Xin lỗi vì đã nói dối bạn

8:20 AM |
Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi. Trước tiên, tôi chắc rằng mình sắp chết đuối. Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny.

***

Quá vui sướng vì được Kenny rủ đi bơi, tôi không thể bảo với Kenny rằng tôi không biết bơi. Có ai tin rằng một đứa trẻ 14 tuổi lại không biết bơi chứ?

Người ta nói rằng trước khi bạn chết vài phút, quá khứ và kỷ niệm sẽ ào về trong tâm trí bạn. Trong trường hợp của tôi lúc đó cũng có phần đúng. Tôi nhận thức được lí do tại sao tôi phải nói dối. 

Chuyện xảy ra từ năm lớp 3. Tôi là một cô bé còi cộc và chậm chạp trong lớp. Nell, cô bạn lớn nhất lớp thường trêu tôi:

- Mũi cà chua, bé hạt tiêu.

Tôi trở nên tự ty và mặc cảm. Tôi bị ám ảnh bởi cái tên đó nhiều năm tiếp theo. Lên trung học tôi và Nell không còn liên lạc nữa những lời chọc ghẹo của bạn ấy vẫn ám ảnh tôi, nếu muốn kết bạn thì tôi phải tạo ra một vỏ bọc khác cho mình, tôi phải giả vờ nhiều thứ. Thỉnh thoảng điều đó không bị phát hiện ra, nhưng thỉnh thoảng nó lại làm tôi mất đi nhiều bạn bè, cũng như lòng tin của họ.

Tôi cố quẫy đạp nhưng như thế lại càng chìm sâu hơn. Tôi thấy đầu mình nặng trĩu. Tôi muốn buông xuôi...

Thình lình có cái gì đó đội vào chân tôi. Bấy giờ tôi cảm giác được là đầu của ai đó, rồi cổ, rồi không phải một mà là hai bờ vai vững chãi. Bờ vai của Kenny, tôi bám chặt lấy vai bạn ấy ...

- Tại sao bạn bảo tôi là bạn biết bơi? - Kenny hỏi tôi giọng đầy lo lắng và giận dữ.

- Tôi không biết bạn và mọi người nghĩ gì. Không ai ở tuổi tôi dám mở miệng bảo rằng: "Tôi không biết bơi".

- Sara, không có gì xấu hổ với 2 chữ "không biết" , "không thể" cả. Ai cũng có một điều gì đó mà chính mình không thể làm được. Tốt nhất là hãy chấp nhận nó và nhìn nhận điều đó hơn là để điều đáng tiếc hơn xảy ra.

- Tôi biết bạn đúng, nhưng...Kenny ơi, tôi xin lỗi vì đã nối dối bạn.

- Ổn thôi. Không sao đâu. Khi nào bạn rảnh tôi chỉ bạn cách bơi nhé. Hãy nhớ khi bạn có thể biến cái "không biết" , "không thể" thành "cái biết" , "có thể" thì hãy làm ngay. Khi bạn không thể thay đổi, đừng cố. Hãy chấp nhận. Khi bạn nhìn nhận bản thân mình, mọi người cũng sẽ nhìn nhận bạn. Sự thật luôn luôn chiến thắng.

Tôi luôn nhớ những gì Kenny đã nói. Tôi nghĩ về điều đó khi tôi và Martha nói chuyện về kì nghỉ hè. Tôi nghĩ về điều đó trong suốt các buổi cắm trại, nơi chúng tôi bắt đầu kết bạn từ nhiều vùng khác đến.

Tôi nghĩ về điều đó và sống thật với bản thân trong nhiều năm kế tiếp, từ một cô bé, một sinh viên cho đến khi trưởng thành. Thỉnh thoảng tôi mong có cơ hội nói tiếng cảm ơn với Kenny về lời khuyên chân thành của bạn ấy năm tôi 14 tuổi đó.



Khi bạn có thể biến cái "tôi không thể" thành "tôi có thể". Hãy làm đi. Khi bạn không thể thay đổi, hãy chấp nhận, đừng cố. Khi bạn sống thật với bản thân mình, mọi người cũng sẽ chấp nhận bạn. Sự thật luôn chiến thắng.

Tình bạn thực sự

8:20 AM |
"- Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy."

***

Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuyệt đối vào nhau và tự nguyện hy sinh mọi thứ cho nhau.

Lúc bấy giờ, Dionysius là người nắm quyền trị vì đất nước Syri. Ông ta vô cùng tức giận khi nghe người hầu cận bẩm báo lại những câu nói ngạo mạn của Pythias. Pythias tuyên bố rằng trên đời này không người nào được quyền kiếm soát và chế ngự hành vi của người khác và những kẻ chuyên chế đều là những tên bạo chúa. Nổi cơn thịnh nộ, vua Dionysius ra lệnh cho Pythias và bạn của chàng vào triều.



- Sao ngươi dám phát ngôn những lời lẽ báng bổ vua chúa như vậy hả? - Vua Dionysius lớn tiếng.

-Thần chỉ nói lên sự thật, thưa bệ hạ - Pythias điềm tĩnh đáp.

- Vậy theo ý ngươi, những vị vua không được nắm giữ quyên lực và không được cai quản thần dân trên mảnh đất của mình sao?

- Thần chỉ nói về những vị vua lạm dụng quyền lực của họ mà không được sự đồng tình của dân chúng mà thôi, thưa bệ hạ.

- Đó là những lời của một kẻ phản quốc. - Dionysius tức giận thét lớn. - Ngươi đang âm mưu muốn lật đổ ngai vàng của ta. Ta ra lệnh ngươi phải rút lại lời tuyên bố của mình hoặc ngươi sẽ bị kết tội phản nghịch.

- Những gì thần đã nói không có gì sai trái cả. - Pythias đáp.

- Vậy thì ngươi sẽ phải chết. Nhưng xét thấy ngươi dũng cảm, ta cho ngươi một nguyện vọng cuối cùng trước khi ra pháp trường.

- Tâu bệ hạ, thần chỉ xin được trở về nhà nói lời từ biệt vợ con và sắp xếp vài việc trong gia đình.

-Ta thấy trong mắt ngươi, ta không chỉ là một tên bạo chúa mà còn là một con lừa ngu ngốc nữa.

- Vua Dionysius cười khinh miệt. - Nếu ta để ngươi rời khỏi nơi đây, ngươi sẽ tìm cách chạy trốn thì sao?

- Thần sẽ đế lại cho bệ hạ một vật làm tin. - Pythias nói.

- Liệu ngươi có vật gì quý giá đủ để thuyết phục ta tin rằng ngươi sẽ trở lại? - Dionysius hỏi.

Ngay lúc đó, Damon - người vẫn đứng im lặng cạnh Pythias theo dõi cuộc đối thoại giữa nhà vua và bạn mình - bước lên phía trước.

- Tâu bệ hạ, chính thần là vật làm tin của Pythias. - Damon lên tiếng. - Bệ hạ hãy giam thần cho đến khi nào Pythias trở lại. Có lẽ chuyện về tình bạn giữa chúng thần đã đến tai người rồi, phải không ạ? Bệ hạ có thể yên tâm rằng Pythias chắc chắn sẽ quay trở lại một khi thần còn bị giam ở đây.

Dionysius im lặng nhìn hai người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Sau một hồi trâm ngâm suy nghĩ, cuối cùng ông nói:

- Ta chấp thuận đề nghị của ngươi. Nhưng ngươi nên nhớ là, nếu tình nguyện thế chỗ cho Pythias, ngươi sẽ phải gánh luôn an tử hình của hắn trong trường hợp hắn không giữ lời hứa. Nếu Pythias không trở lại thì ngươi sẽ chết thay cho bạn mình.

- Người anh em của thần sẽ không bao giờ nuõt lời. - Damon quả quyết. – Thần tuyệt đối tin tưởng bạn mình.



Vậy là Pythias được trở về quê nhà một thời gian ngắn còn Damon thì bị tống giam vào ngục. Vài ngày qua đi, không thấy có dấu hiệu gì là Pythias sẽ quay trở lại. Không ngăn được trí tò mò, vua Dionysius đích thân xuống ngục để kiểm tra xem Damon có hối hận về quyết định chịu tội thay bạn của mình hay không.

- Thời hạn của các ngươi sắp hết. - Vua Dionysius cười nhạo. - Ngươi có cầu xin sự khoan dung lúc này cũng vô ích. Ngươi đúng là một tên ngốc khi tin vào lời hứa của bạn mình. Ngươi thực sự nghĩ rằng người bạn quý hóa của ngươi sẽ hy sinh mạng sống của hắn ta cho ngươi hay cho bất kỳ người nào khác sao?

