Ebook Gatsby Vĩ Đại - F Scott Fitgerald full prc [Sách Hay]

4:41 AM |

Tên Ebook: Gatsby Vĩ Đại (full prc)

Nguyên tác: The Great Gatsby

Tác giả: F Scott Fitgerald
Dịch giả: Thu Trinh
Thể Loại: Tiểu Thuyết
Ebook: http://daotieuvu.blogspot.com

Ebook Gatsby Vĩ Đại F Scott Fitgerald full prc

Ebook Gatsby Vĩ Đại F Scott Fitgerald full prc


Giới Thiệu:

Ebook Gatsby vĩ đại full prc

F Scott Fitgerald

Fitzgerald sinh ngày 24 tháng 9 năm 1896 ở thành phố Saint Paul, tiểu bang Minnesota, Hoa Kỳ, trong một gia đình trung lưu người Irish. Tên của ông được đặt theo tên của một người trong giòng họ rất nổi tiếng, Francis Scott Key, là người đã sáng tác ra lời của bài quốc ca của Hoa Kỳ. Ngoài đời Fitgerald được gọi bằng tên đệm là Scott.

The Great Gatsby là vào một trong những tác phẩm văn chương cổ điển có giá trị văn học của Hoa Kỳ. Báo Times tôn vinh The Great Gatsby là một trong 100 tiểu thuyết vĩ đại nhất của Hoa Kỳ. Các trường trung học ở Hoa Kỳ đưa The Great Gatsby vào trong trương trình giảng dạy cho học sinh. Các nhà làm phim Hollywood đã đưa The Great Gatsby vào phim trường, sản xuất rất nhiều bộ phim khác nhau cho màn ảnh lớn vào những năm khác nhau. Bộ phim mới nhất sẽ được đưa ra trình chiếu vào năm 2012 do nam tài tử nổi tiếng Leo Dicaprio (tài tử phim Titanic) đảm nhận vai chính.

Mời các bạn đón đọc The Great Gatsby của tác giả F Scott Fitgerald.


download ebook gatsby vĩ đại full prc

PRC: Box  ||  Mediafire

Ebook Sủng Hôn-Hân Hân Hướng Vinh full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]

8:10 PM |

Tên Ebook: Sủng Hôn (full prc, pdf, epub)

Tác Giả: Hân Hân Hướng Vinh
Thể Loại: Ngôn Tình, Tình Cảm
Nguồn: www.tangthuvien.com
Ebook: http://daotieuvu.blogspot.com
 
Ebook Sủng Hôn-Hân Hân Hướng Vinh full prc, pdf, epub

Ebook Sủng Hôn-Hân Hân Hướng Vinh full prc, pdf, epub


Giới Thiệu:

Theo quân giáo đến liên đội, theo liên đội đến trinh sát doanh, theo trinh sát doanh đến đặc chủng điều tra đại đội đại đội trưởng

Ở Chu Tự Hoành nhung mã việc cấp bách non nửa sinh bên trong, chưa từng đặt ra thê tử này nhân vật
Nhưng mà gặp được Hứa Hựu An, Chu Tự Hoành bỗng nhiên cảm thấy, cưới như vậy cái nàng dâu nhỏ về nhà đau sủng cũng rất tốt.
Nội dung nhãn: đô thị tình duyên chung tình tình yêu và hôn nhân
Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Chu Tự Hoành, Hứa Hựu An ┃ phối hợp diễn: Giang Đông, Trần Lỗi, Chu Na

        Mời các bạn đón đọc Sủng Hôn của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.


Ebook Sủng Hôn-Hân Hân Hướng Vinh full prc, pdf, epub

PRC: Box  ||  Mediafire
EPUB: Box  ||  Mediafire
PDFBox  ||  Mediafire

EM LÀ ĐÀN BÀ, ANH CÓ CƯỚI KHÔNG?

7:15 PM |
Blog truyện ngắn - BlogTM giới thiệu đến các bạn truyện ngắn "EM LÀ ĐÀN BÀ, ANH CÓ CƯỚI KHÔNG?"
Tôi là đàn bà, là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ…
EM LÀ ĐÀN BÀ, ANH CÓ CƯỚI KHÔNG?

Ngày Chủ nhật tỉnh giấc sau một đêm dài đầy mộng mị, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ đón ánh nắng ban mai len lỏi rọi vào phòng… Bất chợt tiếng chuông điện thoại báo hiệu tin nhắn đến, chẳng phải ngạc nhiên mấy vì đó là tin nhắn của Toàn, bởi anh luôn là người chúc tôi ngủ ngon sau mỗi buổi tối, đánh thức tôi dậy vào mỗi buổi sáng. Toàn là vậy anh vẫn luôn ân cần như thế, anh không tỏ ra săn đón như những người con trai khác, ở anh cũng chẳng có vẽ gì nổi bật ngoài cặp kính và chiếc răng khểnh xinh xinh, thế nhưng ở anh tôi có thể tìm được sự bình yên trong tâm hồn, niềm hạnh phúc và ấm áp mà có lẽ không nơi nào có được.

Ngày đầu tiên gặp nhau, tôi trong nỗi đau mất đi tình yêu đầu đời, bước chân tôi lang thang trên bờ biển cứ như vô định, chẳng may va phải vào Toàn, anh không trách tôi ngược lại còn nói lời xin lỗi thay tôi… Cuộc gặp tình cờ ấy khiến chúng tôi trở thành bạn, và hơn ba tháng sau tôi chính thức trở thành người yêu của Toàn.

Mở vội tin nhắn ra xem lại, tôi cười thầm vì chẳng biết hôm nay mình có sự bất ngờ gì nữa:

"- Chào tình yêu của anh, chiều nay mình lại ra bờ biển em nhé! Năm giờ chiều anh đến đón em."

