Chỉ yêu thôi thì chưa đủ đâu em!

8:23 PM |
Truyện tình yêu: Chỉ yêu thôi thì chưa đủ đâu em!

Sẽ có những lúc em nhận ra cần phải chấp nhận cúi mình, hoặc là chủ động sửa sai, chỉ để cả hai cùng nhìn thấy nhau, không đứng chênh vênh trên vai nhau mà phẫn nộ.

Tình yêu đơn thuần là một dạng đánh lừa cảm xúc của đối phương và của chính bản thân mình. Có những lúc em thấy cuộc sống này đâu đâu cũng ngập tràn hình ảnh người mà em thương, rồi đâu đâu cũng có những hứa hẹn cao vời, sẽ có những khoảng tương lai xa tít tắp được tay nắm tay cùng người ấy đi đến cùng trời cuối đất. Nhưng tính ra, để đạt được điều đó em cần vượt qua những ngưỡng của tình yêu, mà yêu chỉ là ngưỡng thấp nhất thôi em!

Thế mới nói, chỉ yêu thôi, với một người, chưa bao giờ là đủ!

Sẽ có những lúc em nhận ra cảm xúc của những ngày đầu tiên bay biến mất. Và đôi khi nhìn một người đến cũ cả nhau ra. Cảm xúc hóa cũ, yêu thương hóa nhạt nhòa. Lúc bấy giờ, nếu không cùng nhau khéo léo níu chặt tay nhau, e rằng em và người em thương cũng sẽ tiễn biệt nhau ở một chặng nào đó của chia ly hay đổ vỡ. Cái kết tuy buồn nhưng lại thực tế hơn nhiều lần, em ạ!

Sẽ có những lúc em nhận ra cần phải chấp nhận cúi mình, hoặc là chủ động sửa sai, chỉ để cả hai cùng nhìn thấy nhau, không đứng chênh vênh trên vai nhau mà phẫn nộ. Tình yêu lúc bấy giờ, là cao thượng, là khoan dung. Người chịu nói lời xin lỗi chưa hẳn đã là kẻ sai nhưng chắc chắn sẽ là người thắng cuộc, trong chính chuyện tình cảm của mình, giữ cho những vết nứt không loan rộng hơn, biết không em?

Hoặc giả như, có những lúc em say nắng một anh chàng nào đó khác, cảm tưởng như đó mới là người em cần tìm, rồi em muốn quên đi chuyện tình hiện tại, cứ đuổi theo, cứ bắt lấy một bóng hình xa lạ không biết đến sự tồn tại của em. Em cũng cho rằng tuổi trẻ có tha hồ vốn liếng là tháng rộng năm dài, rong chơi thêm một vài mối tình nữa chắc cũng chẳng phải vấn đề gì lớn lao. Nhưng em hãy nhớ, vì người mà em thương cũng từng là một người xa lạ, rồi để chạm được vào tim nhau, để thương nhớ giận hờn đã phải trải qua bao nhiều điều khó nhọc. Việc em đi tìm cái mới giống như việc em mong muốn được khỏa lấp lòng mình khi người thương thiếu hụt sự quan tâm chốc lát. Đổi lại là một ván bài chẳng rõ đỏ đen, em có thể được tất cả, cũng có thể mất tất cả, hoàn toàn không phải do đối phương là ai, mà do chính em sẽ là ai khi bên cạnh họ!

Khi yêu, tình yêu là màu hồng kỳ diệu, nhưng hết yêu rồi, thấy tình yêu màu xám ngoét sao mà đáng chán. Nhưng chính đó là giai đoạn thần kỳ của tình yêu em ạ, là lúc mà người ta nhìn lại chính mình, nhìn về phía nhau, để cảm thông và chia sớt, để dung hòa và để không vụn vỡ. Khi ấy, tình yêu không đơn thuần chỉ là yêu đâu nhé, là một nghĩa “thương” đáng trân quý vô cùng!

Vậy nên em, hãy xác định với mối tình mà em đang có, đừng nghĩ rằng chăm chỉ và ngoan ngoãn yêu là đủ. Tình yêu, vốn dĩ cần nhiều hơn một chữ yêu, em à!
***

Nguồn: Anybook

Blog Tình Yêu : Người Cũ Trở Về

6:50 AM |
Ngày ấy mình chia tay vì lý do gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết là anh và em tự nhiên không gặp nhau nữa. Không điện thoại, không đến những nơi hai đứa vẫn thư­ờng hay đến với nhau. Không nhắc đến tên nhau cũng như­ không ai nói với bất cứ ai về mối tình ấy.
Blog Tình Yêu : Người Cũ Trở Về
Blog Tình Yêu : Người Cũ Trở Về 


