếc lá của con nhanh chóng mất nước và trở nên khô héo. Rễ của con cũng không thể chạm được vào mạch nước nào cả. Con xin Ngài hãy giúp con.

- Ta có thể thay đổi hình dáng của con. Nhưng con sẽ không còn những chiếc lá xanh tươi mà thay vào đó là những chiếc gai nhọn. Bởi những chiếc gai ấy mới có đủ sức chống lại ánh mặt trời. Ta có thể cho con bộ rễ dài hàng trăm mét để con tìm kiếm mạch nước ngầm. Đó chính là những giọt nước mắt của sa mạc. Con sẽ phải luôn đấu tranh để tìm kiếm mạch nước đó. Thần Mưa cũng không thể ghé đến giúp con và Sa Mạc. Con có đồng ý thay đổi hình dáng xinh đẹp hiện nay để đổi lấy hình hài xấu xí không? Chỉ với hình hài mới, con có thể sống cùng Sa Mạc.

- Con đồng ý.

Thế là Thượng Đế hóa phép. Những chiếc lá xanh trên cơ thể cây dần dần cơ rút lại cho đến khi chỉ mảnh như một cái gai. Khắp người cây bây giờ chỉ toàn là những chiếc gai nhọn. Và rễ cây có thể len lỏi khắp lòng đất để tìm kiếm nước mắt của Sa Mạc. Thế là cây đã có thể làm bạn cùng Sa Mạc.

Thượng đế gọi cây là Xương Rồng.



- Xương Rồng này, cậu có thể sống ở một nơi có ánh nắng ấm áp, có cơn mưa mát lành, có những người bạn xinh đẹp. Tại sao cậu lại chọn đến đây làm bạn với tớ? - Sa Mạc thắc mắc.

- Không như những vùng đất màu mỡ khác, cậu phải luôn đấu tranh với cái nắng chết người. Nhưng tớ biết rằng, cậu sẽ không bao giờ bị khuất phục. Không chỉ có thể, cậu còn che chở cho các bạn khác như côn trùng, rết, bò cạp...Tớ ngưỡng mộ khả năng đấu tranh của cậu. Nhưng khi đêm xuống, tớ lại nhìn thấy cậu khóc.

Tớ biết là cậu đang cảm thấy cô đơn. Bởi trên vùng đất chỉ có gió và cát, cậu cảm thấy trơ trọi. Tớ muốn ở bên cạnh cậu. Tớ muốn cùng cậu chống lại cái nắng như thiêu như đốt. Tớ muốn chứng minh cho ánh nắng kia biết rằng, dù trên sa mạc chỉ có nắng, gió, cát, dù ở đây Thần Mưa hầu như không ghé thăm, nhưng ở đây vẫn có sự sống. Và sự sống ấy không phải là suốt ngày chui rúc, sự sống ấy đang hiên ngang đối mặt cùng với cái nóng như thiêu như đốt kia. - Xương Rồng nhỏ nhẹ trả lời với một ánh nhìn ấm áp.

- Nhưng liệu rằng cậu có cảm thấy cô đơn khi giữa Sa Mạc rộng lớn này, chỉ có mỗi mình cậu trơ trọi? - Sa Mạc vẫn băn khoăn và hỏi.

- Không đâu, tớ có bộ rễ dài hàng trăm mét. Rễ của tớ có thể len lỏi khắp lòng đất để tìm nước mắt của cậu. Chính cậu đã tiếp thêm sức sống cho tớ đấy. Những chiếc lá của tớ tuy không còn xanh tươi nhưng với hình dáng mới này, nó sẽ không đầu hàng trước thần Nắng. Cậu tiếp thêm sức sống cho tớ cho nên tớ sẽ không cảm thấy cô đơn đâu. Ngoài ra, tớ còn làm bạn với các loài sinh vật khác nữa mà - một lần nữa, Xương Rồng đã nhìn thẳng vào Sa Mạc, cái nhìn như muốn xua tan nỗi niềm băn khoăn của Sa Mạc.

- Nhưng khi suốt ngày phải luôn đấu tranh để sinh tồn, cậu sẽ có lúc cảm thấy mệt mỏi đấy. Bởi khi cậu ngừng đấu tranh, cậu sẽ chết.

