ĐI BÊN EM MÃI NHÉ!

7:15 PM |

Blog truyện hay - giới thiệu truyện ngắn hay: "ĐI BÊN EM MÃI NHÉ!"

Qua ô cửa kính trong suốt tôi có thể nhìn thấy bầu trời ngày hôm nay thật cao, thật xanh, nắng mang một màu ấm áp trùm lên mặt biển đang vỗ sóng rì rào. Tôi buông cán chổi, áp mặt vào tấm kính. Trên cao, một chiếc máy bay vừa ngang qua. Tôi luôn không thích máy bay vì nó gợi tưởng những cuộc chia ly. Mặc dù tôi biết, nếu đã muốn rời đi thì bằng đôi chân cũng khiến người ta chia lìa thế nhưng giống như một biểu tượng, máy bay là nỗi ám ảnh trong tôi.

Khi tôi lên mười ba tuổi, trong căn phòng bếp ấm cúng vang lên tiếng đổ vỡ và quát tháo. Chiếc bình hoa bằng pha lê trong suốt theo cánh tay của bố rơi xuống nền nhà, vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ lấp lánh giống như những giọt nước trên khóe mắt mẹ dưới tia nắng đầu đông yếu ớt.

Tôi chợt nghe tiếng rạn vỡ trong tim.

Sau đó bố tôi rời đi, thật lâu thật lâu không về. Mẹ tôi rơi vào tình trạng khủng hoảng, buồn phiền không thiết bất kì điều gì, tôi bỗng thấy giận bố. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với ông cốt chỉ mong ông trở về nhà, khi đó còn bé, tôi đâu có hiểu được suy nghĩ của người lớn, chỉ thấy bố rời đi mẹ buồn vậy thì nếu bố quay trở về mẹ sẽ vui, đâu biết được rằng lần quay về này mới là sự ra đi chính thức.


Ngày bố rời đi mẹ tự nhốt mình trong phòng còn tôi chỉ biết đứng lặng một góc, ngơ ngác nhìn ông bước lên xe, không hề quay lại nhìn tôi dù chỉ một lần. Xe lăn bánh, tôi vội vã chạy theo nhưng cuối cùng đã để lạc mất nơi cuối góc đường, tôi òa khóc. Những giọt nước đua nhau chảy dài trên gương mặt tôi, rơi xuống ướt đẫm một góc áo nhưng tôi vẫn không dừng lại. Đến bây giờ khi nghĩ lại, tôi cũng không rõ vì sao bản thân lại khóc nhiều đến vậy, là vì hiểu thấu được ý nghĩa của sự ra đi, là vì đau buồn hay vì hi vọng ông nghe thấy tiếng khóc của tôi mà quay trở lại?

Dù sao ngày hôm đó tôi cũng đã rơi nước mắt cho cả nửa đời người.

Vài ngày sau đó, mẹ dẫn tôi đến sân bay. Mới đầu tôi không biết mẹ cần điều gì ở đây, mãi cho đến lúc tôi thấy dáng người của bố lẫn trong đám đông qua lại mới hiểu ra, chúng tôi còn chưa nói lời tạm biệt. Bố ngạc nhiên khi thấy mẹ con tôi, khuôn mặt mệt mỏi thoáng buông lỏng. Tôi bước tới gần, ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt ông và im lặng. Tôi không biết nên nói với ông điều gì, không biết nên khóc hay nên cười, muốn nói câu “ Hẹn gặp lại” nhưng không thể mở miệng còn lời “Tạm biệt” thì lại quá xót xa. Bố và tôi cứ đứng nhìn nhau như vậy, lâu thật lâu đến mức cổ tôi tưởng chừng như sắp gãy lìa ấy vậy mà tôi lại mong giây phút này kéo dài mãi, như vậy sẽ không thấy bố xoay người bước đi và biến mất giữa biển người đông đúc ấy.

“ Con yêu bố.”

Tôi mấp máy môi khi vệt khói trắng chạy ngang bầu trời xanh ngắt, mang yêu thương của tôi đến một nơi xa xôi nào đó và để lại nơi đây những kỉ niệm giờ chỉ còn là bức tranh khuyết thiếu với những mảnh ghép bị thất lạc.

“Cốp”.

Tôi quay ngoắt đầu, mắt trừng lên giận dữ nhìn người phía sau. Nhật Minh không quan tâm tới cái quoắc mắt của tôi, thản nhiên cầm cán chổi nhét trở lại tay tôi kèm theo máy bộ đàm, chậm rãi nói

- Em có ba mươi phút để dọn dẹp nốt chỗ này và kiểm tra phòng ở ba tầng trên cùng.

Tôi siết chặt cán chổi, rít lên

- Ba tầng trên cùng? Ba mươi phút? Anh cho tôi là siêu nhân đấy à? Anh có biết khách sạn này rộng bao nhiêu mét vuông, một tầng có bao nhiêu phòng không mà dám quyết định như thế? Có giỏi thì anh làm thử đi, cứ ngồi chễm chệ trên ghế thì biết sao được.

Nhật Minh gập lại cuốn sổ trên tay, cau mày nhìn tôi một lúc rồi nhẹ giọng

- Em đến đây chưa đầy hai tháng còn tôi đã ở đây hơn hai năm, em là sinh viên thực tập còn tôi là quản lí, em nói xem ai mới là người không biết.

Tôi nhìn anh ta, á khẩu. Vừa rồi tâm trí hỗn loạn khiến tôi gân cổ lên cãi bất kể người đối diện là ai nhưng bốn chữ “sinh viên thực tập” vang lên như bát nước lạnh hắt vào người khiến tôi bừng tỉnh. Tôi cụp mắt, mặt cúi xuống nhìn sàn nhà sạch bóng, giọng nhỏ xíu

- Em xin lỗi. Chắc ban nãy em bị loạn trí rồi, mong anh đừng để ý mấy lời đó. Bây giờ em đi làm luôn đây. Chào anh ạ.

Nói xong, không đợi anh ta đáp trả tôi đã nhanh chóng chạy đi. Vừa lao đến thang máy vừa tự cốc lên đầu, tôi đúng là ăn nhầm gan hùm mật báo rồi nên mới dám to tiếng với anh ta như vậy. Người quản lí nổi tiếng nghiêm khắc này dù có ô dù to đến cỡ nào cũng vô dụng trước ánh mặt lạnh lùng của anh ta, huống chi ô dù của tôi bé tí teo, chắc anh chỉ cần ho một tiếng cũng đủ để tôi xách đồ ra đi.


Tôi nhìn đồng hồ, còn bảy phút nữa là hết ba mươi phút được giao mà hiện giờ tôi vẫn chưa kiểm tra xong tầng thứ hai. Tựa lưng vào bờ tường, tôi khẽ thở dài. Dường như Nhật Minh không thích tôi, từ ngày đầu tiên chạm mắt anh ta ở sảnh khách sạn tôi đã dự cảm được điều đó, chỉ là tôi vẫn hi vọng sẽ dùng khoảng thời gian hai tháng khiến anh ta thay đổi suy nghĩ, dù sao cũng là cấp trên, được anh ta yêu quý thì con đường sau này của tôi sẽ sáng lạn hơn. Tiếc rằng mọi việc chẳng được như ý, nếu không muốn nói là ngày càng tồi tệ.

Tôi lắc đầu, cố xua đi cái nhướn mày khắc nghiệt và ánh mắt nghiêm nghị của anh ta mỗi khi tôi hoàn thành một công việc. Thề có cái bóng đèn trên đầu, dù tôi có được nhận vào làm ở khách sạn nhưng chịu sự quản lí của Nhật Minh thì tôi cũng sẽ phủi tay mà nói lời tạm biệt.

“Haizz”.

Tôi thở hắt thêm cái nữa, với tay mở tung cửa sổ. Vị mặn của biển theo cơn gió tràn vào trong phòng cùng với những dải nắng nhạt màu hòa thành bản tình ca chào sớm mai tuyệt diệu. Tôi ngó ra ngoài, nghiêng đầu nhìn về mặt biển xa xa. Những con sóng nhỏ chạy vào bờ, tràn lên bãi cát trắng trải dài xóa đi dấu chân của đứa bé vừa in xuống. Tôi hoảng hốt bám chặt bệ cửa sổ, đôi mắt mở căng ra hết cỡ, đứa bé…

Tôi chạy ào xuống sảnh, vụt qua đám đông đang tụ tập trước quầy lễ tân và bỏ qua tiếng gọi với theo của Nhật Minh, cắm đầu chạy tới bờ biển, không kịp bình ổn lại hơi thở mà lao luôn xuống nước. Dòng nước tràn vào mắt cay xè khiến tôi sực nhớ bản thân cũng không thành thạo việc bơi lội này lắm nhưng tôi chẳng cách đứa bé bao xa nữa, làm sao có thể bỏ cuộc. Ngay khi bàn tay tôi túm được đứa bé thì cả cơ thể cũng rơi vào một vòng tay khác. Tôi quay đầu nhìn Nhật Minh, con người này dường như luôn ở phía sau tôi. Trước đó hẳn là tôi sẽ cáu điên vì mỗi khi anh ta xuất hiện thì sẽ không có việc tốt gì đi kèm nhưng giờ đây, thật may mắn vì có anh ta.

Tôi nằm dài trên bờ, cảm nhận luồng không khí đang tràn ngập khoang phổi và dòng nước biển chạy đều dưới thân. Nhật Minh ngay sau khi “vứt” tôi lên bờ đã sơ cứu cho đứa bé và mang nó trở về khách sạn, tôi thật lòng muốn chạy theo nhưng chân tay mềm nhũn không chịu nghe lời.

