[Trò chuyện] Hạnh phúc ngày bâng quơ !

11:50 PM |
Chiều nay chạy xe trên đường, thấy cả tốp học sinh áo trắng tíu tít tan học ùa vào nhau băng băng trên con đường mà cách đây vài năm thôi, mình cũng đã từng như thế, suy nghĩ lại bắt đầu chầm chậm trôi….

Năm 13 tuổi, ba đứa bạn đạp xe giữa trời nắng chang chang mà chẳng quan tâm ngày sau sẽ thành người da màu thế nào. Buổi trưa im ắng, chỉ có bản nhạc bất hủ của ba chiếc xe đạp mini là rộn ràng với nhau, cứ vừa đi vừa nói cười. thích thú lắm!

Năm 15 tuổi, học cấp ba, ba đứa thân nhau thì một đứa học sang trường khác, còn hai đứa vẫn trời mưa gió cùng nhau phóng xe vù vù, khác trước là đi chung một xe, đứa chở thì ra sức đạp, đứa sau reo hò cổ vũ, rồi vẫn cười vang chẳng màng mệt nhọc. Sau quen bạn rồi, lập hẳn một hội đi cùng nhau, tên gọi hẳn hoi “phi đội gà bay”, tưởng tượng tốc độ chóng mặt thế nào. 

Năm 18 tuổi, bắt đầu biết yêu đương, dốc hết tình cảm, rung động đầu đời để “yêu” một người mà có khi chẳng dám nhìn trực diện, và cũng chẳng biết rằng tình cảm đó còn xa vời lắm mới trở thành tình yêu. Rồi nếm trải cảm giác không được đáp trả, mà cứ ôm cái ảo mộng đó một mình, có khi buồn đến ngẩn ngơ. 

Năm 20 tuổi, là sinh viên đại học, quen dần với cuộc sống xa nhà, tình bạn bọc lấy tình thân gia đình. Dốc hết sức trẻ với đam mê học hành, làm việc. Rồi những chuyến đi chơi xa, tung cánh cho những chuyến bay đầu tiên của cuộc đời. Nhận ra một điều rằng tuổi trẻ mình đầy khát khao cống hiến và hết mình với cuộc đời, nhiều và hăng say như thế.



Rồi đến năm 23 tuổi, mọi suy nghĩ đã có nhiều thay đổi…
Mong muốn về một việc làm ổn định, một cuộc sống vững vàng. Làm gì, đi đâu cũng cẩn trọng và suy xét. Mình yêu bản thân nhiều hơn, lắng nghe những biến đổi của cơ thể và chiều chuộng nó. Thích nghe nhạc, đọc sách, hơn là việc kéo nhau cả đám bạn lượn lờ phố phường, thích nấu ăn, cắm hoa hơn là việc la cà hàng tá shop quần áo.

Và rồi cả tình yêu cũng nhuốm màu thời gian, qua rồi những cái rung động đầu đời, những vui buồn nắng mưa bất chợt, Mình vẫn tin vào một tình yêu đẹp, chin chắn, và đầy cảm thông. Dẫu biết tình yêu đến là do duyên số, nhưng cớ gì mà không tin tưởng vào một tình yêu đẹp, vì niềm tin quý giá, vốn có đã khó rồi!

Giật mình vì tiếng còi xe, mình lại trở về thực tại, chỉ là vài phút tưởng niệm về một thời áo trắng hồn nhiên, chỉ đi qua một lần trong đời, dẫu sao mình đã làm cho nó đẹp đẽ, để bồi hồi mỗi khi nhớ về. Rồi sẽ chẳng xa ngày mình trưởng thành, kết hôn và làm mẹ, chẳng sợ điều gì ngoài sợ thời gian và lòng người nông sâu khó đoán. Mà mình thì khéo léo chưa tới, bản lĩnh chưa tới, nên mình vẫn nghĩ mình nhởn nhơ như gió, lãng đãng, mơ hồ, cứ ngao du đến lúc mỏi chân. Trưởng thành cần phải có thời gian, chi bằng cứ tích lũy dần dần, rồi đâu sẽ vào đó.

Mình còn tin là có nhiều bạn cũng giống mình, phải không? Gió mà, cứ rong chơi mỏi mệt rồi khắc tự dừng chân, chỉ cần giữ trong tim những hổi ức tốt đẹp, làm đồ trang sức cho tâm hồn lặng yên, như vậy là đã có một tài sản vô hình quý giá. Con gái đẹp ở tâm hồn, nhạy cảm, hoa mĩ, là điều cần được nuôi dưỡng mới nên. 


