Nhỏ của ngày xưa

6:53 AM |
Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừng già.

***

Chẳng biết quê Nhỏ từ đâu, chỉ biết sau một mùa hè tầm tã mưa rừng, tôi đến lớp học thì thấy Nhỏ, dáng người nhỏ nhắn, da trắng như ở miền xuôi lên.

Không giống như những lớp học dưới đồng bằng, lớp chúng tôi toàn là những trai làng quá lứa, học muộn nên dáng người cao to, trông rất người lớn. Còn Nhỏ, đúng như cái tên gọi, trông bé xíu nên chúng tôi gọi là "hạt tiêu". Ở xứ vùng sâu vùng xa này chỉ có năm lớp cấp 3 học chung với cấp 2, điều này cũng may mắn, nếu không chúng tôi phải đi 30 cây số mới đến trường cấp 3 ngoài thị trấn.



Chỉ sau ngày thứ hai đến lớp, tôi theo chân người con gái nhỏ nhắn nhưng rất hiền hậu này về gần tận nhà. Thì ra nhà cô bé ở dưới chân núi, ngôi nhà có nhiều hoa giấy đỏ thắm cả vùng trời. Từ nhà đến trường cũng phải đi qua hai quả đồi và phải lội suối. Và như thế, cô bé cuốc bộ đi học, vẫn băng rừng một mình như một người con của bản thực thụ.

Những ngày mưa giăng, khi núi đồi trắng trời một màu mưa, học sinh sợ không đến lớp, tôi tìm đến nhà Nhỏ rủ nhau vượt suối đến trường. Con đường trơn trượt như dài thêm trước mặt hai chúng tôi, khi đến được với lớp học thì sách vở ướt nhèm, áo quần nhếch nhác như những người đi rừng lâu ngày trở về bản. Chúng tôi nhìn nhau cười và tự hào về cuộc vượt lũ của mình, trong khi lớp học vắng hoe, thầy giáo chỉ dạy có năm ba người.



Đã có những mùa hè nắng nổ cả tre lồ ô đi qua, mùa này thường có một loài chim về gọi lúc sáng sớm và mỗi hoàng hôn. Chẳng biết tên của nó là gì nhưng tiếng kêu nghe ai oán: "Con còn côi côộc, ôốc dôộc chưa tề" (ôốc dôộc là ốt dốt, tiếng địa phương là xấu hổ).

Tôi kể Nhỏ nghe về sự tích của loài chim này, rằng có một bà mẹ đưa con lên rẫy, móc võng vào gốc cây cho con nằm ngủ để rảnh tay làm việc. Một ngày nọ sau những ngày cây lá khô, bà mẹ châm lửa đốt rừng, lửa cháy nghi ngút, rừng cháy vàng, những tiếng nổ lốt đốp, những tàn tro bay lên, một lát sau bà mẹ nghĩ đến con, quay lại, nhưng con đã nằm trong rừng lửa.

Đứa con chết hoá thành con chim kêu vào những mùa nắng nóng khi lửa rừng cháy nghi ngút. Nhỏ nghe xong, bảo sẽ chẳng bao giờ dám đi học một mình dưới những cánh rừng già hay qua những đồi vắng, dù khu rừng ấy đẹp như cổ tích bởi những nhành lan sặc sỡ hay những ngọn đồi tím ngắt hoa mua.

Kỷ niệm với Nhỏ đã gắn liền với những thời khắc nghiệt ngã của thiên nhiên, với những lần băng rừng giữa cơn mưa tầm tã hay những ngày nắng cháy khô cả con suối đi qua làng.



Một ngày mưa rừng, lũ về cuồn cuộn cuốn trôi mọi thứ nơi nó đi qua. Cả bản phải dìu nhau lên đồi cao chờ cứu hộ. Sự giận giữ của núi rừng đã cuốn đi những người con của bản, trong đó có Nhỏ của tôi. Sau buổi chiều tan học, Nhỏ cùng đám bạn về nhà, khi qua suối bị lũ cuốn đi, mang theo cả sách vở, cả ước mơ và những điều chưa dám nói. Mấy ngày sau khi cơn lũ đi qua, cả làng đi tìm nhưng vô vọng, dường như Nhỏ tan vào cơn mưa, hoà vào rừng xanh hun hút về phía chân trời.

Giờ thì cây cầu treo đã bắc qua suối, không còn ai lội suối đi học nữa. Năm nay cơn lũ lại về, làng tôi phải leo lên lèn đá để trốn. Tôi nhớ về Nhỏ của ngày xưa khi mưa trắng xóa trời. Nỗi nhớ như hòa vào cơn vần vũ.

Sa Mạc và Xương Rồng

6:52 AM |
Audio - Ngày xửa ngày xưa, Sa Mạc cũng như những vùng đất xanh tươi khác, có cây cỏ muôn hoa. Nhưng rồi những cuộc chiến của các vị thần đã khiến cho vùng đất Sa Mạc trở nên khô hạn, những cơn gió lớn thường xuyên xuất hiện, những cơn mưa cứ vơi dần đi...

***

Thời gian trôi qua, hàng chục triệu năm, và những lớp đất khô ấy vỡ vụn ra trở thành bụi nhỏ. Thế là Sa Mạc gắn liền với khô hạn, gió bụi và cái nắng như thiêu như đốt. Muông thú không thể chịu đựng nên đã chết dần, cây cối cũng thế.

Sa Mạc cô đơn giữa không gian rộng lớn. Sa Mạc khóc...Những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi...



Thượng đế thấy thế, bèn cử một loài cây xuống làm bạn cùng Sa Mạc. Nhưng tất cả các loài cây đều từ chối. "Làm sao chúng tôi có thể sống ở một nơi không có giọt nước nào như thế này được chứ", "làn da của tôi không thể tiếp xúc quá nhiều với ánh nắng được".

Nhưng một loài cây đã nói với Thượng Đế rằng "Hãy cho con xuống làm bạn với Sa Mạc." Thượng Đế mỉm cười đồng ý.

Loài cây ấy xuống trần gian làm bạn cùng Sa Mạc. Nhưng những chiếc lá trên cơ thể của cây nhanh chóng bị cái nắng thiêu đốt. Cây đành phải trở về gặp Thượng Đế.

- Thượng Đế ơi, con không thể sống chung với bạn Sa Mạc nếu như con mang hình dáng như thế này". Những chiếc lá của con nhanh chóng mất nước và trở nên khô héo. Rễ của con cũng không thể chạm được vào mạch nước nào cả. Con xin Ngài hãy giúp con.

- Ta có thể thay đổi hình dáng của con. Nhưng con sẽ không còn những chiếc lá xanh tươi mà thay vào đó là những chiếc gai nhọn. Bởi những chiếc gai ấy mới có đủ sức chống lại ánh mặt trời. Ta có thể cho con bộ rễ dài hàng trăm mét để con tìm kiếm mạch nước ngầm. Đó chính là những giọt nước mắt của sa mạc. Con sẽ phải luôn đấu tranh để tìm kiếm mạch nước đó. Thần Mưa cũng không thể ghé đến giúp con và Sa Mạc. Con có đồng ý thay đổi hình dáng xinh đẹp hiện nay để đổi lấy hình hài xấu xí không? Chỉ với hình hài mới, con có thể sống cùng Sa Mạc.

- Con đồng ý.

Thế là Thượng Đế hóa phép. Những chiếc lá xanh trên cơ thể cây dần dần cơ rút lại cho đến khi chỉ mảnh như một cái gai. Khắp người cây bây giờ chỉ toàn là những chiếc gai nhọn. Và rễ cây có thể len lỏi khắp lòng đất để tìm kiếm nước mắt của Sa Mạc. Thế là cây đã có thể làm bạn cùng Sa Mạc.

