ANH CÓ THUƠNG EM ĐÂU

8:11 PM |

Truyện ngắn: ANH CÓ THUƠNG EM ĐÂU..

 
Em sợ rằng anh nói không, rằng không thương em, cũng chẳng thích em, anh chỉ ở bên cạnh em như một thói quen khó bỏ, và quan tâm em như cách quan tâm tới một người em gái…
Em hay tìm về với anh nhân ngày tâm trạng mình nổi bão. Em muốn trút hết muộn phiền, cùng anh kể lể những chuyện vặt vãnh đâu đâu. Chẳng hạn như sớm ngày em đã bị người ta bắt nạt. Hay như chuyện cô lao công đầu ngõ vừa nhìn thấy em phi xe ra đã mỉm cười, nụ cười ngòn ngọt, man mát như tính cô hiền lành…
Em hay tựa đầu vào vai anh mỗi lần hai đứa mình có dịp đi chung một chuyến xe bus lúc tan tầm vội vã. Anh không ngoái đầu, anh nhìn thẳng và cắm tai phone chia cho em một tai bên trái, cứ thế giai điệu của bản tình ca ngân lên da diết, tim em cũng khe khẽ nhẩm hát theo…
Em đôi lần cũng vì tò mò thắc mắc, muốn hỏi rằng liệu anh có thương em không? Nhưng em không đủ can đảm để đối diện với một câu trả lời. Em sợ rằng anh nói không, rằng không thương em, cũng chẳng thích em, anh chỉ ở bên cạnh em như một thói quen khó bỏ, và quan tâm em như cách quan tâm tới một người em gái…
Em chia sẻ với bạn bè lửng lơ câu chuyện với một người anh đáng mến. Bạn em cười, bảo em hồn nhiên ngây thơ có thừa nên gây ra vô số tội. Bạn em chắc mẩm rằng, anh có thương em thì anh mới thế…
Đúng là em đôi lần ngốc nghếch, sợ vụt mất đi thứ tình cảm đầu đời sáng trong, nên mải mê nâng niu trên tay như một khối cầu pha lê dễ vỡ. Em chỉ sợ, khi em nói ra một điều gì đó không giống như ngày thường, anh sẽ lánh xa em, rồi em mất anh tự nhiên như thế…
Là con gái, em cứ sợ vậy thôi anh. Đôi khi em bấu víu vào một mẩu niềm tin nhỏ xíu, chỉ để bản thân mình không quá bị tổn thương. Vậy đấy, là một cách tự vệ thôi…
Nên em cứ tự nhủ mình, rằng anh không thương em đâu, đừng mộng mơ gì nhiều hơn thế nữa!
Nhưng sự thật, em mong rằng anh sẽ trả lời em bằng một câu nói khác, anh biết không?

Bông hồng thủy tinh

9:11 PM |
[Truyện ngắn] BÔNG HỒNG THỦY TINH

 
 Tôi lưu tên anh trong danh bạ điện thoại là Rain. Mỗi lần phóng xe về khuya trên xa lộ Hà Nội tôi lại nhớ anh quay quắt. Vẫn cái cảm giác mình ngồi sau xe anh một ngày mưa, thò 2 tay vào túi áo khoác của anh mà vẫn dè dặt cho một cái ôm. Rồi thôi. Xém buông tay ga mấy lần vì quên mình đang tự lái xe một mình.

Khi anh gọi tôi không ý thức được là điện thoại mình reo. Điện thoại tôi chẳng có gì đặc biệt. Ngoài vài số điện thoại của ông giao nước tôi đặt là “Gọi khi khát”, của chị giao gạo đặt là “Gọi khi đói”. Tất cả đều cùng nhạc chuông Just give me a reason của Pink, chẳng có ai đặc biệt. Nhưng có anh đặc biệt. Tôi cài Forever cho anh. Forever.

“I stand alone in the darkness, the winter of my life came so fast
Memories go back to childhood today I still recall
Oh how happy I was then, there was no sorrow, there was no pain
Walking through the green fields, sunshine's in my eyes
I'm still there everywhere, I'm the dust in the wind
I'm the star in the Northern sky
I never stayed anywhere, I'm the wind in the trees
Would you wait for me forever ?...”

