15 DẤU HIỆU KHÔNG THỂ BỎ QUA KHI ĐANG YÊU

11:48 PM |
15 dấu hiệu dưới đây sẽ giúp bạn nhận thấy mình đang ở trạng thái, cảm xúc nào khi đang yêu nhé!

1. Giai đoạn đầu, bạn luôn cảm thấy tình yêu thật ngọt ngào và mang sắc hồng rực rỡ.
2. Sau đó, đột nhiên, tình cảm nhạt dần…
3. Bạn hay dùng tên thú cưng để gọi “yêu” nửa kia.
4. Bạn yêu đời và thích hát những bài hát tình yêu lãng mạn.
5. Lúc xem phim tình cảm, bạn mới ồ lên tâm đắc: “Bây giờ thì hiểu rồi nha!”
6. Bạn thích gửi cho người ấy những bức ảnh về các loài động vật có đôi với dòng chú thích: “Chúng ta”.
7. Bạn thích để ảnh nền điện thoại là ảnh chụp chung cả hai người.
8. Trong mắt người thân, bạn "bỗng dưng" lặn mất tăm, mất tích.
9. Đôi khi, hai bạn chỉ cần ngồi cạnh nhau trong yên lặng.
10. Càng yêu, sở thích, ngoại hình càng giống nhau.
11. Mỗi sáng thức dậy, bạn luôn nghĩ tới người ấy.
12. Khi yêu, ngay cả những hành động đơn giản nhất cũng trở nên đáng yêu.
13. Mới xa nhau có vài phút mà bạn đã cảm thấy nhớ người ấy.
14. Các bạn thường lên kế hoạch cho những chuyến du lịch cùng nhau.
15. Và thường xuyên mơ về một tương lai với mái ấm gia đình, có những đứa con xinh xắn và thú cưng.
15 DẤU HIỆU KHÔNG THỂ BỎ QUA KHI ĐANG YÊU

Cô gái mà Anh yêu...

12:24 AM |

Em biết anh yêu cô gái ấy, cô gái lúc nào mắt cũng buồn và bờ môi biết đỏ, cô gái lúc nào cũng cần sự chở che từ phía anh.

Cô gái mà anh yêu, tóc đen và hay mặc váy...
 
Em khác cô ấy, tóc buộc cao, áo phông rộng và quần jeans bụi bặm. Em không thích mỗi lần anh so sánh, này em xem, mặc váy trông thật là xinh đẹp.
 
Đi bên đời anh, em như cô em gái nhỏ vui vẻ yêu đời, thỉnh thoảng lại để ý đến một vài chàng trai lạ. Đôi khi, ừ thì thỉnh thoảng đấy, anh cũng dành cho em chút quan tâm đời thường, như một kiểu người anh trai đi xa lâu ngày về thăm em gái. Em đành lén giấu tủi hờn vào những trang nhật ký viết hằng đêm.
 
Cô gái mà anh yêu không tranh giành tình cảm của anh dành cho em...
 
Vì anh yêu cô ấy thật lòng, em chẳng dám trách anh đâu. Em chỉ trách mình sao lại ngốc nghếch đến vậy, ngốc nghếch khi tự đặt bản thân vào mối tình đơn phương, mối tình ba người chỉ có mình em biết. Mọi thứ đang chảy trôi mà bỗng nhiên chững lại. Em rơi vào chênh vênh.
 

Cô gái mà anh yêu, mỏng manh, yếu ớt, và không còn bên anh nữa...
Cuộc tình kết thúc trong sự chán nản của người ở lại. Anh à, đừng nhìn em như một người thay thế, bởi dẫu có mạnh mẽ đến nhường nào, thì đằng sau lớp vỏ bọc, người con gái đều giữ riêng cho mình chút yếu lòng cố hữu. Trái tim em biết rằng nó đang nhìn về phía anh, nhưng lý trí em bắt em phải chọn lựa để rồi quyết định thêm nhiều lần nữa,rằng sẽ phải đi về phía không anh.

Có phải vì em mạnh mẽ quá, nên anh cho rằng mình thừa thãi khi bên em, chẳng phải âu lo về việc ngày hôm nay em cảm thấy thế nào.
 
Có phải vì em lúc nào cũng cười, nên anh nghĩ mình không cần mang lại niềm vui cho một người luôn hạnh phúc?
 
Có phải chăng do em diễn đạt vai cô em gái nhỏ, nên anh tin, em sẽ tự mình làm yên vui trái tim bé bỏng luôn đập khẽ khàng nơi ngực trái?
 
Em đứng lại nhìn chặng đường đã qua, chặng đường mà dành cho anh quá nửa phần tình cảm, dành cho cô gái mà anh đã yêu chút hờn ghen xen lẫn sự khát khao. Em mong mình được anh yêu thương, được anh quan tâm như cách anh vẫn làm với cô gái ấy. Con gái mà, ai chẳng muốn được chở che, nhất là sự chở che từ người mình yêu thương.
 