- Thần nghĩ có thế Pythias có việc đột xuất nên chưa về kịp thôi. - Damon bình thản đáp. - Cũng có thể là những cơn bão khiến thuyền của Pythias bị chậm hoặc có thể anh ấy đã gặp một số chuyện không may trên đường đi. Nếu mọi việc đều ổn thỏa thì chắc chắn Pythias sẽ trở lại đây đúng hạn. Thần tin chắc vào sự trong sạch và lòng trung thành của Pythias như tin chắc vào chính sự tồn tại của thần trước mặt bệ hạ lúc này đây.

Thái độ tự tin của người tù khiến vua Dionysius hết sức ngạc nhiên.

- Cứ chờ xem, rồi chúng ta sẽ sớm biết thôi. - Dionysius đáp và bỏ đi.

Đến ngày hành quyết, lính áp giải chuẩn bị đưa Damon ra khỏi phòng giam để đến pháp trường. Vua Dionysius cười mỉa mai:

- Ngươi đã thấy rồi đấy! Người bạn quý hóa của ngươi đã không quay lại đây trong khi lẽ ra hắn phải đứng ở vị trí của ngươi lúc này. Bây giờ ngươi còn nghĩ tốt về người bạn của mình nữa không?

- Pythias mãi mãi là bạn tốt của thần. - Damon vẫn một mực bảo vệ bạn mình. – Thần tin Pythias. Lòng tin của thân dành cho Pythias chưa bao giờ lay chuyển, ngay tại giờ phút này cũng vậy.

Damon vừa dứt lời thì cửa phòng giam bật mở và Pythias lao vào như một mũi tên.

- Tạ ơn Chúa là anh vẫn bình an! - Pythias nghẹn lời, thở không ra hơi. - Dường như số phận muốn thử thách chúng ta. Con thuyền của tôi bị sóng đánh vỡ tan trong một trận bão. Sau đó, tôi còn bị một toán cướp tấn công trên đường. Nhưng tôi đã không ngừng hy vọng và cầu nguyện. Thật may là cuối cùng tôi cũng kịp về đến đây. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với anh thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được.

Nghe những lời bộc bạch của Pythias, vua Dionysius kinh ngạc đến mức không dám tin vào tai mình. Thế rồi nhà vua chợt nhận ra sai lầm của mình. Ông cảm thấy như có một luồng sáng mới mẻ đang chiếu rọi vào trái tim luôn hoài nghi của mình, ông hiểu rằng từ nay, mình không thể cai trị dân chúng độc đoán như xưa nữa.

- Bản án dành cho Pythias được hủy bỏ. - Vua Dionysius tuyên bố. - Trước đây ta chưa bao giờ tin rằng có một tình bạn nào có thể cao cả và tuyệt đối đến như vậy. Các khanh đã giúp ta nhận ra sai lầm của mình, và phần thưởng mà các khanh nhận được chính là sự tự do. Nhưng ta yêu cầu các khanh hãy trở lại đây để thực hiện giúp ta một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

- Nhiệm vụ đó là gì vậy, thưa bệ hạ? - Cả Pythias và Damon đồng thanh.

- Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy.

(Trích "Tuyển tập truyện hay dành cho thiếu nhi" - T. 3 - William J. Bennet - NXB Trẻ)

Đôi bạn nhiều chuyện

8:18 AM |
 Huy nè? Dì ghẻ có ghẻ thật không ?

- Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng, trẻ đẹp và hoàn toàn chả có tí ghẻ nào!

- Sao cậu biết?

- Mình có dì ghẻ mà! Bữa nào nhỏ đến nhà, mình chỉ cho xem.

***

Năm 6 tuổi, tôi có một "dị tật bẩm sinh"! Thật lòng, tôi không hề cảm thấy đó là dị tật, nhưng bạn bè khẳng định: "Chắc chắn không bình thường"! Và đặt để một cái tên mà chúng cho rằng chả sai vào đâu được: "Tật nhiều chuyện"!

Quá phi lý!

Trên đời, biết bao người "nhiều chuyện" thuộc hàng sư tổ, sao không ai bảo họ có tật mà lại cho rằng họ có tài? Đấy, anh nhà báo, suốt ngày cứ lặn lội tò mò tỉ chuyện thiên hạ. Kìa, ông hùng biện, ung dung trước mi-cờ-rô thao thao bất tuyệt cả giờ chưa dứt. Đó, chị nhà văn, có mỗi câu chuyện kể hàng mấy nghìn trang giấy mà vẫn còn "xin xem tiếp phần 2"...

Họ được phong tặng đủ thứ "nhà". Còn tôi, nói rất ngắn gọn, vấn đề cần nói cũng cụ thể hẳn hòi, sao mắng mỏ tôi "nhiều chuyện"?



Tôi phê phán hiện thực, mạnh dạn vạch cái xấu, sao chẳng ai phong tặng cho tôi cái nhà nào? Chẳng hạn:

- Thưa cô, chính bạn Thành làm vỡ bình hoa rồi vu oan cho con chó Ki Nô của bác bảo vệ trường!

- Thưa thầy, thằng Sơn dùng máy vi tính thu chữ cực nhỏ, mang vào lớp "quay" trong buổi thi học kỳ hôm qua!

- Các cậu biết tại sao chân thằng Kha bị "xi cà que" không? Đêm qua nó hái trộm xoài nhà bà Bảy.

- Tớ thấy thầy Văn uống rượu chửi thề!

- Tớ gặp chị thằng Bình đi chơi với kép lão!

Nhưng, tất cả đã phủ nhận sự thật, và tệ hại hơn cả phủ nhận nữa là đã áp đặt lên con người lành lặn của tôi cái dị tật đáng ghét đó!

Không hiểu hồi xửa hồi xưa Adam buồn ra sao khi nhìn quanh vườn Địa Đàng không thấy ai giống mình để chuyện trò bầu bạn? Riêng tôi, tôi vô cùng thẩm thấu nỗi khổ của người bị hàm oan và tâm trạng rũ người của một hiền tài cô độc. Cho đến một hôm...

Chúa đã đem nhỏ ấy đến với tôi, đặt nhỏ ngồi cạnh tôi và chúng tôi trở thành "đôi bạn tật nguyền".

- Nè Huy?

- Gì Thảo?

- Cậu có thấy Bình và Thủy, chúng nó nhìn nhau rất... khác thường không?

- Ừ, có lẽ chúng sắp "quay" bài.

- Trật lất.

- Chớ gì?

- Hình như chúng nó nhìn nhau...người lớn lắm!

- Úi cha, nhỏ thấy tụi nó già lắm rồi sao?

- Cậu ngu quá! Hình như tụi nó ... "yêu quái" nhau đó, hiểu chưa?

Tôi bỗng hiểu. Hiểu rằng nhỏ bạn của tôi "người lớn" hơn tôi và cũng "nặng tật" hơn tôi gấp mấy lần. Tôi tò mò :

- Thảo này?

- Hả?

- Người ta buồn vui thương ghét nhau bằng cái đầu chớ, đúng không?

- Còn hỏi!

- Vậy, sao chuyện... "quái" ấy lại bằng trái tim?

- À à...Nếu máu ngừng chảy, chúng ta chết đúng hôn?

- Đúng.

- Do vậy, nói "cho nhau trái tim" có nghĩa ẩn dụ là sẵn sàng chết vì nhau!

- Trời đất! Ai mà ác vậy, muốn lấy cả sự sống của người ta. Nếu là mình, tốt nhất nên đem tặng trái tim heo, gà, vịt gì đó xào hai đứa ăn còn ngon hơn. Nhỏ thấy sao?

- Hay! Tụi mình hợp nhau thật đấy. Tớ cũng vậy, chẳng hiểu người ta tặng hoa cho con gái chi hổng biết. Tớ chỉ thích hoa...tai vàng bốn con chín thôi!

Chuyện ngỡ đùa nhưng không ngờ nhỏ ấy làm thật. Từ hôm đó, ngày nào nhà nhỏ có thịt vịt, gà thì y như rằng tôi sẽ có một trái tim nho nhỏ nằm gọn gàng trong giấy gói. Còn tôi :

- Mình không thể tặng hoa cho nhỏ được!

Nhỏ cúi mặt lúng túng:

- Sao vậy?

Tôi cũng bối rối không kém:

- Ừ...ờ...thì...bằng "i nốc" được không?

Nhỏ cười, mặt lại tươi như hoa:

- Ừa, cũng xinh đấy chứ!



Chuyện tưởng như...kỳ quá, nhưng trong khoảng trời nhiều mơ mộng của thời mực tím, có điều gì mà không tưởng như kỳ quá! Thầy giáo dạy "... Ấy là cây nấm...". Học trò hiểu và làm bài đạt điểm mười, nhưng thầy giáo có hiểu không, chúng chỉ thích "ấy là chiếc ô của hoàng tử ếch!".