- Cuộc sống là phải luôn đấu tranh. Nếu ta chọn cho mình một cuộc sống bằng phẳng, liệu rằng ta có cảm nhận được hạnh phúc bởi vì mọi thứ đều trở nên quá dễ dàng. Không chỉ là đấu tranh với bên ngoài, quan trọng nhất là ta phải luôn đấu tranh để chiến thắng bản thân trước những nỗi sợ hãi, trước những cám dỗ của cuộc đời.

- Cậu có tủi thân khi cậu không thể nở hoa?

- Tớ vẫn có thể nở hoa chứ. Khi nào cơ thể tớ thích hợp thì tớ sẽ vẫn cho ra đời những bông hoa rực rỡ như bao loài cây khác. Mỗi lần nở hoa là mỗi lần đánh dấu việc tớ đã trưởng thành hơn trong cuộc chiến với bản thân.



Sa Mạc biết rằng Xương Rồng sẽ vẫn tủi thân khi không được một vẻ ngoài xinh đẹp như bao loài cây khác, sẽ cảm thấy mệt mỏi khi lúc nào cũng phải đấu tranh để tồn tại, sẽ cô đơn khi chỉ có Gió, Cát, Sa Mạc bầu bạn.

Dù là một người mạnh mẽ đến đâu, họ cũng sẽ có những khoảnh khắc yếu lòng. Chính vì vậy, họ cần những người bạn bên cạnh để dựa vào. Không ai có thể tồn tại một mình. Sa Mạc và Xương Rồng cũng thế. Họ có sức sống mạnh liệt hơn bất cứ ai. Và họ sẽ luôn bên cạnh nhau, an ủi nhau trong cuộc chiến của bản thân.

Bạn tôi

8:48 AM |
Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.

***

Vào một kỳ nghỉ cuối tuần, tôi đến thăm Khan Chand Duggal, bạn tôi, trong ký túc xá Ewing Hall của Trường Cao đẳng Forman Christian. Thường thì sau đó, tôi sẽ qua đêm tại khách sạn Majestic, do một người bạn của cha tôi làm chủ.

Tôi nhớ đó là kỳ lễ hội Basant, Khan Chand quyết định dẫn tôi tới Lawrence Garden. Dĩ nhiên anh có riêng một chiếc xe đạp. Anh mượn thêm một chiếc cho tôi.

Ở Lawrence Garden có một mỏm đất. Chúng tôi ngồi đó uống bia Pilsner, giá tám anna một chai, và ngắm những cánh diều bay lượn. Vì không quen nên chỉ mới hai, ba ly là chúng tôi đã ngà ngà say. Chúng tôi lang thang quanh công viên nhìn những cặp trai gái đang âu yếm nhau, việc rất phổ biến ở Lawrence Garden.





Chiều tà, loạng choạng, chúng tôi lấy xe đạp và đi về Evving Hall.

- Cậu ở đâu? - Khan Chand hỏi.

- Dĩ nhiên là với cậu chứ còn ở đâu nữa? - Tôi nói.

Anh ta ngạc nhiên:

- Nhưng cậu không ở với tớ được. Nếu cậu ở lại, tớ sẽ phải xin phép Hiệu trưởng trước. Thường thì khách không được ngủ lại với học sinh nội trú ban đêm.

Khan Chand không thể buộc tôi rời khỏi ký túc xá. Và do cũng đã quá khuya nên anh ta không thể gõ cửa phòng Tiến sĩ Schyler, ngài Hiệu trưởng người Mỹ đáng kính. Hai chúng tôi cùng nằm trên cái võng mà Khan Chand có trong phòng. Nhưng, một người phục vụ trong nhà ăn đã nhìn thấy. Bà ta đã báo cáo với Hiệu trưởng về việc này.

Hai ngày sau, Khan Chand viết thư báo cho tôi biết anh đã bị đuổi khỏi ký túc xá.

Chỉ khi có những giây phút ngọt ngào trong yên lặng, tôi mới nhớ về những ký ức. Và tôi thấy sự khiếm khuyết trong nhiều việc mà lẽ ra tôi đã có thể làm khác đi.

Khan Chand là một trong những người lẻn vào ký ức tôi một cách lặng lẽ nhất. Anh ta nghỉ hưu với chức vụ Đại tá trong quân đội và mất vào một buổi chiều tại khu Defence Colony ở New Delhi trong khi giúp một người xa lạ đẩy chiếc xe hơi mắc kẹt. Đủng ra anh không nên làm như thế. Anh bị bệnh tim. Nhưng cuối cùng thì anh vẫn là Khan Chand.

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.

Trích "Sống và suy ngẫm" - V.N. KAKAR

Ở trọ

8:47 AM |
- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo!

Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức.

***

Mười tám tuổi nó nhận giấy báo mình đậu đại học. Cả nhà nó vui mừng, hoan hỉ. Nó cũng cười nói tối ngày. Vậy là sắp đến lúc nó rời khỏi gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới. Không buồn. Một chút buồn cũng không có khi nó phải xa nhà và sống một cuộc sống tự lập. Nó vẫn còn là con bé, một con chim non khao khát được bay ra ngoài chiếc tổ con chật hẹp. Nó gật đầu lia lịa khi nghe bố mẹ dặn dò. Bây giờ trong đầu óc nó chỉ còn nỗi háo hức.

Phòng trọ rộng hơn là nó tưởng, sau khi đóng tiền nhà cho bà chủ, mẹ nó quay xe trở về, còn dặn đi dặn lại những điều nó đã nghe đến mức thuộc lòng.

- Mẹ cứ yên tâm, nhà mình gần mà, muốn về lúc nào chả được. Nếu thấy nhớ con thì mẹ cứ việc lên thăm. Thôi, mẹ về cẩn thận nhé.

Nó cười hì hì, vẫy tay rối rít. Mẹ nó cũng đành cười rồi quay đi. Có lẽ bà vẫn không an tâm về nó. Nó quá ngây thơ, mơ mộng toàn màu hồng, dù là một con bé mạnh mẽ, giống con trai nhiều hơn là con gái nhưng nó vẫn chưa có chút kinh nghiệm gì trong cuộc sống.



Ở trọ thú vị hơn là nó tưởng nhiều. Nó nhanh chóng làm quen với bạn bè cùng khóa trong nhà trọ, rồi tiếp đến là các anh chị khóa trước. Lúc nào nó cũng cười toe toét nên ai cũng mến. Cái phòng của nó trở thành tâm điểm, lúc nào cũng ồn ào và rộn rã tiếng cười. Bà chủ nhà khó chịu lên nhắc nhở, nó dạ dạ vâng vâng rồi đâu lại vào đó. Người già vốn không thích ồn ào, nhưng nó thì đã già đâu, nó thích ồn ào như vậy.

Nó đối xử công bằng với tất cả, thân thiết với tất cả. Thật thú vị khi trở thành bạn của mọi người. Nó lắng nghe đứa bạn mới kể về nỗi nhớ nhà, nó lựa lời an ủi khi nghe một người bạn khác khóc lóc vì mới chia tay với người yêu. Dù nó chả hiểu thế nào là yêu nhưng nó vẫn nói như thể am hiểu lắm.

- Mày đừng buồn, chia tay cũng có nghĩa là có nhiều cơ hội để đón chờ một mối tình mới đẹp hơn. Khi mày gặp người thứ hai rồi mày sẽ quên người cũ ngay thôi.

- Tao không thể quên được đâu.

Đứa bạn mới sụt sịt, ngã đầu lên vai nó, nó vỗ nhẹ lên đầu cô bạn,

- Sẽ quên nhanh thôi.

- Nhưng biết đến bao giờ hả mày ?

Ừ, biết đến bao giờ nhỉ. Nó không biết nhưng nó chắc chắn điều đó. Sẽ quên mau thôi, nếu lại có một ai đó quan tâm tới mình. Nó có một cô bạn thân từ đó.

Một cô bạn thực sự thân, thực sự làm nó bận tâm, lo lắng. Tối nào cô bạn ấy cũng ôm chăn lên phòng nó ngủ cùng. Cô nhỏ ở chung phòng sau nhiều lần như vậy thì càu nhàu, nó thấy hơi buồn, nhưng không sao, ai cũng có một phần ích kỷ. Từ đó cô bạn thân không ôm chăn lên phòng nó mỗi tối nữa.

Nó thích cái sân thượng của nhà trọ. Một sân thượng rộng tênh, thoáng mát, ở trên đó nó có thể ngắm sao mỗi đêm như hồi còn ở nhà. Có điều sao ở thành phố ít hơn ở nông thôn thì phải. Ở nhà nó không có đèn đường. Khi bóng tối bao phủ cũng là lúc những ngôi sao nhấp nháy sáng, càng khuya thì sao càng nhiều, dày đặc như dệt lụa trên dải ngân hà. Nó thích ngỏng cổ ngóng chờ tinh tú đổi ngôi mỗi đêm. Nó tin đó là một linh hồn thánh thiện đã được đầu thai xuống trần. Nó muốn mình cũng là một ngôi sao thánh thiện như vậy.