Vậy mà 9h tối, bỗng dưng Forever dìu dặt vang khắp nhà. Khi cài Foverer cho cuộc gọi đến của anh, tôi vẫn thường mơ tới một ngày anh gọi cho tôi. Vậy mà lúc anh gọi thật, tôi còn chẳng nhớ ra. Vốn tôi tưởng điều đó là không thể.
Anh ngồi một mình trong góc quán, nhàn nhã khuấy café. Tôi đứng nhìn anh một lúc trước khi bước vào. Tôi vẫn nhìn hình anh trên facebook hàng ngày nhưng ngoài đời thấy đẹp trai, phong độ hơn nhiều. Bạn tôi bảo mày được cái thích ít người, nhưng thích toàn người đẹp, ít mà chất. Trước giờ tôi vẫn chỉ thích mỗi anh.
Tôi ngồi đối diện anh. Anh cười. Anh biết tôi đi mưa đến gặp anh vào cái giờ này nhưng chẳng hỏi tôi có lạnh không, anh cũng chẳng hỏi vài câu thừa thừa “em khỏe không”, “em sống tốt không?”. Người đàn ông của tôi chỉ hỏi ‘Capuchino nhé” rồi nhướng mày tỏ ý cười. Hài. Anh đã bao giờ là người đàn ông của tôi?
- Anh đọc blog của em rồi.
Một câu của anh làm tôi đứng hình. Blog vốn là nơi tôi viết linh tinh đủ kiểu. Một phần tư số ấy viết về anh. Không hẳn. Chỉ là hình ảnh anh ở trong đấy. Trong một chuyến đi nào đó, tôi mang anh theo. Trong một entry lê thê khó hiểu, tôi kể về những ngày làm việc có nỗi nhớ anh. Nhật kí vá víu vài câu nói anh từng nói với tôi. Vài câu hát vu vơ tôi hát sau lưng anh trong một chuyến đi biển chung đoàn.
Đó là chuyện của 3 năm trước. Khi ấy tôi cứ viết. Khi ấy tôi ngông nghênh chẳng sợ gì cả. Tôi thích anh, chẳng sợ anh không thích mình. Tôi viết, public hết, anh đọc được tôi cũng mặc. Có điều ngày ấy anh chưa bao giờ đọc. Hay anh có đọc mà tôi không biết.
Tôi nhìn anh, không cười, quyết định giả ngu.
- Dạ.
Anh mím môi im lặng, có lẽ anh nghĩ tôi phản ứng khác.
- Anh cũng đọc tin nhắn của em gửi anh trước khi lên máy bay.
***
3 năm trước…
Tôi biết anh sắp đi. Tôi cũng chẳng muốn giấu anh tình cảm của mình. Tôi soạn một tin nhắn dài lưu trong máy chờ ngày anh lên máy bay sẽ send nó đi, bất chấp câu trả lời nhận được là gì. Bày tỏ hết ruột gan mình. Tôi chờ anh được, 3 năm thì có thấm gì so với 7 năm tôi âm thầm thích anh từ khi chúng tôi còn là bạn. Tôi xóa số của anh trong máy. Tôi sợ tôi bấm nhầm trong lúc cao hứng hoặc lơ mơ.
2 ngày sau facebook của anh treo một status kèm icon mặt buồn “Khôi mất điện thoại trong lúc làm thủ tục lên máy bay, khi nào về nước vẫn dùng lại số cũ, chào nhé Việt Nam”.
Tôi cười như một con dở. Tối đó hẹn con bạn ra bờ kè uống. Lần đầu tiên uống để say. Mà cứ tỉnh. Bí mật muốn bật mí lại vẫn là bí mật.
Tôi ngước lên nhìn anh rất lâu, mắt tôi hoe đỏ chực khóc. Anh đã đọc, vậy mà anh làm như không có chuyện gì xảy ra. Thì ra anh biết tất cả tình cảm của tôi.
- Sao anh không trả lời.
- Là anh chưa trả lời, giờ anh nói- anh bình tĩnh đáp.

- Em không cần nữa

Tôi bỏ về, anh không đuổi theo. Nước mắt chảy xuôi, mưa hắt vào mặt. Tôi vặn ga xé màn mưa. Sốt 2 ngày. Vân đến mang cho tôi cháo và nước cam, một túi trái cây to.
- Làm gì mà để bị ốm. Hôm qua về nhà anh Khôi ăn cơm với bố mẹ anh ấy, tao nghe anh ấy nói mới biết đấy, mà sao anh ấy biết nhỉ. Nhà mày chén bát đâu hết rồi?- Tiếng Vân loáng thoáng trong căn bếp.
- Sao, ra mắt hồi hộp không?- tôi cười gượng hỏi nó.
- Ôi, hồi hộp gi nữa mày, nhỏ tới lớn chơi với nhau, bố mẹ anh ấy chả biết nhẵn mặt rồi ấy chứ, nhưng mà cảm giác nó khác. Anh Khôi cứ nhắc mày, rủ bữa nào đi café nói chuyện xưa.
Café. Chuyện xưa. Chúng tôi đã ôn chuyện xưa rồi đấy thôi. Chỉ tôi và anh.

***
3 năm trước…
- Này, tao có chuyện muốn nói, khung chat của tôi và Vân nhảy nhót liên tục, nối dài thêm những tin nhắn bao lâu của 2 đứa.
- Nói nhanh, nói nhanh, có gì hot?
- Tao và anh Khôi đã không còn là bạn- nó gõ biểu tượng mặt bí lù bí đao bí xị.
- Sao, đang không dưng chơi với nhau bao nhiêu năm trời tự dưng không làm bạn nữa?
- À, thì đấy, chơi bao năm chán rồi, giờ chuyển sang yêu nhau.
- …
- Hì, mới thôi, bữa nào trước khi anh Khôi đi, rủ mày với cả Huy đi ăn một bữa nhé.
- ừ, được, nhất định rồi…

***
9h tối, điện thoại reo, Huy is calling:
- Nghe đây Huy.
- Hey, mai nghỉ làm đúng không, đi biển chơi nha. Có thằng Khôi, Vân, Nam, Thảo với mấy đứa lớp cũ bọn mình đó.
- Thôi, không đi đâu, đang bệnh đây, chỉ muốn nằm nhà.
- Thôi, không nói nhiều, bệnh thì đi cho hết bệnh, lâu lắm mới đi chơi cả bọn, mai 8h anh qua đón. Mà sao để bị bệnh, lớn rồi mà không biết tự lo gì hết…

Huy nói một hồi về bệnh tật của tôi như ngày chúng tôi quen nhau trong một mối quan hệ gọi là tình yêu. Khoảng ấy được đúng một năm. Rồi Huy lên tiếng chia tay trước, tôi bị đá nhưng Huy là người bị tổn thương “Anh biết, người em yêu không phải anh”. Chúng tôi lại làm bạn. Lằng nhằng vậy đó.