Khoa học không xóa được hình ảnh những bà tiên, những hung thần, những miền nghĩ suy diễn ảo trong tâm hồn chúng. Người lớn cấm trẻ con mơ mộng nhưng chính họ lại hay khát khao ảo tưởng. Người lớn không thích trẻ con nghĩ tới, nhắc tới hai tiếng tình yêu nhưng chính họ lại hành động điều ấy, tệ hơn nữa, nhiều người đã yêu trên nỗi khổ niềm đau của trẻ .

- Huy nè? Dì ghẻ có ghẻ thật không?

- Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng, trẻ đẹp và hoàn toàn chả có tí ghẻ nào!

- Sao cậu biết?

- Mình có dì ghẻ mà! Bữa nào nhỏ đến nhà, mình chỉ cho xem.

- Vậy...mẹ cậu đâu?

- Ở Thủ Đức.

- Sao cậu không ở với mẹ?

- À, ở đấy cũng có...dượng ghẻ!

- Ôi! Sao cậu nhiều ghẻ vậy?

Chúng tôi quen nhau, thân thiết và nhiều chuyện với nhau như thế. Điều này khiến bạn bè trong lớp chả thích tí nào. Vì sao? Vì ampli hai loa phải khuếch âm xịn hơn máy một loa chớ còn sao nữa! Vì hành tinh vốn dĩ đã lắm chuyện nên chỉ thích kẻ nói hay chớ chả khoái người hay nói.

Và, cũng vì vậy "phản ứng bước một" được thành lập: Bạn bè bắt đầu nói xấu nhỏ ấy cho tôi nghe và nói xấu về tôi cho nhỏ biết. Chả "ép phê", bởi khó ai tách ra được sự tương lân của hai kẻ tật nguyền! Tiếp tục "phản ứng bước hai" được triển khai:

- Thưa cô, bạn Huy, bạn Thảo đem tim vào lớp ạ!

Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười:

- Thế, ai trong chúng ta để tim ở nhà?

- Dạ, nhưng đây là tim gà, tim vịt ạ!

Cô giáo cười lớn:

- Đừng ăn trong lớp thì tốt rồi, còn thú ăn vặt cứ tùy thích. Kẻ bánh kẹo mứt chè, người mít xoài ổi mận. Khoái xơi tim gà thì kể cũng lập dị đấy, nhưng cô nghĩ đấy cũng là thức ăn ngon ngoại trừ trường hợp chưa được nấu chín!

- Nhưng thưa cô, tụi nó hay nói xấu bạn bè lắm ạ!

Cô chủ nhiệm không cười nữa:

- Nói xấu có hai nghĩa, nói ra điều xấu hay đặt điều nói xấu. Người nói ra điều xấu thì làm người khác tốt, còn kẻ đặt điều nói xấu thì chính họ đã tự làm xấu họ. Các em nghĩ sao?

Cả lớp im lặng. Nhưng sau đó, "phản ứng bước 3" được xếp đặt. Ôi, chính cái chiêu ly gián này mới hiểm độc làm sao!

- Mình đi ăn chè nhé, Thảo!

- Rủ Huy đi với!

- Nó ghét ngọt lắm, bọn mình đi riêng thôi!

Vào lúc khác:

- Huy à, bọn tao đãi mày chầu phở.

- Gọi Thảo cùng đi nhé?

- Làm sao đủ tiền, hôm khác sẽ gọi cậu ấy vậy!

Bạn bè trong lớp bỗng "tình thương mến thương" tôi và nhỏ ấy đến lạ thường. Nhưng, chỉ một tuần sau, trên thân cây phượng, trên khắp vách tường, trên cửa phòng vệ sinh... Mọi nơi đều nhan nhản những mẩu giấy ghi:

"Có cha có mẹ thì hơn

Hai cha hai mẹ như đờn Huy ta"



Chuyện gia đình, tôi chỉ tâm sự với mỗi mình nhỏ ấy, thế mà...Tôi mất bình tĩnh:

- Cậu là một con bé nhiều chuyện, từ đây đừng nhìn mặt tôi nữa!

- Không, không! Tớ không hề có ý nói xấu cậu...

- Khỏi cần biết không hay có, cố hay vô, tình hay ý! Dứt khoát, tôi và cậu không còn là bạn.

Tôi quay mặt. Nhỏ khóc rấm rứt. Nhưng ngay hôm sau, hành tinh học trò lại xuất hiện thêm những mẩu giấy tinh quái khác:

"Hỡi cô nấu cháo sau nhà

Sao cô giấu quả tim gà cho ai

Hoa tai chưa có hoa tai

Mà cô vội quá để bay tim gà".

Vừa đọc xong, như thấy quỉ giữa ban ngày, nhỏ trợn mắt chết sững mấy giây rồi cắm đầu chạy ào ra khỏi trường. Nhỏ nghỉ học luôn từ hôm ấy!

Không. Không. Không. Nhỏ ơi! Mình chưa từng mến ai như đã yêu mến nhỏ, nhưng mình hiểu, mình vừa phạm một sai lầm khó quên là đã trót tâm sự với những kẻ có trái tim không lớn hơn trái tim gà!

Sau đó ít lâu, cô chủ nhiệm cho biết nhỏ ấy đã xin chuyển trường. Cô nói với cả lớp, giọng rưng buồn:

- Các em có nghĩ rằng mình vừa loại được một kẻ thù không? Các em vừa đánh mất một tình bạn! Bao giờ qua khỏi tuổi học trò, các em mới hiểu đấy là kỷ niệm tuyệt vời, trong đó, tất cả giận hờn đều đáng yêu, tất cả những người dễ ghét đều là bạn tốt...

***

Định dứt truyện ở đây, nhưng có lẽ nhiều bạn rất muốn hỏi tôi và nhỏ ấy hiện giờ ra sao? Đừng lo, chúng tôi vẫn là đôi bạn tốt và những khi có dịp dự tiệc cùng nhau, "nhỏ ấy" vẫn nhường tôi xơi trọn quả tim gà! Sẽ có bạn muốn hỏi thêm liệu chúng tôi có "yêu quái" nhau không?

Ồ không. Mỗi chúng tôi đều có riêng mái ấm cho mình. Có gì lạ đâu, thời mực tím, tất cả những mơ mộng đầu đời đều chỉ là một thoáng "tưởng chừng như ...".

Trúng giải hấp dẫn đến đờ đẫn!

8:15 AM |
"Đồng tiền cũng có trái tim - trái tim của những người giữ nó."

***

- Đi học thêm không mày?

Việt ngó vào mặt con Linh khi con này đang phùng mang trợn má ngồm ngoàm miếng xôi, hậu quả của việc chuông đã reo mà chưa tiêu thụ hết nửa gói. Nó quay ra lúng búng:

-...Ông...iết...ồi..òn..ỏi (không, biết rồi còn hỏi)

- Chỉ đi một buổi thôi mà - Việt nài nỉ.

Nuốt ực miếng xôi, Linh quay ra ngạc nhiên:

- Ơ, thằng này hay, đi một buổi thì để làm gì, tao có theo được đâu mà đi.

- Chỉ một buổi thôi cho biết không khí í mà - Việt lèo bèo.

- Ờ....



Linh đắn đo. Nó chưa bao giờ đi học thêm vì hoàn cảnh nhà nó, và cũng quá quen với việc ở nhà "cày cuốc học thuộc SGK". Nhưng đôi khi nó cũng thấy hụt hẫng, tự ti khi bọn bạn xung quanh ngày ngày đến lớp ríu rít những dạng bài lạ, những cách giải hay mà bọn nó "đắp" được từ các lớp học thêm.

Nhưng không hề gì, đó chỉ là những ý nghĩ thoảng qua, Linh vẫn cảm thấy ổn cả và cho đến bây giờ nó cũng đâu thua kém gì ai. Ừ, đâu cần đi học thêm làm gì kia chứ, chỉ là lời mời mọc đi học một buổi "cho biết không khí" của thằng Việt nghe cũng hấp dẫn. Nó quay sang:

- Ừ - Linh gật gật - thử một buổi cho vui, tội gì mày nhỉ?

***

- Và bây giờ là tiết mục "trúng giải thưởng hấp dẫn đến đờ đẫn" của thầy Quang.

Thầy xướng lên hai chữ cuối cùng y như đúc một khuôn với anh Long Vũ. Thầy lướt qua những dãy bàn với một vẻ mặt vô cùng "bí mật" khiến tụi nó sốt ruột đến mức muốn thầy "bật mí" luôn cho rồi. Phớt lờ nhiệt độ sôi 100độ C vì háo hức của tụi học trò, thầy nhẩn nha cho tay vào cặp và... Đứa nào cũng tưởng một cái gì đó thật hoành tráng hay chí ít cũng là cực ấn tượng sắp xuất hiện.