Mình thật sự rất sợ một ngày nào đó, trái tim chai sạn, tâm hồn cặn khô, hết đi cảm xúc dạt dào, hẳn là cuộc sống không còn ý nghĩa, vẫn muốn nhìn những sự việc kề bên cuộc sống của mình, rồi lại hoài niệm về những điều đã qua, sao thấy lòng còn ấm áp. Chỉ là những thứ nho nhỏ, mà sức ảnh hưởng lại lớn lao vô hình.

Những vết cắt ngang dòng suy nghĩ...
miên man nhớ về ngày xưa đó, về mấy cô bạn thân, về cậu bạn mình đã "falling in love", về những niềm tin tươi sáng mãnh liệt đã làm nền tảng cho mình bây giờ. Thấy sao đẹp đẽ quá, những ngày tháng đó, ta đã rất hạnh phúc, cuộc đời đẹp vì những điều nhỏ nhoi...

[Trò chuyện] Được buồn cũng là một diễm phúc !

11:48 PM |

Trời trở gió, lòng người chuyển mùa, mấy hôm nay tâm trạng cứ buồn hoài hoài vậy, cũng chẳng ngoại lệ là thứ gì, ngoài chữ tình kia. Nỗi buồn của tôi thấy khác lắm với mọi người, không ủ dột, sầu não, tuyệt vọng, mà óng niềm hi vọng, vẫn thấm nỗi son trẻ riêng mình. Thấy tâm hồn mình vẫn là một bé con, khi nỗi buồn mang trên vai người ta là gánh nặng thì mình ngồi đây buồn mộng mơ, xem đó là đặc quyền riêng bất biến.

Đơn giản từ việc chia tay mối tình đầu, tôi cũng buồn nhưng có lẽ còn lại trong tôi những thứ đáng để nghĩ nhiều hơn là để buồn, khi ngày ấy đã xem người ta như cả cuộc đời, mỗi yêu thương từng chiếm trọn trái tim, riêng việc xếp lại những kỉ niệm đẹp đẽ đó thôi cũng đã đủ chiếm lĩnh thời gian của nỗi buồn rồi. Tôi thi thoảng có vài lần nghĩ đến anh ấy, rồi tự mỉm cười sao ngày ấy ngờ nghệch, nhưng xét cho cùng ai cũng phải trải qua trong đời cái dạo ngờ nghệch ấy, mà thôi...nên cứ thế, nỗi buồn tan theo làn mây





Hay là việc ở một mình, là lúc cô đơn bủa vây, tôi vẫn tự tìm niềm vui cho mình, ngày mới lớn có một hộp toàn những viên bi đủ màu sắc, là gia tài của tôi, đã biết ngồi chơi với chúng lúc cô đơn, ngắm nghía những màu sắc làm tôi thấy an toàn và thư giãn, rồi khi trưởng thành, ở một mình tôi lại chỉ thích nghe nhạc không lời, vẫn thấy đời đẹp, cô đơn đấy nhưng không lạc lõng. Thiết nghĩ, vui hay buồn, mà dẫu có buồn, không tuyệt vọng hay không đều là do bản thân mình hết cả.

Hôm nay tình cờ lướt facebook, biết được tình đầu của tôi mới về lại Việt Nam, trong lòng cũng lăn tăn sóng. Cũng mấy năm rồi, tôi và anh ấy vẫn sống ở hai phía bầu trời, đã từng nghĩ mình sẽ đi cùng một con đường, tỉnh dậy, không ngờ hai người lại rẽ sang hai hướng. Giờ anh đã có tình yêu khác, tôi cũng không tìm hiểu sâu họ có hạnh phúc không, chỉ là muốn biết cuộc sống của anh vẫn ổn, là được. Tôi nghĩ dù gì sau khi chia tay người ta vẫn tò mò về cuộc sống của nhau mà, nhất lại là phụ nữ, vẫn thường tình là thế :)


