Ebook Huyết Ảnh Tu La - Duy Nhất Hỏa Long full prc, epub [Võng Du][Convert]

7:31 PM |

Tên Ebook: Huyết Ảnh  Tu La (full prc, epub)

Thể Loại: Võng Du
Convert: hitch
Nguồn: tangthuvien.com
ebook huyet anh tu la full prc pdf epub

Ebook Huyết Ảnh Tu La

Giới Thiệu:

Trong hiện thực, hắn là lãnh khốc vô tình, làm cho thế giới các quốc gia nghe tin đã sợ mất mật huyết ảnh Tu La. . . . .

Trong trò chơi, hắn là trầm mặc ít nói. Yêu mến phẫn trư cật hổ nhất đại sát thần...

Huyết Ảnh Tu La, đem gây cho ngươi vô cùng khoái cảm, cho ngươi cùng diễn viên cùng một chỗ thể nghiệm nhất đại bá chủ truyền kỳ kinh nghiệm, mang ngươi cùng một chỗ thể nghiệm lãnh Huyết Sát thần cuộc sống, đến tột cùng ai mới là tiết lộ mờ ảo du đùa giỡn tư liệu phía sau màn độc thủ, đến tột cùng là ai mới là chân chính làm cho diễn viên cửa nát nhà tan đao phủ, đến tiếp sau chương và tiết, đem từng cái cho ngươi công bố. Ân oán tình cừu, diễn viên lại nên như thế nào đối mặt, đến tiếp sau chương và tiết, càng thêm đặc sắc. . . . . 

Mời các bạn đón đọc Huyết Ảnh Tu La của tác giả Duy Nhất Hỏa Long


download ebook huyet anh tu la full prc pdf epub


EPUBBox  ||  Mediafire



PRC: Box  ||  Mediafire

truyện les hoàn thành - chị yêu em

11:25 AM |

Xem truyện les đã hoàn thành chị yêu em

Khi còn là sinh viên, tôi khá nổi bật vì là hoa khôi của trường, lại có thành tích cao trong học tập. Lúc còn là sinh viên năm nhất, tôi đã cộng tác với nhiều báo đài, đến năm hai đã được nhận vào làm ở đài truyền hình. Tôi được cha mẹ tin tưởng, đặt nhiều hy vọng, được bạn bè, thầy cô yêu quý.

Ngày ấy, tôi được nhiều anh theo đuổi, giàu có, nghèo có, giả dối, chân thành đều có. Nhưng không hiểu tại sao tôi không thể có cảm tình được với bất kỳ ai. Mọi người bảo tôi kén cá chọn canh và tôi cũng nghĩ thế thật. Có lẽ tôi chưa gặp được người phù hợp, duyên trời chưa định, vả lại thế cũng tốt… tôi càng có thời gian cho học hành và công việc của mình hơn. Vì thế, dù thấy lũ bạn mải mê hẹn hò, yêu đương tôi cũng chẳng lấy làm sốt ruột.