Chúng ta luôn ích kỷ trước hạnh phúc. Hạnh phúc cứ nhảy nhót như một thứ sinh vật hiếu động, ở cạnh người này chán rồi lại đến với kẻ khác. Em dẫu có giữ chút hạnh phúc nhỏ nhoi khi bên anh, thì sẽ đánh mất những hạnh phúc lớn lao đang đợi em ở phía trước. Em đi, rời xa anh như cách cô gái ấy đã làm, vì em hiểu, chẳng cô gái nào chấp nhận một tình yêu chắp vá, cũng chẳng có cô gái nào chấp nhận mình mãi là kẻ thế chân. Có bao giờ anh hiểu, em cũng yêu anh nhiều như cô gái ấy, chỉ khác là không thể trao anh…

tùy duyên thôi em nhé!!!

12:20 AM |
một cảm giác khó tả ,một thứ không có chữ viết ra cũng chẳng thể nói thành lời đó là tâm trạng của em lúc này và có lẽ đó cũng là tình cảm giữa hai chúng ta .
tốt với một người xa lạ có phải em sẽ phải chịu thiệt đúng không anh .mà anh thì quá là xa luôn  
em chẳng biết gì về anh ngoài trừ một số thông tin cơ bản mà người với người khi nói chuyện với nhau cần biết
chấm hết !
một tháng  ,hai tháng ,3 tháng, những câu chuyện về anh cứ dài  dài ra theo thời gian.
ngồi nghe anh kể lúc đó thấy thương anh nhiều hơn và em biết mình sẽ phải chịu thiệt nhiều hơn
trong phòng cùng bốn bức tường  mắt dán vào cái màn hình máy tính tay gõ phím loạn xạ  cứ như chim gõ kiến đang đói  . cố gắng ăn thật nhiều  thật nhiều  đề lấn áp đi cái đói nó phải chịu
để viết  cho anh một ít những khoảnh khắc
em ở nhà giữ gìn sức khỏe  và đừng buồn nhe anh đi thứ  tư anh về rồi ( nghe nó buồn buồn sao ak)
thật sự em chẳng muốn ở nhà của anh với bốn bức tường đâu không anh nó chống trải kiểu gì ấy
thấy thiếu  một thứ vốn chẳng phải của ta.
viết đến đây thì.
 vô tình đọc được những dòng tâm sự của ai đó thấy chạnh  lòng  để cảm xúc buông theo cảm xúc 
umk vốn dĩ ta đâu là gì của nhau giữa cái vốn cuộc sống quá ư nhỏ bé này
anh và em cũng chỉ là  những hạt cát nhỏ bé giữa cái sa mạc mênh mông  chúng ta cứ vô định cuốn theo gió để bay đi mà không biết cái đích mình hướng tới là gì  
em tự hỏi mình và tự nhủ lòng  umk thì cứ kệ ( tiếng kệ sao nghe nó nhói lòng mà  buôn nặng   )
tùy duyên   mình cứ để tùy duyên thôi em ơi đừng nói trước điều gì mà sao em thấy nó   khiến ta phải suy nghĩ nhiều quá
 em chẳng đủ tin tưởng vào  tình yêu mới 
chẳng đủ yêu thương để thương yêu một ai đó hết lòng
chẳng đủ bản lĩnh đề nói thẳng lòng mình
umk vậy ta cứ để tùy duyên thôi nhe
người ta nói duyên do trời đĩnh còn phận do mình định ta đã có duyên vậy còn phận ?
có thể em ích kỷ khi quá khứ em chưa tù bỏ  nhưng hiện tại em đã chấp nhận một phần
ai cũng đã  từng  đi qua thương  nhớ
và ác khẳng em và anh hôm nay
cũng có ít một lần như thế
tính viết cho anh những cảm xúc trong em, mà cảm xúc của em  đã buông theo cảm xúc của ai  kia nhiều khi ta vô tình bắt gặp nhau ,ta vô tình bắt gặp đôi dòng  suy tư.của chính người ta .và rồi nhựng suy tư này có lẽ dành cho ta nhiều hơn cho ai kia 
umk thôi thì ta cứ để tùy duyên thôi anh nhe! 

TUYỂN DỤNG CÔNG NHÂN NỮ, LAO ĐỘNG PHỔ THÔNG LÀM VIỆC TẠI HÀ NỘI

10:53 PM |

THÔNG BÁO TUYỂN DỤNG CÔNG NHÂN NỮ


Công ty TNHH OS Việt Nam là công ty nhật bản chuyên gia công các sản phẩm Điện tử và tuyển dụng cho các công ty Nhật bản tại các khu công nghiệp trên toàn quốc.
Trụ sở công ty: Phòng 11, tầng 2, số 6 Nguyễn Thị Thập, Trung Hòa, Cầu giấy, Hà nội
Phone: 08-4 - 62512 040 – Fax: 08-4 – 3791 6203
Website: www.outsourcing.co.jp

Do yêu cầu mở rộng sản xuất: Chúng tôi cần: Tuyển gấp 100 công nhân nữ.
Làm việc tại Công ty TNHH TAMRON Việt Nam
Địa chỉ : KCN NỘI BÀI - SÓC SƠN - HÀ NỘI

Công việc: Sản xuất các sản phẩm ỐNG THẤU KÍNH QUANG HỌC (công nghệ cao).