Tôi có một cô bạn, thân nhau nhưng trái ngược nhau, tôi thấy khác với tôi lắm nhưng chắc là sự khác biệt làm nên mảnh ghép vừa khít với chúng tôi. Cô ấy cũng đã qua vài mối tình, nhưng lận đận và không may, những lần đổ vỡ trong tình cảm như thế, cô ấy chỉ khóc, khóc đến chai sạn cảm xúc chính mình, giờ chắc cô ấy cũng chẳng tin vào tình yêu lần nữa. Ở cái tuổi mà chúng tôi bắt đầu kết hôn, mà cô ấy chưa mở lòng thêm với ai, cứ lặng lẽ một mình, làm gì cũng đặt chữ "tự mình" trong câu. Trông cô ấy luôn toát lên vẻ cô đơn, một bóng, đến gai lòng. Thiết nghĩ, là con gái phải nên mạnh mẽ những lúc thế này, nên để thế giới xoay chuyển dưới chân, vết thẹo trong tim rồi cũng sẽ lành, tôi mong cô đơn rồi sẽ buông tha cô ấy. Ước gì những người phụ nữ giống như tôi bớt yêu đuối và nặng lòng đi một chút, chỉ một chút xíu thôi, thế giới phụ nữ chắc chắn sẽ phủ màu hồng. Nói vậy là viển vông, nhưng sự việc gì cũng mang tính hai mặt, nỗi buồn nó vẫn cứ bám lấy nhiều lắm những người con gái nhạy cảm và "đỏng đảnh tương tư". Như vậy mới tạo nên cái gọi là thế giới chứ.




Cứ buồn đi, cứ khóc đi, xong rồi thôi nhé. Tôi cũng đã từng như thế nhưng hạnh phúc lại làm tôi thay đổi quan điểm hoàn toàn, tôi nghĩ: hãy cứ buồn một lúc rồi thôi!


Được buồn là một hạnh phúc, có trải qua buồn đau mới biết mình cần mạnh mẽ, phải vực lên từ ở chỗ nào. Tôi chỉ nói riêng về chuyện tình cảm, còn những nỗi buồn về chuyện khác hãy cứ tạm gác lại đi. Chắc cũng nên tập cho mình thói quen mỉm cười trước những chuyện không hay, nhiều lúc nhớ về thời gian đã qua, tôi chỉ nhớ đến kỉ niệm đẹp, thanh xuân chói lọi và những việc làm không hối tiếc, còn những chuyện tốn nước mắt, tôi đã xóa sạch lâu rồi. Đó cũng là cách tốt để tự trấn an mình, giữ tâm cho vững, cấm có để nỗi buồn cơ hội chi phối bản thân.

Nói vậy thôi, hôm nay chợt nhớ về tình đầu, chút ít nhưng thế là quá đủ rồi, không phải nghĩ nữa, sẽ làm việc khác là nghe nhạc, ôm riết lấy tai phone, nghe Yao Si Ting sẽ vẫn thấy đời đẹp, vô cùng. Nhớ nhé, cứ buồn đi, chỉ một chút thôi, sẽ vẫn thấy đời đẹp, vô cùng, vô cùng...

Các bạn nghe nhạc với mình ở link dưới nhé :)

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Betrayal-Yao-Si-Ting/ZWZFI6FA.html
   -HM-


[Trò chuyện] Kết yêu thương cho nấc thang cuộc đời

11:44 PM |
Cho một trang mới của cuộc đời, những cô dâu xinh đẹp và vô cùng đáng yêu!
Chúng ta đang sống trong những thời khắc thanh xuân tươi đẹp nhất cuộc đời, thanh xuân qua đi không thể níu giữ, để đến độ chín mọng căng tràn sức sống, chúng ta- những người con gái rồi sẽ phải xây đắp cho mình một hạnh phúc ấm áp nhất, tròn đầy riêng.
 Ngày mai đó, em sẽ kết hôn, sẽ bước lên thêm một nấc thang của cuộc đời, không thể diễn tả được xúc cảm giờ đây nhưng sao lòng thấy bồn chồn và hồi hộp thế, chưa khi nào hai từ "kết hôn" lại trở nên thiêng liêng, đẹp đẽ biết nhường nào.

Lộng lẫy trong chiếc váy trắng tinh khiết, bên cạnh những phù dâu chính là những người bạn thân của mình, e ấp với đóa hoa điểm kim sa, ai cũng nói em thật hạnh phúc. Ở cái tuổi mà nhiều người bạn của mình vẫn lăn lộn ngoài kia với đời, còn em, góp nhặt từng cọng niềm tin, từng sợi yêu thương và từng mảnh hi vọng đắp xây tổ ấm của mình, thế cũng coi là hạnh phúc lớn lao,đủ yên tâm, mãn nguyện với điều đó. Đi khắp cả thế gian tìm cho được một người yêu mình đến suốt cuộc đời quả thật không dế, và càng không dễ để người ta tuột khỏi cõi bờ thương yêu.