***

Lần đầu tiên nó biết cúp học. Ở giảng đường cả hàng trăm người, có hay không có nó cũng chẳng ai phát hiện. Nó len lén trốn ra ngoài qua cửa sau, thích thú vì vừa làm một chuyện lén lút đầu tiên trong đời. Nó lôi chiếc xe đạp đã mang từ nhà lên, một mình thong dong xuống phố, dạo quanh bờ hồ.

Từ ngày lên đây đến giờ nó mới có thời gian một mình, nó vừa khẽ khẽ hát, vừa nhanh chân nhấn bàn đạp, chiếc xe chạy vèo vèo trên con đường bao quanh hồ Xuân Hương của Đà Lạt mơ mộng. Gió hồ mát rượi luồn vào hất tung mái tóc của nó lên trời. Nó dựng xe bên cạch một gốc thông rồi ngả mình xuống thảm cỏ xanh mượt. Thật dễ chịu. Nó muốn ngày nào cũng đi dạo thế này một vòng.



Sáng nào cũng vậy, cứ năm giờ sáng là nó dậy đập cửa phòng anh chàng kết nghĩa học trước mình một khóa để rủ đi đánh cầu lông. Nó thích những hoạt động như vậy vào mỗi sáng và chiều để có một cơ thể khỏe mạnh và sảng khoái. Anh chàng đó cũng dễ tính nên luôn chiều theo những gì nó muốn. Dù cho buổi đêm qua có thức khuya học bài hay chơi game tới sáng, chỉ cần nghe tiếng nó gọi là lập tức vùng dậy.

Đó là những tháng ngày rất vui vẻ đối với nó. Nó có cả thảy ba ông anh kết nghĩa. Vui. Và chẳng lo nghĩ gì. Nó chưa biết thế nào là yêu. Nó coi mọi người như người nhà của nó dù suy nghĩ ấy thật sự rất ngây thơ. Nhưng nó thích. Hai anh kết nghĩa có người yêu, nó ra sức vun vào. Rồi bất ngờ nhận ra rằng họ không còn thời gian để chơi với nó nữa. Buồn. Nhưng chỉ một chút thôi. Vì nó là con bé rất biết cách quan tâm người khác. Ai lại chả muốn ở bên cạnh người mình yêu. Nó nghĩ thế. Dẫu sao nó cũng vẫn còn một ông anh kết nghĩa thân thiệt là thân.

- Người ta cứ bảo là không có tình cảm anh em, bạn bè giữa nam và nữ thật là sai anh nhỉ.

- Ừ.

- Anh em mình sẽ chứng minh cho người ta thấy là họ sai.

Nó hăm hở, hất mặt lên trời cười rất kiêu hãnh. Cái mím môi dễ thương như con nít. Nó không bao giờ ngờ ánh mắt phía sau nhìn nó tha thiết thế nào.

***

Nó cắt tóc ngắn cũn như một thằng con trai chính hiệu, quần bò, áo phông rộng, nhiều khi đi ra ngoài chơi với cô bạn thân mà người khác nhìn vào lại tưởng một đôi.

- Bồ của mày hả?

Cô bạn cùng lớp của bạn thân nó hỏi, nó phá ra cười,

- Ừ!

Cô bạn thân liếc nhẹ một cái, trả lời bạn.

- Là con gái đó mày.

Buổi tối nó khoác thêm chiếc áo khoác rộng thùng thình của ông anh kết nghĩa, mũ lưỡi trai đội chéo, nó theo đám con trai trong nhà trọ đi coi bóng đá, hò hét cổ vũ đến khản cổ. Cô phục vụ quán đem cho nó một chiếc menu.

- Anh muốn uống gì ạ!

Tất cả người quen của nó phá ra cười. Nó cũng cười rất vui vẻ. Chưa bao giờ nó thấy buồn vì sự nhầm lẫn ấy. Trái lại, còn thấy vui vui.



Nó thích đi chơi với anh kết nghĩa của nó. Chiều nào hai đứa cũng dạo quanh bờ hồ một vòng, cũng là thể dục luôn. Nó nói huyên thuyên suốt. Cứ như là chẳng bao giờ nó có thể nói hết chuyện hay thiếu đề tài để bàn luận ấy. Cứ thế, nó sống vô tư và hồn nhiên như đứa trẻ.