1. Yêu cầu:

- Nữ, tuổi từ 18~28
- Tốt nghiệp : Tối thiểu cấp 2 ưu tiên cấp 3
- Mạnh khỏe, chăm chỉ, trung thực không mắc các bệnh truyền nhiễm, có thể làm việc theo ca

2. Môi Trường làm việc
- Được làm việc trong môi trường sạch sẽ, Thân thiện và An toàn.
- Ngày làm 8h/ ca
+ Ca 1: từ 5:50 ~ 14:00
+ Ca 2: Từ 13:50 ~ 22:00
+ Ca 3: Từ 21:50 ~ 6:00
- Ngày công chuẩn: 25

3. Các phúc lợi được hưởng:
- Mức lương cơ bản : 2.750.000 VND.
- Trợ cấp chuyên cần: 300.000 vnđ
- Trợ cấp đi lại: 400.000 vnđ
- Trợ cấp thâm niên: 200.00vnd
- Trợ cấp ca đêm 30% Lương cơ bản.
- Lương thêm giờ được tính theo luật lao động
- Được 01 bữa ăn theo ca làm việc
- Có nhà ở ngay và miễn phí tiền nhà tháng đầu tiên cho công nhân.
- Được hỗ trợ chi phí đi lại cho công nhân ở xa xuống làm việc.
- Công ty sẽ tổ chức khám sức khỏe trước khi đi làm
- Được hưởng đầy đủ các chế độ của Luật lao động quy định: BHXH, BHYT, BHT sau khi ký hợp đồng lao động dài hạn với công ty.
Thu nhập bình quân trên 5.000.000 vnđ/tháng
- Ngày trả lương : 07 hàng tháng tại canteen công ty Tamron

4. Hồ sơ xin việc bao gồm:

- Sơ yếu lý lịch (có xác nhận của địa phương)
- 03 bản CMTND công chứng, 02 ảnh 3x4 (mới nhất).
- Giấy khai sinh,
- Giấy xác nhận dân sự,
- Bằng tốt nghiệp, và các văn bằng chứng chỉ có liên quan (bản sao)
- Giấy khám sức khỏe.
- Đơn xin việc làm.

5. Liên hệ nộp hồ sơ tất cả các ngày trong tuần tại:
Các ứng viên quan tâm và có nguyện vọng đi làm việc vui lòng gửi thông tin cá nhân vào email: tuyendung.ospv@gmail.com hoặc số điện thoại Mr Thái: 0985.891.307
- Họ tên:...........
- Ngày sinh:.......
- Địa chỉ:...........
- Số điện thoại liên hệ:...
Phòng nhân sự công ty sẽ liên hệ lại trong thời gian sớm nhất cho các bạn thông báo thời gian đến phỏng vấn và khám sức khỏe (Lưu ý: các bạn mang theo hồ sơ khi đi phỏng vấn và khám sức khỏe).
Lưu ý: Ứng viên không phải trả bất kỳ khoản tiền nào cho việc tuyển dụng, nếu bất cứ ứng viên nào bị thu phí tuyển dụng, đề nghị liên hệ đường dây nóng 090.22222.75
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ trực tiếp vào số Mr Thái: 0985.891.307

Tuyển dụng công nhân nữLao động phổ thông
CÔNG TY TNHH OS VIỆT NAM
Rất mong được đón tiếp các bạn đến tham gia phỏng vấn