Thượng đế gọi cây là Xương Rồng.



- Xương Rồng này, cậu có thể sống ở một nơi có ánh nắng ấm áp, có cơn mưa mát lành, có những người bạn xinh đẹp. Tại sao cậu lại chọn đến đây làm bạn với tớ? - Sa Mạc thắc mắc.

- Không như những vùng đất màu mỡ khác, cậu phải luôn đấu tranh với cái nắng chết người. Nhưng tớ biết rằng, cậu sẽ không bao giờ bị khuất phục. Không chỉ có thể, cậu còn che chở cho các bạn khác như côn trùng, rết, bò cạp...Tớ ngưỡng mộ khả năng đấu tranh của cậu. Nhưng khi đêm xuống, tớ lại nhìn thấy cậu khóc.

Tớ biết là cậu đang cảm thấy cô đơn. Bởi trên vùng đất chỉ có gió và cát, cậu cảm thấy trơ trọi. Tớ muốn ở bên cạnh cậu. Tớ muốn cùng cậu chống lại cái nắng như thiêu như đốt. Tớ muốn chứng minh cho ánh nắng kia biết rằng, dù trên sa mạc chỉ có nắng, gió, cát, dù ở đây Thần Mưa hầu như không ghé thăm, nhưng ở đây vẫn có sự sống. Và sự sống ấy không phải là suốt ngày chui rúc, sự sống ấy đang hiên ngang đối mặt cùng với cái nóng như thiêu như đốt kia. - Xương Rồng nhỏ nhẹ trả lời với một ánh nhìn ấm áp.

- Nhưng liệu rằng cậu có cảm thấy cô đơn khi giữa Sa Mạc rộng lớn này, chỉ có mỗi mình cậu trơ trọi? - Sa Mạc vẫn băn khoăn và hỏi.

- Không đâu, tớ có bộ rễ dài hàng trăm mét. Rễ của tớ có thể len lỏi khắp lòng đất để tìm nước mắt của cậu. Chính cậu đã tiếp thêm sức sống cho tớ đấy. Những chiếc lá của tớ tuy không còn xanh tươi nhưng với hình dáng mới này, nó sẽ không đầu hàng trước thần Nắng. Cậu tiếp thêm sức sống cho tớ cho nên tớ sẽ không cảm thấy cô đơn đâu. Ngoài ra, tớ còn làm bạn với các loài sinh vật khác nữa mà - một lần nữa, Xương Rồng đã nhìn thẳng vào Sa Mạc, cái nhìn như muốn xua tan nỗi niềm băn khoăn của Sa Mạc.

- Nhưng khi suốt ngày phải luôn đấu tranh để sinh tồn, cậu sẽ có lúc cảm thấy mệt mỏi đấy. Bởi khi cậu ngừng đấu tranh, cậu sẽ chết.

- Cuộc sống là phải luôn đấu tranh. Nếu ta chọn cho mình một cuộc sống bằng phẳng, liệu rằng ta có cảm nhận được hạnh phúc bởi vì mọi thứ đều trở nên quá dễ dàng. Không chỉ là đấu tranh với bên ngoài, quan trọng nhất là ta phải luôn đấu tranh để chiến thắng bản thân trước những nỗi sợ hãi, trước những cám dỗ của cuộc đời.

- Cậu có tủi thân khi cậu không thể nở hoa?

- Tớ vẫn có thể nở hoa chứ. Khi nào cơ thể tớ thích hợp thì tớ sẽ vẫn cho ra đời những bông hoa rực rỡ như bao loài cây khác. Mỗi lần nở hoa là mỗi lần đánh dấu việc tớ đã trưởng thành hơn trong cuộc chiến với bản thân.



Sa Mạc biết rằng Xương Rồng sẽ vẫn tủi thân khi không được một vẻ ngoài xinh đẹp như bao loài cây khác, sẽ cảm thấy mệt mỏi khi lúc nào cũng phải đấu tranh để tồn tại, sẽ cô đơn khi chỉ có Gió, Cát, Sa Mạc bầu bạn.

Dù là một người mạnh mẽ đến đâu, họ cũng sẽ có những khoảnh khắc yếu lòng. Chính vì vậy, họ cần những người bạn bên cạnh để dựa vào. Không ai có thể tồn tại một mình. Sa Mạc và Xương Rồng cũng thế. Họ có sức sống mạnh liệt hơn bất cứ ai. Và họ sẽ luôn bên cạnh nhau, an ủi nhau trong cuộc chiến của bản thân.

Bạn tôi

8:48 AM |
Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.

***

Vào một kỳ nghỉ cuối tuần, tôi đến thăm Khan Chand Duggal, bạn tôi, trong ký túc xá Ewing Hall của Trường Cao đẳng Forman Christian. Thường thì sau đó, tôi sẽ qua đêm tại khách sạn Majestic, do một người bạn của cha tôi làm chủ.

Tôi nhớ đó là kỳ lễ hội Basant, Khan Chand quyết định dẫn tôi tới Lawrence Garden. Dĩ nhiên anh có riêng một chiếc xe đạp. Anh mượn thêm một chiếc cho tôi.

Ở Lawrence Garden có một mỏm đất. Chúng tôi ngồi đó uống bia Pilsner, giá tám anna một chai, và ngắm những cánh diều bay lượn. Vì không quen nên chỉ mới hai, ba ly là chúng tôi đã ngà ngà say. Chúng tôi lang thang quanh công viên nhìn những cặp trai gái đang âu yếm nhau, việc rất phổ biến ở Lawrence Garden.





Chiều tà, loạng choạng, chúng tôi lấy xe đạp và đi về Evving Hall.

- Cậu ở đâu? - Khan Chand hỏi.

- Dĩ nhiên là với cậu chứ còn ở đâu nữa? - Tôi nói.

Anh ta ngạc nhiên:

- Nhưng cậu không ở với tớ được. Nếu cậu ở lại, tớ sẽ phải xin phép Hiệu trưởng trước. Thường thì khách không được ngủ lại với học sinh nội trú ban đêm.

Khan Chand không thể buộc tôi rời khỏi ký túc xá. Và do cũng đã quá khuya nên anh ta không thể gõ cửa phòng Tiến sĩ Schyler, ngài Hiệu trưởng người Mỹ đáng kính. Hai chúng tôi cùng nằm trên cái võng mà Khan Chand có trong phòng. Nhưng, một người phục vụ trong nhà ăn đã nhìn thấy. Bà ta đã báo cáo với Hiệu trưởng về việc này.

Hai ngày sau, Khan Chand viết thư báo cho tôi biết anh đã bị đuổi khỏi ký túc xá.

Chỉ khi có những giây phút ngọt ngào trong yên lặng, tôi mới nhớ về những ký ức. Và tôi thấy sự khiếm khuyết trong nhiều việc mà lẽ ra tôi đã có thể làm khác đi.

Khan Chand là một trong những người lẻn vào ký ức tôi một cách lặng lẽ nhất. Anh ta nghỉ hưu với chức vụ Đại tá trong quân đội và mất vào một buổi chiều tại khu Defence Colony ở New Delhi trong khi giúp một người xa lạ đẩy chiếc xe hơi mắc kẹt. Đủng ra anh không nên làm như thế. Anh bị bệnh tim. Nhưng cuối cùng thì anh vẫn là Khan Chand.

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.

Trích "Sống và suy ngẫm" - V.N. KAKAR

Ở trọ

8:47 AM |
- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo!

Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức.