Biển đêm…
Thành đang ôm đàn dạo “Tình về nơi đâu”, nó vẫn lãng tử như ngày nào. Cả đám túm lại nướng mực bên bếp than.
- Thiếu tương ớt rồi, thấy chưa Nam, đã bảo mua trước mà không nghe- tiếng Phương lanh lảnh.
- Để đó tao đi mua cho, đang rảnh đây- tôi xung phong đi mua.
Bước chân tôi men theo con đường ven biển, xa dần tiếng đàn của Thành, tiếng chí chóe của Phương. 7 năm trước cũng là không gian biển này, chúng tôi- những đứa nhóc lớp 12 sau khi thi đại học lần đầu cùng nhau đi chơi xa. Trên xe, tôi đã ngủ trên vai Rain rất ngon lành. Trên bờ biển chúng tôi đã quay đũa chơi trò nói thật, có điều khi đó, tôi đã nói dối rằng trong nhóm, tôi chẳng thích ai cả. Tôi cũng nói dối mẫu người tôi thích là người sôi nổi, cá tính. Đêm đó chúng tôi hát “Tình thơ”. Rain hát Bông hồng thủy tinh, lần đầu tôi nghe Rain hát bằng cái giọng trầm trầm mà đầy lửa

“Nếu những đắm say vội vã
Ta đã trao nhau để rồi lãng quên
Nhưng năm tháng trôi
Ðể lòng mang bao vết thương khắc sâu
Vì ta đã trót yêu
Tình yêu xưa như vết cứa xót xa
Tim anh âm thầm đau đớn
Bụi mờ quá khứ đã giăng che mờ trên cây đàn đã nín câm
Và tình yêu đó xin gọi tên: "Bông hồng thuỷ tinh"
Ðể sỏi đá quen bước chân anh từng đêm trên phố khuya”

Tôi nhớ như in bình minh của sáng đó trên biển, một đêm quậy phá nhưng tôi vẫn ráng thức để nhìn mặt trời mọc trên biển. Ban đầu còn ngồi ngoài bờ cát. Sau cả bọn chui hết vào xe ô tô. Tôi ngồi ghế đầu, một lúc thấy Rain mở cửa chui vào. Khi đó anh đã hỏi tôi nhìn mặt trời mọc làm gì?- “vì đó là một điều lãng mạn”- tôi đã trả lời. Và Rain cốc đầu tôi “Lãng mạn chẳng ăn được”- rồi anh gục xuống vai tôi “Cho mượn cái vai, buồn ngủ muốn chết, bọn thẳng Nam ép anh mày không ngóc dậy được, ngồi im, anh mày không ngắm mặt trời, chỉ muốn ngủ”. Và anh ngủ trên vai tôi, khi tôi ngồi ngắm mặt trời mọc.

Bước lạo xạo trên cát, tôi nhìn thấy anh đi ngược về phía mình. Sao tôi quên là anh vừa ra ngoài mua thêm rượu nhỉ. Tôi đứng lại. Nhìn anh bước về phía mình, dù sao cũng chỉ có một con đường này, tôi không tránh anh được.
- Em khỏe rồi chứ?- Rain của tôi bỗng hỏi một câu dư thừa đầu tiên.
- Dạ.
- 7 năm rồi nhỉ, nhanh thật…
Chúng tôi bước bên nhau trên bãi cát dài. Ngoài xa, những chiếc đèn của tàu cá lấp lóa, nhưng đầy cô đơn. Chúng ở gần mà nhìn xa quá.
- Em không có gì để hỏi anh à?- anh quay sang tôi.
- Có chứ, rất nhiều
Anh im lặng nhìn tôi ý nói hãy hỏi đi.
Tôi bước về phía những con sóng, tháo đôi dép đang đi cầm trên tay.
- Anh còn nhớ hồi chúng ta học lớp 12 có lần em khóc rất nhiều không? Đó cũng là lần duy nhất em khóc nhiều như thế, vì chuyện gia đình. Anh cũng cúp học đi với em cả buổi mà chẳng nói câu này, cứ im lặng lẽo đẽo đi theo em. Cuối cùng anh chở em về trời mưa nhưng không được mặc áo mưa vì em không thích.
- Có, anh nhớ, hôm sau anh bệnh khoác áo lạnh đi học, còn em cười hớn hở đến vỗ vai anh “yếu thế đồng chí”…
- Trí nhớ anh xem ra vẫn tốt. Em nghĩ có những chuyện không cần phải hỏi. Nên em không hỏi anh đâu. Cũng như anh đã ở cạnh em lúc đấy. Vậy là đủ.
Tôi im lặng, anh cũng không nói nữa. Tôi vượt lên trước anh, anh đi sau tôi. Và chúng tôi cứ thế, người đi trước, kẻ đi sau trên bãi biển dài. Sóng vỗ dưới chân, tôi. Lúc đấy nếu Rain bước lên cầm tay tôi lại, chắc chắn tôi sẽ để tay mình nằm yên trong tay anh. Cứ thế, chúng tôi về đến chỗ nướng thịt.

Tiệc nướng tưng bừng, chúng tôi lại uống và chơi trò nói thật. Chơi được 2 vòng, Vân đổ, anh dìu nó về phòng nghỉ. Tôi tưởng anh sẽ ở lại với Vân, nhưng một lúc sau thấy anh quay lại bờ biển với mọi người, bảo là Vân ngủ ngoan rồi.
Câu hỏi đang dừng ở Phương. Vỏ chai rượu quay quay và chỉ đúng Thành, Phương reo lên thích thú, nó chỉ chờ có thế để trả thù:
- Thành, sao giờ này ông chưa bao giờ nói có bạn gái, ông bị gay phải không? Nếu không thì nói đi, ông thích ai?
Cả đám phá lên cười. Thành gãi đầu, cười cầu tài:
- Có cần phải trả thù sâu sắc vậy không bà Phương?
- Cần, cần chứ, trả lời thật, không thì uống 3 ly như quy định.
Tôi vốn tưởng Thành sẽ nói, ai ngờ hắn rót 3 ly uống trước cái miệng há hốc của Phương. Đám con gái thì cười rũ rượi
- Rõ rồi, không sao, chúng ta vẫn là bạn, điều đó không thay đổi.
Bỗng Rain ghé tai tôi nói nhỏ “Biết vì sao Thành uống không? Nó thích Phương đó, mà Phương bảo ghét mấy đứa đàn hát nghệ sĩ lắm, nên nó sợ bị từ chối, không giám nói”. Tôi cười, hóa ra điều tôi nghi ngờ là thật, thảo nào cứ chỗ nào có Phương thì có Thành. Mà khổ toàn đấu khẩu nhau không mệt mỏi.
Tới lượt Rain quay chai rượu thần thánh, trước đó anh đã đổi chỗ. Tôi là người phải trả lời, giọng anh nhàn nhạt:
- Tin nhắn em gửi được soạn từ trước phải không?
- …gì, tin nhắn gì?
- Gì á, có ai biết bí mật này không?
- Trời, hai con người này thiếu gì bí mật từ hồi học chung mẫu giáo…