Có được hạnh phúc ngày hôm nay, tình yêu nào có lẽ cũng chịu táp vô sóng gió. Nhớ ngày nào em còn trách tình anh mỏng manh, lo tình yêu chòng chành qua năm tháng, để hôm nay em đã đeo trên tay những lời yêu thương đắm say, em bên anh hạnh phúc suốt đời.
 Dẫu biết cuộc đời có quá nhiều đổi thay nhưng việc giữ cho mình những í niệm vững vàng về một cuộc hôn nhân hoàn mĩ sẽ giúp em làm được mọi điều. 


Có những lúc, thú thực là có những lúc em đã mệt mỏi vì sợ khó và sợ gian nan bởi nếu điểm xuất phát của người ta là con số 5,số 10 thì chúng ta xuất phát từ con số nhỏ nhất. Anh là một người trầm lắng, yêu thương chỉ thể hiện qua hành động, cứ lặng lẽ chăm sóc, quan tâm em, mỗi ngày...

Yêu thương anh cho em, cách anh cư xử với em lại ngược lại hoàn toàn so với những người khác. Và em bên anh, em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Anh là người trấn an tâm hồn cho em và tạo cho em một niềm tin xưa kia em chưa hề có. Cuộc đời trở nên tuyệt diệu chỉ bằng việc em nói yêu anh mỗi ngày, hỏi anh có yêu em không, mỗi ngày... và ngược lại !

Những điều ghi dấu trong lòng, những điều mà khiến người ta có đến kiếp sau có lẽ cũng vẫn nhớ đó là cảm giác mình trao cho nhau chiếc nhẫn gắn kết tình yêu, là những ánh mắt bừng hạnh phúc khi anh nhìn em trong sự chúc mừng hân hoan của mọi người, niềm vui sướng vỡ òa, long lanh từ đáy đôi mắt. Ngay từ giờ phút này, gọi anh một tiếng "Chồng" và xưng một tiếng "Vợ" sao em thấy quá đỗi thiêng liêng! 


Mối tình của chúng ta chỉ là một trong hàng triệu triệu mối tình nhưng nó cũng sáng lấp lánh theo một cách riêng không ai có, rồi mai chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng, đón xem cuộc đời dài rộng thênh thang, từ bỏ những hờn giận thiếu thời, vun đắp một tình yêu bền lâu, đẹp đẽ. Để tình yêu sang một trang mới, bỏ lại trang sau tình theo tháng năm... 



Vậy là, gặp gỡ nhau là do ý trời, gắn kết với nhau là do duyên số, còn mối tình có trải dài tháng năm là do mình quyết định, chắc chắn là vậy rồi !!!

[Trò chuyện] Cho một mối quan hệ không thể gọi tên

11:41 PM |
Mối quan hệ lơ lửng không tên, người yêu không, bạn thân không, chỉ đơn giản là lướt qua nhau, chia cho nhau những cảm xúc chợt đi, chợt đến, với tôi, cần  cần mối quan hệ song phương này !

Một người có thể nói chuyện với tôi bất cứ lúc nào, những cuộc điện thoại, , những tin online, . Vậy có ai phân bua một điều là liệu tôi có hay không có cảm tình với người ta ? Tôi đang nói trên quan điểm chỉ của riêng tôi, rằng: Cho dù như thế nào, tôi vẫn đối xử tốt với anh ấy. Tôi không quan tâm anh ấy đối với người khác ra sao, và ngược lại, còn với tôi, cho đi bao nhiêu ít nhiều tôi cũng nhận lại được vài điều không tầm thường.


Hơn một lần tôi chủ động nói với anh rằng anh là người tốt, và trong thâm tâm tôi luôn tin như vậy, bởi lòng tin quan trọng lắm mà. Tôi cũng không ngần ngại thừa nhận rằng có khoảng thời gian tôi có tình cảm với anh, vì ở anh có những điều đặc biệt. Tình đến dễ dàng mà tình cũng dễ bay như thể sương chỉ trực tan đi vậy, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau bằng những câu chuyện không chủ đích. Để một ngày nhận ra phải cách xa người ấy cả một khoảng cách nhân đôi, mới biết dòng chảy trong tim nó cũng nóng bừng, lóe lên những cảm tình đa màu sắc.