***

Mười tám tuổi nó nhận giấy báo mình đậu đại học. Cả nhà nó vui mừng, hoan hỉ. Nó cũng cười nói tối ngày. Vậy là sắp đến lúc nó rời khỏi gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới. Không buồn. Một chút buồn cũng không có khi nó phải xa nhà và sống một cuộc sống tự lập. Nó vẫn còn là con bé, một con chim non khao khát được bay ra ngoài chiếc tổ con chật hẹp. Nó gật đầu lia lịa khi nghe bố mẹ dặn dò. Bây giờ trong đầu óc nó chỉ còn nỗi háo hức.

Phòng trọ rộng hơn là nó tưởng, sau khi đóng tiền nhà cho bà chủ, mẹ nó quay xe trở về, còn dặn đi dặn lại những điều nó đã nghe đến mức thuộc lòng.

- Mẹ cứ yên tâm, nhà mình gần mà, muốn về lúc nào chả được. Nếu thấy nhớ con thì mẹ cứ việc lên thăm. Thôi, mẹ về cẩn thận nhé.

Nó cười hì hì, vẫy tay rối rít. Mẹ nó cũng đành cười rồi quay đi. Có lẽ bà vẫn không an tâm về nó. Nó quá ngây thơ, mơ mộng toàn màu hồng, dù là một con bé mạnh mẽ, giống con trai nhiều hơn là con gái nhưng nó vẫn chưa có chút kinh nghiệm gì trong cuộc sống.



Ở trọ thú vị hơn là nó tưởng nhiều. Nó nhanh chóng làm quen với bạn bè cùng khóa trong nhà trọ, rồi tiếp đến là các anh chị khóa trước. Lúc nào nó cũng cười toe toét nên ai cũng mến. Cái phòng của nó trở thành tâm điểm, lúc nào cũng ồn ào và rộn rã tiếng cười. Bà chủ nhà khó chịu lên nhắc nhở, nó dạ dạ vâng vâng rồi đâu lại vào đó. Người già vốn không thích ồn ào, nhưng nó thì đã già đâu, nó thích ồn ào như vậy.

Nó đối xử công bằng với tất cả, thân thiết với tất cả. Thật thú vị khi trở thành bạn của mọi người. Nó lắng nghe đứa bạn mới kể về nỗi nhớ nhà, nó lựa lời an ủi khi nghe một người bạn khác khóc lóc vì mới chia tay với người yêu. Dù nó chả hiểu thế nào là yêu nhưng nó vẫn nói như thể am hiểu lắm.

- Mày đừng buồn, chia tay cũng có nghĩa là có nhiều cơ hội để đón chờ một mối tình mới đẹp hơn. Khi mày gặp người thứ hai rồi mày sẽ quên người cũ ngay thôi.

- Tao không thể quên được đâu.

Đứa bạn mới sụt sịt, ngã đầu lên vai nó, nó vỗ nhẹ lên đầu cô bạn,

- Sẽ quên nhanh thôi.

- Nhưng biết đến bao giờ hả mày ?

Ừ, biết đến bao giờ nhỉ. Nó không biết nhưng nó chắc chắn điều đó. Sẽ quên mau thôi, nếu lại có một ai đó quan tâm tới mình. Nó có một cô bạn thân từ đó.

Một cô bạn thực sự thân, thực sự làm nó bận tâm, lo lắng. Tối nào cô bạn ấy cũng ôm chăn lên phòng nó ngủ cùng. Cô nhỏ ở chung phòng sau nhiều lần như vậy thì càu nhàu, nó thấy hơi buồn, nhưng không sao, ai cũng có một phần ích kỷ. Từ đó cô bạn thân không ôm chăn lên phòng nó mỗi tối nữa.

Nó thích cái sân thượng của nhà trọ. Một sân thượng rộng tênh, thoáng mát, ở trên đó nó có thể ngắm sao mỗi đêm như hồi còn ở nhà. Có điều sao ở thành phố ít hơn ở nông thôn thì phải. Ở nhà nó không có đèn đường. Khi bóng tối bao phủ cũng là lúc những ngôi sao nhấp nháy sáng, càng khuya thì sao càng nhiều, dày đặc như dệt lụa trên dải ngân hà. Nó thích ngỏng cổ ngóng chờ tinh tú đổi ngôi mỗi đêm. Nó tin đó là một linh hồn thánh thiện đã được đầu thai xuống trần. Nó muốn mình cũng là một ngôi sao thánh thiện như vậy.

***

Lần đầu tiên nó biết cúp học. Ở giảng đường cả hàng trăm người, có hay không có nó cũng chẳng ai phát hiện. Nó len lén trốn ra ngoài qua cửa sau, thích thú vì vừa làm một chuyện lén lút đầu tiên trong đời. Nó lôi chiếc xe đạp đã mang từ nhà lên, một mình thong dong xuống phố, dạo quanh bờ hồ.

Từ ngày lên đây đến giờ nó mới có thời gian một mình, nó vừa khẽ khẽ hát, vừa nhanh chân nhấn bàn đạp, chiếc xe chạy vèo vèo trên con đường bao quanh hồ Xuân Hương của Đà Lạt mơ mộng. Gió hồ mát rượi luồn vào hất tung mái tóc của nó lên trời. Nó dựng xe bên cạch một gốc thông rồi ngả mình xuống thảm cỏ xanh mượt. Thật dễ chịu. Nó muốn ngày nào cũng đi dạo thế này một vòng.



Sáng nào cũng vậy, cứ năm giờ sáng là nó dậy đập cửa phòng anh chàng kết nghĩa học trước mình một khóa để rủ đi đánh cầu lông. Nó thích những hoạt động như vậy vào mỗi sáng và chiều để có một cơ thể khỏe mạnh và sảng khoái. Anh chàng đó cũng dễ tính nên luôn chiều theo những gì nó muốn. Dù cho buổi đêm qua có thức khuya học bài hay chơi game tới sáng, chỉ cần nghe tiếng nó gọi là lập tức vùng dậy.

Đó là những tháng ngày rất vui vẻ đối với nó. Nó có cả thảy ba ông anh kết nghĩa. Vui. Và chẳng lo nghĩ gì. Nó chưa biết thế nào là yêu. Nó coi mọi người như người nhà của nó dù suy nghĩ ấy thật sự rất ngây thơ. Nhưng nó thích. Hai anh kết nghĩa có người yêu, nó ra sức vun vào. Rồi bất ngờ nhận ra rằng họ không còn thời gian để chơi với nó nữa. Buồn. Nhưng chỉ một chút thôi. Vì nó là con bé rất biết cách quan tâm người khác. Ai lại chả muốn ở bên cạnh người mình yêu. Nó nghĩ thế. Dẫu sao nó cũng vẫn còn một ông anh kết nghĩa thân thiệt là thân.

- Người ta cứ bảo là không có tình cảm anh em, bạn bè giữa nam và nữ thật là sai anh nhỉ.

- Ừ.

- Anh em mình sẽ chứng minh cho người ta thấy là họ sai.

Nó hăm hở, hất mặt lên trời cười rất kiêu hãnh. Cái mím môi dễ thương như con nít. Nó không bao giờ ngờ ánh mắt phía sau nhìn nó tha thiết thế nào.

***

Nó cắt tóc ngắn cũn như một thằng con trai chính hiệu, quần bò, áo phông rộng, nhiều khi đi ra ngoài chơi với cô bạn thân mà người khác nhìn vào lại tưởng một đôi.

- Bồ của mày hả?

Cô bạn cùng lớp của bạn thân nó hỏi, nó phá ra cười,

- Ừ!

Cô bạn thân liếc nhẹ một cái, trả lời bạn.

- Là con gái đó mày.

Buổi tối nó khoác thêm chiếc áo khoác rộng thùng thình của ông anh kết nghĩa, mũ lưỡi trai đội chéo, nó theo đám con trai trong nhà trọ đi coi bóng đá, hò hét cổ vũ đến khản cổ. Cô phục vụ quán đem cho nó một chiếc menu.

- Anh muốn uống gì ạ!