- Em ruốt cuộc là ngu xuẩn đến mức nào? Có biết động não suy nghĩ không hả?

Tôi nheo mắt nhìn người con trai đứng trên cao, anh ta dường như rất tức giận.

- Xin lỗi - Sau một hồi im lặng tôi nói dù chẳng hiểu vì sao lại xin lỗi anh ta - Có thể kéo em đứng lên không? Chân tay em không còn sức nữa rồi.”

- Đáng đời.

Nhật Minh quát nhỏ nhưng vẫn đưa tay nắm lấy bàn tay tôi. Chỉ đợi có vậy, tôi lấy hết sức giật mạnh kéo anh ta xuống, tiếng cười khanh khách thoáng chốc vang vọng.

- To gan nhỉ. - Nhật Minh hỏi như khẳng định - Không sợ tôi nữa sao? - Anh ta nằm xuống cạnh tôi, rất tự nhiên đem cánh tay tôi làm gối cho anh kê đầu.

Tôi cau mày, cái suy nghĩ không sợ Nhật Minh sao mà xa vời và lạ lẫm thế. Tôi dù sao cũng không ăn gan hùm mật gấu, chỉ cần anh ta hơi nhướn mày là đã so vai rụt cổ cả chục cây số rồi ấy chứ.

- Ha ha. - Tôi cười lớn - Em có sợ đâu, em tôn trọng và kính nể anh đó chứ. - Đã lâu không nịnh hót ai, xem ra miệng tôi vẫn còn dẻo lắm.

- Hừm. Nịnh ngọt nhỉ. - Anh ta chống tay, nghiêng đầu sang nhìn tôi - Vừa nãy sao không gọi người? Nếu không có tôi thì em phải làm sao?

Nếu không có anh ta thì tôi phải làm sao? Tôi cũng không biết, anh ta không cho tôi cơ hội để biết điều đó nhưng hẳn là tự bản thân cố gắng khắc phục hoặc mặc cho dòng nước đưa đi, vậy thôi. Đã lâu rồi tôi không có mong ước và thói quen ỷ nại vào người khác nên khi nghe thấy câu hỏi này có cảm xúc thật khác lạ.

- Không nghĩ ra ai để gọi.- Tôi thành thật đáp lại.

Nhật Minh chăm chú nhìn tôi, thoáng trầm ngâm. Một lát sau anh ta mở miệng.

- Từ sau hãy gọi tôi.

Tôi ngỡ ngàng, cố gắng tìm điều bỡn cợt trong đôi mắt sâu thẳm ấy nhưng không có.

- Vâng.

Tôi nghe thấy giọng mình hòa trong tiếng gió ù ù và tiếng sóng biển rì rào, thấy màu nắng vàng nở rộ trong đôi mắt Nhật Minh và thấy sự ấm áp len vào trong từng ngõ ngách nơi trái tim tôi.



Mối quan hệ của tôi và Nhật Minh đã bị đồn ầm trong khách sạn, họ phỏng đoán tình tiết và coi đó là sự thật hiển nhiên, từ đó họ quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt khác, không mấy thiện cảm. Nói tôi không bận tâm là giả, sự thật phải là tôi không có đủ thời gian để bận tâm mới đúng. Nhật Minh, anh chàng này không biết đã ăn nhầm bom mìn hay pháo nổ gì mà suốt cả ngày dùng khuôn mặt đen thui giao việc cho tôi, để tôi chạy Đông, chạy Tây, từ tầng mười xuống sảnh rồi từ sảnh ngược lên.

- Nhân viên trong khách sạn nghỉ làm hết cả rồi sao hay là chỉ có mình em là nhân viên hả? Anh đào đâu ra lắm việc cho em vậy? - Tôi uống một hơi cạn cốc nước dừa, nhét trả cốc vào tay anh, gân cổ lên hỏi.

Nhật Minh vươn tay phủi bụi trên vai tôi, chậm chạp cất lời

- Anh làm vậy là để tốt cho em, cho tương lai sau này của hai ta thôi.

- Tốt? Con mắt nào của anh nhìn thấy đó là tốt cho em hả? Mà tương lai cái gì? Hai ta cái gì? Đằng nào em cũng chỉ ở đây một tuần nữa còn anh thì ai dám gây sự với anh chứ, trừng mắt một cái cũng để họ rụt cổ rồi.

Bàn tay anh nắm đuôi tóc tôi không buông, ánh mắt nhìn tôi đột ngột nghiêm nghị, khuôn mặt cũng chợt lạnh băng.

- Một tuần? Ý em là gì?

Tôi cau mày, nắm lấy bàn tay của anh định gỡ khỏi tóc thì tay anh bỗng xiết mạnh, đan chặt vào ngón tay tôi. Tôi giằng ra không được, quát lên

- Anh buông ra. Bị hiểu nhầm như thế chưa đủ hay sao, anh lại muốn đổ thêm dầu vào lửa nữa à? Nhỡ có người bắt gặp thì giả định sẽ thành khẳng định đấy.

- Hiểu nhầm? Giả định?”. - Anh bóp mạnh tay, giọng trầm xuống - “ Em luôn nghĩ về chúng ta như vậy sao? Rốt cuộc thì em nghĩ mối quan hệ này là cái gì?”

Tôi ngơ ngác nhìn Nhật Minh, không hiểu vì sao anh đột nhiên tức giận đến vậy.

- Thì…là bạn.- Tôi lắp bắp.

- Bạn. - Anh lặp lại, đôi mắt từng rạng rỡ ánh mặt trời giờ âm u và xám xịt, tôi dường như có thể nghe thấy tiếng sấm chớp từ trong lồng ngực anh. - Tốt lắm. Em cứ ngu ngơ như vậy mãi đi.”

Nhật Minh buông tay tôi, xoay người đi thẳng. Trong thoáng chốc, tôi như nhìn thấy hình ảnh nơi sân bay tái hiện, phải chăng anh cũng sẽ giống bố tôi rời đi không bao giờ trở lại nữa. Đôi mắt tôi đột ngột cay xè, lồng ngực giống như bị đá đè nặng, khó chịu đến không thở được.

Nhật Minh giận tôi, suốt ba ngày liền anh không đoái hoài đến tôi dù chỉ là một ánh nhìn. Mới đầu tôi còn sun xoe chạy theo, giở hết mọi chiêu trò nịnh nọt, lời ngon tiếng ngọt có bao nhiêu đều đem ra nói hết cả nhưng vô dụng thành ra tôi bắt đầu quay sang giận ngược lại anh.

Nhưng tôi cũng chẳng giận anh được bao lâu, một cuộc điện thoại từ nhà đã khiến tôi bỏ hết mọi thứ mà chạy tới bệnh viện… mẹ tôi vừa bị đột quỵ.

Băng ghế chờ ngoài phòng cấp cứu chỉ có mình tôi ngồi, cả không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức tiếng tim đập cuồng loạn trong lồng ngực tôi cũng có thể đếm rõ từng nhịp. Hai bàn tay xiết chặt lấy nhau, mặt gục xuống đầu gối, tôi bây giờ chơi vơi như đứng trước vực thẳm, chỉ cần sơ sảy một mi-li-mét thôi là mọi thứ sẽ vĩnh viễn tối đen như bóng đêm đang bao trùm ngoài kia.

Tôi thấy sợ hãi. Tôi bỗng thấy cần anh.

Anh đã từng nói hãy gọi anh nhưng đó là trước khi anh giận tôi còn bây giờ, nếu tôi gọi anh có đến không? Nếu anh không đến thì tôi phải làm sao? Tôi không muốn trải qua cái cảm giác mong chờ và hi vọng rồi lại tuyệt vọng một lần nữa, chỉ chuyện của bố thôi cũng đã đủ rồi.

- Em ổn không?

Bóng đen đứng trước mặt dịu dàng hỏi còn tôi thì ngơ ngác ngước nhìn anh. Anh đến rồi, không đợi tôi gọi anh cũng đã xuất hiện rồi. Tôi bỗng thấy khóe mắt cay cay, miệng mấp máy vài cái nhưng không thể thốt lên bất cứ lời nào, ngôn ngữ thoáng chốc không còn cần thiết nữa.

- Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi. Đừng sợ, có anh đây rồi.

Anh ngồi xuống, kéo tôi vào lòng. Tôi úp mặt vào ngực anh, cố nén hai dòng nước mắt nhưng cuối cùng vẫn làm ướt đẫm vạt áo anh. Tôi khóc rưng rức giống như đứa trẻ mặc cho anh khuyên bảo thế nào cũng không dừng lại.

- Ôi trời, có phải trước khi anh đến em đã uống hết bốn lít nước rồi không hả? Bệnh viện sắp biến thành cái ao rồi có biết không?

- …

- Nè, sao vẫn chưa ngừng khóc. Anh vội vàng tới đây nên không mang thêm cái áo nào nữa đâu, em còn khóc nữa thì anh phải cởi trần mất. Nhưng vẫn tốt hơn đóng khố. - Anh nói thêm - Mà giờ thì hỏi tội em đây, tại sao không nói cho anh? Có biết lúc nghe được tin anh đã lo sợ đến mức nào không hả? Tìm em thì không thấy bóng dáng, gọi điện thì không liên lạc được. Anh suýt thì phát điên, anh điên rồi em có chịu trách nhiệm được không?

Cùng lắm thì nuôi anh. Tôi thầm nghĩ và bị chính ý tưởng đó dọa cho sợ hãi. Tôi cọ mũi lên áo anh, lẩm bẩm

- Em xin lỗi.