Ngờ đâu, thầy cười khì vào trí tưởng tượng mà bọn nó đang vẽ vời bằng việc lôi ra... một đống giấy vụn. Cả lớp chưng hửng, riêng thầy... hí hửng:

- Các em có thấy tôi đang cầm trên tay cái gì không?

- Có ạ - cả lớp nhốn nháo nói leo - là giấy vụn ạ.

- Ơ kìa - thầy nạt ngang - đây là cơ hội trúng giải rất hấp dẫn đấy.

- ...Cái...gì...ạ?

Bọn nó méo xệch mồm. Riêng thầy, vẫn giữ nguyên cái nhìn hớn hở, chắc thầy tưởng tượng mình đang đi chia kẹo cho tụi học trò nhỏ. Chán thay, không đứa nào hiểu được tâm trạng đầy xúc động đó của thầy bởi cái chúng nhận được là... một mẩu giấy bé xíu trong nắm thầy đang cầm trên tay. Cả lũ cuống cuồng mở mảnh giấy của mình ra và thấy vẻn vẹn... một con số.



Thầy xoa 2 tay vào nhau, hồ hởi phấn khởi y như sắp... bật nắp chai:

- Mỗi em sẽ có một con số của riêng mình (nói nhỏ: thầy phát ngẫu nhiên đấy nhé!). Bây giờ thầy sẽ chọn ra một con số may mắn, và bạn nào sở hữu con số đó sẽ được thầy... miễn học phí cho cả năm.

"Wa...aaa" – trò reo ào lên thú vị. Chúng thích thú với tiết mục 1-0-2 này hơn là dành sự quan tâm đến phần thưởng. Nhưng có một con nhóc mới toe đang ngồi trong góc lớp thì không nghĩ vậy. Đó là Linh. Nó đang cười mỉm một mình với ý nghĩ biết đâu một buổi học vu vơ như hôm nay lại mang tới may mắn cho nó thì sao. Chà, một viễn cảnh vô cùng dễ chịu. Tự ngâm nga một mình, bất chợt nó quay sang thì thào với thằng Việt:

- Thầy mày hay thế!

- Hay chứ sao! Mày số bao nhiêu? Việt lầu bầu.

- 13 - Linh sực nhớ ra con số của mình, rồi thở hắt ra. 13 - con số quá xui.

Thằng Việt chưa kịp "xuỳ, vớ vẩn" thì Linh đã thì thầm:

- Nhưng ai mà biết được chứ - Quên béng sự thật đây là buổi học thêm đầu tiên và rất có thể là cuối cùng của nó, Linh cười tít mắt - Tao chưa thấy ai vui tính như thầy mày, nhỉ?

- Thế nào? - Tiếng thầy vang vang - Mọi người đã nhớ kĩ số của mình chưa?

- Rồi ạ - 100% đồng thanh gào, ê a như lũ học trò lớp vỡ lòng. Cả lớp nhốn nháo, biểu thị một nghìn lẻ một nét mặt. Nhưng nói chung "xét một cách toàn diện" thì không đứa nào không... há mồm. Đứa thì há vì cười, đứa há vì hồi hộp, có đứa thì lại há do... chưa ngậm vào kịp (he he). Rút trong tui áo ra một chiếc phong bì, thầy định cất tiếng thì một đứa bật ra:

- Thầy như đang trao giải Oscar ấy nhỉ!!

- Đừng đùa - thầy vui vẻ - đây là phong bì chứa con số bí mật nhưng thật may mắn đấy.

Thầy nói dứt câu, cả lớp như có ai ếm bùa "á khẩu", bọn nó im thít dõi theo ngón tay thầy đang mở phong bì một cách... cực sốt ruột.

- Và con số may mắn là... - nhìn cả lớp một lượt, thầy mỉm cười - ...chà, số này thú vị đây, số... 13!

"é...é" - con Linh ré lên. Nó trúng rồi, không thể tin được. Thằng Việt trong cơn sung sướng... lây, ấn đầu con Linh một cái hơi quá đà khiến con bạn chúi thẳng mặt xuống bàn. Ngẩng lên với cái mũi có nguy cơ bị vẹo, nó nhìn thầy rạng rỡ. Dư âm của cú va đập lúc nãy đã cho nó biết rằng nó không hề nằm mơ. Cảm giác đó mới ngọt ngào làm sao cho dù từ lúc đó đến cuối buổi học niềm sung sướng vẫn phình to như quả đại bác bắn thẳng nó lên 9 tầng mây và nó ở lì đó không chịu về.

***

Cuối buổi học, Việt nhìn bóng Linh vừa khuất ở góc đường sau 5 phút ỉ ôi với hàng đống lí do để con Linh vùng vằng chịu khó đi về một mình. Chờ cả lớp về hết, Việt quay vào lớp, đi tới chỗ bàn giáo viên nơi thầy vẫn đang ngồi... đợi nó:

- Em cảm ơn thầy vì tiết mục trao thưởng hôm nay. Em không ngờ là thầy lại diễn đạt như thế đâu ạ.

Thầy vẫn ngồi im nhịp nhịp ngón tay vào nhau và chờ Việt nói tiếp.

- Còn đây là tiền học phí của Linh - Việt đưa tay vào túi cầm ra số tiền- em xin gửi thầy ạ.

Vẫn nhìn Việt chăm chú khiến nó khó hiểu, lúc sau, thầy chợt mỉm cười:

- Chẳng lẽ em nghĩ thầy lại lấy tiền của em đóng cho Linh thật à? Thầy đã giữ đúng lời hứa với em là dựng một màn kịch chỉ có thầy trò ta biết. Nhưng thầy cũng giữ lời hứa với các bạn, thầy sẽ miễn học phí cho Linh. Chịu không cậu nhóc?

Thầy bật cười và xoa xoa cái đầu đang rối tung của nó, rối cả trong lẫn ngoài.

- Thế nhé - thầy nháy mắt - từ nay em cứ lo học cho tốt không cần bận tâm về chuyện học phí của Linh nữa nhé

Người bạn dũng cảm

8:13 AM |
Vào một ngày Sam ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của Sam, bác sĩ Berkeley đưa cho cậu ta một bức thư với một khuôn mặt đầy nét khó hiểu và nói: "Cái này là của anh, Jason. Sam nhờ tôi đưa cho anh".

***

Sam và Jason là đôi bạn thân thiết. Một ngày, khi hai người rủ nhau đến thành phố Boston, họ đã gặp phải một tai nạn khủng khiếp. Sáng hôm sau, Jason thức dậy và chẳng nhìn thấy gì cả. Trong khi Sam vẫn còn bất tỉnh.

Bác sĩ Berkeley đứng ở bên giường bệnh nhìn vào biểu đồ nhịp tim của Sam, với sự lo lắng in lên trên khuôn mặt. khi nhìn thấy Sam mở mắt, ông tươi cười và hỏi: "Hôm nay, anh thấy trong người thế nào rồi, Sam?".

Sam gắng gượng để nở một nụ cười, ra vẻ đầy tự tin nói: "Hoàn toàn tuyệt vời, bác sĩ ạ! Tôi thực sự biết ơn những gì mà ông đã làm cho tôi."

Bác sĩ Bekeley rất súc động vì hành động của Sam. Ông biết bệnh nhân của mình còn đang rất yếu. Tất cả những gì mà ông có thể nói với Sam lúc ấy là: "Anh thật là một người dũng cảm, Sam ạ! Chúa nhất định sẽ giúp anh vượt lên trong cuộc sống này, bằng cách này hay cách khác".



Khi ông định đến thăm các bệnh nhân tiếp theo, Sam đã gọi giật ông lại và nói như thể cầu xin: "Hứa với tôi, ông sẽ không nói cho Jason bất cứ điều gì". Bác sĩ nói với Sam bằng một ánh mắt chân thành: "Anh biết tôi sẽ không làm điều đó mà. Hãy tin tôi nhé".

"Cảm ơn ông, Berkeley!", Sam thì thầm. Anh mỉm cười và ngước lên trời cầu nguyện: "Hy vọng Người sẽ cho con được sống có ích. Xin hãy cho con sức mạnh để đi qua những ngày tháng này, Amen!"

Tháng sau, khi Jason đã hồi phục đáng kể, cậu ta đến thăm Sam. Nhưng cậu ta cảm thấy vô cùng chán nản khi nhìn thấy tình trạng tồi tệ của Sam.

Sam trở thành một người tàn tật. Những cuộc thăm viếng của Jason cứ thưa dần, thưa dần khiến Sam vô cùng cô đơn và chán nản, vì cậu yêu quý Jason hơn bất cứ ai.