Cho tới khi cô bạn thân nói đang thích một người và hỏi nó nếu lỡ hai đứa cùng thích một người thì sao. Nó đã cười rất tươi. Quan trọng là tình cảm của người đó kìa. Nếu tình cảm anh ta dành cho hai đứa là năm mươi, năm mươi nó sẽ nhường cho bạn. Vì bạn cũng quan trọng chẳng khác gì người yêu.

Nó đâu biết thế nào là người yêu? Nhưng nó tin, với nó, tình yêu và tình bạn là quan trọng như nhau. Khi biết bạn thân thích anh kết nghĩa, nó buồn, nhưng nó lại nghĩ mình thật ích kỷ và xấu xa. Nó quay sang ra sức vun vào cho bạn. Nó bỏ qua ánh mắt kỳ lạ của người anh kết nghĩa khi nghe nó nói về bạn mình. Nó chỉ muốn tất cả cùng vui vẻ.
Một buổi chiều đi dạo quanh hồ cùng nhau anh đã nói với nó:

- Dẫn anh về nhà Nhóc chơi đi. Nhà em gần mà.

- Để em rủ đám bạn cùng về luôn. - Nó trả lời.

- Anh muốn về một mình với Nhóc.

Nó ngạc nhiên nhìn anh rồi phá ra cười.

- Anh có mấy cái mạng hả ? Bố em khó tính lắm, lại hay suy nghĩ nhiều. Nếu chỉ đưa một mình anh về em không có cách nào để giải thích cả. Em chỉ có một cái mạng thôi.

Rồi mùa Noel về với Cao nguyên. Cái rét như cắt da, cắt thịt. Nó suýt xoa trong cái áo ấm rộng thùng của ông anh kết nghĩa.

- Chắc em phải mua thêm chiếc khăn len quá.

Ngày hôm sau nó nhận được chiếc khăn len màu xanh từ tay người anh kết nghĩa. Nó thấy áy náy. Anh cười,

- Anh trai thì phải lo cho em gái chứ.

Nó cũng cười, nó sẽ tặng anh một cái. Tối hôm ấy nó cùng bạn thân đi lựa len. Nó thức đến tận ba giờ sáng chỉ để mày mò cách đan len và rồi thì tạo kiểu theo ý nó muốn. Nó khá thông minh. Từ kểu đan len cơ bản nhất mà nó biết từ hồi học tiểu học, nó đã cố nhớ lại, sau đó còn biết cách tạo kiểu cho thật đẹp nữa. Sau năm ngày miệt mài đan đan, tháo tháo. Cuối cùng nó cũng có được một cái khăn hoàn hảo. Người anh nhận chiếc khăn của nó mà cảm động quá. Khẽ ôm nó một cái. Nó nghe con tim mình đập hẫng một nhịp.

***

- Mày ơi, anh ấy nói là không thích tao.

Cô bạn thân ôm nó khóc ròng. Nó thấy thương bạn quá. Tự nhiên thấy giận anh ghê gớm. Nó gọi anh ra sân thượng trách móc anh vô tâm. Nó không hiểu cái cười gượng gạo của anh, cả ánh mắt giận dỗi. Nó lên lịch để anh và bạn thân của nó có thể đi chơi cùng nhau. Anh gật đầu. Nhìn cô bạn thân vui vẻ khoác tay anh ra khỏi nhà, nó chợt thấy buồn. Một giọt nước mắt rơi xuống. Khóc. Nó cảm thấy tủi thân. Nó giận mình ích kỷ. Đó toàn là những người mà nó yêu mến kia mà.



Rồi thời gian anh dành cho nó ngày càng ít đi. Cô bạn thân thì lúc nào cũng hớn hở vui cười, quên luôn cả nó. Nó thấy mình cô đơn, lạc lõng. Một mình dạo quanh hồ. Nó thấy gió Cao Nguyên sao mà lạnh. Nó dựa mình vào một gốc thông khóc lặng lẽ. Chính nó cũng không hiểu tại sao mình lại khóc. Nhưng nó muốn khóc. Vì khóc rồi nó thấy thanh thản, nhẹ nhàng hơn.

Cứ thế, ngày nào nó cũng để nước mắt mình rơi. Nó cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Nó không còn muốn nghe những chuyện cô bạn thân kể. Nó chỉ muốn mình được yên tĩnh. Nó cố gắng để không cáu giận. Để không tỏ ra là mình đang buồn. Dường như niềm vui của một người luôn được đổi từ điều khổ tâm của người khác thì phải. Nó thấy mình nên đi. Ở nhà trọ này nó không thở nổi nữa. Nó không muốn phải trả lời câu hỏi vì sao. Câu hỏi khiến cho nó đau đầu.