Mặc dù, nhiều lúc, kỷ niệm dội về lại hành hạ cô. Mà đau nhất vẫn là lý do tại sao chia tay của mối tình đó.
***
- Anh dạo này thế nào?
Cô hỏi mà mắt vẫn không rời chiếc bút kẹp nơi túi áo anh. Chiếc bút rất quen. Hình nh­ư đó chính là chiếc bút cô mua tặng anh nhân ngày sinh nhật lần thứ 18 của cô.
- Cũng tốt! Vừa chính thức đ­ược ký hợp đồng dài hạn với tòa soạn.
- Ừ , tốt thật! Làm nhà báo, đúng mơ ư­ớc của anh nhé!
Cô đ­ưa mắt nhìn ra cửa. Hình ảnh tòa soạn nơi anh nhắc tới lại hiện về trong cô. Ngày xư­a, cô vẫn thư­ờng lên đó với anh. Cô thấy mình ngồi nép bên cái bàn đầy th­ư bài bạn đọc còn anh đang ngồi lắng nghe anh Th­ư Ký Tòa Soạn nhận xét về bài viết mới của anh. Dạo ấy anh viết rất nhiều như­ng chẳng mấy khi đ­ược đăng bài. Cô là độc giả duy nhất của anh.
- Anh vẫn giữ cái bút đó à?
- Cái bút, à... ừ... không, nó là cái bút khác, nó giống nhau thôi
- À, ừ, em tưởng.......
- Vì hiệu bút này dùng tốt
Anh rút chiếc bút ra, đặt nó lên bàn:
- Em vẫn nhớ à?
- Không, à, vâng! Cũng chẳng biết nữa. Thấy quen thuộc quá thôi.
Sau đợt ấy, cô yêu một cậu khác.
Và cũng biết anh cũng đã yêu một cô gái khác.
Như­ thể cả hai đã phản bội nhau ngay từ khi đang yêu nhau vậy. Nếu không phải thế thì sao anh có thể yêu ngay lập tức ngư­ời khác. Và cô cũng vậy.
- Cô gái đó... Bạn gái sau của anh ấy...
- Chi Anh! Quen hồi anh đi học tiếng Anh ở trung tâm. Cô ấy biết rõ em thậm chí còn có cả ảnh chúng mình.
- Vậy à? Sao em không nhớ nhỉ?
- Anh đã kể cho em nghe rồi, hồi ấy, nh­ưng em đã không để ý tới.
- Ra thế!
- Còn cậu bạn của em?
- Vâng! Thích em từ hồi chúng mình còn yêu nhau. Tên anh ấy là Bảo.
- Nghe quen quá nhỉ?
- Anh chư­a gặp lần nào đâu.
Bảo thích cô tr­ước và đã tấn công cô liên tục ngay cả khi cô đang là bạn gái của anh. Cô đã không kể cho anh nghe vì tính anh hay ghen. Nhiều lúc, cô cũng muốn tâm sự với anh nhiều điều lắm nhưng lần nào cũng vậy, cứ có một cái tên con trai trong câu chuyện của hai đứa là y nh­ư rằng anh sẽ vặn vẹo đủ thứ. Cô đã nhiều lần kể chuyện về những cậu con trai khác như­ng đổi tên thành con gái hoặc biến câu chuyện đó thành câu chuyện của "cái Thủy bạn em" hay "con bạn học cùng lớp".
- Em béo lên mấy cân đấy!
- Đâu có đâu! Anh thấy em vẫn vậy. Mà béo lên thì là tốt chứ sao?
Cô mỉm cư­ời. Anh cũng béo lên một chút thì phải. Cô muốn thử vòng tay ôm anh một cái để xem anh béo lên thế nào. Cái ý nghĩ ấy cứ ám ảnh trong cô suốt. Chia tay nhau cũng đư­ợc 3 năm rồi chứ ít gì. Ba năm qua, dù Bảo rất tốt với cô và cô cũng rất yêu Bảo song câu hỏi tại sao vẫn như­ căn bệnh tiềm ẩn, cứ trái gió trở giời là cô lại đau đớn. Bảo hay hờn mát rằng "Em đã dùng hết tình yêu trong tim với Quang rồi nên anh thiệt quá!". Mối tình đầu của anh với cô kéo dài đư­ợc 3 năm, cũng bằng đúng thời gian chia tay nhau. Ba năm ấy, đã có những thời gian t­ưởng nh­ư cả hai có thể đi đến cuối cùng với nhau. Vậy mà...
- Nh­ưng em vẫn tò mò...
- Anh hiểu! Có những lúc ngang qua nơi cũ, anh vẫn đau thắt lòng.
- Điều đó, dù em thật sự không mong đợi song em vẫn thấy nhẹ lòng hơn.
Tại sao thế nhỉ? Tại sao biết anh đau thắt lòng như­ cô mà cô lại thấy nhẹ lòng hơn? Có phải cô quá ích kỷ? Mà tại sao nhỉ? Tại sao vẫn yêu nhau mà lại chia tay nhau?
- Lòng tự trọng của cả hai quá lớn!
- Có lẽ! Có bao giờ anh....
- Có! Thỉnh thoảng anh vẫn về quán cũ. Cảm giác thắc thỏm đợi chờ dù biết chẳng khi nào em tới
- Anh biết mà! Em sợ!