Vào một ngày Sam ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của Sam, bác sĩ Berkeley đưa cho cậu ta một bức thư với một khuôn mặt đầy nét khó hiểu và nói: "Cái này là của anh, Jason. Sam nhờ tôi đưa cho anh".

Trong lá thư Sam viết những dòng chữ nắn nót: "Jason à! Ngày trước, khi chúng ta đùa nhau, tớ đã hứa sẽ cho cậu mượn đôi mắt của tớ, nếu có bất cứ một điều gì không hay sảy ra. Và tớ đã thực hiện lời hứa ấy. Bây giờ , tớ không thể làm điều gì khác hơn là nhờ Chúa Trời cho nhìn thế giới qua đôi mắt của tớ trên khuôn mặt cậu. Cậu luôn là người bạn thân thiết nhất của tớ. Sam."

Khi Jason đọc xong, bác sĩ Berkeley nói trong sự nghẹn ngào: "Tôi đã hứa với Sam giữ bí mật sự hy sinh của anh ấy. Anh ấy muốn bí mật với anh. Nhưng bây giờ tôi không muốn động chạm đến nữa vì tôi không nghĩ việc đó là xứng đáng".

Tất cả những gì mà Jason có thể làm bây giờ là đứng trôn trân ở đó với những giọt nước mắt hối hận lăn ra từ khoé mắt. nghĩ về nhưng kỉ niệm với Sam và món quà quý giá mà Sam đã dành cho cuộc đời mình.

Câu chuyện cà phê

8:12 AM |
Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ, hoặc đừng dính líu vào vụ này nữa...".

***

Ngớt mưa, âm vang các cơn sấm vọng về từ biển rơi rớt một đỗi nữa rồi mới bặt. Gió mang mùi cà phê thổi men nhiều ô cửa, như thể cả thế giới không ngủ, ngồi bên bàn với cốc cà phê cô độc. Cửa hàng đóng cửa gần 11 giờ khuya. Đó là lúc dễ chịu nhất trong ngày.

Cô bạn Ninh cùng hội cùng thuyền ngáp to, nói rằng cô có thể ngả lưng và đánh giấc dài bất tận. Thực tế cô là người duy nhất tôi biết sợ hãi giấc ngủ, e tiêu tốn thời gian. Nhà tôi không xa cửa hàng. Chiều, từ phòng thiết kế về, tôi ghé nhà một thoáng rồi đi bộ ra hiệu, không quên mang theo cái bình nhỏ đựng cà phê.

Tôi cùng cô bạn thời đại học chung tiền mở cửa hàng bán những món đồ lưu niệm cho dân Tây du lịch. Công việc làm thêm bình thản, không đòi hỏi gì khác ngoài những buổi tối ngồi yên giữa vài mét vuông đầy chật kệ hàng, vẽ, chờ vài người khách ghé vào và nhai mấy câu tiếng Anh thuộc lòng nói về vẻ đẹp gốm sứ hay sự độc đáo của các bức vẽ bằng tay...



Cô bạn tôi đôi lúc giải khuây với việc đếm lại tiền, giấy chuyển khoản có nguồn gốc từ mọi ngóc ngách thế giới. Tôi uống cà phê. Cà phê không làm người ta thông minh nhưng nó đổ đầy cảm giác vừa lòng với chính mình. Thỉnh thoảng nhìn tôi một cách thờ ơ, Ninh nhắc: "Cậu uống nhiều vô cớ!". Các cô gái đọc sách hay đưa nhận xét bí hiểm. Tôi thích uống, vậy thôi.

Đoạn đường từ cửa hiệu về nhà phải lên đoạn dốc nhỏ. Tôi thở đầy phổi mùi thơm tươi mát của đêm, những cơn gió dính muối biển và bất chợt, tôi tới ngồi xệp trên cột điện gãy đỉnh dốc, nhìn về phía chung cư xa. Căn buồng T. ở tầng hai dễ nhận thấy, Một cánh cửa sổ luôn hé, con cá nylon treo dưới hàng hiên như vĩnh viễn bơi trong ánh đèn trắng.

Ngày nào tôi cũng gặp cô. Công ty T. làm việc và phòng thiết kế chỗ tôi chung tòa cao ốc. Chúng tôi cùng đi thang máy, quen nhau lần mất điện bị giam trong cái thùng sắt tối tăm. T. là một cô gái giản dị, mớ tóc thẳng, đôi mắt yên tĩnh và hơi thở nhẹ.

Tôi chẳng biết nói gì cả nên hỏi cô có thích xem phim Hàn Quốc không. Cô nói mới đi làm chưa mua ti-vi. "Còn bóng rổ?" - Tôi hỏi tiếp, các nhân vật trên phim hay chơi môn này. T. bật cười: "Tồi lắm!". "Thế sách thì sao?" - Khi hỏi điều ấy, tôi nhớ Ninh, cô bạn đọc quá nhiều và sống hơi khác thường. Cô gái xa lạ quay nhìn tôi: "Anh đang xem quyển gì?" Sự bối rối xâm chiếm vài giây trước khi tôi nhớ một tên sách Ninh để trên quầy hàng.

Cô gái mỉm cười trong bóng mờ, nhắc tới Kenzaburo Oe, Phan Triều Hải, Kazan... những kẻ hoàn toàn xa cách với cuộc sống tôi. "Anh thích ai trong số họ không?" - Tiếng nói T. dịu dàng, thân thiện. "Chẳng ai cả!" - Tôi đáp, với một chút tổn thương. "Cũng không đến nỗi nào..." – T. nói đơn giản. Bất giác cả hai cùng cười to, nhẹ nhõm.

Khi ấy thì thang máy mở được cửa. Tia nhìn người bảo trì thang đặt lên chúng tôi ngờ vực tò mò. Tôi đọc và nhớ bảng tên cô gái. Bóng rổ, sách, cà phê, phim Hàn Quốc... những thứ tôi thích hay không thích. Thế nhưng chúng đâu quan trọng nữa khi một người đàn ông tìm thấy cô gái mà anh ta biết hình ảnh cô sẽ xâm chiếm anh, ngày mỗi ngày chất đầy lên, như những món đồ lạ lùng trong ngăn kéo...

Tôi ngồi trên trụ điện gãy thêm một chốc. Ô đen trắng tầng hai bất động. Có lẽ T. đang theo đuổi câu chuyện trên những trang sách. Một cái bóng lướt qua khung cửa. Rất nhanh. Tôi tự nhủ cô gái sắp ngủ rồi. Xách cái bình thủy trống rỗng, tôi nhổm dậy, rảo bước về nhà. Vài mẩu lá rơi xuống vỉa hè như những mảnh giấy cũ.

Ninh là cô gái bất thường - trên kia tôi hơi đả động điều này. Đang làm họa sĩ ở một xưởng phim, cô ta nghỉ ngang. Thời gian đó thi thoảng cô nhắn máy tôi ghé nhà, ngôi nhà lớn có vườn bao quanh mà thời sinh viên, tôi không thể hoặc không muốn bén mảng. Nhưng về sau chi tiết ấy chẳng còn ý nghĩa. Cô ta cần một ai để nói chuyện. Tôi là thằng bạn duy nhất cô chọn. Và tôi tới.

Ninh đã ở lì trong cái chòi gỗ sau vườn hơn một tuần, như con gấu thờ ơ buồn bã. Tôi leo lên căn phòng nhỏ bằng gỗ trước là nơi vẽ của Ninh. Mùi giấy báo, mùi sơn khô, mùi dầu hỏa nồng nặc xông thẳng ra như bầy ong vàng hung. Cô bạn tôi ngồi im trên cái bục mẫu, nhìn đám lá qua lỗ thủng trên trần. Mọi thứ hệt một cảnh phim khiến tôi chán ốm.

Ninh lầu bầu cho biết cô ta không bao giờ tới xưởng phim nữa. Tôi chẳng hỏi lý do. Lý do của các cô gái độc lập thường chính xác nhưng khó hiểu. Dù không đau răng, Ninh dùng cháo, uống hàng bình nước trà, rồi lại nằm im suy nghĩ về đủ thứ vớ vẩn - tuổi trẻ, thời gian, tình yêu, và cả sự sinh nở. Tôi gợi chuyện chán rồi cũng lặng thinh theo.



Đến tối Ninh muốn tới quán gần trường đại học. Quán mở mấy bài cũ của Bee Gees. Tôi lầm bầm hát theo. Những ngày đó (một tuần? Có thể nhiều hơn) Ninh ở trong tầm nhìn và sự quan tâm của tôi. Vài tối muộn tôi ngủ lại xưởng vẽ gỗ cũ. Tôi nghe tiếng cô ta trở mình như con cá trong chậu nước. Nhưng tất cả chỉ dừng ở đấy.