NHẬT KÝ NHỮNG NGÀY ĐẦU LÀM VỢ

8:36 AM |
[Truyện ngắn]NHẬT KÝ NHỮNG NGÀY ĐẦU LÀM VỢ

Yêu nhau hơn hai năm, vừa chân ướt chân ráo ra khỏi trường đại học, mẹ gọi mình vào “chốt hạ” một câu: “Hai đứa chúng mày nếu xác định thì cưới đi, không thì chia tay”. Mình đem copy nguyên xi lời mẹ nói với chàng, chàng “đơ” ra vài phút rồi bảo “Để anh suy nghĩ”. Mình hơi giận (có gì mà phải tính) nhưng nghĩ cũng đúng, dù sao hôn nhân là chuyện cả đời.
Một tuần sau, chàng hẹn mình đi ăn tối, hai đứa đi lang thang bát phố. Chàng lúng túng lôi trong túi áo ra một chiếc hộp xinh xinh rồi lồng vào ngón tay mình một chiếc nhẫn có khắc tên hai đứa, kèm theo những lời rất chân tình “Anh không nói là anh sẽ yêu em suốt cuộc đời này, nhưng anh chắc chắn anh sẽ yêu em trong ba ngày, ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai...”. Thú thật lúc đó mình đã khóc vì cảm động. Không ngờ chàng của mình lúc đó lại sâu sắc, lãng mạn và áp dụng phim Hàn “chuẩn” đến thế.
Khi ta thuộc về nhau
Đám cưới, mình bẽn lẽn đi bên chàng, cắt bánh gato, rót rượu, tung hoa, mơ về một ngôi nhà và những đứa trẻ. Hai vợ chồng cưới xong sẽ quay trở lại, sống ở thủ đô nên trăng mật chả phải đi đâu cho tốn kém, ở nhà chồng (ở quê) vài bữa cho tình cảm thêm gắn bó, ấy là chàng bảo thế.
Nhưng, sau khi quan khách và họ nhà gái ra về hết, thì nụ cười trên môi mình tắt ngấm không phải vì buồn, mà vì cái bụng trống không đang cồn cào kêu đói. Sáng nay, mình phải đi trang điểm từ 7h sáng có kịp ăn uống gì đâu, đang định tìm chàng nhờ lấy hộ cho mình cái gì đó ăn được, thì mẹ chồng mình kêu lại bảo “Con xem cho mẹ đống bát đĩa xếp ngoài sân, phân loại và kiểm tra xem có vỡ cái nào không, chiều người ta đến lấy rồi”. Mình “Vâng, dạ” mà lòng buồn thiu, tìm chàng để cầu cứu, nhưng chàng đã biến đâu mất. Mình đi loanh quanh khắp nhà rồi vào phòng riêng của hai đứa thì thấy chàng đang ngáy khò khò ngon lành. Mình lay mãi chàng mới mở mắt giọng cáu gắt: “Để yên, đang buồn ngủ”. Mình bực bội đấm cho chàng mấy cái bảo: “Em đói, lại mệt nữa”. Chàng vùng vằng: “Mệt thì ngủ đi, đói thì xuống bếp kiếm cái gì mà ăn, có thế cũng phải gọi người ta dậy”. Rồi chàng quay lưng ngủ tiếp mặc kệ mình giận dỗi. Mình nghĩ hồi còn yêu nhau, chàng không bao giờ nói nặng với mình nửa lời. Mỗi lần mình kêu mệt chàng đấm lưng, bóp vai. Mỗi lần, mình kêu đói dù chàng đang ở đâu cũng chạy đến mua đồ ăn cho mình, giờ thì thế này đây. Chẳng trông đợi được gì ở chàng, mình lọ mọ phân loại rồi kiểm kê hơn 1.000 chiếc bát đĩa với cái bụng trống rỗng, nhưng rồi công việc cũng xong.
Đêm tân hôn, trong khi mình loay hoay với chiếc váy ngủ sexy không dám bước ra khỏi nhà tắm vì xấu hổ, những tưởng chàng sẽ lác mắt trước thân hình đầy gợi cảm của mình. Ai ngờ...Chàng đang tất bật kiểm kê phong bì rồi ghi ghi, chép chép miệng lẩm bẩm: “Thằng A sao mừng mình có 200k, hồi xưa mình mừng nó những 300k mà”. Đợi chàng lâu quá, nên mình ngủ quên lúc nào không biết. Nửa đêm, khi mình đang say ngủ thì chàng lay lay, gọi mình dậy, thế là mọi chuyện diễn ra chóng vánh đi toi mất đêm tân hôn mà chả để lại ấn tượng gì.
Đơn độc giữa nhà chồng
Sáng hôm sau, khi còn đang lơ mơ, chàng lấy chân đá đá vào người mình gọi “Dậy, dậy đi, mẹ và chị dâu tỉnh hết cả rồi kia kìa”. Mình quáng quàng bật dậy, nhìn đồng hồ mới có 5h sáng, quay sang chàng thỏ thẻ: “Hai đứa cùng dậy chứ một mình em ngại lắm”. Chàng ngáp dài: “Không, nhà này chỉ có phụ nữ làm việc nhà thôi”. Lồm cồm bò dậy, lòng tự nhủ lòng: “Biết thế này, thà ở vậy cho xong”.
Lấy chàng được 3 ngày, nhưng mình không còn nhận ra chàng của ngày xưa nữa. Hồi xưa, mỗi lần mình khóc là chàng lại tìm cách chọc cho mình cười hoặc dùng bộ mặt thê lương, thành khẩn biết lỗi để làm mình mủi lòng, còn bây giờ dù mình có khóc chàng cũng mặc kệ chẳng thèm dỗ dành. Mình tủi thân khóc nhiều hơn thì chàng bảo: “Em phải làm diễn viên mới đúng, hơi tý là khóc”. Ngày xưa, mỗi lần mình nhờ vả việc gì là chàng hăng hái giúp đỡ không nề hà vất vả, còn giờ thì...đừng có mơ. Như sáng hôm qua, khi mình đang cuống cuồng chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, thì ấm nước đặt trên bếp reo ùng ục. Mình: “Đổ nước vào phích hộ em”. Chàng: “Bếp núc việc phụ nữ mà”. Mình: “Em đang dở tay, anh không giúp em được sao?” Chàng, khó chịu ra mặt: “Em nhìn mẹ và chị dâu mà học tập, hơi tý là sai”. Nếu không vì sợ bố mẹ chồng nghe thấy hai đứa cãi nhau thì mình đã nói cho chàng một trận vì thói gia trưởng.
Những ngày đầu ở nhà chồng chuyện gì trong nhà mình cũng phải tự học lấy. Chân ướt, chân ráo về làm dâu chưa được bao lâu, mẹ chồng đã kéo mình ra, đưa cho nắm tiền: “Nhà có giỗ, con đi chợ chuẩn bị mâm cỗ nhé”. Mình vâng lời mà lòng đầy lo lắng, từ ngày về làm dâu hôm nay là lần đầu tiên mình đi chợ, có biết chợ nhà chàng ở chỗ nào đâu. Mình vội vã tìm chàng nhờ cậy, mắt chàng vẫn không rời màn hình tivi: “Mẹ sai em thì em đi đi, chợ ở mồm, không biết đường thì hỏi”.
Mình ngậm ngùi dắt xe ra khỏi nhà, vừa đi vừa hỏi giữa đường làng “nhà không số, phố không tên”. Người bảo rẽ phải, người lại bảo rẽ trái. Tìm được chợ, mua được đồ ăn thì mặt trời đã lên cao, vội vàng quay xe đi về, không may đến đầu ngõ gần nhà, mình va phải một người đi xe đạp ngã lăn ra đường. Chiế c xe máy đè lên chân mình, đau quá, mình gọi điện cho chàng: “Em bị tai nạn”. Mới nghe vậy, chàng đã quát ầm ĩ: “Mắt mũi để đâu, đi đứng thế à?” Rồi cúp máy chẳng thèm hỏi han mình có bị nặng không? Mình đang ở đâu? Lúc này thì mình chán hẳn rồi, giá mà nhà mình ở gần thì mình đã bỏ về, bất chấp tất cả...Mình cứ ngồi đó ấm ức khóc, chẳng thèm quan tâm bao người qua đường đang nhìn.
Một lúc sau, mình thấy chàng lò dò đi tới, thấy mặt mũi tèm lem ngồi bên đường thì làu bàu: “Không đi về còn đấy ăn vạ đến bao giờ?” Máu trong người mình sôi lên, bao nhiêu bực tức mình tuôn ra hết. Chàng nghe mình nói một hồi, mặt “đơ” ra rồi xuống nước: “Thôi, em chịu khó, hết tuần này về Hà Nội, anh sẽ giúp đỡ em. Chứ ở nhà mà chiều vợ quá mọi người sẽ ghét”. Mình tưởng đang nghe nhầm, khoảng cách giữa tình yêu và hôn nhân đúng là xa thật, nhưng mình thề...phải cải tạo.