Ra trường được 3 năm, tôi có thêm bằng thạc sỹ, công việc cũng tốt hơn trước nhưng chuyện yêu của tôi vẫn chẳng thấy có biến chuyển gì. Lúc này mọi người lại nghĩ tôi đang phấn đấu công danh nên chưa muốn yêu ai, và tôi cũng nghĩ thế thật. Nhưng đến bây giờ thì tôi đã hiểu, đã tìm được bản ngã của chính mình… tôi là les!
Tôi chỉ nhận ra sự thật ấy khi có chuyến công tác vào Nha Trang cùng một đồng nghiệp nữ. Thường thì chúng tôi có phòng riêng nhưng do hôm đó khách sạn hết phòng nên chúng tôi ở phòng đôi. Cô ấy tên Hoài Thu, ít hơn tôi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, vừa được tôi tuyển vào phòng. Trước kia tôi đã từng nghĩ nếu là con trai, nhất định mình sẽ tán bằng được cô gái này, một cô gái thông minh, xinh đẹp lại có thân hình gợi cảm. Hơn nữa, tôi nghĩ đơn giản rằng, đàn ông hay phụ nữ đều thích cái đẹp nên tôi để ý Thu cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đến khi ở cùng phòng nhau, tôi nhận ra cảm xúc, suy nghĩ của tôi trước đây hay bây giờ đều là do tôi thích cô ấy.
Tôi chỉ nhận ra sự thật ấy khi có chuyến công tác vào Nha Trang cùng một đồng nghiệp nữ. Thường thì chúng tôi có phòng riêng nhưng do hôm đó khách sạn hết phòng nên chúng tôi ở phòng đôi. Cô ấy tên Hoài Thu, ít hơn tôi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, vừa được tôi tuyển vào phòng. Trước kia tôi đã từng nghĩ nếu là con trai, nhất định mình sẽ tán bằng được cô gái này, một cô gái thông minh, xinh đẹp lại có thân hình gợi cảm. Hơn nữa, tôi nghĩ đơn giản rằng, đàn ông hay phụ nữ đều thích cái đẹp nên tôi để ý Thu cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đến khi ở cùng phòng nhau, tôi nhận ra cảm xúc, suy nghĩ của tôi trước đây hay bây giờ đều là do tôi thích cô ấy.
sao? Nhưng với em, tôi thấy mình giống một người đàn ông hơn.
Tình yêu của chúng tôi lớn dần lên nhưng chưa một lần hai đứa đi quá giới hạn. Tôi sợ rằng khi điều ấy xảy ra cũng giống như đàn ông và phụ nữ sẽ bị ràng buộc với nhau dù muốn hay không. Tôi chỉ mong em được thoải mái khi bên cạnh tôi mà không phải lo sợ điều gì. Nhưng càng về sau, những mối lo ngại lại đến với tôi nhiều hơn. Trong cơ quan đã bắt đầu nhỏ to và thêm thắt những câu chuyện về tôi và em. Không biết Hoài Thu sẽ cảm thấy như thế nào khi chính tôi còn thấy run sợ? Làm cái nghề này nên tôi quá hiểu “miệng lưỡi thế gian”, quá hiểu “dư luận” là như thế nào. Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi, em vẫn vô tư và chuyện trò với mọi người tự nhiên, như chẳng có việc gì tác động đến em cả…
Những chuyện xảy ra trên cơ quan khiến tôi càng muốn gần em hơn. Tôi muốn có không gian thật sự riêng tư, muốn có một nơi để chúng tôi có thể thoải mái trao cho nhau những cử chỉ yêu thương mà không bị giật mình khi thoáng thấy bóng một người quen nào đó. Và nơi chúng tôi chọn để làm điều ấy giống như nơi chúng tôi bắt đầu, đó là khách sạn.