Tất cả người quen của nó phá ra cười. Nó cũng cười rất vui vẻ. Chưa bao giờ nó thấy buồn vì sự nhầm lẫn ấy. Trái lại, còn thấy vui vui.



Nó thích đi chơi với anh kết nghĩa của nó. Chiều nào hai đứa cũng dạo quanh bờ hồ một vòng, cũng là thể dục luôn. Nó nói huyên thuyên suốt. Cứ như là chẳng bao giờ nó có thể nói hết chuyện hay thiếu đề tài để bàn luận ấy. Cứ thế, nó sống vô tư và hồn nhiên như đứa trẻ.

Cho tới khi cô bạn thân nói đang thích một người và hỏi nó nếu lỡ hai đứa cùng thích một người thì sao. Nó đã cười rất tươi. Quan trọng là tình cảm của người đó kìa. Nếu tình cảm anh ta dành cho hai đứa là năm mươi, năm mươi nó sẽ nhường cho bạn. Vì bạn cũng quan trọng chẳng khác gì người yêu.

Nó đâu biết thế nào là người yêu? Nhưng nó tin, với nó, tình yêu và tình bạn là quan trọng như nhau. Khi biết bạn thân thích anh kết nghĩa, nó buồn, nhưng nó lại nghĩ mình thật ích kỷ và xấu xa. Nó quay sang ra sức vun vào cho bạn. Nó bỏ qua ánh mắt kỳ lạ của người anh kết nghĩa khi nghe nó nói về bạn mình. Nó chỉ muốn tất cả cùng vui vẻ.
Một buổi chiều đi dạo quanh hồ cùng nhau anh đã nói với nó:

- Dẫn anh về nhà Nhóc chơi đi. Nhà em gần mà.

- Để em rủ đám bạn cùng về luôn. - Nó trả lời.

- Anh muốn về một mình với Nhóc.

Nó ngạc nhiên nhìn anh rồi phá ra cười.

- Anh có mấy cái mạng hả ? Bố em khó tính lắm, lại hay suy nghĩ nhiều. Nếu chỉ đưa một mình anh về em không có cách nào để giải thích cả. Em chỉ có một cái mạng thôi.

Rồi mùa Noel về với Cao nguyên. Cái rét như cắt da, cắt thịt. Nó suýt xoa trong cái áo ấm rộng thùng của ông anh kết nghĩa.

- Chắc em phải mua thêm chiếc khăn len quá.

Ngày hôm sau nó nhận được chiếc khăn len màu xanh từ tay người anh kết nghĩa. Nó thấy áy náy. Anh cười,

- Anh trai thì phải lo cho em gái chứ.

Nó cũng cười, nó sẽ tặng anh một cái. Tối hôm ấy nó cùng bạn thân đi lựa len. Nó thức đến tận ba giờ sáng chỉ để mày mò cách đan len và rồi thì tạo kiểu theo ý nó muốn. Nó khá thông minh. Từ kểu đan len cơ bản nhất mà nó biết từ hồi học tiểu học, nó đã cố nhớ lại, sau đó còn biết cách tạo kiểu cho thật đẹp nữa. Sau năm ngày miệt mài đan đan, tháo tháo. Cuối cùng nó cũng có được một cái khăn hoàn hảo. Người anh nhận chiếc khăn của nó mà cảm động quá. Khẽ ôm nó một cái. Nó nghe con tim mình đập hẫng một nhịp.

***

- Mày ơi, anh ấy nói là không thích tao.

Cô bạn thân ôm nó khóc ròng. Nó thấy thương bạn quá. Tự nhiên thấy giận anh ghê gớm. Nó gọi anh ra sân thượng trách móc anh vô tâm. Nó không hiểu cái cười gượng gạo của anh, cả ánh mắt giận dỗi. Nó lên lịch để anh và bạn thân của nó có thể đi chơi cùng nhau. Anh gật đầu. Nhìn cô bạn thân vui vẻ khoác tay anh ra khỏi nhà, nó chợt thấy buồn. Một giọt nước mắt rơi xuống. Khóc. Nó cảm thấy tủi thân. Nó giận mình ích kỷ. Đó toàn là những người mà nó yêu mến kia mà.



Rồi thời gian anh dành cho nó ngày càng ít đi. Cô bạn thân thì lúc nào cũng hớn hở vui cười, quên luôn cả nó. Nó thấy mình cô đơn, lạc lõng. Một mình dạo quanh hồ. Nó thấy gió Cao Nguyên sao mà lạnh. Nó dựa mình vào một gốc thông khóc lặng lẽ. Chính nó cũng không hiểu tại sao mình lại khóc. Nhưng nó muốn khóc. Vì khóc rồi nó thấy thanh thản, nhẹ nhàng hơn.

Cứ thế, ngày nào nó cũng để nước mắt mình rơi. Nó cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Nó không còn muốn nghe những chuyện cô bạn thân kể. Nó chỉ muốn mình được yên tĩnh. Nó cố gắng để không cáu giận. Để không tỏ ra là mình đang buồn. Dường như niềm vui của một người luôn được đổi từ điều khổ tâm của người khác thì phải. Nó thấy mình nên đi. Ở nhà trọ này nó không thở nổi nữa. Nó không muốn phải trả lời câu hỏi vì sao. Câu hỏi khiến cho nó đau đầu.

Nhanh chóng, nó và cô bạn cùng phòng đi tìm chỗ trọ mới. Ở đây nhà chủ khắt khe quá nên bạn nó cũng muốn đi. Đúng là cái cớ phù hợp.

Một tuần sau nó tìm được nhà trọ và lặng lẽ chuyển đồ. Nó không nói gì với ông anh kết nghĩa và cả bạn thân. Họ hình như đã quên mất nó. Mà nó thì không muốn làm phiền. Nó cầm lên chiếc khăn len anh đã tặng nó vào dịp Noel, rồi thở dài. Nó gói chiếc khăn lại rồi bỏ vào trong hộp. Cái này, nó không muốn mang theo. Anh chưa bao giờ thật lòng với nó cả. Nó nghĩ. Cho dù anh có người yêu đi chăng nữa nhưng anh lại đối xử với nó như người không quen vậy. Đó không phải là tình anh em.

Lần đầu tiên trong đời nó nhận thấy nó đã sai khi nghĩ rằng nó có thể có một ông anh trai thật sự dù không cùng cha sinh mẹ đẻ. Nó bỏ chiếc khăn lại trong phòng. Nó sẽ quên hết. Như anh đã quên mất nó. Nó muốn bắt đầu một cuộc sống mới ở một nhà trọ mới. Nó muốn mình lại như xưa, lại nói cười vui vẻ.

Hai ngày sau khi nó chuyển nhà, anh tìm tới nó, khuôn mặt lấm đầy mồ hôi như vừa chạy bộ về. Nó thấy lòng mình quặn lên một cái khi nhìn thấy anh đứng trước mặt.

- Tại sao em lại chuyển đi? Sao không nói với anh?

Nó ấp úng định trả lời thì cô bạn thân ào tới nắm lấy cánh tay anh. Đôi mắt cô bạn nhìn nó đầy oán trách. Tự dưng nó thấy mình có lỗi. Như thể nó là một tội nhân. Nó cúi mặt.

- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo!

Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức. Nó biết mình đã mất đi nhiều thứ. Nó ngồi bệt xuống bên cạnh cửa phòng. Có phải nó quá ngu ngốc không? Giờ nó cũng không muốn nghĩ nữa. Nó chỉ muốn được như ngày xưa, làm một cô nhóc vô lo, vô nghĩ và chỉ biết cười.

Thanh Huế

Tặng em hoa hồng trắng

8:43 AM |
Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ.

***

Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.

Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm hoa cưới đã vứt đi 1 bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi – những người bạn của cô dâu chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng là lúc chạm vào tay một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười: "Hoa đẹp thế này mà bỏ đi? Đúng là chỉ còn có 2 người là có lòng yêu cái đẹp!". Tôi phì cười sau khi nghe em nói vậy.



Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. 3 tháng sau đám cưói đó, em chủ động ngỏ lời yêu tôi. 6 tháng sau đám cưới đó, em tặng cho tôi một bó hoa hồng màu trắng.

- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em à!

- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản nhất trên đời này là gì không?

Tôi lắc đầu nhè nhẹ. Em dựa mạnh vào lòng tôi: "Là cái chết". Tôi bảo em nói bậy. Em cười nghuệch miệng: "Vì màu trắng tượng trưng cho sự tang tóc!".

Mẹ tôi đề nghị dẫn em về nhà. Bà luôn có ý nghĩ rằng, là con gái thì phải biết chơi 1 loại nhạc cụ. Vì thế, em gái tôi được học vĩ cầm từ khi mới 5 tuổi. Tôi mang nỗi băn khoăn này cho em. Em mỉm cười: "Em chơi guitar phiêu lắm anh ạ". Trời ơi! Đấy đâu phải là loại nhạc cụ mà mẹ tôi định nghĩa rằng con gái cần biết chơi. Nhưng em không để tâm đến điều đó, em nhảy phóc lên bục, đeo cây guitar vào và đưa tay nhanh mạnh vào những sợi dây đàn, người nhảy lên hừng hực.

Tôi ra ngoài, chờ em. 15 phút sau, em ra ngoài, giơ bao thuốc lên mời tôi. Tôi cáu gạt phắt đi: "Con gái thì không được hút thuốc! Mẹ anh ghét con gái hút thuốc lá!". Em rít 1 hơi dài: "Đó là style của em rồi. Tại sao con trai được hút thuốc còn con gái thì không?"

Tôi bỏ đi. Em không cản lại. Em quay vào và những tiếng nhạc chan chúa lại vang lên. Đúng như bạn bè tôi vẫn ngăn cản, thế giới của em và tôi không thể nào hoà hợp. Cho dù là tôi có cố gắng hết sức, thì em vẫn sẽ gạt phăng đi, bởi vì những gì tồn tại trong từ điển cuộc sống của em là bất biến, là duy nhất và cho dù tôi có chen ngang vào cuộc sống của em, thì sẽ không có một gì thuộc về tôi lọt vào cuốn từ điển ấy.



Tôi viết nhật ký, về em, về những cảm xúc của tôi. Và những dòng chữ nhoè đi bởi những giọt nước mắt. Một thằng con trai 24 tuổi mà khóc vì 1 đứa con gái không nữ tính, không dịu dàng. Mẹ tôi sẽ chẳng thể chấp nhận được điều đó. Nhưng rồi trời xui đất khiến thế nào, tôi lại vô tình để rơi cuốn sổ nhật ký của mình ở bậu cửa sổ giữa cầu thang tầng 2 và 3. Mẹ đọc được.

Trưa hôm đó, mẹ khuyên tôi rằng mẹ hiểu trong thời hiện đại, chuyện một cô gái đam mê Rock là chuyện bình thường, thậm chí còn thể hiện cái tôi của cô gái ấy. Chỉ là nên khuyên cô gái bỏ thuốc lá, bởi vì hút thuốc có hại cho sức khoẻ. Việc ấy mẹ sẽ giúp, chỉ cần tôi đưa em về gặp mẹ.

Tôi vui sướng chạy đi tìm em. Phòng tập hát im ỉm buồn rầu sau chiếc khoá to tướng. Đến quán cafe Rock, thấy thông báo đóng cửa. Chạy xe ngược đường về nhà em, chị giúp việc mở cửa: "Cô ấy đi rồi. Sang Mỹ. Cô ấy gửi cho cậu cái này".

"Anh à ! Em xin lỗi vì đi mà không nói lời nào với anh. Em gửi lại cho anh bản nhạc mà em thích nhất. Em hy vọng anh cũng sẽ thích nó. Những giai điệu ở folk nhẹ nhàng anh ạ"

Kèm theo lá thư là chiếc đĩa hát. Tôi đưa chiếc đĩa vào chiếc headphone, hình ảnh những bó hoa hồng trắng muốt hiện ra. Trong trắng lắm, dịu dàng lắm mà sao tôi thấy buồn đến vậy? Sau tiếng guitar nhẹ nhàng dạo đầu, giọng hát trong trẻo của em cất lên theo nhịp. Sao giọng hát buồn đến thế hả em? "Đơn giản nhất là cái chết" tôi bất chợt thấy sợ hãi khi nhớ lại câu nói đó của em.



Tôi vội vã đến nhà em lần nữa, chiếc headphone nằm gọn trong túi áo khoác, suốt cả dọc đường đến nhà em, không một giây phút nào là tôi không nghe bài hát đó của em. May mắn tôi gặp được mẹ em ở cổng nhà, sau khi biết tôi là người mà con gái bà yêu, mẹ em đã cho tôi số điện thoại của em. Tôi vội vã gọi sang, đầu bên kia, em nhận ra giọng tôi, không đợi tôi nói gì, em cất tiếng hát " Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose". Rồi em nhè nhẹ "Anh hứa với em nhé!". Uh, anh hứa. Rồi em cúp máy, không để cho tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì.

Từ đó, đều đặn mỗi chủ nhật, tôi nhận được một bó hoa hồng trắng đẹp vô cùng trước cửa nhà. Những bó hoa không biết ai gửi. Không một tấm thiệp nào kèm theo.

Cho đến một ngày, vào ngày kỷ niệm mà em đã tỏ tình với tôi, bó hoa hồng trắng ấy đã kèm theo một tấm thiệp với dòng chữ "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose". Em, tôi biết đó là em. Tôi gọi điện sang Mỹ, chỉ có những tiếng tít dài vang lên. Tôi sang nhà em, họ nói rằng ngôi nhà này đã bị bán đi được một tuần. Họ nói những câu nói rời rạc " nước Mỹ", " ô tô", " màu trắng", " bão", " núi và biển", " đường vòng". Từ hôm đó, tôi không còn nhận được bó hoa màu trắng nào mỗi chủ nhật nữa.



Tôi search khắp các trang tìm kiếm xem ở nước Mỹ có tai nạn nào ô tô nào ở khu vực đó vào hôm cuối cùng em gửi hoa cho tôi hay không. Tôi nhờ bạn bè du học bên đó và những mối quan hệ của họ để hỏi về tin tức của em. Tôi gọi điện thoại sang đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ, tất cả những câu trả lời đều không làm cho tôi hài lòng.

Mẹ khuyên tôi đừng buồn nữa. Mẹ, bố và em gái cố gắng làm mọi việc để cho tôi bớt buồn đi. Nhưng tôi không thể. Ngày ngày, công việc mà tôi dành nhiều thời gian nhất là tìm thông tin về em. Càng tìm càng bế tắc. Nhưng mẹ nói rằng, không có tin nghĩa là không có tin dữ, điều đó làm cho tôi bình tĩnh hơn.

Đến một hôm, có 1 cậu bé chạc tuổi em gái tôi đến tìm nó, cậu bé có mang theo chiếc đàn guitar. Nhìn cây đàn mà tôi nhớ em đến da diết, đến độ cháy rực lòng. Tôi nhờ cậu bé đó dạy guitar cho mình. Tôi học chăm chỉ, cần mẫn như một chú kiến. Tôi học đánh tất cả những bản nhạc mà trước đây em đã chơi, đặc biệt là Ghost of a Rose. Nhưng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn không chơi hay như em được, tôi nghe đi nghe lại bài hát trong chiếc đĩa em để lại bất kỳ lúc nào tôi có thời gian rảnh rỗi. Tôi để nó làm nhạc chuông điện thoại, để nó làm nhạc báo thức mỗi sáng, chỉ vì tôi muốn nghe giọng hát của em, chỉ vì tôi yêu em vô cùng.