Tôi lại phì cười, anh chẳng bao giờ quên những điều mà tôi thích, hơn một năm yêu nhau anh như quen hết tất cả những sở thích của tôi, trong đó có cả sở thích ngắm hoàng hôn vào những chiều cuối tuần như thế. Tôi thích những điều gì đó lãng mạn mà đậm vẻ ưu buồn, thích những điều trái ngược với người khác vẫn thích, đâm ra mọi người vẫn bảo tôi là một con người đa sầu, đa cảm, dễ nghĩ suy, tôi có thể buồn vu vơ về một điều gì đó, có thể khóc khi chuyện chẳng liên quan đến mình... Tự thấy mình là một người con gái phức tạp, thế mà Toàn vẫn yêu tôi, yêu nhiều hơn những gì tôi nghĩ, anh luôn khiến cho tôi phải cười, những lúc tựa đầu vào vai anh ngắm hoàng hôn hạnh phúc biết mấy!

Hơn một tháng chúng tôi chưa gặp nhau, công việc của tôi càng lúc càng bận, tôi phải bỏ khá nhiều thời gian cho nó, tạm gác chuyện tình yêu sang một bên. Toàn vẫn không trách hờn gì tôi, anh vẫn tỏ ra quan tâm yêu chiều tôi hết mực, hay nói đúng hơn anh là một người đàn ông có sức chịu đựng giỏi và bền bỉ, bởi hầu như chỉ có anh mới chịu đựng được tất cả những thói quen của tôi, chỉ có anh mới cho tôi có được cảm giác bình yên mà trước đây tôi vô tình đánh mất. Mọi người vẫn bảo chắc kiếp trước anh mắc nợ tôi, những lúc như thế tôi chỉ cười thầm tỏ ra mãn nguyện, công bằng mà nói tôi cũng xinh xắn, có việc làm ổn định, thu nhập lại cao, nếu tính ra âu cũng là xứng đôi vừa lứa.
EM LÀ ĐÀN BÀ, ANH CÓ CƯỚI KHÔNG?

Nếu như tôi là một người không có quá khứ thì chắc tôi sẽ hạnh phúc lắm với tình yêu Toàn dành cho tôi, song sự thật vẫn mãi là sự thật, tôi không còn là một người con gái nguyên vẹn như mọi người vẫn nghĩ, mối tình đầu ra đi cùng với một đời con gái…

Có lần tôi lại băn khoăn hỏi anh:

- Sau này anh còn yêu em nữa không?

Anh đưa mắt nhìn tôi đầy âu yếm, vòng tay ôm chặt lấy tôi thì thầm:

- Sao lại không! Em hay nghĩ gì đâu không à! Em là người của anh rồi mà…

Tôi gục đầu vào người anh lâng lâng trong niềm hạnh phúc… Và cứ thế! Tôi là đàn bà, tôi là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ… Tình yêu mà, khi yêu đâu ai bỏ công ra so sánh thiệt hơn, đâu ai quan tâm đến chuyện được và mất, mà chỉ cốt làm sao cho người mình yêu được hạnh phúc thế là đủ.

Nhưng nào ngờ người ấy quyết định đi du học, không một lời từ biệt bỏ lại tôi với một đời con gái dở dang, cùng những nuối tiếc đã quá muộn màng… Tôi không khóc mà chỉ tiếc nuối cho một tình yêu quá vụng dại, quá ngây thơ, chỉ buồn khi trái tim tôi đã trót trao nhầm chỗ, và hơn ai hết tôi hiểu rằng người đến sau sẽ rất thiệt thòi. Tôi đâm ra chán nản, tự ti, mặc cảm với đời, tôi vùi đầu vào học để quên đi nỗi đau vì bị tình phụ…

*

Khi yêu ai hãy yêu bằng chính trái tim và yêu lấy con người thật của họ!

Toàn đến cứ như một giấc mơ, anh giúp tôi quên đi những nỗi đau ấy, quên đi những ngày dài đầy tâm tối, tôi yêu anh ở sự mộc mạc chân thành ấy. Càng yêu anh, tôi càng không muốn mất anh, vì không muốn mất anh tôi trở thành một con người dối trá, dối trá với chính người mà mình yêu thương… Bởi tôi chẳng thể mở miệng nói với anh rằng "em là đàn bà", làm sao tôi có thể nói ra điều đó khi người đàn ông nào cũng điều muốn người mình yêu còn nguyên vẹn, Toàn luôn giữ gìn cho tôi, anh chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép, chính vì điều này tôi lại càng không đủ can đảm để nói ra tất cả sự thật với anh, dù rằng anh chưa một lần hỏi tôi về quá khứ…
EM LÀ ĐÀN BÀ, ANH CÓ CƯỚI KHÔNG?

Năm giờ chiều anh đến đón tôi, vòng tay ôm ngang eo Toàn ấm áp thật, anh đưa tôi ra biển như thường lệ… Chiều cuối tuần, bờ biển đông người lắm: những cặp tình nhân yêu nhau, những gia đình đưa con trẻ đi dạo… Tôi và anh tản bộ được một lúc thì dừng lại tìm một chỗ ngồi, rồi cùng nhau ngắm mặt trời lặn. Tựa đầu vào vai Toàn, anh đưa tay vuốt ve mái tóc của tôi, rồi ôm chặt tôi vào người để tránh cái gió lạnh từ biển thổi vào. Chúng tôi cứ ngồi như thế cho đến khi mặt trời đã khuất, mọi người đi dạo quanh đây cũng đã về tự lúc nào, màn đêm buông xuống một màu đen, phía xa xa những ánh đèn le lói chỉ còn lại những đốm sáng trong mong manh…

- Bầu trời nhiều sao sáng quá anh nhỉ!

Toàn cười, nụ cười để lộ ra chiếc răng khểnh trông thật dễ thương… Anh đưa tay chỉ vào hai ngôi sao sáng nhất rồi nói:

- Anh và em cùng là hai ngôi sao sáng nhất kia nhé! Em chịu không?

Tôi lại phì cười, ngẩn ngơ đáp:

- Em không bao giờ được làm ngôi sao sáng đâu, mà phải là sao cực tối anh à.