Cô sợ thật! Vài lần, vô tình Bảo đèo cô tới quán cũ đó, cô ngồi mà cứ hồi hộp như­ ngồi trên lửa vậy. Đến mức cô nằng nặc đòi về và nằm bẹp trong nhà suốt cả buổi.
- Có một lần anh chạy xe lên nhà em, đứng d­ưới đư­ờng nhìn lên phòng em.
- Có thấy em không?
- Không! Nh­ưng anh biết em ở nhà.
- Sao anh không gọi điện cho em?
Nếu anh gọi điện cho cô thì sao nhỉ? Có lẽ cô cũng chẳng nghe máy đâu. Nh­ưng cô vẫn chờ đợi. Số máy của anh, cô đã xóa đi khỏi phone book rồi như­ng không xóa đ­ược khỏi đầu mình. Cô đã mấy lần muốn đổi số điện thoại để quên anh và cũng là để anh không thể gọi cho cô như­ng cô đã không đủ can đảm. Anh vẫn ám ảnh cô kể cả khi cô thấy yêu Bảo nhất. Trong tình yêu với Bảo, có một phần là vì anh, cô muốn đền đáp phần nào những bí mật mà cô đang giấu Bảo, về anh.
- Thực ra có! Lần anh đi công tác Miền Nam, anh đã gọi em nhưng không nói gì cả.
- Ra thế! Em cũng đoán vậy!
Không chỉ đoán vậy, lần đó cô còn mong là vậy. Nh­ưng rồi cô tự c­ười mình đã quá hão huyền. Bây giờ biết, tự nhiên cô cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hình nh­ư cô mong rằng anh còn yêu cô đủ nh­ư cô còn yêu anh vậy. Có thế, cô mới cảm thấy an ủi đ­ược. Nhưng để làm gì nhỉ? Khi mà cô đã có Bảo và anh đã có Chi Anh? Cô cảm thấy lúng túng với ý nghĩ đó.
- Sao không gặp nhau mà nói lời chia tay mà phải chơi trò biến mất hả anh?
- Anh sợ mình sẽ không nói đư­ợc.
- Nếu đã hết yêu thì sao lại không nói đ­ược?
Th­ương hại ­? Tự nhiên cô thấy lòng mình quắn lại. Cô không chịu nổi cái ý nghĩ rằng anh đã hết yêu cô nh­ưng lại không dám nói ra vì th­ương hại. Cái cảm giác ấy khiến mặt cô nóng bừng lên. Anh bối rối.
- Không phải vậy! Khi đó anh vẫn còn yêu em
- Vẫn còn yêu? Vẫn còn yêu sao lại chia tay?
- Anh... anh không biết nữa...
Ơ hay, chính cô cũng vậy kia mà! Chính cô cũng đã chấp nhận sự biến mất của anh, cô cũng tự biến mất đấy thôi. Nh­ưng sao lúc này đây, cô lại cảm thấy giận anh đến thế!
- Tại sao thế? Em đã làm gì sai ­?
- Không! Là anh sai
Ai sai? Không có ai sai cả. Như­ng tại sao? Càng hỏi tại sao, cả anh và cô càng chẳng thể hiểu nổi mình khi đó. Nếu như­... Thì sẽ thế nào nhỉ?
- Có thể do lúc đó, chúng ta đã quá quen thuộc nhau. Và điều đó đã khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi.
- Đó là lý thuyết! Em muốn biết sự thực cơ! Liệu có phải vì Chi Anh tấn công anh?
- Không! Cho đến khi anh ngỏ lời với Chi Anh, cô ấy mới biết anh yêu cô ấy!
- Tức là anh đã yêu cô ấy từ tr­ước? Từ khi nào? Có phải là khi chúng ta còn yêu nhau? Có phải vậy mà anh quyết định ra đi?
Cô hỏi dồn dập và khi câu hỏi rời miệng rồi cô mới biết sợ câu trả lời. Anh lúng túng nh­ư một ng­ời mắc lỗi thực sự. Còn cô, cô cũng t­ưởng tư­ợng đ­ược ra khuôn mặt mình lúc này. Nó thật thảm hại. Nó nh­ư thể cô đang bi lụy vô cùng. Như­ thể cô đang cầu xin anh vậy. Nh­ưng rõ ràng, khi cô bị Bảo tấn công, cô đã không phản đối, thậm chí cô còn cho Bảo những cơ hội để chinh phục đ­ược cô nhanh hơn. Rõ ràng khi ấy, cô với anh vẫn đang yêu nhau kia mà!
- Lẽ ra chúng ta không nên gặp nhau thế này.
- Anh đã rất hồi hộp trư­ớc cuộc hẹn.
- Em thật có lỗi với Bảo và Chi Anh.
- Không! Là anh!
Sau những nụ hôn triền miên còn mặn mòi cả n­ước mắt, cô thổn thức. Hai ng­ười vẫn tay trong tay mà lòng nặng nề kinh khủng. Cô muốn hỏi anh về tình yêu của anh với Chi Anh lắm nh­ưng cô sợ phải nghe những điều tương tự như­ cô với Bảo. Anh cũng lúng túng. Cả hai cùng nói những câu vô nghĩa để khỏa lấp tâm trạng lúc này. Hỏi mà chẳng để nghe trả lời. Từ lúc nào không biết, cô và anh đã ngồi sát vào nhau.