ĐỪNG BUÔNG TAY EM THÊM LẦN NÀO NỮA

7:45 PM |
[Truyện Ngắn]ĐỪNG BUÔNG TAY EM THÊM LẦN NÀO NỮA

Anh gọi cho chị vào lúc 12 giờ đêm chỉ để nói với chị rằng anh sẽ đi lấy vợ dù tình yêu đối với chị vẫn còn sâu nặng lắm. 12 giờ đêm, trong xóm quê nghèo, chị khóc òa giữa bao nhiêu nỗi niềm cay đắng. Những ngày chị rời bỏ anh thì anh tìm mọi cách níu lại tình yêu trong chị. Đến ngày chị quyết định sẽ không bao giờ buông tay anh thêm một lần nào nữa thì tự anh lại muốn dời xa chị. Tình yêu đâu phải là chò chơi trốn tìm thuở nhỏ?


Anh hơn chị mười tuổi, đã qua một đời vợ, ngoại hình nhìn qua thấy xấu nhìn lâu cũng không thấy duyên, tính tình thật thà có phần hơi cục mịch. Anh làm chủ thầu các công trình xây dựng ở thành phố Nam Định. Nhờ người quen chị xin vào làm chân nấu nướng cho dân công trình của anh. Thế rồi quen nhau, yêu nhau lúc nào không biết. Nhiều lúc chị bảo:


-Anh vừa xấu vừa già, sao em lại yêu anh nhỉ? Hay là anh bỏ bùa em đấy, nếu anh bỏ bùa thật thì giải bùa cho em với. Để em còn về với mẹ, lấy tấm chồng quê cho yên phận.


Anh cười bảo có bùa thật thì đã sao, sẽ chẳng bao giờ anh chịu rời xa chị.


Nhà chị nghèo, vì nghèo nên chị không được theo đuổi ước mơ trở thành cô kỹ sư nông lâm, mà phải đi làm sớm lấy tiền giúp đỡ gia đình. Quê chị tận trên miền ngược, thu nhập chỉ nhờ vào rừng chè và ruộng đất cằn, mà chè thì bấp bênh nay giá này mai giá khác. Nhà chị lại đông anh em, tuy không phải là con cả nhưng mọi công việc lớn bé trong nhà chị đều phải chung tay gánh vác. Học xong cấp ba, đi làm được năm năm mà ước mơ thuở nào vẫn không nguôi cháy trong lòng chị. Có nhiều đêm, chị mơ thấy mình đứng giữa bạt ngàn màu xanh của núi rừng quê hương. Trên mảnh đất cằn cỗi mẹ vẫn trồng sắn hàng năm sẽ thay một giống cây mới, đạt giá trị năng suất cao cho đời sống người nông dân quê chị thêm no ấm. Từ bé, chị đã rất đỗi yêu thương quê hương, càng yêu thương càng quặn lòng khi thấy quê mình nghèo quá. Nghèo là bởi đất đai khô cằn, là người nông dân không dám thay đổi cây trồng, không có vốn đầu tư, không thử nghiệm. Đã có lúc nghĩ đến những khó khăn trước mắt, chị không ít lần liên tưởng đến hình ảnh con thuyền rách nát và khát vọng vươn tới biển khơi. Nỗi khát khao ấy còn lớn hơn cả tình yêu chị dành cho anh.