Toàn ôm chặt lấy tôi.

- Ừ! Thì em là ngôi sao tối trong mắt người khác, nhưng sáng nhất trong mắt anh được chưa?

Tôi đưa mắt nhìn Toàn tỏ ý dò xét.

- Anh này, nếu một ngày anh phát hiện ra... em không tốt như anh nghĩ, lúc đó anh có rời bỏ em không? Nói thật lòng nhé!

Toàn đặt lên má tôi một nụ hôn rồi nói:

- Không đâu, dù có như thế nào anh cũng không rời bỏ em đâu.

Tôi lại hỏi:

- Không mà, em không đùa đâu đấy, em hỏi thật mà, giả sử trong quá khứ em xấu xa lắm thì anh làm sao hả?

Toàn lại cười:

- Thì anh vẫn yêu em mà, sao hôm nay em hỏi nhiều thế?

Dường như câu trả lời vẫn chưa thỏa đáng, tôi lại hỏi:

- Vậy nếu như… nếu như… em… em…

Toàn giục:

- Nếu như gì hả? Sao em không nói?

- Nếu như… em… em... là đàn bà thì sao hả? Anh còn muốn cưới em không?

Giây phút đó, mọi thứ xung quanh tôi dường như dừng lại, nước mắt tôi lại rơi sau hơn một năm dài tôi chưa hề khóc…

- Em xin lỗi, em không nên lừa dối anh…

Toàn cũng khóc, anh ôm chặt lấy tôi hơn.

- Anh biết, ngay từ ngày đầu yêu nhau anh đã biết.

- Anh biết tất cả sao anh còn yêu em?

- Anh yêu em vì em là chính em, anh yêu đôi mắt buồn, yêu những sở thích trẻ con của em… Còn nhiều lắm em à! Chứ không vì em còn con gái anh mới yêu, em hiểu không? Dù em là đàn bà anh cũng vẫn yêu em ngốc ạ!
Truyện ngắn sưu tầm - BlogTM

NHỮNG BÀI HỌC CUỘC SỐNG

11:54 PM |
NHỮNG BÀI HỌC CUỘC SỐNG

Bài học 1. Chó và chuột

Một lũ chuột trèo lên bàn định ăn vụng thịt, không ngờ lại khiến con chó nằm cạnh bàn thức giấc. Chúng bèn dịu ngọt thương lượng với chó:

- Nếu anh im lặng thì bọn tôi sẽ chia cho anh một miếng thịt.
Chó nghiêm mặt, từ chối thẳng thừng:

- Bọn mày mau cút đi. bà chủ thấy thịt mất thì chắc chắn sẽ nghi ngờ ta.

Lúc đó, thì ta lại trở thành miếng thịt trên bàn chứ chả chơi!

Bài học rút ra: Đừng hợp tác với kẻ muốn lật đổ bạn! Khi họ hứa cho bạn một chút lợi ích, thì sau đó bạn mất rất nhiều thứ.

Bài học 2. Cá kiếm và mèo

Cá kiếm có bộ răng rất chắc và sắc. Vào một ngày nọ, nó bỗng giở chứng, đòi học “tuyệt kỹ” của mèo là bắt chuột.
Mèo ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì? Ôi, bạn thân mến của tôi, anh có thể làm được việc đó sao?

- Bắt chuột thì có gì ghê gớm. Ngoài biển tôi chả bắt cá lô suốt ngày sao?

- Thôi được, anh đừng quên là tôi đã cảnh cáo anh rồi đấy.
Nói rồi mèo và cá kiếm mò vào kho và mai phục.

Chỉ một lúc sau mèo đã bắt được chuột. Sau khi chơi đùa thoả thích rồi ăn một bữa no nê, mèo ta mới nhớ đến cậu bạn cá kiếm của mình. Khốn khổ thay, lúc đó cá kiếm đã bị chuột gặm hết cả đuôi, chỉ còn thở thoi thóp. Thấy vậy, mèo bèn đỡ cá kiếm dậy, thả nó trở lại biển khơi.

Bài học rút ra: Mọi người thường nói, người ngoài thì đừng có nói đến chuyện trong nghề. Trên thương trường cũng có rất nhiều người cho rằng đã làm rất tốt trong lĩnh vực của mình rồi, và muốn lấn sân sang lĩnh vực khác mà không tự trang bị cho mình kỹ năng cạnh tranh cơ bản. Bởi vậy, thất bại là điều không thể tránh khỏi. Nói dễ hơn làm.

Bài học 3. Quan huyện

Ngày xưa, có viên quan nọ về nhận chức ở Kinh Châu. Tại đó thường có một con hổ dữ, từ trên núi xuống bắt người và súc vật ăn thịt.

Dân chúng cầu xin viên quan tìm cách bắt hổ. Viên quan nọ bèn sai khắc, chữ to mệnh lệnh của mình: “Cấm hổ vào thành” trên vách núi cao. May thay, gặp đúng dịp đó con hổ dữ kia dời khỏi Kinh Châu. Ông ta rất đắc ý, cho rằng mệnh lệnh của mình quả thực hiệu nghiệm.

Không lâu sau, ông ta được phái tới nhận chức ở nơi khác. Dân chúng nơi này rất hung dữ, bất trị. Viên quan nghĩ, lệnh của mình đã cấm được cả hổ dữ, thì lý gì lại không cấm được người! Nghĩ vậy, ông ta bèn ra lệnh cho lính lại, theo kiểu chữ to mà đã khắc lệnh của ông lên vách núi cao. Kết quả là dân không trị được, còn viên quan thì mất chức vì… không quản được dân.

Bài học kinh doanh: Rất nhiều người thành công và kiếm được nhiều lợi nhuận từ biện pháp đó. Nhưng khi một môi trường mới xuất hiện, tâm lý thay đổi, thì bí quyết thành công kia lại trở lên lỗi thời.