Em gái tôi suốt ngày bị nghe bài hát đó, đâm ra cũng yêu nó như tôi. Em đề nghị tôi sẽ đánh đàn guitar, còn em tôi hát. Tôi đồng ý. Với sự giúp đỡ của cậu bé bạn em gái, chúng tôi thu âm và đưa bài hát này lên trang nhật ký của hai anh em. Trang nhật ký được trang trí bằng những bông hoa hồng trắng muốt đến độ tinh khôi.

....

Tôi đóng trang nhật ký mạng lại. Tôi thôi không nghe Ghost of a Rose em gửi lại. Nhưng đâu đó, bất chợt đi qua cửa hàng hoa, hay đi dạo qua ở trên khu rừng cách nhà hơn 50km, khi nhìn thấy những bông hoa hồng trắng, tôi vẫn nghĩ đến em, như đã từng hứa. Bất chợt, tôi vẫn thấy em thoáng qua trong phút chốc, vẫn thấy nhè nhẹ ở đâu đó câu nói "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose".Rồi tiếng đàn guitar lại vang lên, lướt nhẹ nhàng lắm, như gió, như hơi thở của em, như tiếng lòng của tôi, cả những nỗi niềm mà muôn đời nữa vẫn chưa giải thích nổi.

Ngay khi tôi quyết định chỉ dành tình yêu cho hoa hồng trắng tự đáy lòng mà ko biểu lộ ra nữa, thì bất ngờ em trở về. Với một bộ váy màu trắng tinh khôi, đội vòng nguyệt quế tết bằng hoa hồng bạch và nụ cười mãn nguyện.



Mẹ xuất hiện, nói với tôi rằng em bị ung thư phổi từ bé, em bi quan cuộc sống nên càng tập tành hút thuốc. Nhưng rồi, tình yêu Rock và tình yêu của tôi đã làm em biết rằng mình cần có nghị lực để chữa bệnh, và em sang Mỹ, chống chọi với bệnh tật và kỳ lạ rằng, em đã vượt qua nó, để trở về bên tôi. Chính mẹ tôi là người khuyên em đi, là người thay em tặng hoa hồng trắng cho tôi vào mỗi chủ nhật, là người cùng em tôi giúp tôi yêu đàn guitar hơn, giúp tôi trải qua những ngày không có em bên cạnh.

.....

Đám cưới của chúng tôi trải đầy hoa hồng trắng. Và nụ cười của ai cũng tinh khiết và trong veo như màu hoa ấy.

Nỗi buồn sau hàng mi

8:42 AM |
Nó khéo léo giấu nỗi buồn và niềm trống trải bên dưới hàng mi dài và đẹp, nó không muốn ai nhìn thấy nỗi lòng của nó nữa, nó sẽ không cho phép nó được sống sai lầm thêm một lần nào nữa.

***

Nó đã chứng kiến cái chết đau đớn của mẹ. Bố đi suốt ngày, mẹ phải làm tất cả mọi việc trong nhà, hôm ấy điện trong nhà chập chờn thế là mẹ đã sửa điện. Sau khi xong mẹ đã đóng cầu dao điện lại, thử mà quạt vẫn không chạy được, mẹ xoay cái quạt lại để xem, tay mẹ gạt vào phần dây điện tuột ra, người mẹ giật lên và ngã ra. Lúc đó nó đang giữ em, nó đã nhìn thấy mẹ, nó đã hét và gào toáng lên, mọi người chạy sang đông lắm, họ làm nhiều việc lạ lắm, có người kéo nó sang nhà hàng xóm vì nó đã ngất đi.



Ngày hôm sau bố mới trở về, bố không khóc, bố bận rộn làm ma cho mẹ. Sau đám ma nó chỉ nhìn thấy mẹ trên ảnh bàn thờ, và trong những giấc mơ.

Bố đi làm ở đâu cũng đem theo nó đi, em nó thì bố giao cho bà ngoại ở quê xa , thế là cả năm nó mới gặp em một lần, nhưng mấy năm gần đây nó chỉ được nói chuyện với em qua điện thoại mà thôi. Bố nó lấy vợ mới và đã có em, bố đã không ngủ cùng nó từ lâu, chắc bố cũng quên mất rằng đêm nào nó cũng gặp ác mộng, sáng nào thức dậy mắt nó cũng sưng vù nhưng bố thì dạo này khác lắm. Có đêm nó giật nó tỉnh dậy nó thấy sợ lắm nó sang buồng bố và dì và nó đã thấy những thứ không cần thấy. Lại thêm một điều để nó ghê sợ.

Dì cũng chẳng phải là người xấu, tuy nhiên dì với nó thờ ơ lắm, có lần nghe dì nói với cô em gái của dì:

- Thôi thì mình đã chấp nhận làm hai, có lúc định quan tâm nhưng lại sợ người ta hiểu lầm mấy đời bánh đúc có xương... cứ để kệ nó thích làm gì thì làm. Bố nó còn chẳng quan tâm, mình để ý làm gì hả em?

Còn nó thì cứ thế càng ngày nó càng lầm lì hơn ít nói hơn và hay bị ăn mắng hơn, chẳng hiểu sao nó cứ thích làm một thứ gì đó để cho bố mắng nó, nó rửa chén thì cố tình làm cho cái chén bị vỡ, đi học cứ mấy hôm nó lại làm hỏng cái bút hoặc đánh đổ lọ mực ra quyển vở...Thế rồi mãi cũng chán, lúc đầu bố nhắc nhở qua, mắng mỏ sau cứ có chuyện gì là bố lại đánh nó.

Bố đâu biết nó muốn bố gọi nó lại, hỏi han, tâm sự và ôm nó vào lòng. Bố hỏi nó có nhớ mẹ không? Hỏi nó có gặp mẹ trong giấc mơ không? Có còn gặp ác mộng không? Có bị bạn bè trêu vì ở với dì hai không?...Nhưng không bố chỉ bế em, con dì và bố là con trai chứ không như hai chị em nó,. . Người ta vẫn bảo nó dì xinh đẹp, trẻ lại biết chiều bố , mày ra rìa rồi.

Thế là nó càng ghét em trai, vị trí của em trai kia đáng lẽ là của em nó, nhiều khi nó còn tìm cách đánh thằng bé mỗi khi dì nhờ trông em, thế là nó bị dì đánh và mách bố. cứ thế tự bao giờ nó đã trở thành một đứa trẻ ngỗ nghịch hư đốn. Chẳng ai nhận ra nó giống mẹ nó và xinh đến lạ lùng.



Nó đã thay đổi là nhờ cậu bạn ấy, cậu là người duy nhất quan tâm tới nó, cậu ấy đi tìm nó và hỏi tại sao nó cứ bỏ học. Khi nó chán quá nó uống thuốc tự tử, Nó đã chạy đến trước mặt bố và bảo: bố ơi con uống thuốc tự tử rồi. Bố nó vẫn đi làm bỏ mặc nó vào buồng ôm bụng đau đớn. Ông đã không quan tâm tới việc đó vì đây đâu phải là lần đầu tiên nó dọa ông như thế. Khi nó sùi bọt mép ra và người bắt đầu giật lên thì cậu ấy đã đến và đưa nó vào viện.