Khi đã kiếm được ít vốn, khi kinh tế gia đình cũng đã tạm ổn, chị quyết định vừa làm vừa ôn thi Đại học. Anh bảo sẽ nuôi chị học, nuôi đến khi nào chị tự đứng được trên ước mơ của mình. Chị cười, trách anh sao chưa gì đã tính chuyện nuôi nhau.


Ngày chị đỗ Đại học cũng là ngày chị dẫn anh về nhà ra mắt. Bố nheo mày hỏi:


-Chú nào đây con?


Mẹ thở dài nói nhỏ con gái:


-Đừng bảo với mẹ là mày yêu người này. Còn trẻ đẹp, thiếu gì người mà đi yêu người hơn mình cả mười mấy tuổi hả con? Giàu cũng không ham con ạ.
Chị ôm mẹ nũng nịu phân trần:
-Anh ấy cũng đâu có già và xấu quá. Anh ấy tốt là được rồi mà mẹ, hơn nữa mẹ chẳng từng bảo yêu người hơn tuổi cho già dặn, chín chắn đấy thôi ạ.
Mẹ thở dài:
-Cô đến tuổi này cũng là già dặn lắm rồi. Mà đã tìm hiểu kĩ chưa, bằng này tuổi rồi có khi người ta có vợ ở quê rồi cũng nên, cứ đâm đầu vào rồi lại tự làm khổ mình thôi con ạ.

Người làng ai hiểu thì chậc lưỡi bảo “thôi thì cái duyên cái số nó vồ đến nhau chứ biết làm thế nào được”. Người thì bảo “chắc con bé bị bỏ bùa mê thuốc lú.

Rõ khổ”. Những lời nói ấy đều đến tai anh, nhưng anh không nói gì, vẫn vui vẻ nói cười mỗi lúc được gần chị. Thi thoảng vẫn bỏ công việc sang một bên để đưa chị về miền ngược, nơi chị bắt đầu cặm cụi với từng hòn đất. Chị bảo “đất nghèo nhưng vẫn có thể làm giàu được”. Anh thấy thương chị nhiều hơn. Đã không ít lần vì sức ép gia đình và khoảng cách quá xa mà chị tính đến chuyện chia tay, nhưng anh vẫn khẳng định tình yêu của mình dành cho chị bằng những vỗ về yêu thương lúc vui buồn. Để rồi chị nhận ra rằng anh cũng giống như một phần ước mơ của chị, cái mầm hạnh phúc bé nhỏ ấy cũng cần được nâng niu.

Chị ra trường, nhận công tác ở quê, cũng là lúc mẹ anh lâm bệnh nặng. Ước muốn cuối cùng của mẹ là nhìn thấy anh tìm được hạnh phúc cho mình bằng một dám cưới có đông đủ anh em, họ hàng chứng kiến. Mẹ bảo chị:


-Nhà chỉ có một mẹ một con nên mẹ muốn sau này Hùng và con về đây sống còn thắp hương cho bố mẹ, tổ tiên. Kinh tế cũng đầy đủ rồi, con về đây bán hàng, sinh con rồi coi sóc nhà cửa, đất đai. Chứ mẹ không muốn Hùng lên quê con ở mà cũng không muốn vợ chồng con mỗi đứa một nơi. Nếu con thuận lời thì về làm dâu nhà mẹ.

Chị nắm bàn tay gầy guộc của người đàn bà đã hy sinh cả đời để chăm sóc cho người chị yêu thương. Bàn tay đã lạnh đi nhiều vì mưa nắng, vì nỗi cô độc của người già và vì sự héo hắt chờ đợi người con trai yên bề gia thất sau một lần đứt gánh giữa đường. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để chị mủi lòng. Nhưng ước mơ ươm mầm xanh cho quê hương vẫn chưa làm được, đất cằn cỗi vẫn bạc màu nghèo đói. Và…liệu chị có được vượt qua được những rào cản gia đình để đến với anh?
* * *
Anh ngồi bên mẹ, nghe hơi thở yếu ớt đều đều như những tiếng thở dài của mẹ. Anh là đứa con duy nhất mẹ mang nặng đẻ đau, gắng gượng nuôi anh khôn lớn ngay cả khi bố đã mất, bao nhiêu khó khăn đè lên đôi vai bé nhỏ của mẹ. Ngày anh lấy vợ, mẹ khóc vì mừng vui con đã yên bề gia thất, nhưng nào ngờ cái hạnh phúc nhỏ nhoi ấy của mẹ anh cũng không thể gìn giữ được. Nàng dâu đầu tiên của mẹ ra ra đi mang theo một bí mật mà mẹ không hay biết. Con trai mẹ mắc bệnh vô sinh. Từ ấy đến giờ mẹ vẫn giục anh mau mau lấy vợ để mẹ còn bế cháu. Anh cứ ậm ừ cho qua chuyện vì không muốn mẹ thêm lo lắng. Cho đến bây giờ, khi nhìn mẹ nằm đây vẫn không yên vun vén cho anh, tự nhiên anh thấy có lỗi với mẹ thật nhiều.