Anh thở dài, đẩy người tôi ra để mặt đối mặt với anh.

- Sao lúc nào cũng là câu đấy? Từ sau cấm em nói anh nghe hai chữ đó nếu không anh gõ đầu em, rõ chưa?

Tôi bĩu môi, tạm gật đầu cho anh vừa lòng. Anh nghiêm mặt nhìn tôi, đoạn giơ tay che kín mắt khiến phía trước tôi tối đen.

- Đừng nhìn anh lúc này, chỉ nghe anh nói thôi, được chứ?. - Anh hỏi, cũng không đợi tôi trả lời mà nói luôn - Anh không định nói ra ngày hôm nay, càng không phải trong hoàn cảnh như thế này nhưng em ngu ngơ quá, chỉ sợ chậm một chút thôi là em sẽ vuột ra khỏi tầm nhìn của anh. Dương, em nghe đây. Cô gái như em kiên cường khiến anh đau lòng, ngu ngơ khiến anh khó chịu, cô đơn khiến anh xót xa. Anh luôn đứng phía sau dõi theo em nhưng giờ không đủ nữa, anh muốn đi bên cạnh em, như vậy có được không?

Như vậy có được không? Tôi không biết nữa, đột ngột như thế, trong hoàn cảnh và ở một nơi như này, đầu óc tôi thực sự không theo kịp những gì anh nói.

- Em… - Tôi mở miệng rồi lại im lặng. Tôi không biết nên nói gì với anh.

Anh buông tay, đôi mắt ấm áp xoáy sâu vào tôi.

- Không phải trả lời ngay, anh cho em thời gian suy nghĩ. - Anh nghĩ một lát rồi nói thêm . - Anh không chấp nhận hai chữ “ Xin lỗi” kia đâu.

Tôi bật cười, đồng ý với anh.

3. Mẹ tôi đang dần bình phục…cả về sức khỏe lẫn con mắt. Chả thế mà mỗi lần anh đến ánh mắt của mẹ không sáng rực như ánh đèn thì cũng đầy ẩn ít liếc ngang liếc dọc, mà người con trai được nhìn như chiếu tướng kia chẳng mảy may ngại ngùng, hơn thế nữa còn một câu “ Cô” hai câu “ Cô” ngọt sớt. Mẹ và anh nói chuyện hòa hợp với nhau, đến mức tôi còn nghĩ anh là con riêng của mẹ ở bên ngoài. Dĩ nhiên vì cái ý nghĩ đó mà tôi đã bị tổng sỉ vả từ cả hai hướng nhưng càng như thế, tôi lại càng nghi hơn.

- Nó mà là con riêng của mẹ thì con chỉ còn nước khóc ròng thôi, lấy nhau thế nào được. - Mẹ cầm lấy miếng táo tôi vừa bổ, vừa nhai vừa nói.

- Nó? - Tôi nhướn mày - Sao mẹ gọi thân mật thế? Mà lấy cái gì mà lấy, mẹ cứ nghĩ đâu đâu.

- Xì. - Mẹ cười - Tôi đẻ cô ra, nuôi cô lớn từng này mà không biết suy nghĩ cô thế nào sao. Có mà ưng quá đi chứ, còn làm bộ.

- Mẹ. - Tôi rít lên - Con có thật là con của mẹ không đấy? Sao càng ngày con càng thấy mình là đứa được nhặt ở thùng rác mang về vậy?

Mẹ lấy thêm một miếng nữa, tôi nhìn đĩa táo đã vơi đi một nửa mà hoài nghi có phải bà thực sự mới ốm dậy không.

- Bố cô mà nghe được chắc buồn phải biết. Ông luôn tự hào vì có đứa con gái xinh đẹp giống ông chín mươi phần trăm mà.
Tôi nghe mẹ nhắc đến bố, lòng gợn sóng. Gần mười năm nay hai mẹ con tôi đã nói rất nhiều chuyện, rất nhiều chủ đề được thảo luận từ tầm vi mô như cô bán cá hôm nay thế nào cho tới tầm vĩ mô thế giới thay đổi ra sao, duy chỉ có vấn đề về bố là không được đả động. Tôi vẫn cứ ngỡ nó sẽ giống như chiếc ghễ gãy bị vứt trong một góc trên gác xép, sẽ chẳng bao giờ được mang ra ánh sáng mà cứ thế phủ bụi theo thời gian, vậy nhưng cuối cùng mẹ lại yêu cầu mang nó xuống.

- Làm mẹ sao không hiểu con mình đang nghĩ gì, đang băn khoăn gì chứ.
Mẹ liếc tôi, bàn tay vỗ vào mép giường ý bảo tôi ngồi xuống đó.

- Có những chuyện mẹ không đề cập tới vì nghĩ rằng đã là quá khứ thì để cho nó qua đi, dù có hoài niệm sâu sắc thì tất cả đã không còn như lúc ban đầu, không nghĩ rằng con vẫn mang nó theo như một nỗi ám ánh. Mẹ xin lỗi.

Con gái, mẹ biết con đã đau buồn nhiều. Khiến con có một tuổi thơ không trọn vẹn, mẹ thật lòng xin lỗi. Gần mười năm trôi qua, nhiều lần nhìn con kiên cường mà lớn lên mẹ cũng rất đau lòng nhưng con đã sống tốt, phải không? Mẹ đã nhiều lần tự hỏi có hối hận khi đã yêu và lấy bố con không, đáp án là không. Nếu cho mẹ lựa chọn một lần nữa thì mẹ vẫn cứ quyết định như vậy bởi vì con yêu à, những kỉ niệm với bố con là quãng thời gian đẹp nhất, hạnh phúc nhất mẹ từng có, giống như con là điều tuyệt diệu nhất mà mẹ có, mẹ tin bố con cũng nghĩ vậy.

- Mẹ nghĩ vậy thật sao? Không phải bởi vì con mà bố mới rời đi sao? - Cầm lấy bàn tay mẹ đang xoa đầu, tôi áp lên má mình.

- Con bé ngốc, bố con rất yêu con, kể cả khi ông ấy rời đi thì tình yêu ấy vẫn không thay đổi. - Mẹ cười hiền. - Vậy nên con đừng sợ gì cả, hãy cứ làm theo những gì con tim con mách bảo. Bởi vì con sống là cho hiện tại, đừng lo sợ về tương lai hay băn khoăn về quá khứ, chúng chỉ khiến con cảm thấy mệt mỏi và bỏ lỡ những điều tốt đẹp hiện có mà thôi.

Tôi rưng rưng nước mắt, ào vào lòng mẹ. Ngay khi cảm xúc đang dâng trào khiến tôi muốn nói vài lời cảm động thì mẹ cất lời

- Thế nên đừng làm khổ thằng Nhật Minh nữa, chúng mày nhanh nhanh lên cho mẹ có cháu bế.

Tôi…

Hóa ra đây mới là mục đích của mẹ khi nói về bố, hẳn là anh đã thủ thỉ bên tai mẹ lâu rồi. Giờ thì tôi không chỉ đối phó với riêng giặc ngoài mà người trong nhà tôi cũng bắc cầu cho anh sang rồi, tôi làm sao mà thắng được.

*
hoang hon
Hoàng hôn buông xuống, tôi cùng anh dảo bước về bệnh viện. Ban nãy mẹ nói muốn ăn cam nên đuổi chúng tôi ra ngoài, bà yêu cầu là loại cam mua ở quán quen khiến chúng tôi đi lòng vòng mấy con phố mới mang được chúng về. Nhìn anh tay xách nách mang đủ các loại túi mà tôi muốn cười, đây là hình phạt vì dám nhờ mẹ tôi làm cứu viện cho anh.

- Em cười cái gì?

Tôi chớp mắt, chạy lên một bước để đứng đối diện với anh đoạn bắt chước anh nghiêm mặt, ánh mắt cũng tỏ rõ vẻ hối lỗi.

- Về câu hỏi của anh, em đã nghĩ trong suốt những ngày qua. Anh biết đấy, chuyện của bố em….

- Anh nhắc lại là anh không chấp nhận lời xin lỗi.

Tôi nhìn anh căng thẳng mà thấy hả hê trong lòng. Thường ngày anh lạnh lùng lắm mà, nghiêm khắc lắm mà, chỉ cần trừng mắt là khiến người khác rụt cổ ấy vậy mà giây phút này lại giống như đứa học trò mới lớn khi phải trả bài trên bảng.

- Nhưng em thật sự…

- Thôi, không cần nói nữa. Anh cho em thời gian suy nghĩ, đến khi nào em gật đầu đồng ý thì hãy trả lời anh.

Nói rồi anh bước đi, bỏ qua cả nụ cười tinh ranh trên khuôn mặt tôi.

- Đứng lại. Anh không muốn đi bên cạnh em nữa à? Bước nhanh như thế em đuổi làm sao kịp.

- Em nói gì? - Anh quay ngoắt lại nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh như những ánh sao trong đêm trời quang.

- Thích em nhé, được không?

Tôi cười và anh cũng cười. Một tiếng ừ nhẹ theo gió vờn qua đuôi tóc tôi, mặt trời trải xuống màu vàng đậm nhuộm kín ánh mắt anh. Tôi chưa từng thấy một chiều hoàng hôn nào đẹp đến vậy, ấm áp đến vậy giống như bàn tay anh đan chặt vào những ngón tay tôi.
ST

Blog Tình Yêu : Hay là mình cứ bất chấp hết mà yêu!