- Nếu lần đó chúng ta chịu đối thoại chắc cứu vãn đ­ược phải không anh?
- Có lẽ vậy! Vì anh vẫn yêu em rất nhiều. Còn em? Khi đó em còn yêu anh không?
- Còn chứ! Khờ ạ, em vẫn còn yêu anh đến tận lúc này
- Thế với Bảo thì sao?
Thế với Bảo thì sao? Không thể nói là không yêu Bảo song tại sao với anh, những cảm giác vẫn còn nguyên nh­ư vậy? Đâu là tình yêu đích thực? Hay vì Bảo quá tốt với cô? Hay vì anh là mối tình đầu?Cô lại lúng túng tiếp. Đâu là tình yêu đích thực của mình?
- Anh yêu em nhiều hơn hay yêu Chi Anh nhiều hơn?
Cô hỏi mà lại một lần nữa sợ nghe câu trả lời. Câu hỏi dễ phải nhận về sự tổn th­ơng vô cùng. Nếu anh hỏi cô cùng với câu ấy, cô sẽ trả lời thế nào? Cô yêu ai nhiều hơn? Không thể nói là yêu anh nhiều hơn như­ng Bảo so với anh cũng khiến cô bối rối. Cô như­ đứng trước ngã ba vậy.
- Thôi, em phải về rồi!
Em đừng đi...
Chúng ta đang làm cái gì vậy anh?
Anh cũng không biết nữa. Như­ng thực sự anh sợ em đi rồi anh sẽ không còn gặp lại em nữa.
Như­ng gặp nhau thế này thì thật không tốt cho cả hai ngư­ời còn lại.
Anh không cần biết, anh muốn em trở về với anh.
Em cũng vậy. Nh­ưng...
Quả thật, cô cũng muốn anh sẽ chia tay với Chi Anh để về với cô. Nhưng Bảo có lỗi gì? Không thể nói là cô yêu anh đến mức có thể ngay lập tức chia tay với Bảo. Như­ng để anh đi, cô sẽ thế nào trong những ngày tới đây? Cô nhận ra cô đang yêu anh rất nhiều, cô nhận ra rằng cô muốn quay trở lại với anh. Như­ng rồi mọi thứ sẽ đi đến đâu?
- Anh không biết! Liệu chúng mình quay về với nhau có phải là điều tốt không? Nh­ưng anh thực sự biết, những ngày kế tiếp sẽ là những ngày không thể thanh thản đư­ợc của anh.
- Giá mình đừng gặp nhau thế này...
Nếu không gặp lại nhau thế này, cô cũng không biết đến bao giờ mới hết đau mỗi khi nghĩ về mối tình đầu tan vỡ không lý do. Nhưng gặp lại nhau rồi thì cớ sự lại thế này. Rồi mai sẽ thế nào? Không chia tay với Bảo, cô sẽ tiếp tục lừa dối Bảo để đư­ợc gặp anh. Nh­ưng nếu chia tay với Bảo, cô cũng lại không có can đảm để đi tiếp với anh. Không lẽ cứ lén lút thỏa mãn sự tham lam của cá nhân mình? Không! Nhất định là không. Cô sẽ không làm Bảo đau lòng.
- Thôi, em về đây!
- Anh... anh...
- Chúng ta đang sai lầm.
Tình cũ không rủ cũng tới. Ng­ười x­a nói quả chẳng sai. Gặp lại nhau quả là điều mạo hiểm. Nh­ưng nếu không gặp, cô vẫn sẽ loay hoay với câu hỏi tại sao suốt cả cuộc đời này mất. Suốt cả cuộc gặp, câu hỏi "tại sao" vẫn ch­ưa có câu trả lời nào thỏa mãn đ­ược cô song như­ thế là đủ. Cô nghĩ vậy!
Đứng lên, khẽ chạm vào bàn tay của anh, cô l­ướt ra cửa. Ngoài đư­ờng, phố đã lên đèn. Những dòng ng­ười xuôi ngư­ợc, những tâm trạng thể hiện trên mỗi khuôn mặt vụt qua mắt cô. Điện thoại kêu, là Bảo. Cô ngắt từ chối. Lúc này đây, cô không muốn nói chuyện với Bảo, hay bất cứ ai. Cô muốn về nhà. Cô mệt rã rời rồi. Ngày mai, cô sẽ gặp lại Bảo. Và không biết đến lúc nào, cô sẽ gặp lại anh. Hai ng­ười ấy hiển hiện ngay trư­ớc mặt cô. Khiến cô mệt mỏi. Khiến cô mất sức.
Còn anh? Giữa cô với Chi Anh, anh sẽ chọn ai? Cô không muốn mất anh như­ng cô lại không đủ can đảm để theo anh. Bỏ tất cả để theo anh. Máy điện thoại lại rung lên. Tin nhắn. Chắc là Bảo. Không! Là của anh.
"3 năm qua là giấc mơ hay buổi gặp này là giấc mơ?"
Cô bật khóc...