Cả đám xôn xao. Tôi nhìn anh một cái rất nhanh rồi rót 3 ly, một mình uống cạn. Huy nhìn tôi, muốn đưa tay cản nhưng đây là cuộc chơi, và anh, tôi, Rain đều phải phải tuân theo luật. Người không có được câu trả lời, người không ngăn cản được, người không nói ra được điều muốn nói. Mắt tôi nhòe đi vì hơi nước biển mặn, vì tôi nhớ quay quắt cái con người đang ngồi ngay trước mình.
Tôi gục sau 3 ly. Vẫn ngồi tựa vào vai Phương cho đến tàn cuộc. Hôm đó chúng tôi không ở lại bãi biển chờ mặt trời lên như 7 năm về trước. Trẻ lúc nào cũng máu lửa hơn. Như chúng tôi cũng chẳng già, nhưng những cuộc vui không còn đến quên đất trời. Đầu tôi quay quay, Phương chắc cũng không khá hơn, tôi còn nghe loáng thoáng giọng Nam:
- Trời ơi, thằng Thành cõng con Phương về đi, mày với nó chịu trách nhiệm với nhau đi, thù nhau cho cố vào.
- Để đó tao, nói sao vậy, tao với nó thương nhau còn không hết- Thành cười ha hả, nhưng tôi biết đó mới là câu nói thật.
- Còn bà này thì sao, tao còn phải dọn đồ nữa chứ - Nam đang nói tôi, tôi muốn mở mắt ra và nói tôi tự đi được. Nhưng Rain đã gỡ tôi ra khỏi Phương và tôi cảm giác mình ở trên lưng anh. Tôi cũng biết có ánh nhìn của Huy sau lưng mình nhoi nhói.

Sóng đêm đánh vào kè đá ầm ầm. Tóc tôi bay bay quấn trên vai, trên cổ Rain.
- Anh biết, em đã soạn tin nhắn đó cho anh từ rất lâu rồi- giọng Rain hòa vào gió, vào sóng biển.
Tim tôi thắt lại, nước mắt không kìm chế được chảy ra. Tôi áp má vào vai anh. Hai tay tôi để phía trước vòng lại quanh cổ anh. Một lần cuối thôi, tôi dựa vào anh như 7 năm về trước anh dựa vào tôi khi mặt trời lên. Người đàn ông tôi yêu nhiều năm trời. Thời tuổi trẻ của tôi và anh đã đi bên nhau. Tất cả giờ phút này, tôi muốn tạm quên đi mình là ai, anh là ai, và chúng tôi cứ thế ở bên nhau, xoa dịu cho nhau những mất mát, những khoảng trống. Rồi mai, tôi trả anh về với người khác…
12h đêm, đầu tôi vẫn vảng vất chưa tỉnh hẳn, lâu quá tôi chẳng uống nhiều như thế. Giường bên cạnh Vân đã ngủ say. Điện thoại tôi sáng, có tin nhắn, là của anh.
Tay tôi run run mở đọc, không phải tin nhắn chữ mà là một bức hình chụp lại màn hình điện thoại, thời gian cách đây 3 năm:
“Trước lúc đi, anh muốn nói rằng, người anh thích là em”.
Tôi gục mặt vào gối để kìm tiếng khóc của mình.
Tôi vẫn còn chưa tỉnh, tôi vẫn đang trong cơn say thôi mà. Trong cơn say, Bông hồng thủy tinh vang lên nhức nhối:

“Nếu những đắm say tìm đến
Khi thời gian chưa xóa mờ vết thương
Dù cho năm tháng qua
Cuộc tình chia cách xa đôi nơi
Ngày xưa ta đã yêu
Dù thời gian cho ai sẽ lãng quên
Ai âm thầm tiếc nuối
Bụi mờ quá khứ đã giăng che mờ trên cây đàn đã nín câm
Và tình yêu đó vẫn gọi tên: "Bông hồng thuỷ tinh"
Ðể cho mãi mãi vẫn ghi trong lòng ta năm tháng qua…”