Khi tôi đi làm thiết kế hơn một năm và Ninh ra khỏi trạng thái suy sụp, chúng tôi vét tiền mở cửa hàng gốm. Một cô gái trẻ, nói tiếng Anh và Đức lưu loát, am hiểu tranh sơn dầu và kỹ thuật men - những chi tiết này thu hút khách tới đông cửa hàng. Chúng tôi kiếm nhiều tiền. Thi thoảng tôi đoán Ninh sắp bỏ đi. Nhưng cô ta vui tươi.

Khi tôi thổ lộ về cô gái tình cờ thang máy cao ốc, người cùng hội cùng thuyền phá lên cười, nhướn mày: - Như thế có liên quan tới tình yêu không? - Đi thang máy và mất ngủ ư? - Tôi lúng túng. Ninh không trả lời, lật báo xem những món gốm cổ mới vớt lên từ đáy biển.

Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ, hoặc đừng dính líu vào vụ này nữa...". Tôi sợ gì chứ? Không biết! Chỉ rõ ràng tôi không can đảm như người chạy xe rất nhanh xuyên qua bóng tối.

Ninh làm những điều mình nghĩ: Bỏ đi khỏi xưởng phim, nhúng tay vào mối vất vả chạy hàng, vẽ gốm, giao dịch... Tức là rời bỏ trạng thái yên ổn để đối diện sự huyên náo và nguy cơ thất bại rình rập. Nhưng cô ta đâu có chìm xuồng. Có lẽ tôi cũng nên làm điều gì, thay vì đứng yên và nhìn về ô cửa mỗi khuya.

Tòa chung cư nhìn gần lớn hơn tôi nghĩ. Những bức tường liên miên thấm ướt bắt đầu lên rêu ở mấy vết nứt, một con chó chạy rong ngửi những bông hoa dại đọng nước mưa.

Tôi hỏi đường lên tầng hai. Người đàn bà giữ xe chung cư có đôi mắt kỳ dị khiến cảm giác nhẹ nhõm tươi tắn mà Ninh truyền cho tôi phai nhạt chút ít. Tôi nhìn lại bó cúc đất xanh lam ban nãy mua, hít một hơi dài. Dãy hành lang đọng nước. Tôi gõ nhẹ cánh cửa người ta chỉ dẫn, bỗng dưng muốn bỏ đi. Tuy nhiên cửa đã mở.

Gương mặt T. đã ở đấy như hàng trăm, không, hàng ngàn lần tôi thấy trong tưởng tượng. Cô ngạc nhiên tột độ, rồi cười dịu dàng: "Vào đi!". Bên trong căn phòng nhỏ của T., mọi thứ toát lên vẻ âm thầm hơi bất an của những món đồ không ở đúng vị trí của nó.

Tôi liếc nhìn quyển sách trên bàn, đó là tựa sách mà tôi có nhắc tới lần đầu gặp T. để khỏa lấp sự bối rối. Cô gái mang ra cà phê trong cái tách nâu, bảo: "Buổi chiều uống cà phê thì ngày như dài hơn...". Tôi gật đầu: "Ừ, nghĩa là mình cũng làm thêm được nhiều việc.Tối nào tôi cũng uống nó, nhưng chẳng ngon thế này". Nụ cười tỏa trên mặt T. như sóng thấm lên bờ cát.

Tôi nhấp một ngụm đen sánh, tự hỏi vì sao quá lâu tôi trì hoãn tới tìm T.. Bó cúc toả mùi hăng hắc nằm dưới gầm bàn. Ngoài cửa sổ, chiều chất đầy mây sẫm. Những con bồ câu xám tro rời bầu trời xám tro trở về tổ trên sân thượng.

Cô gái đối diện cũng vừa đi làm về, quầng mắt thoáng mỏi mệt như hai mặt hồ sâu thẳm...Một khung cảnh bình thản để người ta nói thật nhưng suy nghĩ của mình. Tôi nói nhanh: "T. này, tối nay tôi không ra cửa hàng. Hình như tôi muốn được đưa T. đi loanh quanh chơi". Cô ngẩng lên, tia nhìn tối sẫm: "Anh nghĩ như vậy sẽ dễ chịu ư?".



Cảm giác choáng váng giống như thể trồng cây chuối quá lâu rồi biết mình không thể đứng lên được nữa. Tôi nghĩ cô từ chối, đơn giản là T. không nghĩ tới tôi như tôi nghĩ tới cô, hoặc tệ hơn, tất cả những gì thuộc về tôi khiến cô xa lạ. Cô gái vào bếp mang ra vài quả trứng luộc. Chúng tôi ăn trứng chấm muối, uống cà phê, kiềm chế tâm trạng của mình khỏi sự xao động thất vọng.

Tôi chộp vài mẩu chuyện bay vụt qua đầu, nói huyên thuyên. T. nghe nhưng nhìn đâu đâu, tháo giấy báo bọc bó hoa cúc, cảm ơn tôi đã nhắc cô bây giờ sang Đông, cũng có nghĩa là cô ra trường đi làm gần một năm rồi... Những căn hộ chung quanh bắt đầu cuộc sống buổi tối. Trẻ con la hét. Tiếng bếp núc. Âm thanh của những tập phim Hàn Quốc.

Chúng tôi đứng nán bên cửa sổ nhìn qua ti-vi màn hình lớn nhà bên cạnh. Phải chăng ti-vi đã dựng nên trong tôi ao ước vô hình về tình yêu, về cuộc sống tươi màu và hạnh phúc như thế... Nhưng sao khi tôi đem nó ra thử nghiệm, T. đã thoái thác? Tôi chỉ cho T. một nhân vật nữ làm việc cật lực, cáu bẳn, bảo giống Ninh, người cùng hội cùng thuyền của tôi nhiều năm qua.

Thình lình T. ngoảnh sát mặt tôi, giọng như hơi thở nhẹ: "Cô Ninh ấy hay lắm. Còn tôi, chỉ là thứ xúc cảm thoáng qua thôi. Như một bộ phim, người ta có thể cười to hay khóc to vì nó, nhưng rồi phim hết người ta ra khỏi rạp và chẳng có gì quan trọng nữa...".

Tôi lục điếu thuốc nhàu trong túi. Thế đấy, tôi đã nghĩ mình sẽ không đụng vào thuốc vì T. làm văn phòng, cô không chịu nổi nó. Tuy nhiên, mọi việc đã khác. Tôi nhìn điếu thuốc như quan sát một vật lạ, rồi thả nó rơi xuống sân cỏ. ... Phải khá lâu sau buổi chiều kỳ quặc trên, tôi mới thu xếp ổn thoả với cảm giác trống rỗng và sự cô độc không rõ tên.

Ninh là người bạn khôn ngoan. Cô ta không tò mò, không bày tỏ cảm thông vì ở một lẽ nào đấy, chúng tôi thân nhau tới mức không thể mở lời an ủi nhau được. Tôi thôi uống cà phê bởi chẳng cần nó, cũng đủ thấy một ngày dài. Ninh lấy cái bình thủy về nhà, đổ đầy cà phê nhưng pha thêm sữa và cả hai cùng uống khi tối muộn.

Tôi ghét sữa. Cô ta ghét thứ nước đen kịt. Một sự trung hòa cũng được. Mưa nhiều, nhất là các buổi chiều. Khách tới cửa hàng ít. Hai đứa chung tiền mua một cái ti-vi nhỏ và ngồi trong góc hiệu xem tất cả các game show, nghe các chương trình ca nhạc, cười vui vẻ.

Phim Hàn Quốc cũng hấp dẫn. Ninh theo dõi chúng với vẻ ngờ vực. Tôi hơi xấu hổ nhớ lại đã có lúc hình dung tình yêu sẽ mọc lên trong cảnh lãng mạn như vậy. Tình yêu, suy cho cùng, cũng chỉ là một mẩu ghép nhỏ trong cuộc sống. Và người ta không thể rập vài khuôn mẫu, dù hoàn hảo và lãng mạn...

Mọi việc lại chảy đi với nhịp độ bình thường. Thỉnh thoảng tôi giáp mặt T. trong toà cao ốc. Cô bước vào thang máy, bấm nút chờ, không nói gì. Người trông xe chung cư cái chiều hôm đó cho biết T. là tình nhân ông chủ cô làm thư ký, cô sống trong căn hộ ông ta thuê gần một năm nay. Mách bảo ấy từng khiến tôi cay đắng biết bao.

Tôi nghĩ giá mà cô chọn cách sống khác. Mối tình công sở giống như ngọn núi lửa tàn lụi và sự quyến rũ đi cùng nó cũng tắt theo, chỉ còn chút thông cảm dịu dàng như vệt tro nhẹ... Ninh tắt ti-vi, bắt đầu ôn ngoại ngữ. Cô ta lúc nào cũng bận rộn và tỏ ra bực bội khi tôi nhàn tản.