22:50/22-09  the pilot: em ơi
22:50/22-09  HM :dạ
22:50/22-09  the pilot: a sắp về (**) làm, a cũng ko ở HN nữa
22:50/22-09  HM : thật hả a
22:50/22-09  the pilot: thật
22:50/22-09  HM : hình như tin này mình thấy buồn buồn sao ấy
22:51/22-09  the pilot: sao e lại thấy buồn
22:51/22-09  HM : bộc phát nghĩ nthe e nói thôi, còn chưa qtam tsao.hì
                   a bảo làm ở GL cơ mà
22:52/22-09  the pilot : hiện tại phải mất 1 2 năm làm ở dưới hiện trường,thì mới được về ban quản lý
22:53/22-09  HM: thế ạ
22:53/22-09  the pilot: e về HN thì gọi a lên chơi với e,hoặc e về (**) a dẫn e đi chơi
22:53/22-09  HM: chưa j đã lo chn đi chơi rùi a cứ lo làm vc tốt đi, phải lo sự nghiệp trc
22:54/22-09  the pilot :rồi cái gi e cũng giải quyết, đúng hôk
22:54/22-09  HM : kakaka ,nghe như kiểu trẻ con mặc cả í nhờ
22:55/22-09  the pilot: :)) cách nói chuyện ấy của a chắc khiến e rất vui
22:56/22-09  HM : thú thật là e hứng thú vs kiểu nc đấy
bùn cười mà ko bị nhàm đó :D
22:56/22-09  the pilot : hiiii

Đó là cái tin báo "khoảng cách nhân đôi" của tôi và anh, chắc sẽ chẳng có chuyện gì trở thành to tát nếu tôi bớt nhạy cảm đi một chút, có lẽ vậy :)
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại tâm hồn nhạy cảm như tôi cũng có cái hay vì lúc này đây, còn có chuyện để nói, để kể, và có hoài niệm níu giữ. Tôi vẫn giàu có hơn nhiều người vì mang trong mình những cái mà có thể người ta quên, còn tôi, thì không. Chuyện của tôi và anh cũng vậy, không phải là tôi không thể quên anh mà là tôi không muốn quên anh, dẫu có thế nào.


Mỗi người có một điều đặc biệt riêng, và giờ thì nhận ra, cuộc sống ai cũng có một con đường, mỗi người đi con đường riêng của mình. Chỉ nhìn nhau, giơ tay ra chạm lấy, chứ vì mình mà làm người ta thay đổi lộ trình, là điều không thể.

Những lần sau và sau nữa có nói chuyện với anh tôi chắc cũng vấn phá lên cười, anh hài lắm mà :D Chúng ta chỉ dừng ở cấp độ 2 báo động là quý mến nhau, còn cỗ máy nhân duyên thật tiếc lại không có cấp độ 3, anh nhỉ !
Chỉ trách vốn duyên sao mỏng manh :)

Gửi đến anh với vô vàn thân thương...
- HM -


[Món ăn ngon] Tôm chiên tỏi và canh tôm bông cải

10:14 PM |
Để ăn con tôm có độ giòn dai, bạn có thể không bóc vỏ, chiên tỏi cho thơm và dùng chung với cà, hành. Nhưng khi nấu canh thì cần bóc vỏ để ướp thấm gia vị cho canh ngọt.

Tôm chiên tỏi


Nguyên liệu: tôm sú to 250g, hành tím 3 củ, tỏi 3 củ, trứng muối 1 quả. Gia vị: dầu, hạt nêm, muối tiêu chanh.

Cách làm: Tôm chọn vỏ càng mỏng càng ngon, bỏ chỉ lưng, chiên giòn vừa chín, để ráo dầu. Trứng muối luộc lấy lòng đỏ, tán nhỏ. Hành, tỏi băm nhỏ. Phi dầu, xào hành tỏi vừa thơm, cho lòng đỏ trứng muối vào trộn đều, cho tiếp tôm vào xóc đều, nhanh tay. Nêm muối, hạt nêm vừa ăn. Ăn kèm với hành tây, cà bi trộn dầu giấm, muối tiêu chanh.


Canh tôm bông cải


Nguyên liệu: nước dùng 1,2 lít, tôm sú 300g, bông cải xanh 200g, bông cải trắng 200g, càrốt 60g. Gia vị: hạt nêm, tiêu, dầu ăn, tỏi băm.

Cách làm: Bông cải cắt miếng vừa ăn. Cà rốt tỉa hoa cắt dày 3mm. Tôm lột vỏ, ướp hạt nêm, tiêu. Đun sôi nước dùng cho càrốt, bông cải vào nấu.Nêm 1/2 muỗng muối, 1 muỗng hạt nêm. Phi dầu với tỏi băm, cho tôm vào xào vừa chín. Cho vào nồi nấu chung bông cải để các nguyên liệu chín đều, tắt lửa, nêm tiêu, hành ngò.