Nhưng mỗi lần mở cánh cửa phòng bước vào là tôi tưởng mình đang bước vào một thế giới khác, chính xác hơn là tôi nhìn thấy một con người khác của mình. Tôi không thể tỉnh táo mà kiểm soát được hành động của mình nữa. Tôi lao vào ôm chầm lấy em, ngấu nghiến em giống như người đàn ông đang khao khát làm tình với một người phụ nữ vậy. Những lúc như thế em cũng đáp lại thật nồng nhiệt. Chính em là người dạy tôi trở thành một les thực sự, em luôn biết cách làm tôi cảm thấy thỏa mãn. Nhưng xong mỗi lần như vậy tôi như kẻ mất hồn, bất thần rồi lại sợ hãi, xấu hổ khi nghĩ lại những chuyện vừa qua…
Tôi có cảm giác kinh tởm chính mình. Tôi trở nên ngại ngùng khi đứng trước mọi người, thấy e sợ khi nghĩ rằng họ đang nói về chuyện của mình, họ biết chuyện đó rồi, chỉ là họ ra vẻ bình thường trước mặt tôi. Tôi không còn được tự tin như trước nữa mà dần biến thành một kẻ nhút nhát, luôn muốn ẩn mình vào một vỏ bọc, muốn dựa dẫm vào em nhiều hơn. Và… em đã để tôi làm điều đó.
Không biết từ lúc nào em đã trở thành người quản gia của tôi. Em nói với gia đình là muốn sống tự lập và chuyển đến sống cùng căn hộ với tôi, tất cả mọi chi tiêu sinh hoạt đều do em tự quyết. Bao nhiêu tiền tiết kiệm, tiền lương, tiền thưởng tôi đưa hết cho em, muốn chi tiêu gì lại ngửa tay xin em. Trước em tôi chẳng có nổi một Phải! Đời không ai biết được chữ ngờ. Tôi không ngờ rằng người con gái tôi đã yêu hết mình, đã trao cho em tất cả lại có thể lừa dối tôi? Nhưng cũng chính em đã khiến tôi phải đau đớn suốt quãng đời còn lại, vì tôi chỉ yêu em và trong tâm trí lúc nào cũng nhớ về em…
Chúng tôi ước mơ sẽ được cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới. Khi kết thúc chuyến đi ấy sẽ là một đám cưới bí mật của em và tôi. Cứ nghĩ đến giây phút được có em bên mình mãi mãi, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng bây giờ cả tôi và em đang phải tích cực làm việc để có đủ khả năng tài chính thực hiện ước mơ ấy. Miệt mài với công việc nên tôi bỗng chốc quên mất sự quan tâm hàng ngày với em. Đến khi về nhà, tôi cũng chỉ ôm hôn em qua quýt rồi vội vàng lao vào bàn làm việc. Trong một tháng chúng tôi không có sự gần gũi nhau, em cũng tự mình đi mua sắm, tự mình dọn dẹp nấu nướng, làm mọi việc trong yên lặng vì không muốn làm ảnh hưởng đến tôi.
Dạo này em hay vắng nhà, thậm chí có hôm còn đi qua đêm. Ban đầu tôi cũng không thắc mắc gì nhưng trực giác mách bảo tôi rằng em đang giấu tôi chuyện gì đó. Một tháng, rồi hai tháng trông em hốc hác hẳn đi. Tôi hỏi em thì em viện cớ công việc quá nhiều, vì em mới nhận làm thêm ngoài giờ, vì em cũng chỉ muốn mau chóng thực hiện được ước mơ của cả hai. Vậy là sự việc tiếp diễn thêm hai tháng nữa, cho đến khi tôi quyết định theo dõi em…
Đó một buổi chiều thứ bảy, sau khi nhắn tin cho tôi là bận đi phỏng vấn nhân vật nên sẽ về nhà muộn. Lúc ấy cũng gần đến giờ tan sở nên tôi vờ gặp đối tác bên ngoài để nghỉ sớm và theo dõi em. Trên suốt quãng đường đi tôi chỉ cầu mong những điều em nói với là thật… Nhưng không, sự thật không phải như vậy.