Nhanh chóng, nó và cô bạn cùng phòng đi tìm chỗ trọ mới. Ở đây nhà chủ khắt khe quá nên bạn nó cũng muốn đi. Đúng là cái cớ phù hợp.

Một tuần sau nó tìm được nhà trọ và lặng lẽ chuyển đồ. Nó không nói gì với ông anh kết nghĩa và cả bạn thân. Họ hình như đã quên mất nó. Mà nó thì không muốn làm phiền. Nó cầm lên chiếc khăn len anh đã tặng nó vào dịp Noel, rồi thở dài. Nó gói chiếc khăn lại rồi bỏ vào trong hộp. Cái này, nó không muốn mang theo. Anh chưa bao giờ thật lòng với nó cả. Nó nghĩ. Cho dù anh có người yêu đi chăng nữa nhưng anh lại đối xử với nó như người không quen vậy. Đó không phải là tình anh em.

Lần đầu tiên trong đời nó nhận thấy nó đã sai khi nghĩ rằng nó có thể có một ông anh trai thật sự dù không cùng cha sinh mẹ đẻ. Nó bỏ chiếc khăn lại trong phòng. Nó sẽ quên hết. Như anh đã quên mất nó. Nó muốn bắt đầu một cuộc sống mới ở một nhà trọ mới. Nó muốn mình lại như xưa, lại nói cười vui vẻ.

Hai ngày sau khi nó chuyển nhà, anh tìm tới nó, khuôn mặt lấm đầy mồ hôi như vừa chạy bộ về. Nó thấy lòng mình quặn lên một cái khi nhìn thấy anh đứng trước mặt.

- Tại sao em lại chuyển đi? Sao không nói với anh?

Nó ấp úng định trả lời thì cô bạn thân ào tới nắm lấy cánh tay anh. Đôi mắt cô bạn nhìn nó đầy oán trách. Tự dưng nó thấy mình có lỗi. Như thể nó là một tội nhân. Nó cúi mặt.

- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo!

Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức. Nó biết mình đã mất đi nhiều thứ. Nó ngồi bệt xuống bên cạnh cửa phòng. Có phải nó quá ngu ngốc không? Giờ nó cũng không muốn nghĩ nữa. Nó chỉ muốn được như ngày xưa, làm một cô nhóc vô lo, vô nghĩ và chỉ biết cười.

Thanh Huế

Tặng em hoa hồng trắng

8:43 AM |
Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ.

***

Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.

Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm hoa cưới đã vứt đi 1 bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi – những người bạn của cô dâu chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng là lúc chạm vào tay một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười: "Hoa đẹp thế này mà bỏ đi? Đúng là chỉ còn có 2 người là có lòng yêu cái đẹp!". Tôi phì cười sau khi nghe em nói vậy.



Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. 3 tháng sau đám cưói đó, em chủ động ngỏ lời yêu tôi. 6 tháng sau đám cưới đó, em tặng cho tôi một bó hoa hồng màu trắng.

- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em à!

- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản nhất trên đời này là gì không?

Tôi lắc đầu nhè nhẹ. Em dựa mạnh vào lòng tôi: "Là cái chết". Tôi bảo em nói bậy. Em cười nghuệch miệng: "Vì màu trắng tượng trưng cho sự tang tóc!".

Mẹ tôi đề nghị dẫn em về nhà. Bà luôn có ý nghĩ rằng, là con gái thì phải biết chơi 1 loại nhạc cụ. Vì thế, em gái tôi được học vĩ cầm từ khi mới 5 tuổi. Tôi mang nỗi băn khoăn này cho em. Em mỉm cười: "Em chơi guitar phiêu lắm anh ạ". Trời ơi! Đấy đâu phải là loại nhạc cụ mà mẹ tôi định nghĩa rằng con gái cần biết chơi. Nhưng em không để tâm đến điều đó, em nhảy phóc lên bục, đeo cây guitar vào và đưa tay nhanh mạnh vào những sợi dây đàn, người nhảy lên hừng hực.

Tôi ra ngoài, chờ em. 15 phút sau, em ra ngoài, giơ bao thuốc lên mời tôi. Tôi cáu gạt phắt đi: "Con gái thì không được hút thuốc! Mẹ anh ghét con gái hút thuốc lá!". Em rít 1 hơi dài: "Đó là style của em rồi. Tại sao con trai được hút thuốc còn con gái thì không?"