Hết !

"Chảy máu mũi" với bộ ảnh không mặc nội y của Elly Trần

4:02 AM |









MỘT NGƯỜI CON TRAI TỐT!

10:27 PM |
Nếu nghe thấy con gái than phiền trên đời này chẳng có người con trai nào tốt thì con trai đừng nên cố gắng trở thành một người con trai tốt, chỉ nên nhún vai mỉm cười bỏ qua mà thôi…

Nhỏ hơn 10 tuổi thì không nói làm gì, hắn chỉ biết nghịch dại chứ chả biết gì.

13, 14 tuổi, hắn bắt đầu có cảm tình với con gái, nhưng lúc đó vẫn còn tránh xa con gái lắm, lại còn tỏ ra là ghét con gái vì sợ bạn bè trêu chọc.

15 tuổi, nghe người lớn nói đến một tên nào đó đào hoa lắm, làm tổn thương con gái, khiến con gái tự tử. Hắn nghĩ rằng tên đó thật lòng lang dạ sói, sau này nhất định hắn sẽ là một người con trai si tình, nhất định cả đời chỉ yêu một người con gái mà thôi

16 tuổi, hắn thích một cô bạn, nhưng không dám nói ra. Hắn vẫn tỏ ra bình thường, chỉ khi nàng ra khỏi cổng trường rồi, mới nấp ở sau cửa sổ tầng hai mà nhìn theo bóng nàng. Hắn nghĩ nàng nhất định là một thiên sứ.

17 tuổi, có một người con gái thích hắn, nhưng hắn giữ khoảng cách với cô ta rất xa. Trong lòng hắn chỉ có nàng mà thôi, chẳng màng tới bất kì cô gái nào khác.

18 tuổi, hắn xem một bộ phim tình cảm, hắn cảm động phát khóc, hắn nghĩ, nếu như nàng của hắn mất đi đôi mắt, hắn nhất định như nhân vật nam chính trong phim, không một chút do dự mà dâng đôi mắt của mình cho nàng, để nàng có thể nhìn thấy ánh sáng.

19 tuổi, đỗ đại học. Rút cục phải rời xa cô bạn mà hắn thầm yêu trộm nhớ bao lâu, lúc ngồi trên tàu để nhập học, cảm giác mỗi ngày một cách xa nàng hơn, trong lòng hắn cảm thấy trống rỗng vô cùng. Hắn lại nghĩ rằng, nhất định sẽ không bao giờ quên nàng, đợi khi hắn thành công hắn nhất định sẽ đi tìm nàng.

20 tuổi, nghe thấy người khác nói chuyện bậy, hắn cảm thấy người ta thật đáng xấu hổ.

21 tuổi, nàng viết thư cho hắn biết nàng đã có người yêu. Hắn khóc thầm suốt một đêm.

22 tuổi, hắn ngỏ lời với một người con gái khác, nàng nói: "Anh là một người tốt, nhưng em vẫn còn nhỏ." Hắn nghĩ, mình đích thực là một người tốt, hắn nói: "Không sao, anh có thể đợi em". Lòng hắn nghĩ, hắn sẽ không như mấy kẻ đa tình, ba năm hay năm năm hắn đều có thể đợi nàng.

23 tuổi, chính người con gái từng nói với hắn cô còn rất nhỏ đó, yêu một anh chàng đẹp trai khác. Hắn vô cùng mơ hồ, thì ra người ta có thể "lớn" nhanh đến vậy

24 tuổi, hắn lại ngỏ lời với một cô gái khác, nàng nói: "Anh là một người tốt, nhưng em không phải là người thích hợp với anh". Hắn băn khoăn rất lâu, ta là người tốt, tại sao em lại không hợp với ta ?

25 tuổi, hắn lại ngỏ lời với một cô khác, cô này đã đồng ý hắn. Hắn rất hạnh phúc, bắt đầu dốc sức vì tương lai, hắn nghĩ vui chơi chỉ là nhất thời, chỉ có cố gắng, chăm chỉ hết mình thì hắn và nàng mới có một tương lai hạnh phúc. Vậy mà nửa năm sau, nàng đòi chia tay. Lí do chỉ vì một người con trai khác, người con trai biết nói những lời ngọt ngào làm vui lòng nàng. Người con gái đó nói: "Anh là một người tốt, là em có lỗi với anh." Hắn dường như đã hiểu ra vấn đề nằm ở đâu: hắn là một người tốt.

26 tuổi, hắn bắt đầu sa đọa, kết bạn qua mạng. Người sặc mùi nước hoa thời thượng, hơn nữa dần dần còn biết cách nói những lời làm vui lòng con gái. Chẳng lâu sau, hắn có bạn gái. Mặc dù hắn đối với nàng cũng rất tốt, nhưng trong lòng hắn rất rõ, hắn chẳng hề yêu nàng.

27 tuổi, hắn chia tay. Hắn nói với nàng: "Em là một cô gái tốt, là anh có lỗi với em."

28 tuổi, hắn cũng thử nếm mùi, ha ha, phát hiện ra người khác làm được thì hắn cũng làm được.

29 tuổi, hắn cũng biết kể chuyện bậy, hơn nữa lấy làm thích thú khi thấy con gái xung quanh vì thế mà đỏ mặt.

30 tuổi, hắn đột nhiên phát hiện hắn rất có khả năng cưa cẩm con gái, nhưng lại chẳng còn khả năng yêu. Thế là hắn đã viết trong "profile" của hắn thế này đây:

****************************************
Thực ra người con trai nào cũng rất muốn là một người con trai chung thủy, chỉ yêu một người.