Ngay khi em dừng chân trước cửa khách sạn thì một gã bước ra từ chiếc Rolls- Royce nhanh chóng tiến đến, choàng tay ôm lấy em. Lúc đó, tôi bất thần không nghĩ được gì, chẳng biết phải làm thế nào vì không dám tin vào những gì vừa nhìn thấy. Em giống tôi đúng không? Em là les mà, vậy thì tại sao…? Rốt cuộc em là gì của hắn? Tôi ghen. Phải, tôi đang ghen, đang tức giận, muốn chạy tới tát thật mạnh vào mặt em, thét vào mặt em. Nhưng tôi không làm vậy vì tôi muốn xem hết màn kịch này, muốn biết em định dở trò gì với tôi.
Bất chợt tôi lại nhớ đến những câu chuyện được đăng trên báo chí, đó là nhiều cô gái cặp bồ với les chỉ với mục đích là đào mỏ rồi cao chạy xa bay, để lại chúng tôi – những người les muốn giữ kín bí mật chẳng thể làm gì được. Chắc số tiền tôi đưa cho em giữ cũng sẽ về tay em trong nay mai. Và cả khoản tiền tiết kiệm bao năm trời của tôi nữa chứ? Tại sao tôi lại có thể dễ dàng tin em như vậy?
Gạt bỏ những suy nghĩ như đang muốn làm nổ tung đầu mình, lúc này tôi đang dõi theo em và gã đại gia kia. Hai người đi vào khách sạn, cười chào như có vẻ thân thiết với nhân viên lễ tân rồi đi lên phòng. Tôi nhanh chóng liếc nhìn biển số phòng của họ rồi cũng vờ là khách đến đặt phòng bên cạnh phòng của hai người. Phải rồi, tôi phải “bắt tận tay day tận trán”, chí ít cũng phải tát vào mặt cô ấy vài cái thì mới hả dạ được.
Và tôi đã làm như vậy! Khi cả hai vừa bước vào phòng chưa kịp đóng cửa lại, tôi đã lao vào đẩy cửa và tát túi bụi vào mặt cô ấy, la hét om sòm khiến cho gã tình nhân kia không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô ấy cũng chẳng chống cự lại, cứ để cho tôi đánh cho đến khi có người đến can ngăn.
Sợ mọi người sẽ nhận ra mình, tôi nhanh chóng chỉnh sửa lại quần áo và bước ra khỏi khách sạn, không quên ném vào mặt cô ấy và gã kia một cái nhìn khinh bỉ cùng những lời miệt thị.
Sau hôm đó, cô ấy nghỉ việc, đồ đạc trong nhà tôi cô ấy cũng tự động đến chuyển đi, không nói gì và cũng không gặp tôi thêm lần nào. Phải, chẳng lẽ cô ấy lại dám gặp tôi thêm lần nữa sao?
PHIM KHÔNG CHE CỰC NẶNG CẤM TRẺ EM
PHIM KHÔNG CHE CỰC NẶNG CẤM TRẺ EM
Một tuần, rồi hai, ba tuần không gặp cô ấy, tôi cảm thấy rất nhớ. Không phải nhớ “cô ấy” mà tôi nhớ “em” – người con gái tôi đã yêu. Tôi thấy mình thật hèn hạ và yếu đuối. Tại sao tôi vẫn có thể nhớ đến một người đã lừa dối mình như vậy. Có lẽ vì tôi vẫn là một phụ nữ, sự yếu đuối đã ăn sâu trong tâm hồn mình… Nhưng dẫu có ra sao thì tôi sẽ không bao giờ gặp lại em, tôi tự hứa với lòng mình như vậy. Tất cả mọi chuyện sẽ chôn sâu vào quá khứ.
Tôi trở lại với tôi của ngày xưa, thuở còn là một phụ nữ lạnh lùng, nghiêm nghị, trở lại với thói quen mua sắm, biết tự chăm sóc cho mình, biết hưởng thụ. Phải rồi, tôi là như thế, tôi mang hình ảnh của một phụ nữ thành đạt.
Thời gian dần trôi qua, vậy là tôi đã không gặp em nửa năm rồi. Em đi đâu, làm gì với tôi giờ là dấu hỏi lớn. Tôi thắc mắc về sự biến mất không dấu vết gì của em. Nhưng tôi luôn dặn lòng mình đừng có tìm em nữa, đừng làm thêm việc ngu ngốc gì nữa. Nhưng thực sự tôi rất nhớ em, nhớ rất nhiều…