Tôi bỏ đi. Em không cản lại. Em quay vào và những tiếng nhạc chan chúa lại vang lên. Đúng như bạn bè tôi vẫn ngăn cản, thế giới của em và tôi không thể nào hoà hợp. Cho dù là tôi có cố gắng hết sức, thì em vẫn sẽ gạt phăng đi, bởi vì những gì tồn tại trong từ điển cuộc sống của em là bất biến, là duy nhất và cho dù tôi có chen ngang vào cuộc sống của em, thì sẽ không có một gì thuộc về tôi lọt vào cuốn từ điển ấy.



Tôi viết nhật ký, về em, về những cảm xúc của tôi. Và những dòng chữ nhoè đi bởi những giọt nước mắt. Một thằng con trai 24 tuổi mà khóc vì 1 đứa con gái không nữ tính, không dịu dàng. Mẹ tôi sẽ chẳng thể chấp nhận được điều đó. Nhưng rồi trời xui đất khiến thế nào, tôi lại vô tình để rơi cuốn sổ nhật ký của mình ở bậu cửa sổ giữa cầu thang tầng 2 và 3. Mẹ đọc được.

Trưa hôm đó, mẹ khuyên tôi rằng mẹ hiểu trong thời hiện đại, chuyện một cô gái đam mê Rock là chuyện bình thường, thậm chí còn thể hiện cái tôi của cô gái ấy. Chỉ là nên khuyên cô gái bỏ thuốc lá, bởi vì hút thuốc có hại cho sức khoẻ. Việc ấy mẹ sẽ giúp, chỉ cần tôi đưa em về gặp mẹ.

Tôi vui sướng chạy đi tìm em. Phòng tập hát im ỉm buồn rầu sau chiếc khoá to tướng. Đến quán cafe Rock, thấy thông báo đóng cửa. Chạy xe ngược đường về nhà em, chị giúp việc mở cửa: "Cô ấy đi rồi. Sang Mỹ. Cô ấy gửi cho cậu cái này".

"Anh à ! Em xin lỗi vì đi mà không nói lời nào với anh. Em gửi lại cho anh bản nhạc mà em thích nhất. Em hy vọng anh cũng sẽ thích nó. Những giai điệu ở folk nhẹ nhàng anh ạ"

Kèm theo lá thư là chiếc đĩa hát. Tôi đưa chiếc đĩa vào chiếc headphone, hình ảnh những bó hoa hồng trắng muốt hiện ra. Trong trắng lắm, dịu dàng lắm mà sao tôi thấy buồn đến vậy? Sau tiếng guitar nhẹ nhàng dạo đầu, giọng hát trong trẻo của em cất lên theo nhịp. Sao giọng hát buồn đến thế hả em? "Đơn giản nhất là cái chết" tôi bất chợt thấy sợ hãi khi nhớ lại câu nói đó của em.



Tôi vội vã đến nhà em lần nữa, chiếc headphone nằm gọn trong túi áo khoác, suốt cả dọc đường đến nhà em, không một giây phút nào là tôi không nghe bài hát đó của em. May mắn tôi gặp được mẹ em ở cổng nhà, sau khi biết tôi là người mà con gái bà yêu, mẹ em đã cho tôi số điện thoại của em. Tôi vội vã gọi sang, đầu bên kia, em nhận ra giọng tôi, không đợi tôi nói gì, em cất tiếng hát " Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose". Rồi em nhè nhẹ "Anh hứa với em nhé!". Uh, anh hứa. Rồi em cúp máy, không để cho tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì.

Từ đó, đều đặn mỗi chủ nhật, tôi nhận được một bó hoa hồng trắng đẹp vô cùng trước cửa nhà. Những bó hoa không biết ai gửi. Không một tấm thiệp nào kèm theo.

Cho đến một ngày, vào ngày kỷ niệm mà em đã tỏ tình với tôi, bó hoa hồng trắng ấy đã kèm theo một tấm thiệp với dòng chữ "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose". Em, tôi biết đó là em. Tôi gọi điện sang Mỹ, chỉ có những tiếng tít dài vang lên. Tôi sang nhà em, họ nói rằng ngôi nhà này đã bị bán đi được một tuần. Họ nói những câu nói rời rạc " nước Mỹ", " ô tô", " màu trắng", " bão", " núi và biển", " đường vòng". Từ hôm đó, tôi không còn nhận được bó hoa màu trắng nào mỗi chủ nhật nữa.