7:25 AM |
Đêm. Vũ trằn trọc mãi không tài nào ngủ nổi. Nói ra hết với cậu ấy, là đúng hay sai?
***
Blog Tình Yêu : Hay là mình cứ bất chấp hết mà yêu!
Blog Tình Yêu : Hay là mình cứ bất chấp hết mà yêu!
"Giật mình nghe, chợt lạnh giấc mộng nào
Ánh đèn buồn nỗi vắng bóng trăng sao
Hoa sữa lắng, nghe nồng nàn chưa hẳn
Ngón tay buông lơi, lạc mất một bóng hình..."
Tờ giấy vở kẹp trong quyển atlas lưu lại những vần thơ viết vội.
Khi viết ra những dòng đó, Nam mười tám tuổi, vừa bước chân vào giảng đường đại học. Năm ấy, cậu cũng chưa yêu ai, mấy câu thơ chỉ là sản phẩm của đôi phút bất chợt tưởng tượng, bất chợt vui buồn.
Năm ấy, Hà Nội mấy mùa mưa nắng thất thường, nhà cao tầng san sát. Năm ấy, gió thu lùa qua khung cửa sổ ký túc xá, mng theo hương hoa sữa chưa đủ nồng nàn. Năm ấy, hồ Hố Mẻ về đêm bàng bạc những ánh đèn. Năm ấy, khi blouse trắng một màu bỡ ngỡ... cậu đã tìm thấy tình yêu.
Nam, giống như hàng ngàn, hàng vạn người con trai khác, cậu cũng thích bóng đá, bóng rổ, truyện tranh, game online... cậu cũng vì World Cup, vì C1 mà sáng hôm sau ngủ gục trên giảng đường. Và cũng giống như lớp lớp sinh viên y, cậu cũng đem "Học tốt, mơ nhiều, yêu say đắm" làm mục tiêu phấn đấu của mấy năm đại học.
Sẽ chẳng có gì khác thường nếu như cậu yêu một người con gái, cùng ngành hoặc khác ngành, không quan trọng, xinh hoặc xấu, cũng không quan trọng, quan trọng là "một – người – con – gái".
Nhưng người cậu yêu, giống cậu, là con trai.
Trong tình yêu, có bao nhiêu thứ được gọi là giới hạn? Lại có bao nhiêu vấn đề bị xem là khoảng cách? Một người con trai yêu một người con trai khác, là đi ngược lại mong muốn của gia đình, khiêu chiến với định kiến xã hội.
Hai dãy nhà ký túc xá E1, E2 đối diện nhau, ở giữa là sân bóng rổ. Có một người con trai thường xuyên tập ở đó. Có lúc anh tập cùng đội bóng rổ của trường, kỹ thuật đồng đều, phối hợp hoàn mỹ. Lại có lúc một người một bóng, anh lặng lẽ tập đến gần mười một giờ đêm mới ôm bóng về phòng ký túc. Nam đã biết, anh tên Vũ, ở phòng 302 E2, ngay bên dưới phòng cậu. Nam cũng đã biết, anh học năm thứ ba bác sĩ đa khoa, là thành viên đội bóng rổ, và... vẫn chưa có người yêu.
Không hiểu sao, Nam đặc biệt bị thu hút bởi nụ cười của anh, rất hiền, nhưng lại rất rạng rỡ. Cũng không hiểu sao, tối nào cậu cũng đứng trước cửa phòng nhìn xuống sân bóng rổ tìm kiếm bóng hình anh, mỗi khi tìm thấy, đôi mắt cậu như lấp lánh niềm vui, miệng lại lẩm nhẩm giai điệu một bản tình ca nào đó. Rồi khi cậu phát hiện ra cảm giác của mình với anh không bình thường, thì sự thật đó đã không thể thay đổi nữa rồi.
Năm thứ nhất việc học vẫn chưa gọi là vất vả, Nam đăng ký tham gia câu lạc bộ guitar. Cậu tập guitar từ năm lớp chín. Tuổi dậy thì nổi loạn, trong khi bạn bè bắt đầu biết chống đối, biết cãi lời cha mẹ, thì cậu bắt đầu biết giấu tâm sự vào tiếng guitar. Bao gồm cả tâm sự về mối tình đầu.
Lần đầu tiên biết thích một người, cậu đã rung động trước một bạn nam cùng lớp. Cậu cảm thấy mình khác người, mình lập dị, thậm chí thấy mình... biến thái, cậu không dám nói cho ai, kể cả bố mẹ, cậu khép mình trong thế giới của riêng mình. Nhưng không rõ từ đâu, bố mẹ cậu vẫn biết được.
Bố không đánh cậu, chỉ lẳng lặng đập nát cây đàn guitar – người bạn thân vẫn cùng cậu chia sẻ vui buồn.
Còn mẹ, vì quá shock, đã tìm cách giải thoát bằng cách cắt cổ tay tự sát.
Cậu quỳ trước cửa phòng bệnh, thề với bố mẹ đó không phải sự thật, rằng cậu vẫn thích con gái, rằng cậu chỉ coi người bạn nam kia là bạn thân, không có ý gì khác.
Thế là, chuyển nhà, thế là, chuyển trường, cậu lao đầu vào bài vở, công tác Đoàn, rồi bóng rổ, bóng đá, guitar... Cậu không còn nhớ tới người bạn cùng lớp kia nữa, nhưng cũng không còn thích ai nữa.
Cậu lặng lẽ sinh hoạt, sống như những người khác, hoàn toàn bình thường, chỉ là, ít nói hơn, trầm tính hơn, và hay ôm guitar gảy nên những giai điệu rời rạc mơ hồ.
Cho đến khi cậu phát hiện, mình luôn muốn dõi mắt theo từng hành động, cử chỉ của anh – người con trai vẫn đang mải mê dưới sân bóng rổ ký túc xá.
Sân bóng rổ chiều nay đặc biệt vắng lặng.
Nhìn anh một mình một bóng, Nam lắc lắc đầu, cười tự giễu. Cuối cùng mình vẫn thích con trai, còn là một người con trai chẳng biết gì ngoài tuổi tên, chưa một lần trò chuyện.
Vũ! Vũ! Giống như cơn mưa, chợt đến chợt đi, chợt nhanh chợt chậm, nhưng lại đẹp đẽ đến thế, lại tươi mát đến thế!
Vũ ngẩng đầu nhìn lên tầng bốn ký túc xá E2, trên đó có một cậu nhóc hôm nào cũng nhìn anh chơi bóng. Chắc cậu nhóc này cũng thích bóng rổ lắm, nhưng hoặc là không biết, hoặc là ngại ngùng, không dám xuống chơi cùng. Anh hướng về phía cậu cười cười, bàn tay vẫn không quên đập đập trái bóng:
- Nhóc, có hứng thú xuống ném vài quả chứ?
Chỉ thấy cậu nhóc ấy ngơ ngẩn mất vài giây, rồi chạy ào xuống.
Anh bật cười. Thì ra là một cậu nhóc rụt rè!
Cậu nhóc cao chừng gần 1m90 hay gì đó, người hơi gầy, đeo kính cận, da rất trắng. Cậu đón lấy quả bóng từ tay anh, lùi ra xa, bước hai bước, chạy lấy đà, dậm nhảy, cánh tay giữ bóng duỗi thẳng, lòng bàn tay đưa lên trước, đẩy bóng. Quả bóng dội vào bảng, bật ra rơi xuống rổ. Kỹ thuật ba bước lên rổ tiêu chuẩn.
Anh vỗ vỗ vai cậu nhóc:
- Nhóc giỏi lắm! Có triển vọng!
Một lúc sau, khi hai người đều mệt, cả người đầy mồ hôi, anh mới bảo cậu nhóc dừng lại.
Lúc ấy, nắng đã tắt từ lâu.
- Nhóc, anh là Vũ. Chú tên gì?
Cậu nhóc quay sang nhìn anh, cười thật tươi:
- Em là Nam.
Anh cũng cười:
- Có hứng thú vào đội bóng rổ thì bảo anh! Chiều mai bọn anh tập ở đây.
Tự nhiên như thế, Nam trở thành thành viên của đội bóng rổ. Và tự nhiên như thế, cậu càng ngày càng thân thiết với Vũ, cậu càng ngày càng thích nhìn anh chơi bóng, nhìn anh cười, nhìn anh vỗ vai gọi cậu là "nhóc".
Tình cảm của cậu với Vũ càng ngày càng vượt qua khỏi chữ "rung động", tiến dần đến "thích", rồi "yêu" lúc nào không hay.
Đã ba tuần rồi Nam không đi tập với đội, cậu nhận ra tình cảm của mình đang lớn dần, cậu tránh mặt Vũ, tránh mặt mọi người, tránh né mọi thứ, trốn vào thế giới của riêng mình, của những tiếng guitar rời rạc. Chiều đến, cậu ôm đàn ra cạnh hồ Hố Mẻ, ngồi một mình hát mấy bản tình ca.
Bất chợt, chuông điện thoại reo vang. Bản "love story" cài đặt riêng cho người con trai ấy.
- Dạ em nghe.
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của Vũ, trầm trầm và ấm áp:
- Sao dạo này chú không đi tập với đội?
- Dạ... em bận.
- Bận cái gì mà ngồi đàn hát thế hả?