[TRUYỆN NGẮN] MẤT EM

1:21 AM |
[TRUYỆN NGẮN] MẤT EM

Vì lời hứa hôn từ 2 gia đình , vì là 1 đứa con gái ngoan biết hiếu thảo với cha mẹ . Nó buộc phải lấy anh , 1 người nó chưa từng quen biết ngay cả gặp mặt cũng không . Nó lấy anh vì sự sắp đặt của 2 gia đình , nó lấy anh vì mẹ anh đã giúp gia đình nó rất nhiều . Cuộc hôn nhân này được coi như 1 sự trao đổi giữa nó và gia đình .
Cái ngày nó được gả về gia đình chồng cũng đến , cái ngày này đối với những người khác là hạnh phúc nhưng đối với nó thật cay đắng . Lễ cưới được diễn ra , cuối cùng thì nó cũng biết chồng nó là 1 người như thế nào . Nhìn anh có vẻ rất ga lăng và có tính ăn chơi , khuôn mặt anh rất đẹp , nhìn anh có thể nói rằng anh là 1 dân chơi giàu có .
Lần đầu tiên nó nhìn anh , nó không ngờ chồng của nó là 1 người đẹp trai và phong độ như vậy . Nhưng đối với anh , lần đầu tiên anh nhìn nó với cặp mắt lạnh lùng và khinh thường , thậm chí là nhìn anh có vẻ ghét nó. Anh ghét nó vì mẹ anh bắt anh phải lấy 1 người con gái mà anh không hề quen biết , vì nó mà ngày tháng ăn chơi quậy phá của anh đã chấm dứt , vì nó mà anh trở thành 1 người đã có vợ .
Từ ngày nó về làm dâu nhà anh , nó chưa hề nở 1 nụ cười , nếu nó có cười chỉ là 1 nụ cười gượng . Mẹ anh rất thương nó , bà thương nó vì nó là 1 đứa con gái hiền lành , đảm đang . Từ ngày làm vợ anh , nó chưa bao giờ xài tiền của mẹ anh cho . Mỗi ngày nó đi làm thêm kiếm tiền , nó muốn xài cái đồng tiền chính nó tạo ra. Anh lấy nó , nó trở thành vợ anh , nhưng nó chưa bao giờ là người đàn bà của anh . Anh đối xử với nó rất tệ , nó phải chịu đựng sự hành hạ của anh. Anh ghét nó , anh ghét cái sự im lặng của nó , anh ghét cái cách chịu đựng của nó mỗi khi anh hành hạ nó , điều mà anh muốn ở nó là chủ động kí vào đơn li dị vì làm như vậy nó và anh đều tự do .
Rồi 1 hôm anh nhậu say be bét về , nó ngồi trong phòng đọc sách và đợi anh . Nó thấy anh say quá , nó dìu anh lên giường nằm nghỉ. Đột nhiên anh ngồi dậy , anh đè nó ra rồi hôn nó tới tấp , nó vùng vẫy , mặc cho nó vùng vẫy , anh cởi hết đồ của nó ra. Qua đêm nay , nó đã trở thành người đàn bà của anh . Nó cứ tưởng qua đêm đó anh sẽ thương yêu và đối xử tốt với nó , nhưng nó đã lầm , anh vẫn thờ ơ và lạnh nhạt với nó. Anh coi nó như 1 món đồ chơi khi ở nhà , anh thích thì chơi chán thì bỏ đi ra ngoài tìm thú vui khác .
Rồi mẹ anh đột nhiên mất , anh cảm thấy ghét nó hơn , anh luôn cho rằng từ ngày cưới nó về chẳng có gì tốt đẹp , nó mang lại xui xẻo cho anh . Anh luôn hành hạ nó và đánh đập nó nhiều hơn kể từ khi mẹ anh mất đi . Nhưng mỗi lần đánh nó xong , anh thấy nó đau đớn , anh thấy tội nghiệp nó và trong lòng có chút thương xót. Anh nghĩ rằng đó chỉ là lòng thương hại anh dành cho nó khi thấy nó đau .
Chớp mắt , nó sống với anh đã được 1 năm . Mà nó cũng giỏi chịu đựng thật , nó sống với anh chỉ có hành hạ và đánh đập chưa hề có sự hạnh phúc. Anh vẫn luôn hành hạ nó , anh đem nó ra làm vật đáp ứng nhu cầu tình dục khi ở nhà . Rồi có 1 ngày nó cảm thấy trong người khó chịu , nó đoán là mình đã có thai . Nó 1 mình đi khám , kết quả đúng như nó đoán . Nó đã có thai gần 2 tháng , cái thai của nó rất yếu nhưng tồn tại đến bây giờ là sự may mắn . Nó vui lắm , nó cầm tờ giấy xét nghiệm trong tay mà miệng cứ cười hạnh phúc . Nó muốn chạy về nhà thật nhanh , đợi anh đi làm về và thông báo cho anh biết anh sắp làm cha. Nghĩ đến điều đó nó thấy vui và sung sướng .
Nó về nhà , hôm nay khác với mọi ngày , hôm nay anh về sớm hơn nó nghĩ. Nhưng nó không thấy anh chỉ thấy đôi dép của anh và của 1 người lạ ở ngoài cửa . Nó đi lên lầu , cửa phòng mở he hé , tay nó có vẻ hơi run , nó mở cửa phòng ra . Trời ơi ! Cái cảnh nó không nên thấy đang diễn ra trước mặt nó , anh đang làm tình với 1 người phụ nữ . Tim nó đau thắt , cổ họng nó nghẹn ngào và gào thét lên :
- Đồ khốn !!!!!
Anh giật mình nhìn nó , dừng hẳn lại cái việc dơ bẩn đang làm , anh có vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy nó , nó nhìn anh với cặp mắt đau đớn rồi định bỏ chạy , anh gằn giọng lớn tiếng :
-Cô đứng lại đó ! Chờ tôi chút !
Nó đứng ngoài phòng đợi anh , người phụ nữ bước ra khỏi phòng và nhìn nó với cặp mắt khinh thường rồi bỏ ra về . Có lẽ nó quá hiền , có lẽ nó quá giỏi chịu đựng trước hành động của anh. Anh bước ra rồi dùng tay nắm tóc nó lôi thẳng vào phòng. Anh đánh nó tới tấp , anh gằn giọng nói :
- Ai cho cô có quyền chửi tôi , chó chết ! Cô có quyền gì mà chửi tôi?
Giọng nó kêu lên đau đớn :
- Dừng lại đi ! Đau quá ! Đau ! Đau !
Nó cố gắng vùng dậy rồi bỏ chạy để bảo vệ đứa con trong bụng nó , đôi tay mạnh mẽ của anh kéo nó lại , anh lỡ tay xô mạnh nó vào bàn , bụng của nó đập vào cạnh bàn , khiến nó kêu đau thảm thiết , tiếng la đau của nó không nên thành câu :
- Aaaaa ! Đau, đau ! Anh giết con anh rồi !
Nó té xuống , nằm bẹp dưới đất , tay cố gắng chống xuống đất để ngồi dậy , nó đau quá , không còn sức để ngồi dậy nữa . Đứa con trong bụng mất rồi , nó chảy rất nhiều máu . Anh nhìn nó bị chảy máu , anh ngỡ ngàng câu nói vừa nãy của nó . Anh chạy tới đỡ nó ngồi dậy , máu ra nhiều quá , anh không biết chuyện gì xảy ra với nó , tiếng nó kêu đau thảm thiến anh cảm thấy xót xa và thương nó. Anh đưa nó đi cấp cứu , người ta đưa nó vào phòng cấp cứu. Anh ngồi ở ngoài vò đầu bứt tóc suy nghĩ về câu nói hồi nãy của nó , anh không hiểu câu nói đó của nó . Điều anh lo lằng nhất bây giờ là nó , anh sợ nó xảy ra chuyên gì lúc đó anh có hối hận cũng không kịp . Đợi 1 hồi lâu , bác sĩ bước ra , anh chạy tới và hỏi bác sĩ:
- Cô ấy sao rồi ? Có bị gì không ?
Bác sĩ lắc đầu và nhẹ giọng trả lời anh :
- Vì va đập quá mạnh nên đứa bé không thể giữ lại được , còn cô ấy thì nguy cơ sống rất ích , bị mất quá nhiều máu . Cô ấy giờ rất yếu , anh có thể vào nhìn lần cuối .
Anh rất bàng hoàng khi nghe xong những câu nói của bác sĩ. Anh không ngờ chính tay anh giết chết con và vợ của mình . Anh chạy vào nhìn mặt nó , khuôn mặt nhợt nhạt quá , đôi mắt của nó nhắm nghiền . Điều anh muốn bây giờ là nó mở mắt ra nhìn anh lần cuối . Đôi bàn tay anh nắm chặt tay nó, nước mắt anh đã thật sự rơi vì nó. Giọng anh thều thào bên tai nó :
- Cô tỉnh dậy đi , bây giờ tôi rất sợ mất cô , cô mở mắt ra đi , mở mắt ra nhìn tôi đi ! 1 lần thôi , tôi xin cô đó !
Nó không trả lời , đôi mắt cứ nhắm . Bỗng có 1 tiếng nghe thật điếng tai :
- Títttttttttttttttttttttttttttttttttttttt !!!!!!!!!
Nó đã đi rồi , ngay cả mở mắt ra nhìn anh lần cuối nó cũng không thể . Nó ra đi với đứa con trong bụng , có lẽ nó và con sẽ được bình yên ở nơi nào đó . Nó đi chỉ để lại cho anh nỗi ân hận và nỗi đau nó dành cho anh không bao giờ anh có thể quên được . Có lẽ kiếp này anh chỉ mãi nhớ tới nó và chỉ có 1 mình nó là vợ .
ANH THẬT SỰ MẤT EM RỒI !