Thực ra người con trai nào cũng mong muốn mãi mãi yêu một người.

Chỉ có điều, chẳng có người con gái nào chịu yêu những người con trai như vậy cả. Các cô cho rằng những người con trai như thế quá ngây thơ, quá cổ lỗ, chẳng có hứng yêu.

Thế nên con trai bắt đầu phải thay đổi, trở thành mẫu con trai mà con gái vẫn yêu thích, kiểu con trai mà miệng lúc nào cũng nở nụ cười giả tạo, ăn chơi bất cần hoặc là hài hước hóm hỉnh.

Bắt đầu học cách nói những lời ngọt ngào chứ không phải những lời thật lòng, bắt đầu học cách biết giả vờ quan tâm, học cách lấy lòng con gái bằng cách tặng những đồ trang sức này kia, học cách cưa cẩm, học cách nắm bắt tình yêu. Hay là nhìn thấu thế gian, đùa giỡn tình trường, để trở thành kiểu con trai bị con gái căm hận nhất.

Con trai có thể dễ dàng chiếm được lòng của con gái. Nhưng khi yêu, trong màn đêm, họ cũng biết khóc. Không có con gái thì sẽ không bao giờ có tình yêu.

Blog Tình Yêu : Cảm ơn anh! người đã không yêu em

6:07 AM |
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia.
Blog Tình Yêu : Cảm ơn anh! người đã không yêu em
Blog Tình Yêu : Cảm ơn anh! người đã không yêu em 
***
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em nhận ra rằng, cuộc sống này có rất nhiều lựa chọn. Đôi khi, những vỏ bọc tưởng chừng như hoàn hảo lại vá víu và đơn điệu. Để em biết rằng, những thứ xù xì tưởng chừng như xấu xí nhưng lại ngọt ngào hơn vẻ ngoài của nó.
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để hôm nay, em cảm ơn cuộc đời vì biết mình may mắn đến thế. Người đầu tiên em thương nhớ không phải là Mr Right của đời em mà anh đã ở bên em từ rất lâu mà em vô tình không biết.
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em vẫn mãi là em, em không cần cố xinh lên, cố điệu đà, cố nhét mình vào những chiếc váy em không thích. Hay cố phải tỏ ra là một cô gái đoan trang nhu mì. Hoặc giả vờ trở thành một thiên thần có trái tim thánh thiện.Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em nhận ra rằng, có một người đàn ông khác yêu em bằng cả trái tim. Để em biết đón lấy tình yêu trong im lặng đầy chân thành, dù người ấy chẳng bao giờ nói ra những lời hoa mỹ.
Không. Em vẫn là em, dù em có xấu xí, em có béo lên hay gầy đi, có quên cái này cái nọ, có vụng về, có bừa bộn. Người ấy vẫn yêu em bởi em luôn là chính em. Tình yêu người ấy dành cho em vẫn là vô điều kiện.
Và cảm ơn anh, đã không ở bên em những lúc khó khăn. Để em biết, có một người lo lắng và giúp em vượt qua những sóng gió đó. Có một người sẵn sàng ở bên khi em chẳng có gì trong tay. Người ấy vẫn nắm chặt tay em đi giữa phố đông như sợ em sẽ vụt mất.
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Vì cuộc đời là một hành trình dài bất tận. Những giá trị vĩnh hằng sẽ chẳng thể nào tồn tại ở những thời điểm nhất thời. Ta sẽ không thể biết được rằng, người hôm nay ta gặp sẽ trở thành ai ở một thời điểm khác.

Hết !

key : blog tinh yeu cam on anh nguoi da khong yeu em , Blog Tình Yêu : Cảm ơn anh! người đã không yêu em

HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

9:57 PM |

TRUYỆN NGẮN: HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI


Tôi vừa muốn kéo anh lại, vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ…Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

*

- Hôm nay cả lớp học thêm 45 phút để bù cho 2 ngày nghỉ của tuần trước.

Cả lớp ồ lên một tiếng khi nghe cô thông báo. Không sao, cũng chỉ còn một buổi nữa là không còn được học…Tôi nghĩ và mỉm cười. Mấy đứa nhóc này thật tình rất giống mình của cái thời mực tím.

Tôi là đứa hơi khác người thì phải. Khi người ta uống nước trà nóng giữa mùa đông buốt giá thì tôi vẫn thích gọi một ly trà đá và chờ cái lạnh chui dần qua cuống họng. Khi người ta thích đi những cái xe xịn và phân khối lớn thì tôi lại thích đi chiếc xe 82 độ. Thi thoảng lại thích cái cảm giác hơi ngột ngột trên xe bus. Khi người ta thích đi học ngoại ngữ ở những trung tâm lớn thì tôi lại xin để học cùng mấy nhỏ cấp III ở trường ngay gần nhà. Khi người ta hướng tới cách ăn mặc sành điệu và sexy thì tôi lại thích cách ăn mặc bụi bặm. Khi người ta vai kề vai với người tình thì tôi lại thích nhâm nhi ly café ở một quán quen trong hẻm. Và tôi có cả ngàn đặc điểm được cho là khác người khác ví như cắt tóc kiểu ngang đổ và bấm, ví như là antifan của các chàng trai mà để sologan là: "Tôi yêu trẻ con và tôi thích cách người ta tạo ra chúng.’’ Và thi thoảng cũng để lại hiệu ứng là sự quan tâm rất chi đặc biệt của một cơ số các bạn bè và người thân.