Ngày lễ tình nhân, nếu còn ở bên nhau, chúng tôi đã cùng nhau thực hiện ước mơ của mình, sẽ cùng đi du lịch và sẽ cưới nhau phải không em? Tôi đi lang thang khắp những nơi tôi và em đã cùng tới và cuối cùng lại trở về căn hộ của hai chúng tôi… nhưng tại sao lại trống vắng và cô đơn như thế này? Tất cả những điều tôi làm có ý nghĩa gì nếu tôi không có em ở bên?
Đứng thẫn thờ trước cửa nhà đã lâu nhưng tôi không dám bước vào. Tôi chỉ sợ khi mở cánh cửa này ra, hình ảnh của em lại ùa về, ôm chặt lấy tôi… Làm sao tôi có thể chịu đựng nổi khi nỗi nhớ cứ cào xé tâm can mình?
- Thưa cô, cô là chủ căn hộ này đúng không ạ? Tôi đến giao bưu phẩm.
Tôi giật mình quay lại, vội lau hai hàng nước mắt và đáp lại:
- Vâng, tôi là chủ nhà này!
- Cô có bưu phẩm của cô Hoài Thu gửi tới. Mời cô ký nhận.
Hoài Thu, của em ư? Nhưng…
- Tôi…
- Cô có thể nhận không ạ?
- Tôi… Vâng, tôi sẽ ký.
“Hoài Thu gửi cho tôi?” – Thôi được, tôi sẽ nhận để xem em còn muốn gì nữa đây? Tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng tôi biết tôi đang vui, em đã gửi quà cho tôi vào đúng ngày đặc biệt này. Vậy là em vẫn nhớ đến tôi!
Phải mất một lúc lâu tôi mới đủ can đảm để mở gói bưu phẩm. Một phong thư và một gói quà nhỏ. Tôi mở gói quà, đó là một cặp nhẫn cưới. Lạ thật, em gửi cho tôi nhẫn cưới làm gì? Câu hỏi ấy thôi thúc tôi mở thật nhanh phong thư.
Gửi chị – người em yêu!
Em đã lừa dối chị. Em xin lỗi! Chính em cũng không thể chấp nhận được việc mình làm. Em biết chị sẽ căm ghét em. Em không dám cầu mong sự tha thứ của chị. Nhưng em cầu xin chị hãy đọc hết lá thư này.
Hôm nay là ngày mà đáng lẽ chúng ta đang được ở bên nhau, cùng đi du lịch rồi phải không chị? Và chúng ta sẽ làm một đám cưới thật bí mật, chỉ hai ta thôi là đủ. Đôi nhẫn cưới này em đã mua từ lâu rồi, em đã nghĩ mình sẽ là người cầu hôn chị. Chắc chị sẽ bất ngờ và hạnh phúc lắm! Cứ nghĩ về chị và ước mơ của chúng mình mà em hạnh phúc lắm chị ạ! Em yêu chị nhiều lắm, chị biết không?
Em biết mình không thể sống được đến ngày để hưởng hạnh phúc bên chị. Nhưng em muốn làm tất cả vì chị. Em không muốn thấy chị vất vả, quên ăn, quên ngủ ngủ, em cũng không muốn nhìn thấy gương mặt chị thiếu vắng nụ cười. Em đã làm tất cả, kể cả những điều đáng khinh thường nhất. Nhưng vì chị, điều đó sẽ trở nên thật ý nghĩa với em.
Chị hãy quên em và bắt đầu cuộc sống mới.
Em yêu chị! Mãi mãi…”
Tôi… thực sự tôi không hiểu, tôi không muốn chấp nhận điều tôi đang nghĩ đến. Em đã làm gì? Em không còn tồn tại nghĩa là sao?
Như choàng tỉnh cơn mê, tôi vội chạy xe đến nhà em, nơi mà tôi chưa một lần dám đặt chân đến. Lúc đó trời đã chập choạng tối, mọi vật đều chìm trong sợ hãi…
Nhưng tôi đã quá chậm trễ, em đã ra đi, mãi mãi… Tôi hận em, em đã biến tôi thành kẻ vô tâm, thành tội đồ, thành kẻ đã phản bội tình yêu của em. Phải, không phải em mà chính là tôi. Làm sao tôi có thể tha thứ cho mình được đây. Tôi không xứng đáng với tình yêu cao thượng ấy. Tôi hận em và hận chính mình. Nhưng tôi biết rằng cả đời này tôi sẽ nhớ về em, sẽ yêu em. Giống như em, tình yêu đó là mãi mãi…
Hoài Thu, chị yêu em!
(Hết xem truyện les chị yêu em mới hay)