[Trò chuyện] Cho bạn...cho tôi...

7:31 PM |
Hay thật. càng lớn càng có nhiều hơn những chuyện khó nghĩ, khó cư xử và thực hiện. Chẳng thế mà càng lớn lại càng ước ao tuổi thơ bé bỏng. Dù biết điều đó quá xa vời, và cả cuộc đời chỉ đi qua một lần như thế, mà vẫn mong một lần thổi hạt bụi thời gian...



Những mối quan hệ bạn bè có bao giờ làm bạn trăn trở, hay không? Nên đơn giản hóa mọi chuyện để cuộc sống dễ thở hơn. Nói vậy nhưng hẳn cũng không ít lần chúng ta vẫn phải chạnh lòng chỉ vì những chuyện không đâu.

Thời còn là học sinh tiểu học, vẫn còn giành nhau từng chỗ ngủ đẹp, giành nhau từng cục tẩy bé xinh, ngăn vạch kẻ bàn không cho đứa này sang "địa bàn" của đứa kia, làm bài vẫn còn che tay không cho nhìn. Rồi khẽ chút là "Em thưa cô.." tức thì... Cái ngày ấy, ngây thơ vô cùng tận, đáng yêu biết bao nhiêu.

Chuyển cấp lên trung học, là cái thời mới lớn, khó bảo, vẫn giữ nét ngây thơ, nhưng cả con trai và con gái đang dần hình thành cho mình những cá tính riêng biệt, đã biết trêu đùa nhau, ghán ghép bạn nọ bạn kia, đỏ mặt và tức tối lắm khi có ai cứ cố tình nói mình thích bạn này, bạn khác. Học tập cũng đau nhau theo phong trào, ganh đua nhau để cùng tiến bộ.

Lên đến cấp III, trưởng thành hết cả rồi, là những ngại ngùng giấu kín khi có tình cảm đặc biệt với một cậu trai cùng lớp, hay cảm mến một cô nàng lớp bên. Là những bồi hồi tiếc nuối khi mùa hè cuối cùng của đời học sinh dần đi qua mất, là những mơ ước bay cao tới những chân trời mới, thỏa sức quẫy mình với biển trời tri thức, lòng người...

Quãng thời gian như thế, quả thật, đẹp vô ngần, khi vẫn trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, thầy cô, cứ vô tư, hồn nhiên tư lự, tâm hồn trắng trong, chẳng phải lo nghĩ chút gì về bộn bề cuộc sống ngoài kia.

Chỉ khi bước chân vào giảng đường đại học, những cuộc sống xa gia đình, chập chững tự lập cho bản thân mới dạy ta khôn lớn. Những lúc như thế, có khi vì nhiều thứ chi phối mà mối quan hệ bạn bè, mới đượm nhiều đổi khác. Tôi không nói điều đó là hoàn toàn đúng, nhưng đã có rất nhiều trường hợp tương tự xảy ra. Có khi chỉ là hiểu lầm, có khi vì tiền, hay vì tỉnh cảm, chúng ta đánh mất nhau, những tình bạn đã qua bao năm tháng.



Thời gian như nước chảy bèo trôi, vì thế mà hãy cứ sống tốt với nhau mỗi ngày. Bởi chẳng biết ngày mai sẽ như thế nào, tôi và bạn sẽ đi về đâu...

Sự thật là bạn bè dù có tốt như thế nào thì vẫn có lúc họ làm tổn thương nhau, và chúng ta cần phải biết bao dung cho tâm hồn mình, mà tha thứ cho điều đó. Ai cũng luôn muốn hòa hợp và làm hài lòng những người bạn của mình, dù họ có khó tính đến đâu, nhưng điều đó chỉ khả thi được phần lớn, mà thôi.

Tình bạn là thứ tình cảm quá đỗi thiêng liêng nếu chúng ta là những người bạn thật sự, cùng nhau ngồi bệt dưới sàn gạch trong ánh nắng sớm, mà trút bỏ ưu tư, có khi chẳng cần nói với nhau điều gì, chỉ chầm chậm nghe thế giới này chuyển động, rồi, khi bạn bước đi, ta nghe như lòng mình nhẹ bẫng.