Nam bối rối tắt điện thoại, Vũ đang đứng phía bên kia bờ hồ, một tay cầm điện thoại, một tay đút trong túi quần, ánh nắng chiều hắt lên áo sơmi một màu trắng sáng, giống như, không thuộc về mọi thứ xung quanh.
Cậu lại xách cây đàn lên, nặng nề lê từng bước về phía anh.
- Sao anh biết em ở đây?
Vũ thản nhiên quay lưng đi, bỏ lại một câu:
- Anh đi viện về nhìn thấy chú.
Từ sau ngày hôm ấy, Nam lại tập cùng đội như trước, lại vẫn thân thiết với Vũ như trước. Cậu không nhắc lại chuyện này, anh không nhắc lại, cả mọi người trong đội bóng rổ cũng không nhắc đến nữa.
Một năm học qua đi thật nhanh, Nam đã là sinh viên năm hai, còn Vũ, lại đã học tới năm thứ tư rồi. Chương trình học càng ngày càng nặng, lịch học không trùng nhau, thời gian rảnh rỗi cũng không trùng nhau. Nam vẫn âm thầm dành một góc trái tim của mình cho Vũ, và Vũ vẫn không biết điều này.
Một buổi chiều thứ bảy, mùa thu, Nam lững thững thả bước trên con đường vắng, bất chợt đọc lên thành tiếng một đoạn thơ:
"Em nghe mùa thu rơi trên từng chiếc lá
Em nghe tiếng những ngả đường xa lạ
Từng bước chân ai trên lối đi về
Em nghe mùa thu trời chưa lạnh tái tê
Nhưng em lại nghe tiếng mùa về xơ xác
Em nghe như tiếng đàn anh rời rạc
Một mùa nào, ngõ nhỏ, ánh chiều buông"
Bất chợt lại tự mình bật cười. Em là ai? Mà anh là ai?
Nhớ ngày xưa bạn bè từng hỏi nhau quan niệm về tình yêu, cậu đã nói: "tình yêu không cần một điểm đầu, càng không cần một điểm cuối, chỉ cần đi cạnh bên nhau được một quãng đường".
Cậu vĩnh viễn không thể nào yêu Vũ giống tình yêu của một người con gái, lại càng không thể yêu một người con gái với tư cách là một người con trai. Vậy thì đi cạnh bên nhau một quãng đường, có lẽ cũng là đủ rồi nhỉ?
Và, cậu cũng không muốn thấy những người xung quanh nhìn mình như sinh vật lạ đáng ghê tởm nhất thế giới, không muốn thấy mẹ mình vì quá shock mà làm chuyện dại dột thêm lần nữa.
Một lần, đã là quá đủ! Tình yêu có lớn thế nào, cũng không thể bất chấp tất cả. Huống hồ, Vũ lại là một người con trai bình thường.
Cậu không hề biết rằng, ở một góc nào đó, "người con trai bình thường" đó đang "thầm thương trộm nhớ" cậu, lại cũng đang băn khoăn suy nghĩ "cậu ấy là một người con trai hoàn toàn bình thường".
Nam nhận ra Vũ đang tránh mặt cậu. Suốt mấy tháng trời không gặp mặt, anh giống như bốc hơi khỏi ngôi trường này vậy.
Một chiều cuối xuân. Đâu phải mùa thu mà đường về ký túc xá lả tả lá vàng. Một người con trai bước đi thật chậm, vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh như muốn tránh mặt ai đó. Một người con trai khác đột ngột xuất hiện trong tầm mắt làm anh giật mình, vội vã bước theo hướng ngược lại. Hiểu rõ tìn cảm của mình, anh không có cách nào đối mặt với cậu nhóc đó, từ đầu đến cuối, cậu nhóc vẫn coi anh là một người anh, một người bạn thân thiết.
Nhưng cậu nhóc đã nhìn thấy anh.
- Anh Vũ!
Tiếng gọi từ phía sau khiến anh không thể không quay lại.
Nam chạy đến gần anh, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt, ánh nắng xiên xiên chiếu lên vạt áo trắng. Không biết từ lúc nào, cậu đã đổi từ áo phông sang áo sơmi trắng, cũng không biết từ lúc nào, cậu đã không còn cái sự nhút nhát, rụt rè như những ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học.
- Có chuyện gì tìm anh à?
- Dạ không, lâu rồi không gặp, tự nhiên thấy anh nên em gọi thôi ạ.
Không khí dường như nóng thêm một chút, đông cứng lại, hai người không biết phải nói gì với nhau nữa.
Vũ lên tiếng, phá tan sự im lặng:
- Dạo này chú còn chơi guitar chứ? Hát cho anh nghe vài bài!
Nam "vâng" một tiếng rồi chạy lên ký túc xá.
Hai người, một cây đàn đi về hướng nhà A1. Phía sau, lá vàng vẫn rơi đầy, rải không khí mùa thu lên những sợi nắng cuối xuân.
"Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi em..."
Tiếng hát của Nam thu hút ánh nhìn của khá đông nữ sinh ngồi đó. Nhưng đôi mắt của cậu nhắm nghiền, trong đầu lại chỉ tồn tại hình bóng một người con trai.
- Nam, chú nghĩ thế nào nếu con trai yêu con trai?
Nam giật mình, lỡ nhịp. Cậu ngừng đàn, mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt Vũ và nói:
- Chẳng có gì cả, chỉ là yêu một người, và người đó là con trai.
Vũ nói, thật nhẹ, nhẹ giống như cơn gió đang vờn qua những cánh hoa ngoài kia:
- Thật ra thì anh thích con trai. Chú không thấy ghê tởm chứ?
Thấy Nam không nói gì, anh bật cười, giống như tự giễu cợt chính mình:
- Bảo một người bình thường như chú chấp nhận mấy chuyện này đúng là khó thật! Không sao, nếu thấy ghê tởm thì cứ thể hiện ra!
Rồi giọng anh chợt dịu dàng đến lạ:
- Nhưng nếu không nói ra, thì chắc anh điên mất. Con người ta ai mà chẳng biết yêu. Chỉ là, anh là một thằng con trai, lại yêu một thằng con trai khác, thế thôi. Tại sao người ta lại cứ phải ngăn cấm, cứ phải nói là không được? Chú nghe anh nói, nghe xong nghĩ thế nào là quyền của chú.
Anh nhìn thật chăm chú vào đôi mắt Nam, nhưng cặp kính cận trắng khiến cho anh không nhìn rõ nổi ánh mắt ấy của Nam có nghĩa là gì, anh nói, rành rọt từng chữ:
- Anh yêu em!
Sau đó, không đợi cậu trả lời, anh đứng dậy, bước đi, không hề quay đầu lại.
Vũ ngẩn ngơ ngồi đó, không đàn, không hát, không nói gì, cũng không đứng dậy. Cho đến khi mọi người dần dần ra về, sắc trời cũng dần dần tối.
Đêm. Vũ trằn trọc mãi không tài nào ngủ nổi. Nói ra hết với cậu ấy, là đúng hay sai?
Mười hai giờ, anh nhận được tin nhắn từ một số điện thoại quen thuộc. Run run chạm vào tin nhắn, màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ:
"Em, cũng thích con trai".
Một lời khẳng định.
Ngày nào đó, một nhóm sinh viên đi xuống từ tầng ba giảng đường Hồ Đắc Di nhìn thấy hai người con trai nắm tay nhau bước lên. Hai người đều mặc áo sơmi trắng. Nhìn thấy nhóm sinh viên, người con trai đeo kính khuôn mặt ửng hồng, vội vã rút tay ra. Người còn lại bật cười, rất tự nhiên, lại vươn tay, nắm lấy tay cậu.
Hôm đó, trên sân thượng giảng đường Hồ Đắc Di, Nam hỏi Vũ:
- Bố mẹ anh có biết anh thích con trai không?
Vũ vẫn cười, nói:
- Không!
- Vậy anh có nghĩ, nếu bố mẹ anh biết, bạn bè anh biết, tất cả những người xung quanh đều biết, thì anh sẽ phải sống thế nào không?
- Không! Em biết sao?
- Bố mẹ em biết em thích con trai, nhưng họ không chấp nhận được... Mẹ em... từng tự sát... em cũng từng bị cả thế giới chối bỏ...
Vũ siết chặt tay cậu.
- Mặc kệ bọn họ, mình cứ... bất chấp hết mà yêu!
Nam cũng không nói nữa, cười, trong đầu thầm nghĩ:
"Ừ thì, hay là, mình cũng cứ bất chấp hết mà yêu!"