chỉ đêm nay thôi - chị là của em nhé (truyen les) - phần 2

11:18 AM |
Cũng ở kế bên chúng tôi, chính xác là sau bụi cây có một người đứng đó tự bao giờ, người đó đang nhìn chúng tôi, nói đúng hơn chỉ nhìn tôi mà thôi nhưng trong ánh nhìn hình như có lửa.
CHAP 4


Vừa may có tiếng chuông reo báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa, tôi mừng như bắt được vàng, chợt lên tiếng.
- Ah, đến giờ rồi, chị phải vào lớp đây.
Nói rồi, tôi vội đứng lên và bước đi thật nhanh như cố tránh đi một sự thật nào đó mà tôi không muốn biết.
- Trái tim của chị chưa thuộc về ai cả, phải chăng em còn cơ hội? Rất khẽ, Tara tự nói với chính mình.
Vì Shynia không có người quen nào ngoài anh em Tashi, vì vậy mà cô bé ở chung nhà với Tara và Tashi.
- Tara... tớ vừa mua 1 cái váy mới, cậu xem đẹp không? Shynia vừa nói vừa xoay để khoe chiếc váy đang mặc trên người.
- Cậu không biết.. muốn vào phòng người khác phải gõ cửa sao? Tara nói mà không hề nhìn Shynia lần nào, dù vẫn nghe được câu hỏi vừa rồi của cô.
Shynia vẫn tự nhiên, bình thường đáp:
- Cậu lạnh lùng quá đó, cậu không sợ... tớ sẽ làm chị Hami của cậu à?
Vẫn là sự thờ ơ, lãnh đạm trong đôi mắt đẹp kia nhưng lúc này đây, nó lại ánh lên 1 tia nhìn sắc lạnh khi Tara quay lại nhìn Shynia.
- Cậu dám?
Không nói gì, Shynia tiến đến chổ Tara đang ngồi, ép 2 bàn tay lên mặt Tara và nhìn thẳng vào đôi mắt không cảm xúc ấy.
- Cậu dư biết tớ là ai mà, phải không ? Nếu cậu cứ tiếp tục đối xử với tớ như thế này thì tớ không dám chắc tớ có thể làm ra những chuyện gì?
Nói xong, Shynia nhẹ nhàng đặt lên môi Tara một nụ hôn, nụ hôn rất chậm, thật chậm như chờ đợi sự đáp trả của đối phương.
Không tránh né cũng không có sự đáp trả, chỉ một lúc sau Shynia bị Tara đẩy mạnh ra khỏi người, Shynia sửng người khi bắt gặp sự giận dữ trong đôi mắt nhưng gương mặt thì không hề biến sắc của Tara.
- Cũng câu nói ở sân bay, tớ không quan tâm mục đích của cậu là gì? Nhưng tớ cho cậu biết, nếu cậu dám làm gì tổn hại đến Hami thì tớ là người đầu tiên không tha cho cậu.
Nói xong, Tara đi thẳng ra khỏi phòng để mặc Shynia đứng đó với vẻ mặt tức tối.
- Hay lắm, trò chơi đã chính thức bắt đầu. Cùng với câu nói là nụ cười rất lạnh hiện lên trên khuôn mặt xinh xắn của cô.
Hôm nay là chủ nhật, tôi đã hứa ghé nhà Tashi chơi, tôi đang đứng trước nhà của cậu ấy.
- A, cậu đến rồi, vào đi ! Tashi mừng rỡ khi thấy tôi đã đến.
- Cậu uống nước trái cây nhé ?
- Gì cũng được. Hôm nay Tara và Shynia không có ở nhà à?
- Shynia ra ngoài gửi thư cho ba mẹ từ sớm rồi còn Tara vừa ra ngoài mua chút đồ, chắc cũng sắp về rồi đó.
Thật ra, ngoài việc lại chơi với Tashi thì tôi còn mục đích khác, vì tôi muốn biết nguyên nhân Tara thay đổi đến vậy.
- Tashi này, cậu không ngạc nhiên khi Tara thay đổi quá nhiều hay sao ?
- Ý cậu là...? Tashi hỏi lại tôi.
- Àh... ừ thì... ý tớ là lúc trước Tara đâu có ít cười, ít nói đến vậy, nhìn từ bề ngoài lẫn bên trong (bên trong là chỉ tính cách) không còn giống cô bé Tara mà tớ biết nữa.