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA

9:37 PM |

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA

Cha mẹ nó lớn tuổi mới cưới nhau. Hồi đó, gia đình nghèo khó. Mẹ mất sớm, cha tần tảo nuôi 3 anh em nó nên người. Nhà gần sông, nhưng cha đau yếu, ít khi có được con cá mà ăn, mà có được bữa cá đã là thịnh soạn lắm vớianh em nó rồi. Nó còn nhớ, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo: "Để tao ăn đầu và xương"
Nó nhanh nhẩu: "Tại sao hả cha?"
Cha nó nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: "Vì cha già rồi, hay đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau - cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?"
Tâm hồn trẻ con, nó và hai đứa em đinh ninh là cha nói thật. Mỗi lúc đến bữa ăn, nó còn nhanh nhẩu sẻ ra từng phần. Bỏ đầu và xương qua cho cha nó. Ba anh em tranh nhau phần thịt. Có những lúc nó cũng phân vân, những khi như thế, cha nó lại bảo: "Hồi nhỏ, ông bà nội cho tao ăn thịt suốt, giờ nhìn thịt là cha thấy ớn quá, sau này lớn các con cũng như cha thôi."
Thấm thoắt thoi đưa, anh em nó lớn lên, và cha nó già đi. Sau này, khi nó đủ hiểu biết mới nhận ra những lời cha nó nói trước đây là nói dối, thì cũng là lúc đời sống của gia đình nó khấm khá hơn. Anh em nó có thể thay cha đi đò, đi sông, mò cua, thả cá. Vì thế mà cha nó cũng thỉnh thoảng ăn thịt, hay ăn thường xuyên nó cũng chẳng nhớ. Vì tuổi trẻ bồng bột, không dám - không ngẫm nghĩ nhiều về yêu thương, hay vì cha nó cố tìm cách cho "lời nói dối" được anh em nó chấp nhận hơn, nó cũng chẳng còn nhớ.
Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm.
Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 10 của cha nó. Nhìn di ảnh ba gầy còm, nhưng nở một nụ cười tươi sáng. Nhìn con cá chiên to đùng, lấp lánh mỡ mà vợ đặt lên bàn thờ, nó chợt bất giác rơi lệ. Một cơn đau từ đâu hiện về nhói lòng vô tận. Nó phải quay mặt đi để lau hàng lệ, để giấu vợ con. Nhưng nó không thể xóa đi được hình dáng cha già còm cõi, xiêu vẹo bước đi bên sông, "cha đi thả cá mùa nước nổi". Rồi sau đó là những trận thương hàn triền miên hành hạ ông. Nó không thể xóa đi được cái ý nghĩ "nếu cha ăn nhiều thịt hơn, thì đã không già yếu như thế". Vừa khấn vái, nó lại bất giác kêu lên những tiếng "cha" từ trong cổ họng.
Đến lúc ra bàn ăn. Nhìn vợ đang xẻ thịt con cá, để bỏ đi phần đầu và xương. Nó giữ tay vợ lại: "Em, để anh ăn đầu, đừng bỏ đi".
Vợ hiểu. Vợ nó bỏ đầu cá qua cho chồng. Chỉ có cô con gái nhỏ là thắc mắc "Sao hôm nay ba lại ăn đầu, nó lắm xương, nó sẽ làm đau ba đấy".
Nó xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc đang chầu chực nơi cổ họng vào trong, bảo "Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à, cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con yêu".
Nó vừa ăn vừa cố cho những giọt nước mắt không tràn xuống bát cơm.

truyện ngắn

EM MUỐN BỎ CHỒNG ... VÀI HÔM !