Cung đường đi Đồng Văn - Hà Giang như thế nào?

2:06 AM |
Trong thời gian qua, có rất nhiều bạn trẻ cả ở trong nam ngoài Bắc đều hỏi thăm kinh nghiệm - lịch trình - đường đi Hà Giang như thế nào? Lên Đồng Văn – Mèo Vạc có khó hay không?

Cung đường Hà Giang
Cung đường Hà Giang - Đồng Văn
Văn Nguyễn cũng đã viết rất nhiều bài hướng dẫn về kinh nghiệm đi Hà Giang. Tuy nhiên hôm nay rảnh rỗi, ngồi viết thêm 1 bài theo kiểu giúp các bạn lần đầu tiên muốn đi khám phá Hà Giang “thử hình dung” về mảnh đất nơi địa đầu Tổ quốc. 

Tài liệu cũng như trải nghiệm còn nhiều, tuy nhiên trong khuôn khổ thời gian có hạn và còn phải bận mê mải mưu sinh, mình nghĩ ra cái gì thì ê a cái đó. Bài viết mang tính ngẫu hứng, không theo thứ tự nên mong các bạn tham khảo. Và cũng chỉ là một vài gạch đầu dòng có tính chất thông tin chứ không có điều kiện để “văn vẻ” – hi vọng có chút ích cho các bạn chưa đi Hà Giang bao giờ…

Đọc thêm »

LÒNG KIÊU HÃNH CỦA ĐÀN BÀ

9:08 PM |
Chỉ vài phút nữa, tôi sẽ phải gặp tình cờ Hùng trong một cuộc hẹn được sắp đặt từ trước - không phải cho riêng chúng tôi. Thật nực cười. Tôi thấy bối rối. Gặp lại một người đã lấy đi của mình tất cả mà không hề ngoảnh đầu lại một lần trong suốt ngần ấy năm. Tôi đã cố không nhắc về Hùng, không than vãn và không khóc lóc.
Tôi cố để làm được cái gì đó cho có chút danh lợi và tiền bạc, ừm, vấn đề tiền bạc, và cười nói như một kẻ mất trí. Tôi tưởng mình có thể sống được một mình không có anh bên cạnh đã là siêu lắm. Nhưng bây giờ, khi sắp phải đối diện với anh, tôi lại cảm thấy mình bối rối.

Bằng một cách ngạo mạn, tôi tô loại son đắt tiền sau khi đã trang điểm kĩ lưỡng và xịt loại nước hoa hàng hiệu lên người, với cả trang sức có giá trị và đôi giày cao gót lênh khênh. Tôi nghĩ mình có quyền đặt mình ở vị thế cao hơn. Cố duỗi thẳng chân một cách kiêu kì trong vẻ là lượt của chiếc váy ren sang trọng, tôi bước vào phòng họp, nơi tôi biết Hùng đang ở đó chờ tôi hoặc đang ở đó để cho tôi chờ được gặp. Tôi nghĩ mình đã sẵn sàng để nhoẻn miệng cười kiêu ngạo, coi Hùng như người không quen biết. Tôi cảm thấy hả hê khi tưởng tượng rằng Hùng sẽ bất ngờ và thất vọng khi thấy tôi hờ hững với anh. Hùng ngồi đó, bé nhỏ trong vai trò của một trợ lý trưởng phòng. Anh khoanh tay trước ngực, không quay lại nhìn tôi mà có vẻ tránh né khi nhìn về phía trước. Nụ cười tự mãn trên môi tôi bỗng nhạt thếch và trở nên gượng gạo. Cơn lạnh buốt chạy dọc khắp thân thể. Tim tôi nhói đau. Các cơ mặt cứng lại, không cử động theo ý mình. Vậy là tôi đã thất bại hoàn toàn. Tôi thấy mình thực sự thất bại.

LÒNG KIÊU HÃNH CỦA ĐÀN BÀ


Nếu Hùng ở đó, hợm hĩnh trong vai trò đối tác dửng dưng. Hoặc, anh trong vẻ giả tạo hối lỗi, tôi đã thấy đắc thắng. Chiếc áo sơ mi cũ hơi nhàu nhĩ và đôi giày da bám bụi khiến tôi chưng hửng. Ở anh là sự lịch sự và kiểu cách gượng gạo. Tôi thấy xót xa. Rốt cuộc, tôi đắp lên mình những thứ này để thấy người đàn ông từng phản bội mình ân hận khi nghĩ đến vai trò của anh ta trong cuộc đời tôi nhưng tất cả mọi thứ lại thừa thãi. Tôi thấy xót xa khi nhìn anh trong bộ dạng đó. Bận rộn, khô khan trong cảm xúc và không được ai quan tâm chăm lo. Tôi muốn biết cuộc sống hiện tại của anh như thế nào, bây giờ và kể từ lúc anh bỏ tôi đi. Vậy là tôi vẫn quan tâm đến anh. Và, tôi thất bại trong tính toán có thể làm anh tổn thương ít nhiều của mình. Tôi thấy mình đáng thương khi cố tỏ ra rằng mình đang có một người đàn ông bên cạnh, chăm lo hạnh phúc bằng chiếc nhẫn vàng nơi áp út mà tôi tự mua - chỉ một chiếc - ở tiệm cầm đồ nào đó mà tôi không nhớ tên.

Rốt cuộc, tôi cũng chỉ đứng ở vai trò bị động trong vụ thương thảo hợp đồng, nép sau thói quen nghiệp vụ mà mất đi sự linh hoạt. Không có gì kinh ngạc, phía đối tác - phía Hùng, vẫn chấp nhận mọi yêu cầu mà phía công ty tôi đưa ra, không yêu cầu một điều gì. Nhưng tôi có cảm giác là mình đã không hiểu chính ngôn ngữ của mình. Không liếc nhìn Hùng lấy một cái nhưng tôi lại hướng về phía anh. Suốt buổi, trong đầu tôi chỉ nghĩ, liệu Hùng có đang nhìn tôi không, Hùng đang nghĩ gì, đang cảm thấy thế nào. Hùng vẫn giữ cái vẻ lạnh lùng như những năm về trước – khi anh còn thề thốt những lời yêu đương trong vòng tay tôi. Nụ cười anh lịch sự và hiền lành đến đáng sợ. Đáng sợ bởi vì tôi không biết đâu mới là con người thật của anh. Thiên thần hay là quỷ dữ? Tôi cảm thấy mặt mình trắng bệch ra, tái nhợt nhạt như người sắp chết đuối. Tôi khổ sở với cái suy nghĩ anh không hề thương nhớ hay nghĩ gì về tôi, dù tôi đã cố gắng chấp nhận điều đó rất lâu về trước – lâu như từ tận kiếp trước vậy.

Như có sự sắp đặt đáng khiển trách của duyên số, tôi và anh bị bỏ lại ngồi với nhau, chỉ có riêng hai người. Xoắn chặt hai tay đẫm mồ hôi vào nhau, tôi hỏi một cách máy móc

- Anh sống thế nào? - Giọng tôi khô khốc vang lên

Ngả người ra chiếc ghế phía sau, anh rút một điếu thuốc, bật diêm châm kiểu cách với động tác vẩy que diêm tắt một cách thừa thãi. Hùng rít sâu một hơi, khói thuốc xám đặc bay lên trước đôi mắt hun hút sâu, hàng mi dài mà tôi đang cố tránh né để nhìn vào, vẫn cứ chăm chăm nhìn vào nó một cách hiếu thắng. Bằng cách đó, tôi nghĩ mình đang tỏ ra mạnh mẽ, kiêu ngạo hơn khi gồng mình thể hiện ra là tôi không có cảm xúc gì với anh cả

- Em muốn anh sống thế nào?

Giọng anh nhẹ nhàng, thanh thoát, vẫn y như cái lúc xưa khi hai đứa dựa đầu vào vai nhau và anh hát tôi nghe, hứa hẹn những điều sến đến sởn gai ốc

- Không có lý do gì để em không mong anh sống tốt trong khi cuộc sống của em bây giờ hơn cả tốt - giọng tôi the thé chói tai.

Giấu hai tay dưới gầm bàn, tôi xoay xoay chiếc nhẫn - quá lỏng lẻo - vốn không phải của mình. Rồi tôi đặt lại lên bàn, hướng mặt chiếc nhẫn về phía Hùng, gây sự chú ý. Anh liếc nhìn thoáng qua, làm như không để ý, rít một hơi thuốc thật sâu trước khi phả ra một cách điềm tĩnh:

- Mỗi chúng ta phải chịu trách nhiệm về những gì chúng ta nhận lấy trong cuộc đời thôi. Đôi khi là cả một phần trong những gì mà người khác nhận lấy nữa. Chúng ta không có quyền phán xét số phận

Tôi bật cười trước giọng nói trầm ấm đã bắt đầu có dấu vết của sự từng trải trong anh. Tôi cao giọng, những chữ nghĩa trơn tuột một cách rành mạch không cảm xúc

- Như cái cách anh phản bội em, cũng là một phần mà số phận nhúng tay vào sắp đặt ư? Hay ho thật đấy khi mà anh nói đó là việc không thể làm khác được. Anh đùa giỡn với tình cảm của em như đánh một ván bài mà chỉ có em là người phải trả giá, như thể em mắc nợ anh từ kiếp trước và em đáng bị như thế. Anh say đắm và nồng nhiệt rồi vứt bỏ mọi thứ như ném một que diêm đã tàn lụi bởi vì anh chán ngán. Anh lừa dối bằng lời nói và chính những hành động của anh. Anh dành cho em tất cả những gì mình có, rồi cuốn gói của em tất cả mang đi, chẳng để lại gì, ngoài tuổi tác em cứ già nua dần. - tôi xoay xoay chiếc nhẫn cưới giả mạo - Em đã luôn cầu nguyện để anh sống tốt và đừng bao giờ hối tiếc về việc đã phản bội em. - giọng tôi cao dần, cố tỏ ra bao dung một cách cay nghiệt.