Bài học cần rút ra là: ai cũng có phương thức riêng, nhưng môi trường thay đổi, thì bạn cũng phải điều chỉnh cách thức sao cho phù hợp với hoàn cảnh mới.

Bài học 4. Mèo đen mời khách

Mèo đen mời sơn dương đến nhà dùng bữa. Sơn dương khoái lắm, bèn vác bụng rỗng đến chỗ mèo đen. Mèo đen đã chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn: nào là thịt chuột nướng, da chuột chiên xì dầu, đầu chuột chiên dòn, chân chuột nướng... để thiết đãi.

Thấy sơn dương đến, mèo đen mừng lắm, vồn vã mời sơn dương ăn, và mình cũng ngồi ăn ngon lành.

Sơn dương cũng ngồi yên một chỗ, dù bụng đang đói cồn cào, vì nó chẳng hề hứng thú gì với mấy món này. Sơn dương ngập ngừng nói:

- Tôi không ăn thịt chuột bao giờ cả!

Nói rồi, sơn dương bèn ra ngoài vườn ngấu nghiến gặm cỏ. Mèo đen chợt hiểu ra vấn đề, cười phá lên. Còn sơn dương thì vừa chén cỏ vừa sung sướng kêu 'be be' để cảm ơn thịnh tình của mèo đen.

Bài học rút ra: Nhu cầu của mọi người rất phong phú. Bạn thích 1 cái gì đó không có nghĩa là người khác cũng sẽ thích giống như bạn. Đó thực là một quan niệm sai lầm.
Blog truyện ngắn sưu tầm

[Truyện ngắn] Bụi xương rồng và những thương yêu

8:08 AM |
Blog truyện ngắn - BlogTM giới thiệu đến các bạn truyện ngắn "Bụi xương rồng và những thương yêu"

Ngày trước lúc còn nhỏ , mỗi lần đi học về thường thấy mấy cây xương rồng mọc ven đường mà thấy ghét , cây gì đâu mà vừa xấu vừa gai , cho dù nó đẹp trong mắt một số người đi nữa thì chắc cũng chẳng ai dám... động vào . Nó mọc hoang , gai chi chít rồi lại sinh thêm mấy " cục cưng " nhỏ bên thân mình nữa chứ . Thật là đáng ghét quá đi mà .

 Bẵng đi một thời gian dài , tôi lại ghé qua con đường này vào một ngày đầy nắng , đạp xe qua một cái dốc cao mệt lả người đành dắt bộ , tự nhiên tôi dừng lại và thụt lùi vài bước rồi trố mắt nhìn

 - Oa hoa gì mà đẹp ghê thế , lần đầu tiên mới thấy
- Vì trong những năm đi học vừa qua tôi có bao giờ thấy nó ra hoa bao giờ đâu .

Thế đấy , cái cây xương rồng tôi ghét ngày nào lại cho ra bông hoa đẹp quyến rũ và đặc biệt đến vậy . Thế là tôi quyết định đem nó về " chăm sóc" . Bàn tay tôi dường như phải lĩnh sẹo vì những cái gai nhỏ xíu của nó đâm nhăm nhô . Nó được đặt ngay cạnh phòng và hằng ngày được tắm nước , nó chẳng lớn cũng dần héo đi . nhưng sau năm ngày thì bị thối rữa , rồi chết . Nó chết lâu rồi mà tôi cũng không hay . Vậy là cái thứ xương rồng đáng ghét ấy khó nuôi đến vậy sao.

Bụi xương rồng và những thương yêu

 Lại một chiều đầu thu , khi mà chập chờn những đám mây lơ lửng trên đầu , tôi lại đi qua con đường ấy cho nhanh kịp về nhà . Hình như theo thói quen , tôi liếc mắt nhìn bên ấy , chỗ xương rồng ngày nào giờ mọc nhiều hơn . " Nó không chết sao ?" tôi khó hiểu lắm ! Mình chăm sóc kĩ vậy mà nó chẳng thèm ở , cái nơi bơ vơ bất vất vậy mà căng tràn sự sống . Tôi không vội như lần trước nữa , lần này tôi cẩn thận quan sát nó mấy ngày rồi tìm hiểu kĩ mới đem về trồng lại.

 Lần này nó cũng được nằm trong cái chậu nhỏ xinh có thoát nước , được nằm cạnh cửa sổ có ánh mặt trời , và lần này tôi biết cách cẩn thận hơn và không bao giờ bị gai đâm nữa . Tôi thích thú và thấy yêu hơn . Lâu lâu mới cho nó tắm nước và hưởng sương mai.

Lâu dần , cây xương rồng như một người bạn , hằng ngày tôi đều ghé thăm , không cho nó xước xác gì . Hóa ra , xương rồng kia cũng yếu mềm lắm đó , thân nó chứa đầy nước mắt và thân cũng mềm , nhưng trời sinh ra cho nó những gai nhọn để tự vệ , để làm đau những ai muốn làm nó tổn thương , nó yếu mềm nhưng sống được những nơi cằn cỗi.


 À ! Hóa ra, cây Xương rồng cũng giống như tình cảm con người vậy !!

Khi thực sự ta yêu thương một ai đó thì trong mắt ta họ luôn đẹp

Có khi nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ đó là một tình yêu đẹp nhưng vô tình ta đã để nó mục rỗng và thối rữa bên trong

Trong tình yêu nếu như không quan tâm đặc biệt để thấu hiểu thì chính ta sẽ làm đối phương đau và cũng tự làm mình đau.

Nếu ta quá ràng buộc nó trong một khuôn khổ thì chính ta đang bóp chết đi tình yêu.

Nó đáng được hưởng sự "tự do" , "ánh nắng" , "sương mai" để cảm thấy được đầy đủ hạnh phúc.

Có yêu thương thấu hiểu mới tạo dựng được nền tảng về sau.