Ở bệnh viện chẳng ai chăm sóc nó ngoài cậu ấy, người ta cởi quần nó ra, đặt ống thông tiểu cho nó, nó cũng chẳng biết ngại, mà chết nó còn chẳng sợ thì nó sợ cái gì? Đúng lúc đó cậu ấy đi mua cháo về, cậu ấy bước vào phòng trong khi người ta chưa kịp kéo chiếc khăn lên cho nó, tự nhiên nó thấy mặt nó nóng bừng lên, nó cố với tay để kéo cái khăn nhưng không thể, miệng nó thì khô khốc và nó không đủ sức để thốt lên lời gọi cô y tá đang dở tay thao tác, cậu ấy đi tiến lại kéo chiếc khăn lên và quay mặt đi.

***

3 ngày sau nó mới thấy bố nó và dì đến làm thủ tục xuất viện cho nó, dì cứ càu nhàu với bố nó trước mặt bác sĩ như thanh minh:

- Em đã bảo anh rồi, anh phải vào chăm con, nó là con anh, em còn con nhỏ ...

- Im! Để cho nó biết mà chừa.

Ra viện, nó chăm đi học hơn, nó thường xuyên đến phòng trọ cậu bạn để nhờ cậu giảng bài. Nhà cậu ấy xa nên cậu phải trọ học, cậu ấy là lớp trưởng và rất đẹp trai. Từ khi bắt đầu vào lớp nó đã chú ý đến cậu ấy nhưng rồi nó nghĩ những đứa học giỏi chẳng bao giờ thích chơi với những đứa học ngu như nó. Mà nó thì chẳng thích kết bạn với ai. Trên đời này làm gì có ai hiểu nó cơ chứ? Đến người bố sinh ra nó còn vứt bỏ nó nữa là...



Nó thấy giữa nó và cậu ấy có sự thân thiện đến lạ lùng, cậu hiểu tất cả những ý nghĩ quái gở của nó, cậu là người duy nhất dám cản nó và lời nói có trọng lượng đối với nó. Nó đã không còn đi muộn, nó đã có những điểm 10 đầu tiên và nó cũng bắt đầu hòa đồng nhiều hơn với các bạn trong lớp. Nó cũng không còn cãi nhau với bố, chửi nhau với dì hay là đánh em, đã lâu rồi nó không sống trong không khí vui vẻ như vậy.

Những cơn ác mộng hằng đêm của nó đã thay bằng những ước mơ hồng. Trong giấc mơ có chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng như trong cậu chuyện cổ tích ngày xưa mẹ kể, và chàng hoàng tử đến đón nàng công chúa là nó, nàng mặc chiếc váy trắng và đi đôi guốc màu hồng, chàng và nàng cùng nhau bước vào lâu đài làm lễ cưới...

Sinh nhật nó, nó bước sang tuổi 16, thế là 10 năm rồi nó không có sinh nhật, bố có lẽ còn chẳng nhớ nó được sinh ra vào ngày nào nữa ấy chứ. Sau khi học xong, nó đứng dậy để vể cậu ấy bảo đợi cậu ấy một chút. Cậu ấy đặt trước mặt nó một chiếc bánh ngọt nhỏ, câu thắp ngọn nến và bảo nó thổi nến và ước đi. Nó đã xúc động vô cùng, giọt nước trong trẻo đậu trên mí mắt nó và rơi xuống má, cậu ấy nắm tay nó và nói: chúc mừng sinh nhật cậu.

Giây phút hạnh phúc vô vàn nó đã ôm lấy cậu ấy, cậu ấy bối rối và đẩy nó ra trước ánh mắt ngại ngùng và ngạc nhiên của nó. Nó bảo với cậu ấy là nó không muốn về nhà, nó thấy một điều gì đó gượng gạo và không đồng tình trên ánh mắt và gương mặt cậu bạn. Cậu ấy đã thuyết phục nó về nhưng nó đã khóc và xin cậu cho nó ở lại, nó thực sự không muốn nhìn thấy bố trong ngày hôm nay.

Cậu ấy thì không đồng ý cho nó ở lại cậu nói sẽ đưa nó về nhà. Đưa nó về tới ngõ, nó bảo cậu về rồi đêm đó khi trời mưa, cậu ấy đã phải ra mở cửa cho nó vào. Cậu đưa nó quần áo để thay khỏi bộ đồ ướt sũng trên người. điều gì đó thôi thúc nó ghê gớm, nó đã làm điều mà nó đã từng nhìn thấy và ghê sợ. lúc đầu là nó chủ động và có phần như ép cậu ấy sau rồi là cậu ấy đã đồng lõa với nó. Sau giây phút đó nó thấy nỗi lo lắng và sợ sệt trên khuôn mặt cậu bạn, nó mặc lại bộ quần áo ướt và ra về, nó biết cậu ấy vẫn ngồi yên với những hoang mang, lo lắng và sợ sệt của cậu.

Hôm đó nó đã bị bố đánh cho một trận tơi tả vì đi qua đêm không về, và nó chẳng muốn đi học, nó nằm nguyên trên giường với bộ quần áo và mái tóc ướt. Nó lo cho cậu, vì chắc cậu ấy đã sốc vì việc ngày hôm qua, chắc cậu ấy giận nó lắm. nó trách nó tại sao lại ép cậu ấy làm thế, mà nó cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Nó là đứa con gái hư hỏng, mất nết, nó sợ nhất là từ giờ cậu sẽ ghét nó và không quan tâm hỏi han nó nữa. nó khóc rồi ngủ lúc nào cho tới tối dì nó đi làm gọi nó dậy ăn cơm thì nó mới biết là nó sốt mê man từ sáng tới giờ.



Ba ngày sau nó đã khỏi bệnh và đi học, nó đã gọi dì, nhờ dì đi mua thuốc vì nó muốn được đi học, được gặp lại cậu ấy. Bố nó đã đay nghiến nó:

- Đi mua cho nó làm gì? để đấy cho nó chết đi, nó muốn chết lắm cơ mà...

Mặc kệ, nó bỏ ngoài tai, nó đã chẳng cần bố quan tâm đến nó nữa rồi, chẳng cần bố phải nhận ra rằng: nó đã từng làm thế để van xin chút tình còn lại từ một người cha ruột. giờ đây nó cần là cậu ấy, nó muốn gặp cậu ấy.

- Cậu ấy đã nghỉ học 3 ngày rồi, hôm qua bố cậu ấy đến viết giấy xin chuyển trường cho cậu ấy rồi. bọn tớ buồn lắm, chẳng hiểu tại sao lại đột ngột vậy.

Biết gọi cảm giác này là gì? Một nỗi buồn đến tột độ, một sự thất vọng hay là một nỗi đau tan nát cõi lòng? Nó chẳng biết gọi sự trống vắng ấy là gì, chẳng có giọt nước mắt nào rơi chỉ có sự hụt hẫng sự hối lỗi và nỗi nhớ da diết trong nó bấy giờ. Nó muốn xin lỗi cậu vì chuyện đó, nó muốn nói với cậu rằng cậu đừng đau khổ, cậu chưa từng phạm lỗi, nó biết. người sai chính là nó. Nó chưa từng nói một lời cảm ơn đến tất cả những gì cậu đã làm cho nó, những sự thay đổi cậu đã mang lại cho nó.

Nó đã là lớp trưởng, rồi nó học đại học, nó trở thành một cô gái sôi nổi hoạt bát và năng động... Nó khéo léo giấu nỗi buồn và niềm trống trải bên dưới hàng mi dài và đẹp, nó không muốn ai nhìn thấy nỗi lòng của nó nữa, nó sẽ không cho phép nó được sống sai lầm thêm một lần nào nữa. Nó đã đón em lên sống cùng và thay mẹ giữ gìn điều mà đáng lẽ bố đã phải giữ gìn cho cuộc đời nó. Nụ cuời!