Nhớ nhé, những người bạn đi qua trong đời bạn, sẽ có người cũ, người mới nhưng xin đừng có tư tưởng có mới nới cũ, như vậy là bạn đáng bỏ đi.

Khi gặp được người bạn mà bạn tin tưởng hãy giữ quan hệ tốt với người ấy vì biết đâu trong đời bạn không gặp được một ai nữa gọi là tri kỷ.

Nếu gặp một người bạn đã từng phản bội bạn, hãy thầm cảm ơn bạn vì người ấy đã làm cho bạn trưởng thành thêm một bước khá dài.

Khi gặp một người bạn đã từng rất ghét bạn thì hãy cứ cười với người ta, bởi vì người ta đã cho bạn thấy bạn là một người mạnh mẽ vượt qua những thị phi miệng đời.

Nếu gặp lại một người bạn đã hiểu lầm bạn, thì hãy giải thích với người ta về hiểu lầm đáng tiếc, vì cơ hội của bạn chỉ còn lần duy nhất này, mà thôi.

Và nếu gặp một người bạn sẵn sàng đưa vai cho bạn khóc lúc buồn, kéo bạn đi ăn để nguôi cơn tức tối, sẵn sàng đá đít bạn một cái mỗi khi bạn nhõng nhẽo, khó ưa...thì hãy giữ mãi tình bạn với người ta. Đó là món quà vô giá mà không phải ai muốn cũng được chiều lòng.

Hợp nhau và hiểu nhau là con đường ngắn nhất đưa tình bạn đơm hoa kết trái. Chính xác là để có những người bạn tốt, bản thân mình hãy cứ là một người bạn tốt. Đâu có mong gì hơn ở thế thời này, những hữu tình tri kỷ, những mối thâm giao cao ngút ân tình...


[Truyện ngắn] Ca cao hay những giọt cà phê...

3:14 AM |
1. Cô và anh khác nhau nhiều lắm, khác lắm, cả nội tâm lẫn tính cách.

Cô như một cơn gió mùa đông bắc, quay quắt, gào rú , lạnh lẽo và hiu hắt.
Anh như một cơn gió mùa hạ thoảng hương sen.

Cô độc lập, ồn ào và quái đản.
Anh nhẹ nhành, ôn tồn, và lịch lãm.

Cô thích mọi việc cô làm đều phải cháy hết mình, cô không thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ, cô ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. Cô 20 tuổi, cuồng nhiệt với vài mối quan hệ. Cô 20 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Cô thích hình tam giác bởi vì nó có các cạnh sắc nhọn, và cô thích những điều sắc nhọn



Anh không bao giờ cháy hết mình trong mọi việc, anh luôn vậy, giữ lại cho mình ít nhất một vài thứ mà ở đó chỉ mình anh biết, anh cười với tất cả mọi nguời, những nụ cười đẹp nhưng xa lạ, nụ cười vô thưởng vô phạt, anh không bao giờ từ chối ai, những cũng không bao giờ đi cùng ai hết một con đường. Anh thích hình tròn, anh thích sự viên mãn và quan trọng hình tròn không có các cạnh sắc nhọn. Anh ghét sự thoái trào.

2. Cô thích cà phê, cô thích nhấm nháp cái thứ nước đen ngòm, sóng sánh, khi lạnh te, khi nóng lẫy. Cô thích nhâm nhi ly đen mỗi ngày như một thói quen như là cô đang nhâm nhi những lời nói, những hàng động làm cô bị tổn thương mỗi ngày. Cô thích vị nồng nồng và thơm nức của cà phê, cô bắt đầu uống nó khi bắt đầu biết nước mắt không chỉ mặn mà còn cay. Cô thích vị cay. Cô coi vị cay như một liều thuốc kháng sinh để chống lại nỗi buồn. Khi buồn cô thèm được ăn những tô phở đậm đà với ớt xiêm cay lòi mắt, cô thèm ăn những đĩa ốc với nước mắm băm ớt đỏ rực, cồ thèm ăn cơm trắng với tương ớt nhiều như thể chan canh. Cô thích vị cay và đắng. Cô thích bạc hà. Và mê nghe nhạc quái. Cô hâm mộ Lê Cát Trọng Lý và nhóm nhạc Bức Tường. Cô thích những thứ ngoài khuôn khổ, thích đi trên những con đường mới và ghét những lối mòn độc đạo.