Tình Yêu cũng giống như tình cảm ta dành cho cấy Xương rồng này. Ta dồn tất cả thương yêu, hy vọng và niềm tin vào cái cây đó. Ta ra sức chăm sóc, nâng niu nó bằng trọn vẹn trái tim mà ta sở hữu và toàn bộ nhiệt huyết mà ta có . Và đó là Hạnh Phúc của ta.

Ta trồng cái cây Tình Yêu không phải bởi ta mong chờ nó lớn lên để có cái gì đó đền đáp lại cho ta. . Giống như khi ta yêu, ta dồn toàn bộ tâm trí, tình cảm cho người đó. Ta yêu chỉ bởi ta cần người ấy để được yêu thương, ta cần người ấy để được chăm sóc, ta cần người ấy để hy vọng, để tin tưởng . Ta yêu không có toan tính . Là một tình yêu mãnh liệt nhưng âm thầm và lặng lẽ.

Truyện ngắn sưu tầm

Ebook Phong Vân - Kinh Thế Thiếu Niên - Đan Thanh (full prc, pdf, epub)

9:58 PM |

Tên Ebook: Kinh Thế Thiếu Niên (full prc, pdf, epub)

Bộ Sách: Phong Vân
Tác Giả: Đan Thanh
Thể Loại: Võ Hiệp, Kiếm Hiệp
Dịch giả : Lãnh Huyết + Kiếp Nô
Biên dịch : Lãnh Huyết
Biên tập : Chengsad
Converter : mixmin199 + vvktlove
Nguồn : Tàng Thư Viện
Ebook: http://daotieuvu.blogspot.com
Ebook Kinh Thế Thiếu Niên full prc pdf epub

Ebook Kinh Thế Thiếu Niên full prc pdf epub


Giới Thiệu:


Phong vốn vô hình vô tướng, không có một giây tĩnh lặng, Vân lại tụ tán vô thường, mờ ảo bất định! Cho dù thông suốt huyền cơ, cũng không rõ ngày nào gặp Phong Vân!...........

Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? bạn là người yêu thích đến điên đảo từng đừng nét khắc họa nhân vật trong bộ truyện tranh Phong Vân của Mã Vinh Thành ? Nhưng hơn thế nữa, ẩn sâu trong đó là những triết lý nhân sinh, những mảnh đời khổ cực, những khát vọng vươn lên đáng để chúng ta học tập. Vâng truyện tranh như chiếc áo đẹp hào nhoáng khiến chúng ta trầm trồ, thì với những lời văn mượt mà rung động lòng người, lại khiến chúng ta ngây người nếm từng câu từng chữ, mỗi lời văn, mỗi đoạn kể như lại khiến chúng ta chìm vào những cảnh đời khổ cực, những mảnh tình éo le.....

Nói đến đây thôi chắc có lẽ quý vị cũng hiểu được tôi đang nói đến cái gì. Phong Vân bộ truyện tranh nổi đình đám và đã từng được chuyển thể thành phim qua nét vẽ của Mã Vinh Thành. Thì nay với ngòi bút của Đan Thanh chúng ta sẽ lại thấy được một Phong mờ ảo vô hình vô tướng, một Vân phiêu du bất định.

Nay thay mặt HSH phát động dịch bộ truyện Phong Vân này. Truyện Phong Vân này được viết theo dạng hệ liệt gồm chín phần và vẫn đang được viết tiếp.

Phong Vân Quyển 1- Kinh Thế Thiếu Niên
Phong Vân Quyển 2- Sưu Thần Thiên
Phong Vân Quyển 3- Khuynh Thành Chi Luyến
Phong Vân Quyển 4- Tái Kiến Vô Danh
Phong Vân Quyển 5-Tứ Đại Thiên Vương
Phong Vân Quyển 6 -Ma Độ Chúng Sinh
Phong Vân Quyển 7 - Thiên thần kiếp chi tái thế tình duyên
Phong Vân Quyển 8 - Cửu thiên tiến thần
Phong Vân Quyển 9 - Thiên Khốc

Mong mọi người ủng hộ Phong Vân.



download ebook kinh the thieu nien phong van 1 full prc pdf epub


PRC: Box  ||  Mediafire
EPUB: Box  ||  Mediafire
PDFBox  ||  Mediafire

Dưới tán phượng hồng

9:28 PM |
Blog truyện - BlogTM giới thiệu đến quý bạn đọc truyện ngắn: "Dưới tán phượng hồng" - một câu truyện nhẹ nhàng và trong sáng tựa như cái tuổi học trò vậy. Hãy một lần quay lại với tuổi trẻ, được sống, được học tập và vui đùa bên bạn bè, thầy cô.
---------------
Dưới tán phượng hồng

Cô lên lớp thông báo bận họp cho cả lớp nghỉ tiết đầu ngồi tại lớp, tiết sau học bình thường, cả lớp reo ầm lên sung sướng, tôi cũng cười toe, chợt nhớ bài văn với ngôn từ mượt mà,”…mỗi lần bệnh không đi học được, mất bài, tôi tiếc ngẫn ngơ, thương trường nhớ lớp…”, “Thương” đám bạn nhiều chuyện với những trò nghịch ngợm thì có chứ tiếc bài thì tôi chắc một điều là “không!“

Sau khi nghe ân huệ cô vừa ban ra, cả lớp nghiêm túc tận hưởng bằng cách râm ran tụm năm tụm bảy trò chuyện, tên Hà ngồi cạnh tôi cũng bỏ qua bàn bên ngồi với nhỏ Hồng. Bàn hai người còn mình tôi, đây là dịp hiếm hoi nằm dài ra bàn mà không bị ăn vài nét mực trên tay. Tôi khoanh tay trước bàn, nằm úp hai phần ba mặt lên tay chỉ chừa đúng hai con mắt nhìn về phía bàn ba dãy bên kia. “Mục tiêu” của tôi đang cặm cụi làm bài gì đó, mái tóc phủ hờ trên trán, đôi mắt nhìn đăm đăm vào tập, lâu lâu cắn bút với vẻ bực bội, khuôn mặt gầy gầy, sóng mũi cao cao, hàng chân mày lưỡi mác rậm đen vắt ngang trán, tôi cực kỳ thích đôi chân mày ấy, mà đúng hơn là, tôi thích tất cả những gì của “Mục tiêu”…

- Qua đây chơi!!