Bác sĩ nói mẹ không sống được lâu nữa, tuổi già sức yếu lại thêm bệnh cao huyết áp lâu năm. Tuổi trẻ anh đi tứ xứ giang hồ, đến lúc đứng tuổi rồi quay trở về bên mẹ thì nhận ra mẹ vẫn gần đây mà lại như bóng mây bay ngang qua cuộc đời rồi tan vào hư vô. Trong những ngày chăm sóc mẹ tại bệnh viện, anh đã phải suy nghĩ rất nhiều. Mẹ nói hạnh phúc lớn nhất đời mẹ là có anh, cũng vì có anh trên đời nên mẹ đã vượt qua tất cả những sóng gió cuộc đời. Càng thương mẹ bao nhiêu anh càng nhận ra tình yêu của mình dành cho chị là ích kỉ. Suốt gần chục năm yêu nhau, anh chưa từng khi nào dám thú nhận với chị rằng anh không thể có con. Cũng chính vì chạy chữa khắp nơi không khỏi mà người vợ đầu đã bỏ anh đi. Anh sợ nếu nói ra chị cũng sẽ dời bỏ anh như thế. Anh cứ nghĩ đơn giản rằng nếu trong nhà cần tiếng trẻ con thì chỉ cần đi xin một đứa nhỏ về nuôi, nhưng có lẽ anh đã không hiểu được sự gắn kết thiêng liêng bền chặt của tình máu mủ ruột già. Những điều ấy có lẽ chỉ những người phụ nữ mới hiểu và họ cần có nó như cần một bờ vai, một mái ấm gia đình.

Anh nhớ đã từng có lần hỏi chị:

-Ngoài ước mơ trở thành cô kĩ sư nông lâm, mang màu xanh trù phú đến cho quê hương em còn mơ ước gì nữa không?

Tay chống cằm, gõ nhẹ những búp mang lên gò má chị bảo:

-Em muốn lập gia đình để sinh những đứa con ngoan. Em thích tiếng trẻ con, thích được chăm bẵm, vỗ về, hôn hít chúng.

Rồi chị thở dài bảo giá như chị có thể thực hiện được được những điều tốt đẹp mà mình mơ ước. Ngay lúc ấy anh đã chạnh lòng nghĩ rằng mình không thể là bến đỗ cuộc đời của chị. Cho đến ngày hôm nay khi mẹ anh cần một nàng dâu, chị cần một mái ấm đủ bền vững để theo đuổi ước mơ của mình thì việc anh cần chị dường như đã là điều không thể. Anh tự hiểu được anh không có quyền giữ chị lại cho riêng mình nữa. Chị thuộc về những người dân nghèo ở miền quê ấy, thuộc về mảnh đất khô cằn đang chờ bàn tay người ươm mầm, tưới tắm. Và chị còn thuộc về tiếng cười của những đứa con do chị sinh ra, chăm bẵm chúng. Chính vì thế nên anh gọi cho chị để nói rằng anh sẽ đi lấy vợ. Lúc ấy kim đồng hồ trên tường chỉ đúng 12 giờ đêm, tiếng mẹ anh thở đều nhưng mong manh, yếu ớt. Khẽ gục mặt vào hai bàn tay. Anh khóc.
* * *
Người nông dân đã bắt đầu ươm cây cho dải rừng bao quanh làng. Trung du có phần lớn diện tích là đất feralit trên đá phiến, đá vôi và các đá mẹ khác. Nơi đây có khí hậu nhiệt đới ẩm, gió mùa, có mùa đông lạnh, lại chịu ảnh hưởng sâu sắc của điều kiện địa hình vùng núi. Vốn có thế mạnh đặc biệt để phát triển các cây công nghiệp có nguồn gốc cận nhiệt và ôn đới, ngoài cây chè chị quyết định đưa xoài, nhãn vải, đu đủ vào trồng thêm và đưa cây keo, cây tràm trồng trên những dải đồi cao hơn. Ban đầu chị áp dụng trên đồi nhà mình và phần đất để khô cằn lâu năm của bà con chòm xóm. Công việc mới chỉ dừng lại ở bước đầu, còn biết bao nhiêu khó khăn trước mắt. Chính vào lúc này chị cần anh ở bên cạnh biết nhường nào. Vậy mà…

Chị đã 28 tuổi. Ở cái tuổi ấy con gái chưa lấy chồng được coi là gái lỡ thì. Dân làng đồn ra đồn vào nói “hồng nhan thì bạc mệnh”, mẹ chị thở dài mỗi đêm đến héo hắt ruột gan. Cũng chỉ yêu anh, tin anh mà chị dành trọn trái tim mình suốt gần chục năm trời. Bây giờ anh nói một câu chia tay, bỏ lại chị ngồi đây với nỗi buồn khi tuổi xuân đã ở lại sau lưng. Chị đã chấp nhận anh như đã từng chấp nhận những mơ ước và khó khăn của cuộc đời mình. Nhưng chính anh lại là người dời xa chị. Anh nói vì anh không thể có con, không mang đến hạnh phúc cho chị được. Vậy mà anh đã níu kéo chị suốt mười năm. Muốn giận anh, muốn quên ngay anh và đi tìm hạnh phúc mới cho mình nhưng tại sao con tim cứ nhu mì, cứ gọi tên anh mãi…

Đêm nay, chị muốn đi tìm anh, muốn một lần nữa níu tay anh lại. Cho dù anh nói rằng sẽ đi lấy vợ thì chị vẫn muốn đi tìm anh. Bởi tình yêu của chị dành cho anh lớn lao hơn cả những khó khăn, xa cách. Gần mười năm thương nhau đâu phải ít ỏi gì mà sao bỗng nhiên đêm nay anh lại buông tay chị. Chỉ cần nắm chặt tay nhau thôi là được rồi. Nếu chị tìm được anh lần này, chị sẽ bảo anh “đừng bao giờ buông tay em thêm một lần nào nữa”.