Thêm một người khách Tây hỏi mua mấy cái cốc Phù Lãng. Tôi gói hàng, bấm thẻ tín dụng, nhẩm tính số tiền thu được trong ngày. Bỗng Ninh gấp sách, nói to: "Hôm nay kiếm được thế là đủ. Chúng ta đi đâu thôi. Không nên ở trong nhà quá nhiều, nhất là tối không mưa".

Tôi ngạc nhiên, hơi buồn cười. Chúng tôi chạy chung cái xe cũ của Ninh. Mới hơn 9 giờ, đường phố không quá ồn ào. Tôi cho xe đi mãi, hít đầy phổi hơi muối bám trên những ngọn gió từ biển lùa về. Cảm giác ra khơi như một cánh buồm đột nhiên trỗi dậy, không lầm lẫn. Tôi nói: "Ninh này, tụi mình cần làm cái gì tử tế, trước khi thời gian trẻ qua mất...".

Cô ta không trả lời, chỉ đặt nhẹ đầu trên vai tôi. Một hơi ấm tưởng như bỏ quên. Một hương vị cà phê gần gũi. Luôn là vậy, hạnh phúc, cảm giác bắt đầu từ những thứ bình thường không ngờ.

Hai chiếc lược

8:06 AM |
Lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.

***

Một ngày nắng đẹp, tôi đến trường đại học lấy bằng tốt nghiệp. Cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, tôi cảm thấy vui sướng làm sao vì đã phải chịu đựng biết bao vất vả, tủi nhục mới có được nó.

Tôi nhớ lần bị ông thầy thể dục bắt lau toa-lét, nhớ những lần bị thầy cô la mắng vì những lỗi không phải của mình, nhớ những lần làm bài tập nhóm mà hai ba đứa tôi phải làm hết phần cho một nhóm cả mười người. "Vậy là mình đã thoát", tôi thầm nghĩ.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến những lần trốn học đi đá PES với chúng nó, nhớ những lần trốn học đi chơi với người yêu, nhớ những lần trốn học chỉ vì thích trốn học. Tôi thấy hơi tiếc vì bây giờ mình không còn được tận hưởng cảm giác trốn học nữa. Bạn biết cảm giác ấy tuyệt vời như thế nào rồi đấy.



Đáng lẽ phải đi học mà mình lại trốn học. Nó khác hẳn với cảm giác được nghỉ học. Tội lỗi có hương vị ngọt ngào như trái táo cấm mà tổ tiên của chúng ta là A-đam và Ê-va đã hái trộm. Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay và cảm thấy tinh thần thật sảng khoái. Đang tung tăng đi ra lấy xe thì tôi giật mình nghe tiếng gọi:

- Kiên!

- Ơ Hà Anh đấy à?

- Ừ. Cậu cũng đến lấy bằng à. Cho tớ xem bằng của cậu nào.

- Lâu lắm không gặp cậu nhỉ. Mình còn không biết cậu cũng học trường này cơ.

Thực ra đó là lời nói dối. Trong bốn năm học đại học, tôi cũng vài lần thấy Hà Anh nhưng không đến chào cô ấy. Ngăn cách giữa tôi và cô ấy là một kí ức buồn...

***

Vào lớp tám, tôi và Hà Anh học cùng lớp với nhau. Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ hồi lớp chín. Mấy thằng lớp tôi bắt đầu lập ra một hội rất hay ho gọi là Hội soi gái.

Bạn không biết cái hội đấy tuyệt như thế nào đâu. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi soi gái trong trường và ở các trường khác, nghe nói gái Giảng Võ và Trưng Vương xinh lắm, và không chỉ soi không đâu, chúng tôi còn phải cưa đổ được một em nào đó.

Đó là phần hay nhất, lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.

Ngoài ra chúng nó còn bảo hàng tuần hội sẽ tổ chức xem phim người lớn và ai vào hội sẽ được đọc truyện "Cô giáo Thảo", tôi tò mò lắm không biết đấy là truyện gì nhưng nghe bọn nó bàn tán có vẻ hay lắm. Hồi đấy internet còn là một khái niệm mới mẻ chứ như bây giờ tôi đã lên google search một phát là ra rồi.

Hội gồm những đứa nghịch nhất lớp như Tuấn Xêkô và Minh si-líp. Bọn nó đều ghét Hà Anh, nên tôi cũng thấy ghét con bé ấy.



Trong lớp chẳng có đứa nào dở hơi như nó, không bao giờ chịu quay bài kể cả môn giáo dục công dân, mà làm được bài thì chẳng bao giờ chịu nhắc ai, rồi thằng bên cạnh quay bài thì dọa mách cô, làm như thế là chưa đủ, nó còn hay bênh vực thằng siêu nhân, một thằng tính tình điên khùng mà cả lớp đều ghét.

Trớ trêu thay, đầu năm lớp chín, thầy chủ nhiệm chuyển tôi xuống ngồi cùng bàn với Hà Anh.

"Ôi giời ơi, sao thầy nỡ bắt em ngồi cạnh con hâm đấy cơ chứ!", tôi thầm than vãn khi nghe thầy bảo chuyển chỗ. "Khốn nạn cái thân tôi, từ nay làm sao quay bài được nữa"

Tôi dọn đồ sang chỗ ngồi mới của mình. Chào đón tôi là cái nhìn nghi hoặc của Hà Anh. Có lẽ nó cũng ghét tôi như tôi ghét nó bởi vì tôi là người bình thường còn nó là đứa kì quặc. Nhưng tôi đã nhầm, mặc dù hơi khó tính nhưng nó đối xử với tôi rất tốt.

Có lần tôi đau bụng, nó đưa lọ dầu cho tôi bảo xoa vào bụng, còn lúc tôi kêu đói, nó đưa cho tôi bịch sữa tươi của nó. Dù vậy, tôi vẫn không ưa nó bởi một lẽ: nó quá tốt. Tôi tin rằng tất cả mọi người đều xấu xa và nếu không xấu xa thì chẳng qua là vì họ không có cơ hội để được xấu xa.

Nhiều người thường lên giọng phê phán những người ăn hối lộ nhưng tôi tự hỏi nếu chính họ được đút lót thì họ có nhận không? Vậy đấy, tôi cho rằng thế giới này có hai loại người: người xấu và kẻ đạo đức giả, mà trong hai loại đó thì chỉ có loại đạo đức giả là tôi ghét.

Nhưng Hà Anh đã làm hỏng bét cái thế giới quan của tôi. Dù tôi xếp nó vào loại đạo đức giả nhưng tôi không thể nào tìm được bằng chứng cho điều đó. Nó chẳng bao giờ làm bất cứ điều gì xấu kể cả những việc nhỏ nhặt như là không sơ-vin hay nói chuyện trong lúc cô giảng bài.

Tuy ngồi cạnh Hà Anh mang lại cho tôi nhiều điều khó chịu nhưng cũng có cái hay. Tôi đem những thói quen kì quặc của Hà Anh ra kể xấu với bọn thằng Minh si-líp và bọn nó rất thích nghe những chuyện đó.

- Khổ lắm, hôm trước kiểm tra mười lăm phút Bình Ngô Đại cáo tao không thuộc định lôi sách ra chép thì nó lườm tao một phát cháy bỏng, tao sợ quá đành phải cất sách đi, may mà còn nhìn được bài thằng Phú.

- Ôi kinh thế à. Đúng là con dở hơi. Thảo nào nó mới chơi được với thằng siêu nhân.

- Bọn mày chưa ngồi cạnh nó nên chưa biết đâu, môn nào nó cũng chép bài đầy đủ kể cả môn giáo dục công dân, rồi trong giờ cô đang giảng bài mà tao quay xuống nói chuyện với thằng Lâm là nó lại "suỵt" tao.

- Số mày đen thật.

Việc hàng ngày lôi Hà Anh ra nói xấu giúp tôi được kết nạp vào hội soi gái. Điều đó khiến tôi rất thích thú nhưng thỉnh thoảng tôi cũng thấy lương tâm day dứt vì Hà Anh luôn đối tốt với tôi.

Và thực ra, hội soi gái cũng không tuyệt vời như tôi tưởng, lúc đầu thì vẽ ra bao nhiêu hoạt động mà cuối cùng thì cũng chỉ là một nhóm mấy đứa chơi với nhau không hơn không kém. Đôi lúc tôi cũng cảm thấy mình không hợp với mấy đứa đấy nhưng bọn nó là những đứa thú vị nhất rồi, còn hơn chơi với mấy đứa nhạt nhẽo trong lớp.