Tiếng nhỏ Hạnh làm tôi ngơ người, đang khoái chí với cảm giác nhìn lén thì nhỏ vẫy vẫy tay (rõ khổ, chắc tại nhỏ thấy tôi đang nhìn về phía đó tưởng tôi nhìn nhỏ nên kêu qua đây mà – “mục tiêu” của tôi ngồi ngay sau lưng nhỏ). Tôi cười lắc đầu, và ngồi yên vị tại bàn làm cho hết công việc nhìn lén của mình.

Tôi mới chuyển trường từ quê lên đây vào lớp 11A này được một tuần nên vẫn chưa quen biết nhiều. Hạnh dĩ nhiên là người bạn đầu tiên, vì chúng tôi học cùng nhau từ năm lớp 7 rồi cấp ba tôi chuyển đi, giờ chuyển về lại. Nhớ ngày đầu biết nhau nhỏ ghét tôi vì một lý do hết sức vô lý: vừa chuyển trường vào lớp tôi nhỏ ngồi gần Thoa, thầy chuyển chỗ nhỏ xuống bàn tôi vì cái tội… cao nhất lớp, không được ngồi gần cô bạn mới mà nhỏ thích nên thành ghét tôi. Vậy mà sau một thời gian chúng tôi là trở thành bạn thân như hình với bóng lúc nào cũng gắn lấy nhau làm bạn bè cứ nghĩ “Ô môi”. Người kế tiếp là Hà, tên bạn cùng bàn đáng ghét, cứ thích gây cấn với tôi vì cái chỗ ngồi bé tẹo. Người thứ ba là “Mục tiêu“, được giới thiệu qua nhỏ Hạnh vào ngày đầu vào lớp.

Tôi có ấn tượng về hắn ngay ngày đầu tiên, sau khi cất cặp, nhỏ Hạnh dẫn tôi ra hành lang nơi hắn đang đứng làm màn giới thiệu chớp nhoáng:

- Đây là Hoa, bạn Hạnh hồi cấp hai, còn đây là Hùng lớp phó lớp mình đó.

- Chào bạn.

Tôi chào hắn, hắn nở nụ cười thật tươi, sân trường tháng ba nắng đầy trên tán lá, nụ cười hắn đón những tia nắng sớm lung linh, tôi choáng ngợp trong giây phút, thấy tim mình… rung rinh. Phải kìm nén lắm tôi mới giấu cảm xúc đang dâng tràn, nhỏ Hạnh rất hiểu tôi, lơ ngơ một cái thế nào nhỏ cũng nhận ra ánh mắt khác lạ của tôi mà tra hỏi cho tới nơi.

Nghe qua tiểu sử của hắn thì đó là một tên đáng gờm, học giỏi đều tất cả các môn, thi đâu đậu đó, môn nào cũng có thể thi học sinh giỏi được hết. Nhưng có một điều là hắn vẫn còn vô tư lắm, chưa mến ai bao giờ, đó quả là một cơ hội tốt cho tôi. Sau vài phút tôi biết đại khái về hắn như thế, tôi muốn hỏi thêm thông tin từ nhỏ Hạnh nhưng sợ nhỏ tinh ý nhận ra là tôi đang bị sét đánh ngay cái nhìn đầu tiên thì tôi không yên với nhỏ.

Từ hôm ấy vào lớp tôi hay cố tình nhìn xuống bàn Hạnh và xuống bàn nhỏ thường xuyên khi ra chơi năm phút. Hắn là một người dễ gần và vô tư nên ai cũng có thể làm bạn được và chúng tôi là bạn. Tôi và Hạnh lúc nào cũng đi cùng nhau, đi học, đi về, ra chơi. Tôi bắt đầu thấy không bình thường khi cứ sóng đôi cùng nhỏ như thế và chẳng có cơ hội nào để nói chuyện riêng với hắn…

***

Như thường lệ sáng tôi chờ Hạnh ngay ngã ba Đồi Thông nhưng chờ mãi không thấy nhỏ ra, đã trễ giờ nên tôi ba chân bốn cẳng đạp tới trường. Suốt tiết học đầu tiên tôi cứ bần thần không biết nhỏ bị gì mà nghỉ học ngang xương, nhưng tôi đoán tám phần là ngủ quên. Giờ ra chơi tôi ra hành lang nhìn xuống sân trường, nhìn những tà áo dài bay phất phơ trong gió, có nhỏ còn cột tà áo dài lại đứng vòng tròn chơi đá cầu, lâu nay đi đâu cũng có nhỏ Hạnh giờ có một mình cứ thấy vắng vắng.

Đứng nhìn mọi người hồi lâu không ai nói chuyện cũng chán, tôi xuống cầu thang đi ra sân thể dục sau trường. Ngồi dưới gốc phượng già, tôi nhặt một cọng lá phượng khô ngồi quét qua quét lại trên đất cho tới khi chổ ấy nhẵn bóng rồi vẽ vu vơ trên ấy những hình thù không tên. Trời hôm ấy nắng trong, gió nhè nhẹ, chỉ có mỗi mình tôi giữa khoảng sân thênh thang và trên những tán phượng xanh đã điểm xuyết một vài nụ hồng. Tôi hát vu vơ.

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu, cành phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, tuổi chẳng ai hay thầm lặng mới tình đầu…“

Câu hát vừa dứt, tôi bật cười sao giống tôi quá, tự nhiên mới chuyển về trường lại thấy tương tư ánh mắt của hắn. Nhiều đêm tôi nằm mơ thấy hắn chở tôi đến trường, hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi đặt vào đó cánh bướm phượng. Giấc mơ, có lẽ là những ước muốn yêu thương trong vô thức, tôi nghĩ về hắn từng ngày, nhìn hắn từng ngày, nên hắn cũng đi vào cả giấc mơ của tôi.