8:42 PM |

Chỉ là, em muốn một lần thoát khỏi cuộc sống gia đình, thoát khỏi cảnh cứ về nhà là cắm mặt vào bếp, nấu nấu, nướng nướng. Không muốn ăn cũng phải xuống ăn cho xong bữa, rồi lại lao đầu vào dọn dẹp cho sạch sẽ, sau đó mới được làm việc khác.
Em thích tìm lại em của ngày xưa, tối về là nằm ườn ra, thích làm gì thì làm, thích ăn thì ăn, thích ngủ thì ngủ và những buổi sáng ngủ nướng với cái tin nhắn cho sếp với lý do xin nghỉ có việc.
Em thích hò hẹn bạn bè đi cà phê, ới cái là có thể tới nơi ngay dù ngóc ngách nào của Hà Nội. Còn bây giờ, mọi thứ đó với em làm con số không.
Em quần quần đi làm, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào làm. Những thú vui ngày trước như nghe nhạc, xem phim thư giãn, xem chương trình giải trí để thảnh thơi không còn nữa. Vì ngày trước, em có thả thỏa thích ngồi làm thêm giờ rồi hẹn hò bạn bè, nhưng bây giờ, phải nhanh nhanh chóng chóng về nhà cho đúng giờ. Về còn cho con ăn bột vì sợ bà nội vất vả, bà trách. Về còn trông con, còn nấu cơm cho cả nhà ăn. Nên, những thú vui giải trí, em tạm gác lại. Bây giờ chỉ làm làm sao cho xong việc rồi nhanh chóng tới giờ về là nhất mông đi về.
Em sợ mỗi lần đang ăn bát cơm con lại ‘ị thối’. Bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ trải qua giai đoạn này, em cũng vậy. Em chẳng phải là người mẹ không biết chăm con, chỉ là mỗi lần như thế, em lại dừng bữa cơm và rồi không muốn ăn tiếp. Tất nhiên, chuyện đó không có gì cả, chỉ là đôi lúc em muốn có một bữa cơm thảnh thơi, một bữa cơm chỉ có em và anh, không vướng bận gì con cái, không lo lắng con khóc, không sợ con không ăn, không sợ con quấy đòi mẹ. Em chỉ muốn có một chút không gian riêng, lãng mạn như ngày mà chúng mình yêu nhau.
Là phụ nữ, ai chẳng muốn có gia đình, con cái sum họp, hạnh phúc. Em cũng ước ao như vậy, nhưng cuộc sống vất vả, mệt mỏi, nhiều khi em mong có một ngày thảnh thơi. Chỉ là, sống ở nhà chồng, em chẳng có ngày đó. Không làm thì mẹ chồng để ý, bố chồng soi xét. Không làm thì sợ mất lòng nhà chồng, rồi sợ anh chê em lười.
Thú thực với anh, em chỉ mong được quay trở lại ngày xưa, dù là vài ngày thôi cũng được. Để em được sống đúng là em. Em muốn em của ngày chưa có gia đình, muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, ăn gì thì ăn. Mỗi tối sau khi đi làm, em chẳng về nhà ngay mà lại hẹn hò bạn bè đi ăn rồi đi uống nước, khám phá những quán cà phê mới lạ. Em muốn được tung tẩy, tha hồ chọn quần áo, những bộ mà mình thích. Em muốn được hát hò nhảu múa tới khuya, được ngủ lại nhà bạn rồi hàn huyên tâm sự cho thỏa cái nỗi khát khao.
Em thích một cuộc sống như vậy. giá mà em chưa phải lấy chồng, có lẽ em sẽ đợi vài năm nữa, khi mà em không còn ai để chơi, em sẽ ổn định gia đình. Nhưng tình yêu đến, em yêu anh và chính em cũng không thể nào kiểm soát được bản thân mình. Chúng ta sẽ cưới nhau, sẽ có một gia đình. Em không nói em không hạnh phúc. Em đang sống vui vẻ, có con cái, có chồng yêu thương, em vui lắm. Cám ơn anh, nhưng hãy hiểu cho em, có những lúc em trầm tư, có lúc em buồn vì em nhớ ngày xưa.
Phụ nữ bọn em khác đàn ông các anh. Đàn ông, khi đã có gia đình, họ vẫn thỏa thuê họp hành, tụ tập cùng bạn bè, bia rượu thậm chí là tới khuya. Họ đi chơi về vẫn có cơm canh chờ sẵn. Họ vẫn được vợ chiều, được vợ chăm sóc và hỏi han. Còn em, chỉ cần bỏ con ở nhà một ngày mà đi chơi tới khuya, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Ước một lần được đổi vai quá chồng ơi, ước một lần được sống như thời chưa có chồng, có con, ước vài ngày được bỏ chồng, được về bên mẹ và tận hưởng giây phút an nhàn, những bữa cơm ngon mà yên tâm vì con không quấy khóc, những ngày hẹn hò mà yên tâm không có ai gọi về, những cuộc vui tới muộn mà không có ai tức giận, nhắc nhở… Em chỉ dám ước còn em biết, chẳng bao giờ điều ấy đến với em…
truyện ngắn

Nhẹ nhõm buông tay

10:31 PM |
NHẸ NHÕM BUÔNG TAY

Sẽ đến một lúc nào đó tình yêu là một trong hai hoặc cả hai biết tỉnh táo để bỏ đi. Để tránh đau đớn cho mình và cũng là tránh tổn thương cho người còn lại.


Và cứ thế anh với em bình thản nói xa nhau. Anh thoáng cười buồn còn mắt em không hề ướt nước. Cái ôm cuối cùng dành cho nhau với danh nghĩa “người thương” vẫn ngọt ngào như thuở trước. Vì ai cũng cam tâm khi rẽ nửa ngã đường.