Anh thích vị ngọt, nó giúp anh thư thái sau một ngày bận rộn, nó hợp với anh, nó nhẹ nhàng và mềm mại. Anh thích đi café ở những quán có nhạc sống. Anh thích ngồi đó, nghe nhạc và nhâm nhi một ly cacao nhiều sữa. Anh ghét cái vị nồng nồng của café và thuốc lá. Anh tinh tươm như một chú nhóc và anh ghét sự bụi bặm. Anh thích nhạc nhẹ nhàng, trữ tình tha thiết và ghét nghe rock sôi động điên cuồng, anh ghét nó bởi cái âm thanh ồn ào chát chúa của nó. Ghét những kẻ để râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, rũ rượi như phê thuốc. Anh ghét những thứ thiếu chỉnh chu. Và thích sự ổn định.

Cô thích nhảy lên sân tập với bộ võ phục rộng thùng thình, thích đấm đá la hét, thích chạy huỳnh huỵch như con trai đến khi khuôn mặt đỏ bừng, tóc tai dính bết lại vì mồ hôi. Cảm giác được nằm lười trên sân tập làm cô cảm thấy được bình yên và thư thái.

Anh thích nhảy lên sân khấu với quần áo phẳng lỳ thơm nức mùi xả vải, đầu gọn gàng và gương mặt thanh cao. Anh hát bằng cả trái tim và sự tinh khôn từng trải cùng với kĩ thuật điêu luyện trời cho. Với giọng hát ấy anh đã làm cho bao con tim phải thắt lại, làm cho bao đôi mắt phải hoảng hốt kiếm tìm. Sau những bài hát là những tràng pháo tay giòn giã, những lời ca ngợi, anh cúi người nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng tự mãn.


3. Cứ thế anh và cô đi song song cùng nhau trên suốt chặng đường, như hai cực của một dãy số liệu có bao giờ nó chạm nhau tại vô cùng?

Cô có thích anh không? Cô không biết nữa.
Anh có thích cô không? Anh không biết nữa.

Cô không thích những người quá bận rộn và trải đời như anh, anh là của mọi người nhưng cũng có nghĩa chẳng bao giờ anh là trọn vẹn của ai. Cô không thích sự bận rộn, xã giao quá nhiều nơi anh. Cô không bao giờ cho phép mình trở thành một vệ tinh mờ nhạt bay quanh anh như hàng chục vệ tinh khác vẫn quay theo anh mỗi ngày. Có hai điều trên đời này cô sẽ không bao giờ đánh mất. Đó là gia tình và lòng tự tôn cá nhân cô. Nó cao với vợi và cô cũng không có ý định hạ thấp nó. Lòng hãnh tiến của một đứa con gái hiếu thắng không cho phép cô đánh mất lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh.

Anh không thích những người mờ nhạt. Cô sống đi bên anh nhưng chẳng bao giờ anh có thể điều khiển cô dễ dàng như những đứa con gái khác đang vo ve bên ạnh mỗi ngày. Cô như một cơn gió kì lạ thổi ào vào cuộc sống vốn đã đầy ắp sự náo nhiệt của anh. Một cô gái kì quái, một gương mặt kì quái, những sở thích kì quái. Cô là một phương trình mà một kẻ chuyên toán như anh không bao giờ giải được.


4. Rồi một ngày cơn gió nghịch mùa đó gặp nhau.
- Nếu cậu cứ cháy hết mình như vậy rồi sẽ đến lúc cậu chỉ còn là nắm tro tàn, Du ạ.
- Nắm tro tàn để tạo dinh dưỡng cho đất còn hơn là mốt cái cây xanh nhưng gốc đã rống ruột từ lâu.

Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Anh không nói nữa, anh mỉm cười, nhẹ nhàng quay lưng bước tiếp. Cô thở dài, so vai, quay mặt bước đi. Trời thì vẫn mưa và có gió, mùa đông vẫn lạnh. Hai người chạm nhau rồi quay lưng đi về hai phía.
Nhưng cô không biết ở đằng xa kia, anh đang quay lại nhìn theo một cái bóng mảnh khảnh đổ dài dọc hành lang. Mắt anh tối sầm và đen sẫm khi cái bóng ấy đang rảo bước về phía trước mà không chút do dự với con người phía sau. Môt người con gái anh không bao giờ có thể chở che.

Đêm hôm ấy, tại một góc nhà trọ cũ kĩ và lạnh lẽo có một người con gái đang khóc, tay ôm chặt một bức ảnh chụp một người con trai lịch lãm đang biểu diễn một ca khúc nào đó. Người con trai trong bức ảnh đó rất lịch thiệp và nhẹ nhàng.
-ST-