- Hát hay quá ha, mà sao ra đây ngồi một mình vậy.

- Ơ, ….thì có một mình nên ngồi một mình chứ sao.

Hắn đứng sau tôi tự lúc nào, cất tiếng hỏi làm tôi giật bắn mình, ú ớ vài tiếng rồi cũng trấn tỉnh trò chuyện với hắn. Thầm nghĩ “Sao linh vậy không biết, đang nghĩ về hắn thì hắn sau lưng“. Hắn vô tư ngồi xuống gần bên cạnh tôi làm tim tôi đập liên hồi, đập nhanh còn hơn tiếng trống trường, “Há chẳng phải là tôi ước một lần được ngồi cùng hắn thế này sao?“

- Hôm nay sao Hạnh nghỉ vậy?

- Hoa cũng không biết, để trưa về ghé vào nhà xem sao.

Hắn ngồi huyên thuyên, nói chuyện với tôi về hắn, về những vấn đề hắn quan tâm, và về cuộc sống gia đình. Tự nhiên hắn nói rất nhiều, đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện riêng với nhau, lòng tôi vui như trẩy hội, còn gì hạnh phúc bằng khi được hiểu hơn về người mình mến kia chứ. Gia đình hắn nghèo, nên hắn ráng học, ước mơ làm Bác Sĩ như anh Hai hắn. Hắn hỏi về tôi, tôi cũng kể về giấc mơ Họa Sĩ của tôi. Chung nhau một chữ “Sĩ ” và thế là hiển nhiên tôi nghĩ rằng tôi hợp với hắn, một suy nghĩ ngây ngô cho những yêu thương của tôi ấy mà, và tôi nghĩ mình có quyền đó.

Đang ngồi trò chuyện thì tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp, chưa bao giờ tôi thấy trống trường vô duyên đến thế. Tôi sóng bước cùng hắn và không quên ước rằng sẽ mau chóng được đi bên hắn từng ngày. Vừa tới cầu thang hắn ghé vào tai tôi.

“Hát hay lắm á!“

Rồi chạy nhanh lên cầu thang. Tôi cười vì điệu bộ của hắn, sao mà dễ thương quá. Bước từng bước lên cầu thang, sự mến thương trong tôi cũng cao dần như những bậc thang ấy…


Suốt buổi học tôi học hành say sưa vì cũng muốn mình giỏi như hắn. Thế đấy, tuổi mơ của chúng ta có nhiều điều lạ lắm, thích một ai đó, luôn muốn mình vươn lên để bằng người đó, để bước đi chung đôi mà không có những khập khiễn, thua kém.

Tan học, tôi ghé nhà nhỏ Hạnh, nhỏ ra mở cổng trong bộ đồ ngủ, tôi đoán không sai, nhỏ ngủ quên chứ có chuyện gì đâu.

- Hay quá ha, để tui chờ rồi ở nhà ngủ vậy hở, sáng mém tí bị nhốt ngoài cổng.

- Xin lỗi ha, tại tối qua “khóc hu hu” nên sáng ngủ quên.

Nhỏ ghé vào tai tôi trả lời như thế vì sợ ba nghe. Hai đứa ra gốc mận ngồi trên võng tâm sự vừa ăn mận với chén muối ớt thật cay. Nhỏ là thế, hôm nào buồn gì, ghét ai là làm muối thiệt cay mà không báo trước làm có hôm tôi ho sặc sụa vì vị cay xè ấy.

- Lại có chuyện gì à?

- Ừ, hôm qua tui mới biết là tên Long bỏ tui đi yêu con nhỏ lớp 12C, khóc suốt đêm qua…

- Trời, khùng quá, không yêu thì thôi, quên đi, mắc gì phải buồn.

- Tại tui yêu, Long yêu tui lắm, chắc tại con quỷ nhỏ kia tán tỉnh.

- Trời đất, nghĩ vậy mà cũng nghĩ, nó không yêu thì có thiên lôi tán cũng không yêu chứ ở đó mà nói lung tung.

Tôi cự cho nhỏ một trận vì ngồi bênh vực người đã bỏ nhỏ theo đứa khác, nhỏ ngậm ngùi im lặng một hồi rồi khóc hu hu thấy mà thương. Nhỏ Hạnh vốn là người sống nội tâm và yếu đuối, cái gì cũng khóc, trái hẳn tính mạnh mẽ của tôi, ấy thế mà hai đứa lại thân nhau hơn chị em ruột, có lẽ đó là luật bù trừ mà người ta vẫn thường nói. Trò chuyện một lúc rồi tôi về, từng vòng xe lăn bánh giữa trưa nắng chang chang, tôi nghĩ về chút tình cảm mến thương mà tôi dành cho hắn, không biết nó sẽ có trong tôi bao lâu và hắn có thể thích tôi không… Bao suy nghĩ qua nhanh trong đầu, tôi thôi không nghĩ nữa nhìn về khoảng trời xanh, mây trắng phía trước. Đường trưa vắng tanh, tôi hát vu vơ theo từng tiếng cót két của vòng xe về nhà.

Sau một thời gian tôi và hắn trở thành bạn thân, mến thương trong tôi cũng đã có chút bền lâu và đến độ chín muồi, nhưng tôi không dám bày tỏ, cũng không dám kể với nhỏ Hạnh. Trong tôi có một sự dè chừng, e ngại, sợ phải nhận một lời từ chối nên cứ len lén nhìn hắn, đi bên hắn, huyên thuyên cùng hắn trong tình bạn dịu dàng nhất.

Thích một người mà không dám nói đó chẳng phải là ngu ngơ lắm sao? Yêu một người mà không dám nói đó chẳng phải là hèn nhát lắm sao? Nhưng lúc đó tôi lại chọn cho mình sự im lặng hèn nhát ấy, đơn giản là vì tôi vẫn muốn bên hắn mỗi ngày, vì nếu nói ra mà nhận phải một lời từ chối thì ánh mắt nhìn nhau sẽ ngại ngần, xa cách. Và lúc ấy tôi đã chọn giải pháp an toàn cho nhịp đập yêu thương của trái tim tôi.