Tôi search khắp các trang tìm kiếm xem ở nước Mỹ có tai nạn nào ô tô nào ở khu vực đó vào hôm cuối cùng em gửi hoa cho tôi hay không. Tôi nhờ bạn bè du học bên đó và những mối quan hệ của họ để hỏi về tin tức của em. Tôi gọi điện thoại sang đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ, tất cả những câu trả lời đều không làm cho tôi hài lòng.

Mẹ khuyên tôi đừng buồn nữa. Mẹ, bố và em gái cố gắng làm mọi việc để cho tôi bớt buồn đi. Nhưng tôi không thể. Ngày ngày, công việc mà tôi dành nhiều thời gian nhất là tìm thông tin về em. Càng tìm càng bế tắc. Nhưng mẹ nói rằng, không có tin nghĩa là không có tin dữ, điều đó làm cho tôi bình tĩnh hơn.

Đến một hôm, có 1 cậu bé chạc tuổi em gái tôi đến tìm nó, cậu bé có mang theo chiếc đàn guitar. Nhìn cây đàn mà tôi nhớ em đến da diết, đến độ cháy rực lòng. Tôi nhờ cậu bé đó dạy guitar cho mình. Tôi học chăm chỉ, cần mẫn như một chú kiến. Tôi học đánh tất cả những bản nhạc mà trước đây em đã chơi, đặc biệt là Ghost of a Rose. Nhưng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn không chơi hay như em được, tôi nghe đi nghe lại bài hát trong chiếc đĩa em để lại bất kỳ lúc nào tôi có thời gian rảnh rỗi. Tôi để nó làm nhạc chuông điện thoại, để nó làm nhạc báo thức mỗi sáng, chỉ vì tôi muốn nghe giọng hát của em, chỉ vì tôi yêu em vô cùng.

Em gái tôi suốt ngày bị nghe bài hát đó, đâm ra cũng yêu nó như tôi. Em đề nghị tôi sẽ đánh đàn guitar, còn em tôi hát. Tôi đồng ý. Với sự giúp đỡ của cậu bé bạn em gái, chúng tôi thu âm và đưa bài hát này lên trang nhật ký của hai anh em. Trang nhật ký được trang trí bằng những bông hoa hồng trắng muốt đến độ tinh khôi.

....

Tôi đóng trang nhật ký mạng lại. Tôi thôi không nghe Ghost of a Rose em gửi lại. Nhưng đâu đó, bất chợt đi qua cửa hàng hoa, hay đi dạo qua ở trên khu rừng cách nhà hơn 50km, khi nhìn thấy những bông hoa hồng trắng, tôi vẫn nghĩ đến em, như đã từng hứa. Bất chợt, tôi vẫn thấy em thoáng qua trong phút chốc, vẫn thấy nhè nhẹ ở đâu đó câu nói "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose".Rồi tiếng đàn guitar lại vang lên, lướt nhẹ nhàng lắm, như gió, như hơi thở của em, như tiếng lòng của tôi, cả những nỗi niềm mà muôn đời nữa vẫn chưa giải thích nổi.

Ngay khi tôi quyết định chỉ dành tình yêu cho hoa hồng trắng tự đáy lòng mà ko biểu lộ ra nữa, thì bất ngờ em trở về. Với một bộ váy màu trắng tinh khôi, đội vòng nguyệt quế tết bằng hoa hồng bạch và nụ cười mãn nguyện.



Mẹ xuất hiện, nói với tôi rằng em bị ung thư phổi từ bé, em bi quan cuộc sống nên càng tập tành hút thuốc. Nhưng rồi, tình yêu Rock và tình yêu của tôi đã làm em biết rằng mình cần có nghị lực để chữa bệnh, và em sang Mỹ, chống chọi với bệnh tật và kỳ lạ rằng, em đã vượt qua nó, để trở về bên tôi. Chính mẹ tôi là người khuyên em đi, là người thay em tặng hoa hồng trắng cho tôi vào mỗi chủ nhật, là người cùng em tôi giúp tôi yêu đàn guitar hơn, giúp tôi trải qua những ngày không có em bên cạnh.

.....

Đám cưới của chúng tôi trải đầy hoa hồng trắng. Và nụ cười của ai cũng tinh khiết và trong veo như màu hoa ấy.