Hùng chăm chú nhìn tôi, anh không hề tỏ ra khó chịu. Ánh mắt anh vẫn một nửa lạnh lùng, nửa kia thì dịu dàng, không khác gì lúc xưa. Dụi điếu thuốc vào trong cái gạt tàn bằng động tác chân phương, anh đưa tay lên gạt sợi tóc lòa xòa không được chải chuốt cẩn thận. Tôi mím môi, nuốt nước bọt chờ đợi phản ứng của anh. Anh sẽ nổi giận, sẽ nhìn thẳng vào mặt tôi và lớn tiếng. Anh biết cách quay ra đổ lỗi cho người khác. Nhưng trái với anh của ngày xưa, anh điềm tĩnh, nhẹ nhàng khác tôi tưởng:

- Em đã dùng chuẩn mực đạo đức trong con người em để phán xét mọi thứ quá lâu rồi. Em đã dùng những chuẩn mực đạo đức trong lý thuyết, trong những bản tình ca để phán xét anh. Ừ, anh là một thằng khốn nạn, anh là một thằng đểu cáng, anh bỏ chạy khi đáng lẽ anh phải ở bên em. Anh biết, anh tồi tệ. Nhưng, cuộc sống có nhiều thứ thực tiễn mà không phải chỉ có chuẩn mực đạo đức là đánh giá được. Anh không muốn nói, nhưng ở trong trái tim anh, thì em không còn đứng ở vị trí quan tòa được nữa. Em cũng sẽ thành tội phạm hay ít nhất là tòng phạm để anh trở thành thủ phạm gây ra nỗi đau cho nạn nhân, không ai khác chính là em – người duy nhất mà cuộc đời anh đã yêu – Giọng anh nhanh dần

- Giả tạo – Tôi thốt ra không kiềm chế được – Yêu? – Tôi khoát tay – Người duy nhất mà cuộc đời anh đã yêu ư? Anh không biết em đã cầu xin trời đất để anh quay trở về, cầm dao vào đâm thẳng một nhát vào tim em như thế nào đâu. Điều ấy dễ chịu hơn nhiều so với vết thương lòng mà anh đã gây ra cho em – Tôi cố kiềm chế để không khóc. Những ngón tay trắng bợt ra khi tôi cố đan chặt chúng vào nhau

- Vậy còn em? Em đã yêu anh hết lòng chưa? Ừm, có lẽ em nghĩ, anh không có quyền để chất vất em về thứ cảm xúc cao quý mà em đã có, đã dành cho anh, theo cái cách em nói rằng đã yêu bằng tất cả trái tim mình. Nhưng em, em đã yêu anh hết lòng hay chưa?

Hùng châm thuốc hút. Anh nhắc lại câu hỏi một lần nữa. Tôi đã yêu anh hết lòng hay chưa ư? Lồng ngực tôi nhức nhối tức giận và đau đớn. – Chúng mình giận hờn nhau và anh say nắng trước người con gái khác. Trách nhiệm quàng lên trên đầu anh. Tất cả mọi tội lỗi đều dồn cả lên anh. Anh thành một kẻ đốn mạt và phụ tình. Nhưng còn em, trong thời điểm đó, em đã làm gì, với tư cách là một người yêu anh bằng tất cả những gì em có? Hùng búng búng tàn thuốc. Tôi thấy mắt mình mờ đi, toàn thân mệt lả. Tôi không biết vì sao, chúng tôi ở đây cho cuộc đối thoại này. Để thêm đau đớn hay là đau đớn thêm một lần cuối rồi chấm dứt tất cả mọi nỗi đau đã gây ra cho nhau. Hùng đẩy ly nước về phía tôi, anh chậm rãi, khoan thai phả hơi thuốc. Ánh mắt anh nhìn tôi tỏ vẻ chút lo lắng lịch sự như sợ tôi sẽ chết ngay ở đây, trước mặt anh – một người không hề can hệ gì đến tôi mà vô cớ sẽ gặp phiền toái. Tôi lúng túng, cầm cốc nước lên uống một ngụm rồi đặt xuống. Tôi cảm thấy tay mình đang run lên, cầm không vững.

- Em đã rũ bỏ anh bằng những lời lẽ êm đẹp vào cao thượng. Em đã viết những điều đó trong email gửi anh bằng sự tỉnh táo, phải vậy không? Em nói, em không cần có một người đàn ông như anh ở bên cạnh và rằng anh không hề xứng đáng. Em cao thượng một cách tàn ác. Đáng lẽ, em cũng có thể la hét, gào thét về phía anh. Em cũng có thể tỏ ra yếu đuối và ủy mị. Nhưng lòng kiêu hãnh của em – phải, chính là lòng kiêu hãnh của em đã không cho phép em hạ mình trước anh – để cho anh biết rằng em yêu anh, em cần anh bên cạnh và em đang sợ hãi, em muốn được anh chở che, gần lại. Tự em đã kết thúc tất cả.

Hùng dõi thẳng ánh mắt vào tôi chất vấn. Tôi thấy mình sắp ngất đến nơi. Toàn thân tôi rũ ra không còn sức sống. Tôi mím chặt môi, giọng bắt đầu run rẩy:

- Còn cô ấy… cô gái ấy. Cô ấy cướp mất anh hay tự anh đã ra đi để tình yêu chúng mình tàn lụi? – Tôi chất vấn, hỏi một cách ngu ngốc

- Lòng kiêu hãnh đã giết chết tình yêu của chúng ta chứ không phải tình yêu đó không đủ lớn, em có hiểu không? Em đã phạm tội lỗi đó. Em đã không hề giữ anh lại. Em không cho anh thấy rằng em cần anh hay không thể thiếu anh. Ừm, vẫn là vì cái lòng kiêu hãnh trong chuẩn mực đạo đức đó. Còn cô gái ấy, cô ấy làm đủ mọi cách, kể cả là những thủ đoạn chỉ để anh biết rằng cô ấy yêu anh. Đàn ông cũng có quyền để thấy mình yếu mềm và khao khát được yêu một cách cuồng nhiệt như thế. Anh đã tự hỏi rằng liệu mình có quan trọng với em hay không? Câu trả lời đã là không. Cho đến khi, anh hỏi em, nếu như một người thứ ba xen ngang vào chuyện tình cảm của mình thì em sẽ làm thế nào? Câu trả lời của em đã chấm dứt tất cả, em nói rằng em sẽ buông tay một cách không hề dè dặt. Vậy thì đau khổ cũng đâu có ý nghĩa gì khi em không hề dùng nó làm vũ khí để đấu tranh, giành lại lấy hạnh phúc của mình?

- Anh, anh có yêu cô ta không?

Tôi khổ sở trong lời buộc tội của Hùng. Tôi thấy cơ thể mình nặng trĩu trong từng cử động. Thực ra, tôi muốn hỏi Hùng còn yêu tôi không nhưng lòng tự ái đã không cho phép tôi làm thế. Hùng dụi điếu thuốc xuống một cách gọn gàng. Anh chăm chú vào từng cử động nơi bàn tay mình, bàn tay không hề đeo nhẫn. Anh chậm rãi phủi tàn thuốc vương trên tập tài liệu bằng chiếc khăn giấy. Anh điềm tĩnh và bình thản tới mức tôi nghĩ anh không hề có ý định trả lời tôi. Anh thậm chí còn bẻ lại cho phẳng phiu cái cổ áo vốn dĩ vẫn ở vị trí đúng của nó và chỉnh lại hàng cúc áo thẳng tắp cho xô lệch, rồi thẳng hàng trở lại.

- Em từng nói rằng đối với một người phụ nữ, không được yêu nữa đáng sợ hơn việc không được yêu. Không được yêu có thể do duyên số. Nhưng không được yêu nữa, đó là sự thất bại và tổn thương khủng khiếp, giống như một sự xúc phạm. Anh vẫn nhớ điều đó

Duỗi thẳng chân và vặn vẹo để đổi lại tư thế, tôi cử động một cách thừa thãi vì bối rối. Rõ ràng, những lời Hùng nói đang là mũi dao chĩa vào tôi nhưng tôi không có cách nào kháng cự được. Sau ngần ấy lâu, tôi vẫn bị người mình yêu tấn công để thua đến mức thảm hại. Tôi cố ngước mắt lên trên để kiềm cho nước mắt đừng chảy xuống mặc dù tôi không tin là mình có thể khóc được. Tôi không cho phép mình khóc khi yếu mềm vì những điều tương tự như thế này. Dù là trước kia, tôi có thể dễ dàng sà vào vòng tay Hùng, khóc thút thít hờn giận vì những lý do vớ vẩn.



Vuốt quần áo phẳng phiu thêm một lần nữa, Hùng hướng mũi chân về phía cửa. Tôi bị động, ngồi trong tư thế rã rời, sắp bị đẩy gục hẳn xuống. Anh quay về phía tôi, nhìn thẳng vào gương mặt đang tái mét dưới lớp son phấn mà tôi cố tô vẽ hồi sáng. Anh khoanh hai tay trước ngực, lại cười một cách lịch sự, nửa lạnh lùng, nửa dịu dàng – vẫn như lúc xưa, không hề thay đổi như những kỉ niệm đang sống dậy trong tôi từng ngày.

- Em đang sống hạnh phúc, hơn cả tốt mà, đúng không? – Hùng dướn người, như có ý chỉ về chiếc nhẫn cưới giả của tôi – Anh thật lòng mong em hạnh phúc như thế. Bên một người đàn ông đủ bé nhỏ để có thể yêu cả cái bản ngã và lòng kiêu hãnh lớn lao trong em. – Hùng lại mỉm cười

Mặc tôi chết sững với đủ những suy nghĩ, dằn vặt và kỉ niệm lẫn những đau đớn cô đơn vì anh mà tôi vẫn chưa trao cho bất kì một người nào đến sau. Anh nhanh nhẹn cầm tập tài liệu lên, sẵn sàng cho một sự ly biệt dễ dàng.

- Rất vui được gặp lại khi thấy em hạnh phúc và thành đạt – Hùng lại nhìn xuống ngón áp út tôi, nơi chiếc nhẫn mặt đá đang lấp lánh một cách yếu ớt, tẻ nhạt

Hùng đứng hẳn lên, tiến dần về phía cửa. Tôi dần cúi mình, gục hẳn xuống bàn khi nghe thấy tiếng cửa mở ra khô khốc. Thế là hết, đã tan tành tất cả. Những tro tàn không thể sống lại nguyên thực thể của nó dưới ngọn lửa đã từ lâu lụi tắt. Hùng sẽ đi, như một lần nào đó anh đã bỏ đi khi tôi không hề níu giữ. Anh sẽ bỏ tôi lại như những tàn thuốc lá đã cháy hết những đam mê. Tôi thấy tim mình quặn lên đau nhói.