Ngày tháng trôi qua, bạn mới, trường mới đã trở thành chốn thân quen cũng là lúc phượng nở đỏ rực trước sân, mùa thi về trong từng lớp học, ve sầu tấu lên khúc tình ca gọi hạ về. Mưa bắt đầu giăng đều trên con dốc đến trường. Sáng trời mưa, nhỏ Hạnh đi học không đem áo mưa ướt nhẹp khi ra tới ngã ba, thế là đi về nhờ tôi xin phép dùm. Hôm ấy thầy cho nghỉ tiết ba, tiết tư kiểm tra dặn lớp ôn bài. Trong khi mọi người ngồi trong lớp thì tôi ôm vở ra gốc phượng sau trường, xui cho nhỏ Hạnh là hôm nay có kiểm tra đột xuất lấy điểm bổ sung mà nhỏ lại nghỉ.

Mưa Tây Nguyên thật ngẫu hứng, sáng mưa như trút nước đủ làm cho nhỏ Hạnh về rồi trời lại rực nắng tươi trong. Đang mở tập học bài thì vài giọt nước trên cành phượng rơi xuống ướt loang lổ nét chữ trong tập. Phản xạ tự nhiên, tôi ngước nhìn lên cao xem ai là “thủ phạm” của giọt nước kia. Chẳng ai cả, chỉ là cơn gió qua, tôi lầm bầm rồi tủm tỉm cười, “Cái giọt nước này, làm ướt tập của tao mạy“.

- Lại ra đây ngồi à?

- Ừm, trong lớp ồn quá không học được.

- Mình cũng thế, ra đây cho yên tĩnh.

Lại là hắn, trên tay cũng cầm cuốn tập như tôi. Không biết có cố tình cố ý gì không mà sao lúc nào ra đây cũng gặp hắn, những lần tôi với nhỏ Hạnh ra đây chơi cũng gặp, có khi hắn cũng thích gốc phượng này như chúng tôi cũng nên.

- Xui ghê, sáng mưa nhỏ Hạnh bị ướt nên về giờ lại kiểm tra.

- Không sao đâu, bài này thầy nói cho làm để thay điểm cho bạn nào yếu mà, không làm cũng được.

Tôi bắt chuyện và mừng thay cho nhỏ vì thông tin đó. Từ lúc hắn ra đây, tôi không tài nào tập trung học được, nghe hắn nói là tâm trí cứ để tận trên cành cây, tim thì nhảy hết điệu tango, tới chachacha rồi lại về với điệu slow nhẹ nhàng… Muôn nốt nhạc cất lên khi ngồi bên hắn.

Bất chợt hắn đưa tay lên tóc tôi làm tôi giật mình né ra.

- Lá rơi lên tóc nè!

Hắn đưa lên lá phượng vàng con con, cười thật tươi, lại cũng nụ cười ấy, nụ cười ngày đầu tiên tôi gặp hắn, chứa đầy tinh khôi trong đáy mắt lung linh. Một thoáng bối rối, tôi nhìn bâng quơ chổ khác, nghe ra được dư vị của hạnh phúc khi ai đó đưa tay lên tóc mình.

Chúng tôi ngồi bên nhau học bài thi thoảng nhìn nhau cười bâng quơ một cái. Giây phút bên người mình thích thường qua nhanh hơn thì phải, cả hai hối hả chạy vào làm bài kiểm tra. Tôi nộp bài cuối cùng, thầy thu bài rồi ra khỏi lớp, lúc này tôi mới dở tập ra kiểm tra lại kết quả. Bất ngờ một tờ giấy rớt ra từ giữa những trang mực loang lỗ lúc nãy

Hoa này, tớ thích cậu, tớ thích cách cậu ngồi vẽ vu vơ trên mặt đất, tớ yêu giọng hát mềm mại của cậu và thích câu nói đầy tinh nghịch của cậu ban nãy” Cái giọt nước này, làm ướt tập của tao mạy”. Tớ đã âm thầm thích cậu từ lúc cậu bước vào lớp, tớ vẫn lén nhìn cậu khi cậu quay xuống cười với Hạnh, và tớ nghĩ đã đến lúc nên nói với cậu điều ấy. Tớ đợi cậu nơi gốc phượng sau giờ tan học. Nếu cậu không ra thì chúng mình vẫn là bạn của nhau Hoa nhé!

Bao mến thương, hy vọng nhưng không dám nói, cứ ấp ủ trong lòng nỗi niềm tương tư, rồi một ngày mới biết người ta cũng dành cho mình một tình cảm như thế, hạnh phúc vỡ òa, yêu thương lan nhanh qua từng ánh mắt, nụ cười, hơi thở rất nồng, tim tôi đập rộn ràng.Tôi muốn quay xuống nhìn hắn, cười một cái để nói rằng tôi cũng mến hắn, nhưng lúc ấy tôi như tượng đá ngồi im bất động nhìn trân trân vào mảnh giấy trên tập, đọc đi đọc lại không biết bao lần.

Cả lớp lần lượt ra về, tôi vẫn ngồi đấy cho đến khi chỉ còn mình tôi trong niềm hạnh phúc đang ùa đến chếnh choáng. Bỗng dưng thấy yêu quá lớp học này, yêu quá dãy bàn ba hắn ngồi, yêu quá cô bạn thân của tôi vì hôm nay nghỉ học nên tôi mới có cơ hội được …nhận thư tình.

Tôi đứng dậy, đi về phía cầu thang, đi về phía gốc phượng già. Trên cao, trời xanh đang rải nắng vàng, tôi bước đi nhẹ nhàng theo từng nhịp tim yêu.
Tác giả: Tuyền Nguyên