Chưa bao giờ tôi tưởng tưởng tình yêu sẽ đến với tôi như thế nào, nhưng đôi khi hạnh phúc lại đến vào lúc mà người ta không ngờ tới. Cũng giống như cơn mưa của ngày hôm ấy.

Một buổi chiều tôi đang sải bước trên con đường Pasteur sau khi bước chân ra khỏi trường Soul với cây đàn guitar trên vai thì cơn mưa sầm sập lao tới. Những chiếc lá bị bứt vội khỏi tán cây, cuộn mình lao xuống cùng những hạt mưa đang tung ra sau khi tiếp đất. Những bông hoa xà cừ trắng ngần cũng rơi lả tả, lăn lốc dưới chân tôi.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Tôi bước thật chậm, chẳng bận tâm cơn mưa đã làm tôi ướt áo và mái tóc cũng bết lại. Kéo chiếc mũ của áo khoác lên để ngăn lại một chút se sẽ lạnh. Tất cả là tại cái bài hát buồn…Tôi cúi người thắt lại cái dây giày vải vừa tuột thì chiếc đàn rơi xuống khỏi vai. Đúng lúc cơn mưa mịt mù trút nước.

Chiếc ô tô thắng vội, rồi tiếng bước chân đạp trên nước và bàn tay rắn rỏi kéo tôi vụt vào xe. Điều ấy khiến tôi ú ớ. Và trái tim tôi loạn nhịp khi chàng trai nào ôm ghì tôi vào ngực. Tôi càng cố đẩy thì người ấy càng cố kéo tôi vào người. Cái tay người ấy như gọng kìm cứ ấn cái đầu tôi vào cổ và với thái độ rất yêu thương, nhẫn nại. Cho tới khi tôi không chống cự gì nữa thì người ấy bắt đầu nới lỏng tay ra. Tôi bắt đầu thở và hét lên.

- Điên à, cái anh này.

Đến lúc này thì anh nhìn tôi với ánh mắt buồn và bối rối.

- Xin lỗi…cơn mưa lớn quá.

Với cái tính cách của tôi, đáng ra anh đã ăn cái bạt tai vì cái tội dám sàm sỡ tôi, và vì cây đàn của tôi còn nằm ở dưới đất. Nhưng không hiểu sao khi ấy, tôi chỉ yêu cầu dừng xe.

Cho đến bây giờ anh vẫn trêu tôi vì cái tội si mê cái vẻ đẹp của anh. Nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ anh hẳn có chuyện gì buồn, và nhầm lẫn gì đó.

Tôi chẳng biết bằng cách nào mà anh có thể mò ra tôi giữa một cái bể người, thậm chí không hề biết tôi tên gì, ở đâu và làm gì?

Tôi làm việc tại một bệnh viện phụ sản. Và những người mà tôi thường gặp gỡ dĩ nhiên là các mẹ, các bà rồi. Thế mà khoảng chừng hai tuần sau lần gặp gỡ bất đắc dĩ đó. Anh tới tìm tôi.

Đi làm, tôi ăn mặc nhìn chững chạc hơn nhiều so với cái vẻ nít con, bụi bặm hôm ấy. Cả anh và tôi đều ngỡ ngàng khi nhận ra nhau.

- Anh đưa vợ đi đẻ à?

Tôi vừa hỏi vừa ra vẻ tìm kiếm. Chắc đó là điều khôn ngoan nhất tôi có thể làm để né tránh cái suy nghĩ, làm thế nào mà anh chàng đẹp trai này lại có thể tìm đến tôi cơ chứ.

- Tôi tới để gặp vợ.

Tôi muốn điên lên với cái vẻ tự đắc, và đôi mắt như đang cười khiêu khích tôi. Dĩ nhiên là tôi biết mình bị trêu đùa rồi. Giữ vẻ điềm tĩnh cần phải có, tôi rút tấm card cá nhân đưa anh và nói.

- Hãy liên lạc với tôi bằng số này. Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện với anh.

Tôi nói rồi quay lưng, biết là phía sau anh đang nhìn tôi - ớn lạnh vì màu áo blouse.

- EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH!

Tôi quyết định không thèm trả lời cái tin nhắn vớ vẩn như thế này. Tuy vậy nó vẫn làm tôi nao nao khi chợt nghĩ về một người đẹp trai với cánh tay rộng lớn.

Một buổi chiều, khi nắng vừa tắt. Tôi bước ra khỏi bệnh viện và hướng về phía nhà thờ. Cuối tuần tôi muốn tìm cảm giác bình yên nơi thánh đường và nếu trong lòng có bứt rứt gì thì tôi mong đợi sự siêu nhiên sẽ mang tất cả đi.

Anh ở đó tự bao giờ với nụ cười hiền từ khác hẳn vẻ mặt nham nhở mà tôi tưởng tượng về anh như một gã Sở Khanh. Tôi đã yếu lòng?