- À quên – Tôi nghe thấy mình vang lên phía sau – Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em. Anh vẫn đủ can đảm để nói ra điều đó – dù đó có phải là điều em muốn biết hay không. Anh vẫn luôn còn yêu em. – Giọng anh chân thành, gần như xúc động và luyến tiếc

Tôi nghe bước chân anh ra khỏi phòng và cánh cửa đóng lại. Rốt cuộc, tôi đang ở đây để làm những điều gì? Tôi không hiểu. Tôi chỉ nghe thấy mình rút chiếc nhẫn tuột ra khỏi tay mình rơi xuống đất mà không hề nhặt lại. Sau đó, tôi đứng lên và bước nhanh về phía cửa. Dù kiêu hãnh đến đâu, tôi cũng chỉ là một người đàn bà yếu đuối

Blog Tình Yêu : Lời xin lỗi thứ 100

5:48 AM |
"Lần thứ 100" - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện - "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác...I love you , Timmy "
Blog Tình Yêu : Lời xin lỗi thứ 100
Blog Tình Yêu : Lời xin lỗi thứ 100
***
Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm. Và tôi gọi điện cho cậu ấy.
- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5 phút!
- Nhanh lên đấy nhé?
- 3h chiều, trời khá nóng, tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục, dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn đỡ hơn là đứng yên.
5 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ta đâu. Tôi bắt đầu hơi khó chịu, mắt liên tục nhìn đồng hồ.
10 phút trôi qua, vẫn không thấy cậu ấy đến. Chẳng lẽ cậu ấy bị tai nạn?
15 phút. Cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Sao cậu đến muộn thế?
Cậu ta không có vẻ gì ái ngại:
- Mình xem nốt chương trình TV ấy mà.
- Cái gì? TV? – Tôi hét lên, đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa.
- Sao cậu không ăn, rồi ngủ, rồi tắm đi rồi hãy đến?
- Mình xin lỗi!
Đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, kể từ khi chúng tôi quen biết nhau.
***
Cậu ấy học giỏi, dễ thương và rất tự tin, hiếm khi chịu xin lỗi một cô gái nào.
Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà cậu ấy đưa, ngồi lên xe, không nói gì suốt quãng đường về nhà.
Cậu ấy luôn như thế, không giải thích, không an ủi, không cãi cọ. Mà đối với tôi thì có rất nhiều điều không thể "cho qua" được với chỉ một lời xin lỗi. Và tôi không bao giờ hỏi thêm gì nữa mỗi khi cậu ấy xin lỗi. Vì thế tôi có cảm giác rằng "xin lỗi" là một từ cậu ấy dùng để tôi im miệng lại chứ không phải thật sự cậu ấy biết lỗi và sửa chữa . Bởi vì cậu ấy thường xuyên đến muộn giờ hẹn, không bao giờ sửa được .
Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59:
- Cậu không bao giờ cần nói xin lỗi mình nữa! Nếu cậu không thể sửa chữa được thì đừng để mình cứ cho cậu từ cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hi vọng rằng cậu sẽ thay đổi!
Cậu ấy nắm tay tôi rất chặt và nói lời xin lỗi thứ 60.
Ngay cả lúc đó, cậu ấy vẫn không có một lời giải thích.
Tôi bắt đầu lo lắng rằng hình như cậu ấy giấu tôi điều gì đó...
- Cậu đang gặp chuyện gì phải không?
- Làm gì có chuyện!
- Thế thì sao cậu luôn có vẻ không bình thường?
- Làm gì có chuyện đó!
- Lúc nào cậu cũng chỉ như thế ! không bao giờ mình hiểu được chuyện gì đang xảy ra! Cậu có coi mình là bạn gái của cậu không vậy?
- Mình xin lỗi...
-Không muốn nghe một lời xin lỗi nào nữa!
Tôi hét lên và dập máy.
Cậu ấy không gọi lại.
Hóa ra cậu ấy không hề quan tâm đến tôi! Thế mà tôi cứ trông chờ...

...Và đó là lần thứ 99 cậu ấy nói xin lỗi...

Từ ngày hôm đó, tôi không gọi điện, cũng không ghé qua nhà cậu ấy nữa. Đôi khi điện thoại nhà tôi reo, nhưng tôi nhấc ống nghe thì không ai nói gì cả. Tôi đoán là cậu ta gọi, nhưng mặc kệ, tại sao cậu ấy không chịu nói cơ chứ?
Một tháng trôi qua, tôi không thể chịu thêm được tình trạng không-biết-gì-cả này! Tôi đến trường cậu ấy.
Tôi ngó và cửa sổ lớp, nhưng không thấy cậu ấy đâu .
- Xin lỗi...Hôm nay Timmy không đi học à? - Tôi hỏi một cô bạn.
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà! - Cô bạn nhúng vai.
- Thôi học? - Tôi tròn mắt - Tại sao? Từ khi nào vậy?
- Hơn một tháng rôì, mà bạn là bạn của Timmy à?
- Ừ...Cảm ơn...
Hơn một tháng...đã không đi học hơn một tháng...Tại sao lại như thế? Tôi lao ngay về nhà .
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy. "Thuê bao hiện không liên lạc được".
Tôi gọi đến nhà, nhưng không ai trả lời .
Sao lại như thế được? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyện đi mà tôi không hề biết gì?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất, không để lại một dấu vết nào.
Tôi không tìm thấy cậu ấy...và khi tôi bắt đầu cuống lên, thì một người bạn gọi điện. Đó là một người bạn của em họ cậu ấy, học cùng lớp với tôi .
- Cậu thế nào? Đã biết tin Timmy vào viện chưa?
- Vào viện? Chuyện gì vậy?
- Trong bệnh viện mà cậu ấy nằm lần trước ấy...phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện.
Cậu ấy nằm trên giường, không nói gì, không cử động.
- Chuyện gì vậy? Sao không gọi điện cho mình? - Tôi vừa ngồi xuống cạnh giường, vừa khóc òa lên, còn cậu ấy vẫn không trả lời, chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi. – Sao cậu không nói gì hết?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt, và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói :
- Mình...xin lỗi...
Và cậu ấy nhắm mắt lại.
- Này, đừng như thế...Cậu xin lỗi cái gì chứ? - Tôi khóc lạc cả giọng - Đừng có xin lỗi...mở mắt ra đi...
Tôi cứ nắm chặt tay áo cậu ấy mà kéo, và không thể ngừng khóc.
- Tại sao phải xin lỗi? Tại sao cậu không giải thích lời nào? Mình không đời nào tha thứ cho cậu được. Đừng có xin lỗi... Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu...
Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng, kéo tôi ra ngoài. - Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi... Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bênh ung thư máu...
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ...và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi...
Khoảng 1 tháng sau, mẹ cậu ấy đến nhà, đưa cho tôi một cái hộp mà cậu ấy gửi lại...Trong đó là 100 mảnh giấy, mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi .

"Lần đầu tiên, mình không cố ý đến muộn đâu, nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà, bống nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu. Cậu tha thứ cho mình nhé?"

"Lần thứ hai, mình..."
"Lần thứ ba, mình..."

"Lần thứ 100" - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện - "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác...I love you, Timmy "
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện. Trông cậu ấy rất gầy, nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh.
"Timmy, mình xin lỗi..."

Phần 2 - [Bộ ảnh] Lưng trần - yếm thắm giữa đầm sen

2:13 AM |
Cùng blog chị Tâm ngắm những bức ảnh thiếu nữ non tơ xinh tươi như mộng đua nhau lưng trần  yếm thắm chụp ảnh giữa các đầm sen đẹp trong cả nước.

Lung tran giua dam sen
Nhiều người thích chụp kiểu lưng trần yếm mỏng
Những năm gần đây, cứ vào độ mùa hè (từ tháng 4 -5 đến 6) là phong trào đi chụp ảnh sen của các thiếu nữ lại nở rộ trong cả nước.
Đọc thêm »

Tổng hợp những quán chè ngon nhất tại Hà Nội

12:53 AM |
Đi ăn chè ở đâu ngon nhất - Ở Hà Nội, không chỉ mùa hè mọi người mới rủ nhau đi ăn chè, tìm các địa chỉ ngon và nổi tiếng mà có thể ăn quanh năm, 4 mùa đều có những quán đáp ứng đủ khẩu vị và nhu cầu của thực khách.

Đối với các bạn trẻ - nhất là các teen thì các món chè còn là điểm hẹn và thể hiện sự sành sỏi của họ.

Dưới đây là danh sách và địa chỉ những quán chè ngon và nổi tiếng nhất ở trung tâm Hà Nội dành cho du khách muốn thưởng thức chè ngon Hà Nội và các bạn trẻ có sở thích "nghiện" chè…

Che thap cam 72 Tran Hung Dao

1. Chè Thập cẩm ở phố Trần Hưng Đạo

- Địa chỉ: 72 Trần Hưng Đạo – Hà Nội.

- Đã bán hơn 30 năm và được coi là quán chè nổi tiếng của Hà Nội.

- Ưu điểm chè ngon, quán có view đẹp.

- Nhược điểm: Giá quá đắt.

- Tương đối đông khách.

- Các loại chè gồm chè trân châu, thạch, đậu xanh, đậu đỏ, hoa quả theo mùa, viên trôi nước nhỏ, một số loại mứt, thậm chí có cả một miếng cốm xào... nên lạ miệng và không đụng hàng.

Đọc thêm »