TUYỂN DỤNG CÔNG NHÂN NỮ, LAO ĐỘNG PHỔ THÔNG LÀM VIỆC TẠI HÀ NỘI

9:21 PM |
THÔNG BÁO TUYỂN DỤNG CÔNG NHÂN NỮ

Công ty TNHH OS Việt Nam là công ty nhật bản chuyên gia công các sản phẩm Điện tử và tuyển dụng cho các công ty Nhật bản tại các khu công nghiệp trên toàn quốc.Trụ sở công ty: Phòng 11, tầng 2, số 6 Nguyễn Thị Thập, Trung Hòa, Cầu giấy, Hà nộiPhone: 08-4 - 62512 040 – Fax: 08-4 – 3791 6203Website: www.outsourcing.co.jpDo yêu cầu mở rộng sản xuất: Chúng tôi cần: Tuyển gấp 100 công nhân nữ.Làm việc tại Công ty TNHH TAMRON Việt NamĐịa chỉ : KCN NỘI BÀI - SÓC SƠN - HÀ NỘI
Công việc: Sản xuất các sản phẩm ỐNG THẤU KÍNH QUANG HỌC (công nghệ cao).


1. Yêu cầu:- Nữ, tuổi từ 18~28- Tốt nghiệp : Tối thiểu cấp 2 ưu tiên cấp 3- Mạnh khỏe, chăm chỉ, trung thực không mắc các bệnh truyền nhiễm, có thể làm việc theo ca

2. Môi Trường làm việc- Được làm việc trong môi trường sạch sẽ, Thân thiện và An toàn.- Ngày làm 8h/ ca+ Ca 1: từ 5:50 ~ 14:00+ Ca 2: Từ 13:50 ~ 22:00 + Ca 3: Từ 21:50 ~ 6:00 - Ngày công chuẩn: 25

3. Các phúc lợi được hưởng:- Mức lương cơ bản : 2.750.000 VND.- Trợ cấp chuyên cần: 300.000 vnđ- Trợ cấp đi lại: 400.000 vnđ- Trợ cấp thâm niên: 200.00vnd- Trợ cấp ca đêm 30% Lương cơ bản.- Lương thêm giờ được tính theo luật lao động - Được 01 bữa ăn theo ca làm việc- Có nhà ở ngay và miễn phí tiền nhà tháng đầu tiên cho công nhân.- Được hỗ trợ chi phí đi lại cho công nhân ở xa xuống làm việc.- Công ty sẽ tổ chức khám sức khỏe trước khi đi làm- Được hưởng đầy đủ các chế độ của Luật lao động quy định: BHXH, BHYT, BHT sau khi ký hợp đồng lao động dài hạn với công ty.Thu nhập bình quân trên 5.000.000 vnđ/tháng- Ngày trả lương : 07 hàng tháng tại canteen công ty Tamron

4. Hồ sơ xin việc bao gồm:- Sơ yếu lý lịch (có xác nhận của địa phương) - 03 bản CMTND công chứng, 02 ảnh 3x4 (mới nhất).- Giấy khai sinh, - Giấy xác nhận dân sự,- Bằng tốt nghiệp, và các văn bằng chứng chỉ có liên quan (bản sao) - Giấy khám sức khỏe.- Đơn xin việc làm.

5. Liên hệ nộp hồ sơ tất cả các ngày trong tuần tại:Các ứng viên quan tâm và có nguyện vọng đi làm việc vui lòng gửi thông tin cá nhân vào email: tuyendung.ospv@gmail.com hoặc số điện thoại Mr Thái: 0985.891.307- Họ tên:...........- Ngày sinh:.......- Địa chỉ:...........- Số điện thoại liên hệ:...Phòng nhân sự công ty sẽ liên hệ lại trong thời gian sớm nhất cho các bạn thông báo thời gian đến phỏng vấn và khám sức khỏe (Lưu ý: các bạn mang theo hồ sơ khi đi phỏng vấn và khám sức khỏe).Lưu ý: Ứng viên không phải trả bất kỳ khoản tiền nào cho việc tuyển dụng, nếu bất cứ ứng viên nào bị thu phí tuyển dụng, đề nghị liên hệ đường dây nóng 090.22222.75Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ trực tiếp 
vào số Mr Thái: 0985.891.307
Tuyển dụng công nhân nữ, lao động phổ thông
CÔNG TY TNHH OS VIỆT NAMRất mong được đón tiếp các bạn đến tham gia phỏng vấn