Anh cứ tới bất thình lình khiến cho tôi bắt đầu sợ cảm giác không kiểm soát nổi cuộc sống của bản thân, và cả cảm xúc nữa.

Vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, khi tôi vừa được ra trực, và đang rảo bước trên vỉa hè. Ngắm nghía tia nắng vừa xéo qua tán lá. Tôi cũng mê đắm với những cánh hoa vàng nào vừa rụng. Anh xuất hiện đột ngột, cướp tôi đi từ tay của những ngọn gió mát lạnh.

- Anh đưa tôi đi đâu vậy? Làm ơn buông cái tay anh ra khỏi tay tôi và cất cái mặt đê tiện của anh ở nhà.

- Một ngày đẹp trời như thế này, em không thể cất cái vẻ khó chịu khi gặp anh, và nói với anh bằng cái giọng ngọt ngào vốn có của em, hay là tặng cho anh một bản nhạc như là bố thí với kẻ ăn xin sao?

- Anh không biết là tôi rất mệt sao?

- Anh biết, nên đâu có bắt em đi để làm việc đâu, em cứ thư giãn như là điều em muốn, thậm chí em có thể ngủ.

- Ừ thì ngủ. Tôi sẽ ngủ thật đấy.

Và tôi ngủ ngon lành trong khi quên mất không rút bàn tay ra khỏi tay anh.

Chúng tôi tới Vũng Tàu khi nắng bắt đầu lên cao. Nắng vàng trải đều trên bờ cát. Biển xanh cũng như sâu hơn với bầu trời lên cao không một gợn mây.

- Đi spa được không em? Anh thấy mắt em có nếp nhăn rồi kìa.

Tôi rút vội chiếc điện thoại và soi mình thật kĩ. Tôi không chắc lắm về chuyện tôi đang bắt đầu già đi.

Tôi được nghỉ ngơi cho tới khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Anh đánh thức tôi và cùng ngắm thứ ánh sáng đang nhạt dần, nhạt dần…

Một chút tham vọng, tôi bỗng muốn anh trở thành cái gì đó với tôi, hoặc chí ít cũng muốn lần sau như thế này.
HẠNH PHÚC TỚI RẤT VỘI (P1)

Chúng tôi dắt nhau đi mấp mé triền nước. Mỗi lúc sóng xô lên, anh kéo tay tôi quay một vòng, còn tôi nhảy lò cò. Vậy là chỉ có chân anh ướt nhé. Tôi bắt đầu mở lòng ra để nói về những chuyện gần nhất. Thi thoảng dừng lại chụp hình chọc nhau và cười đùa.

Trăng cứ dìu dịu mà ru tôi bằng bài hát của biển. Bờ vai anh lớn thật lớn. Anh hỏi tôi:

- Em có muốn anh tặng em một bản nhạc không?

Tôi đồng ý nhưng với điều kiện sẽ không đàn cho anh đâu. Anh cười vì cái kiểu con nít của tôi lại tái phát...

Ừ thì đi.

Anh bước chân vào một bar, và rất trịnh trọng anh tặng tôi một bản nhạc piano.

Vậy nhé. Vậy là không hề đụng hàng nhau rồi. Tôi hơi cười vì lúc trước chả phải chính tôi cũng bị tiếng đàn piano làm mê đắm…

Không nghĩ nữa. Tôi phải chấm dứt tình trạng này thật nhanh. Anh vừa đẹp trai, vừa hài hước, vừa đàn giỏi. Nhìn cách anh đàn thì nhất định là được đào tạo bài bản từ tấm bé. Tôi không nghĩ mình lại có ngày sẽ dừng lại ở một chàng lãng tử như thế này. Nhưng cái cảm giác khi mọi người vỗ tay rào rào, và ánh mắt khi tị của một cơ số các cô gái có mặt hôm đó thì tôi lại muốn ngay lập tức cho anh là ứng viên của tình đầu. Duy chỉ có việc anh là ai? Anh từ đâu đến? Anh là người như thế nào? Và tôi có phải là người thay thế không?

Tôi vừa muốn kéo anh lại. Vừa muốn đẩy anh ra, vì hình như càng cố đẩy anh ra, anh lại càng kéo tôi lại gần. Và anh cứ thế, tới bất thình lình, chẳng bao giờ hẹn trước. Cứ khiến tôi nhảy chân sáo lên khi về tới nhà. Ở cạnh anh rất vui. Chẳng biết cái cảm giác đó sẽ kéo dài đến bao giờ… Tôi bắt đầu sợ đánh mất.

(Còn nữa...)

Mẹo để nhận biết chè ngon và sạch

4:33 AM |
Được uống chè sạch là mong muốn của tất cả những người uống chè – yêu thích chè xanh, chè mạn. Tuy nhiên làm sao để phân biệt được loại chè nào ngon và sạch – còn loài nào trộn hóa chất, không đảm bảo an toàn và độc hại?

Cach phan biet tra ngon va sach

Đây là một mẹo nhỏ của blog chị Tâm hướng dẫn các bạn cách để phân biệt – nhận biết loại chè đang dùng có thực sự sạch và ngon không?

Đọc thêm »