Chọn dấu chấm hết cũng đồng nghĩa với chọn lấy bắt đầu. Sau những nhớ thương vùng vằng nhạt dần màu theo chiều gió thổi, anh và em, chúng ta đều rất hiểu, có giữ nữa chi bằng trả nhau về lại với tự do…

Chúng mình đã nhẹ nhõm chia tay, không ai oán trách, không người thở than. Như chuyện đã tới lúc trở thành ngày xưa thì có cố làm khổ nhau thêm cũng chẳng để làm gì nữa. Bắt đầu vì yêu và kết thúc bởi không thể đứng cạnh cuộc đời người kia thêm dù chỉ là chút ít.

Cuộc tình như thế, có lẽ đã đủ làm vừa lòng nhau…

Sẽ đến một lúc nào đó tình yêu là một trong hai hoặc cả hai biết tỉnh táo để bỏ đi. Để tránh đau đớn cho mình và cũng là tránh tổn thương cho người còn lại. Cứ cố chấp giữ mũi dao đâm vào tim nhau mãi, dù không ai buồn nhưng chắc cũng chẳng có ai vui.

Em không biết rõ lý do gì khiến chúng ta cứ thế chấp thuận rời xa nhau, hay chỉ giản đơn là vì không thể bên nhau được nữa. Có những thứ cố hàn gắn bao nhiêu thì lại càng nứt vỡ.

Buông tay thôi anh, hạnh phúc đó cũ rồi!

Nếu đã hết yêu, tim vơi bớt cũng chẳng thể lấp đầy. Biết nghĩa là tình nhưng dày vò nhau liệu còn có đáng? Ai cũng chán chường, thấy tình yêu chỉ còn là gánh nặng. Luyến tiếc gì nữa, đi thôi anh…

Như là nghe một bài hát lặp đi lặp lại mãi trong nhiều ngày. Như là nhịp sống cứ quẩn quanh, vòng vo trong những chiều tẻ nhạt. Như là đi mãi một con đường mà vẫn là ngõ cụt. Như là cố nhìn mãi vẫn chẳng thấy ngày mai mơ ước đang ở tận đâu?

Chúng ta không phản bội và cũng chẳng dối lừa nhau. Không ai chen chân và cũng không người đem tâm phá hoại. Chỉ là cốc café đã nguội rồi cố hâm nóng lên đã đắng lại càng đắng. Chỉ là bàn tay đã mệt lắm rồi, cầm một bàn tay khác nữa cũng quá đỗi chênh vênh.

Vai này người không còn muốn tựa thêm…

Bình yên này người chẳng cần bấu víu…

Môi này người đã không muốn hôn và tình này không có người muốn giữ.

Nhẹ nhõm chia tay, bởi ai cũng tới lúc sống phải cho mình…
Truyện ngắn
[Kan] - sưu tầm
> Hãy bấm Like & Share nếu bạn thích truyện ngắn này


ĐỌC KỸ HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG TRƯỚC KHI....... YÊU!

10:10 PM |

ĐỌC KỸ HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG TRƯỚC KHI....... YÊU!

Tình yêu của người Trái đất phức tạp và buồn cười lắm. Lúc thì đẹp như văn như thơ, lúc lại nguy kịch như bệnh nhân giai đoạn cuối. Sáng sớm đang thề non hẹn biển, vĩnh viễn bên nhau, tối về đã thấy đá nhau bay xa tít. Người Trái đất cũng lạ lắm cơ, không yêu thì than vãn không có ai yêu, đến lúc yêu rồi lại kêu trời kêu đất, khi không yêu được nữa lại oán trách, ân hận vì trót rơi vào bẫy. Thật chẳng hiểu sao! Cho nên là, khi còn tỉnh táo, nhớ đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đi để yêu rồi đỡ… sốc.

1. Tình yêu là thứ đói thì sống mà cho nó ăn no thì chết, chưa có thì thiếu mà có thì chán. Quá liều chính là thứ giết chết tình yêu, và dĩ nhiên, dễ dãi là điều đứa con gái nào cũng cần phải tránh.

2. Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt. Chân lý này tuy lâu lâu mới đúng nhưng vẫn là chưa đủ. Bây giờ, con gái nên yêu thêm bằng não và cả hai luôn phải yêu nhau bằng tim! Cứ nói là sai đi?

3. Người yêu không phải chiến tích. Yêu nhiều người chẳng có gì đáng để tự hào. Đừng cố khoe, có ngày bị giật đấy!

4. Thi thoảng có thể chán cơm thèm phở, nhưng phở là phở, cơm là cơm. Đã lúc nào bạn chan phở để ăn với cơm chưa? Nếu chưa, thì cũng đừng bao giờ yêu theo kiểu ngồi mâm này còn trông mâm nọ. Tham thực thì cực thân.

5. Yêu là yêu, không yêu là không yêu. Tuyệt đối tránh xa thể loại không yêu nhưng cứ cố làm người yêu. Mệt mỏi lắm!

6. Giận dỗi có thể cãi nhau to nhưng hạn chế tối đa cảnh người này im lặng người kia không hé nửa lời. Đất không chịu trời thì trời phải chịu đất, nhất định có người đứng ra làm lành.

7. Không làm được thì đừng hứa. Hãy ngừng rót mật vào tai nhau.

8. Không ai cứ thế mà yêu nhau được đến hết đời đâu, phũ phàng nhưng đây là sự thật. Đến mình đôi lúc còn tự chán mình thì đừng mong người khác luôn luôn hào hứng. Tình yêu thi thoảng sẽ có lúc này lúc khác, đừng nản, bước chậm một chút để xem mình thiếu gì thôi.

9. Người ta không chọn ngoại hình để yêu nhưng bỏ bê bản thân lại khiến đôi phương nhanh chán. Hãy chú ý điều đó.
10. Facebook không phải nhật ký tình yêu.

11. Tình phí không mua được hạnh phúc nhưng tình phí góp phần duy trì hạnh phúc. Chỉ cần đừng quá thực dụng.

12. Tình yêu không đi liền tình dục. Đừng bao giờ mượn tình dục để níu kéo hay vỗ béo tình yêu.

Truyện ngắn