Một hôm, Hà Anh nhờ tôi đèo nó về vì bố nó bận không đến đón được mà nhà tôi lại gần nhà nó. Tôi hơi ngần ngại nhưng không thể từ chối được. Nó thường giúp đỡ tôi và đây mới là lần đầu tiên nó nhờ tôi giúp, mà việc này thì cũng đâu khó khăn gì.

Chỉ có điều bọn thằng Minh si-líp mà nhìn thấy tôi và Hà Anh đi với nhau thì thật không hay chút nào. Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù sao cũng chỉ một hôm thôi mà. Thế là hết giờ hôm đấy, tôi cố gắng tránh mặt bọn trong lớp, lựa lúc bọn nó không để ý bảo Hà Anh ngồi lên yên sau rồi phóng vèo đi. Tôi thở phào vì đã vượt qua vùng nguy hiểm.

- Lúc nãy cậu làm bài kiểm tra Toán có tốt không? - Hà Anh hỏi tôi.

- À, cũng được.

Tôi trả lời cho qua, hi vọng là chủ đề học hành sẽ chấm dứt ở đây. Nhưng chắc vô ích thôi, vì Hà Anh có chuyện gì khác để mà nói.

- Mình lo quá, bài này mình làm chán lắm.

- Lần nào mà cậu chả nói thế, xong cuối cùng điểm cậu toàn cao nhất lớp.

Tôi mỉa mai. Quả thật tôi rất ghét cái tính than thở của nó. Điểm 8 với tôi là một kết quả tốt trong khi đối với nó giống như thảm họa 2012.

- Nhưng lần này mình làm chán thật í.

"Còn mình thì chán cậu luôn", tôi thầm nghĩ.

- Sao cậu lúc nào cũng phải đạt điểm cao thế? Điểm cao cũng có để làm gì đâu.

- Mình chẳng biết. Mình quen được điểm cao rồi, nếu điểm thấp thì mình sẽ day dứt lắm. Mà bây giờ đó cũng là mục đích duy nhất để mình phấn đấu.

Cuộc nói chuyện đứt quãng một lúc. Hai người chìm trong những dòng suy nghĩ khác nhau. Bỗng Hà Anh hỏi tôi:

- Về sau cậu muốn làm gì?

- Tớ á... Tớ muốn làm cầu thủ bóng đá.

- Ồ, tuyệt thật đấy. Mình chưa gặp ai muốn làm cầu thủ bóng đá cả.

Tôi hơi ngạc nhiên... về Hà Anh và về chính mình. Bình thường tôi sẽ nói không biết bởi vì khi tôi nói với bố là tôi muốn trở thành cầu thủ bóng đá thì ông bảo đó là điều vớ vẩn, và khi tôi bảo với thằng Tuấn Xêkô thì nó bảo tôi bị dở hơi. Bởi thế tôi cũng nghĩ mình dở hơi thật và không bao giờ nói ra điều ấy nữa. Nhưng tôi lại nói với Hà Anh, và nó còn thích thú nữa.



"À, tại vì nó bị dở hơi mà", tôi nhanh chóng tìm ra câu trả lời.

- Thế còn cậu?

- Mình muốn làm nhà báo.

- Tại sao?

- Vì chị mình rất thích làm nhà báo.

- Thế thì liên quan gì đến cậu?

- Mình rất muốn thực hiện ước mơ của chị. Chị mình không thể thực hiện ước mơ ấy. Chị mình mất rồi.

Tôi lặng cả người khi nghe Hà Anh nói thế. Tôi không còn cảm thấy ghét nó nữa, thay vào đó là một nỗi thương cảm và khâm phục tấm lòng cao đẹp của Hà Anh.

Thực sự, đèo Hà Anh về không phải là một nhiệm vụ khổ sai như tôi từng nghĩ. Sau hôm đấy, tôi cảm thấy giữa tôi và nó đã tồn tại một mối giao cảm. Tôi không ghét nó như trước. Nhưng lúc chơi với Hội soi gái, tôi vẫn tiếp tục nói xấu Hà Anh. Tôi không biết tại sao mình vẫn cứ làm thế. Tôi biết mình thật là một thằng tồi. Nhưng tôi không thể dừng được.

- Này sao mày ghét nó thế mà hôm trước tao lại thấy mày đèo nó về?

- Tao có muốn đâu. Nó cứ năn nỉ nên tao phải đồng ý. Đi với nó chán bỏ xừ, toàn nói chuyện học hành.

Một hôm, tôi ba hoa với mấy đứa là Hà Anh có một thói quen kì cục là hôm nào cũng lôi một chiếc lược màu hồng ra rồi ngắm nghía vuốt ve mà chẳng bao giờ dùng chải tóc. Nó quí cái lược đấy như vàng. Thằng Minh si-líp liền bảo tôi giấu cái lược đi cho nó hoảng đến phát khóc. Bọn tôi cười khoái trá khi nghĩ đến cảnh đó.

Thế là giờ thể dục, tôi giả vờ quên đồ chạy lên lớp rồi lục cặp Hà Anh. Tôi giấu chiếc lược vào bồn rửa mặt phòng vệ sinh nam rồi chạy ù xuống sân. Tiết sau, Hà Anh phát hiện ra chiếc lược đã biến mất. Nó loay hoay tìm mãi mà không thấy, bèn quay sang hỏi tôi:

- Cậu có thấy chiếc lược của mình đâu không?

- Chiếc lược nào cơ?

- Chiếc lược màu hồng mà mình vẫn hay mang ra ấy.

- Vậy à, mình không biết.

Tôi cười thầm trong bụng khi thấy Hà Anh đã hoảng hốt lắm rồi. Nó hỏi cả mấy đứa khác nhưng đứa nào cũng lắc đầu. Đến khi nó bắt đầu rơm rớm nước mắt thì tôi thấy thương thương bèn bảo:

- Có mỗi chiếc lược mà cũng khóc. Mình giấu đấy, để mình đi lấy cho.

Tôi tung tăng chạy vào phòng vệ sinh nam, nhưng hỡi ôi, chiếc lược đã không còn ở đấy nữa. Ai đó đã lấy mất rồi. Tôi tự trách mình dại dột khi để ở một chỗ nhiều người qua lại như thế. Tôi về lớp, mặt mày còn hoảng hốt hơn cả Hà Anh lúc nãy:

- Chết rồi, nó không còn ở đấy nữa. Ai lấy mất rồi.

Nghe tôi nói, Hà Anh bỗng trào nước mắt. Nó gục xuống bàn sụt sùi.

- Xin lỗi. Mình chỉ định đùa thôi. Ai ngờ...

Hà Anh vẫn khóc.

- Chỉ là một chiếc lược thôi mà. Mình sẽ mua đền cậu cái khác.

Ngay sau đó, tôi đã phải hối hận vì câu nói của mình khi nghe Hà Anh đáp:

- Đó là chiếc lược chị tặng mình trước khi mất...

Thấy Hà Anh khóc, mấy đứa xung quanh xúm lại dỗ dành. Trong khi đó, mấy thằng trong hội soi gái đứng chỉ trỏ cười cợt. Thằng Minh si-líp vỗ vai tôi:

- Mày khá lắm.

Lúc đấy tôi chỉ muốn đấm cho nó một phát. Nhưng thay vào đó, tôi lại mỉm cười với nó. Tôi thấy mình cũng hèn hạ và xấu xa như nó.



Chiếc lược mãi mãi không tìm lại được, cũng như tình bạn giữa tôi và Hà Anh mãi mãi không thể hàn gắn. Dù tôi đã mua đền Hà Anh một chiếc lược khác nhưng nó vẫn giận tôi. Hà Anh không nói năng gì với tôi suốt cả năm lớp chín. Sau đó chúng tôi lên cấp ba và không gặp lại nhau.

Mãi đến tận bây giờ, kí ức đó vẫn là nỗi buồn trĩu nặng trong tôi. Ngày hôm ấy đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nhận ra cái gì là phải cái gì là trái. Tôi nhận ra mình là ai...

Giờ đây đứng trước mặt Hà Anh, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện đó trong khi cô ấy dường như đã tha thứ cho tôi.

- Mình xin lỗi vì chuyện chiếc lược.

- Mình không còn giận chuyện đó đâu.

- Lúc đó mình cư xử như một thằng ngốc. Đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mình.

- Thôi cậu đừng buồn vì chuyện đó nữa. Thực ra, mình cũng không phải khi giận cậu suốt cả năm lớp chín như thế.

Mình vẫn còn nhiều thứ khác để nhớ đến chị. Hơn nữa, bây giờ mình có một kỉ vật khác cũng quí không kém.

Hà Anh lôi từ trong túi xách ra một chiếc lược khác. Đó là chiếc lược tôi đã tặng cô ấy...