Anh nợ em

2:19 AM |
Yêu nhau được 2 năm rồi....Tôi đến phát ngấy anh.Đầu tiên thì cũng yêu thật đấy,cũng muốn ở bên thật đấy,nhưng chẳng hiểu sao lòng tôi cứ nản dần.Rồi đến một ngày,tôi phát hiện ra,thực sự tôi chẳng còn yêu anh.

Tôi nghĩ ra mọi cớ để có thể chia tay anh,con người ích kỉ trong tôi mách bảo tôi,phải nghĩ ra một cái cớ nào đó mà anh không trách được tôi,không thể làm áy náy nhiều....Vậy là tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch ....

....Những ngày gặp anh,tôi cố tỏ ra chán nản,cáu gắt với những thứ rất bình thường ,rồi đem anh ra so sánh với những người đần ông khác.Anh vẫn vậy,anh chỉ cười,làm bộ tôi nói đùa.

Tôi bắt đầu theo dõi anh,để ý đến từng hoạt động của anh,có lúc tôi lấy cớ ghen chỉ vì anh cười với một cô gái khác.Anh thì ngược lại,anh luôn nghĩ đó là một biểu hiện tình yêu của tôi đối với anh,nên trong lòng anh tuy hơi bận lòng ,nhưng vui thì nhiều hơn.

Tôi phát điên vì những kế hoạch bị đổ vỡ...có lẽ tôi nên dừng ngay những kế hoạch lặt vặt này....vì nó chẳng đi đến đâu...Tôi quyết định phải sắp sẵn một kế hoạch qui mô hơn.

_Mày giúp tao nhé,tao chán lão lắm rồi.
_Ok!!!Tao sẽ mơi gã nhiệt tình như lời mày nói.
_Cảm ơn mày,tao tin vào nhan săc cũng như cách gợi tình của mày.

Tôi và con bạn phá lên cười vì kế hoạch qui mô của chúng tôi.

Ngày thứ nhất....
_Mày ơi!!!gã khó quá,bày ra trước mặt rồi còn từ chối.
_Chắc lần đầu nên lão ngại thôi,đàn ông thằng nào chẳng vậy.
_Đuợc rồi,tao đã có cách....
Ngày thứ 2....

_Tao chịu thôi,lão rắn quá....
_Không sao đâu,lão không chịu nổi lâu đâu.
Ngỳa thứ 3....

_Này con kia!!!Mày thấy tao giỏi không...Sang đây ngay,lão bị tao chuốc cho say mèm....hahhahaha...
_Mày giỏi lắm.....tao đến đây bạn yêu....
Tôi đến đó....thấy anh đang cửi trần với con bạn....thoáng chốc tôi xao lòng.....nhưng cảm giác đó qua nhanh chóng...
Tôi chạy đến ,lay anh dậy,anh mơ màng mở mắt,ngồi dậy....
Tôi tát anh....Anh sững sờ....nhìn quanh....nhìn đến lượt con bạn tôi không mặc gì....anh cúi xuống...
_Anh xin lỗi....
Tôi bỏ đi....
Anh kéo tay tôi lại....
_Anh nợ em....
Tôi nhìn anh với đôi mắt hằn học....
..............................Đã 3 tuần kể từ ngày tôi không gặp anh........
Tôi vẫn sinh hoạt bình thường,trong lòng có đôi khi thấy trống trải,nhưng rồi cũng qua được ngay....
Tôi bắt nhịp với cuộc sống....Tôi đã làm quen được với một anh chàng dễ thương,anh có nụ cười tỏa nắng và cá tính vô cùng.
...........................
Hôm nay tôi đi ra phố....Phố xá đông vui hơn bình thường....phải chăng hôm nay là thứ 7,tôi rút điện thoại gọi cho người yêu mới....Tôi lái xe bằng một tay.....Đột nhiên....ôi thôi....không kịp nữa rồi....
Tôi chỉ kịp bấm số mà tôi thoáng nghĩ trong đầu....tôi ngất lịm...
.....................
Mắt tôi...trời ơi.....không nhìn thấy gì.....những mảng tối....
_Tại sao tôi không thấy gì....
_Tại băng gạc thôi....Có tiếng nói nào đó vọng lên từ khoảng không trước mặt tôi....
_Không !!!Tôi biết mà.....Tôi gào khóc....
_Đừng khóc nữa...cô gái trẻ,chúng tôi sẽ tìm mọi cách mà....

...................
Tôi trải qua những tháng ngày địa ngục trong bệnh viện,tôi biết...người yêu mới của tôi chẳng cần một con mù như tôi nữa,bằng chứng là việc tôi cố liên lạc cho anh....nhưng vô vọng....máy anh tắt....

_Này cô gái trẻ....có tin mừng cho cô nhé....có giác mạc mới cho cô rồi.
_Thật vậy hả bác sĩ....ai vậy ạ???
_Một chàng trai trẻ bị tai nạn,anh ta đã kí vào giấy hiến tặng giác quan cho bệnh viện,trong đó cô là người đang cần nhất.

Trải qua phẫu thuật....giờ tôi có thể nhìn thấy....

Tôi đã bắt đầu nhìn thấy những cảnh vật đầu tiên,khỏi phải nói cũng biết tôi mừng đến nhường nào.....

Tôi bắt đầu miên man những suy nghĩ...ai đã giúp mình nhỉ,ước gì mình được biết mặt người đó....Thử làm một cuộc điều tra nhỏ xem.
Tôi không thể hỏi trực tiếp bác sĩ đuợc...vì ông giữ kín....Tôi mò vào bệnh viện với lý do là cảm ơn vị bác sĩ này....Tranh thủ....tôi mò vào phòng ông lúc ông không để ý....tôi nhẹ nhàng kéo ngăn hồ sơ chưa kịp khóa của ông....Tôi tìm tìm tìm....Đây rồi....Nguyễn Văn Sơn.....Trời.....Anh....Sao lại thế????Tôi nhìn nhầm à???? ...Không...đúng rồi...tôi nhớ ra...tôi đã bấm số của anh lúc tôi bị tai nạn....
Bất chợt....vị bác sĩ già khả kính đã đứng sau tôi,ông đỡ lấy tập hồ sơ suýt rơi trên tay tôi.
_Anh ấy trước khi nhắm mắt....Nhắn lại...Anh ấy nợ cô....Đây là một vụ tự sát...
Tôi bàng hoàng bần thần...
_Cô sẽ tha thứ cho anh ấy chứ...

Tha thứ ư???Ai phải nói câu này đây,đến tận lúc chết anh vẫn nghĩ là anh mang tội với tôi,anh không biết rằng....chính tôi mới là kẻ lừa đảo....

........Tôi sống trong những tháng ngày u uất....Tôi hối hận....Tôi tự làm khổ mình bằng rượu....thứ mà từ trước đến nay tôi ghét cay ghét đắng.
Tôi gọi con bạn đến,con bạn mà tôi đã cùng nó sắp sẵn kế hoạch lừa gạt anh.
Tôi biết là tôi vẫn tỉnh,nhưng dáng người thì lảo đảo....
Con bạn tỏ ra lo lắng cho tôi....Nó thấy tôi khóc....nó ôm tôi vào lòng....
Khi tiếng khóc của tôi đã thưa dần....Nó thì thầm bên tai tôi....
_Tao và ông ấy chẳng có chuyện gì cả....hôm đó,tao không giúp được mày,tao bực tức,nói tất cả cho ông ấy,tao bảo rằng mày muốn chia tay,nhưng không muốn là kẻ gánh tội,tao bảo rằng mày đã ngấy ông ấy đến tận cổ.
_Sao nữa...Tôi chớp chớp mắt...
_Ông ấy bảo tao hãy làm theo y như kế hoạch,và không nói cho mày biết...Nhưng mày ạ....Ý tao nói là....Ông ấy biết...Mày lừa ông ấy.....