Tashi bưng chén Trà lên uống và thở dài trả lời câu hỏi của tôi.
- Đó là vì lúc trước cậu không biết gì về nó đó thôi. Tashi nói tiếp.
- Ba mẹ tớ là người làm ăn, nhà chỉ có hai anh em, tớ lại học bên này còn ba mẹ thì cứ đi suốt nên dù còn rất nhỏ em tớ luôn chịu cảnh ở nhà 1 mình, có chị giúp việc cũng như không, chị ấy không bao giờ lên nhà trên cả.
- Rồi khi Tara lên 5, ba mẹ tớ mới phát hiện nó bị mắc bệnh trầm cảm, dù được nhiều bác sĩ chữa trị mà hầu như đều không có kết quả. Đây cũng là lý do, tại sao tớ yêu quí em gái tớ một cách thái quá.
Nói đoạn, Tashi quay sang nhìn tôi rồi nói trong thắc mắc.
- Nhưng tớ không hiểu, từ khi gặp cậu, trong khoảng thời gian ở đây, Tara trở nên vui hơn, nói nhiều hơn và cười cũng nhiều hơn. Sau khi về lại bên Anh, nó bắt đầu trở lại tình trạng cũ và thay đổi rất nhiều, cậu là người đầu tiên khiến cho Tara cười. Có phải vì nó mến cậu?
Tôi không biết trả lời ra sao, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.
- A... tớ mượn tolet nhà cậu 1 chút nhé. Không biết nói gì thì kiếm cớ đi vậy, tôi là người khởi xướng chuyện này mà.
- Uhm, cậu cứ đi thẳng bên đó rồi quẹo trái là tới.
Do mãi nghĩ đến lời của Tashi vừa nói và của Tara lúc ở vườn cây mà tôi đã vô tình làm nước bắn ướt cả mình.
- Tashi ơi, tớ bất cẩn làm ướt áo rồi cậu có khăn cho tớ mượn. Tôi nói vọng ra ngoài.
- Trong phòng Tara có, cậu cứ đi lên lầu, lấy khăn và lau người cho khô để cảm lạnh đấy.
Thật ra nghĩ lại, trong đám bạn bè của tôi thì Tashi là người quan tâm tôi nhiều nhất, những lúc tôi vui hay buồn, cậu ấy đều có mặt, tôi thực sự rất vui khi có một người bạn như cậu ấy.
Tôi đi lên lầu vào phòng Tara, do sơ ý mà tôi quên khoá cửa. Vừa lúc đó Tara về tới nhà
- Anh hai.
- Em về đấy à ! mua gì mà lâu thế ? Tashi vừa hỏi vừa nhìn vào tờ báo trên tay.
- Àh, không có gì, một ít đồ dùng riêng thôi, bạn anh lại chơi à? (do thấy đôi giày lạ ngoài cửa).
- Uhm, là Hami, cô ấy lại đây được 1 lúc rồi.
- Thế chị ấy đâu rồi.
- Vừa đi tolet.
- Thôi, em về phòng cất đồ đây.
Nói xong thì Tara cũng bước lên phòng, rồi như nhớ ra điều gì, rời mắt khỏi tờ báo, Tashi nhìn theo bóng cô em đã khuất sau lan can lầu : "Hami đang ở phòng Tara ?".
CHAP 5
Vừa cho 2 tay vào cái áo thun tính tròng qua đầu thì "cạch", tôi giật mình quay lại thì thấy Tara đang đứng trước của phòng giống như bị hoá đá vậy, còn tôi thì ngược lại.
- Trời ạ, em làm chị hết hồn, chị còn tưởng Tashi mở cửa nữa chứ. Tôi nói trong khi mình còn chưa mặc xong cái áo.
- Em... em không biết chị ở trong phòng, xin lỗi em ra liền.
Tôi chưa kịp hiểu gì thì tiếng cửa phòng đóng lại cái "cụp" để lại tôi cái mặt ngây đơ không hiểu thái độ lạ lùng vừa rồi của Tara khi trong thấy tôi trong phòng.
- Chết tiệt...sao chị ấy lại trong phòng mình? Lại còn...? Nhớ đến đây thì mặt của Tara dần dần chuyển sang màu đỏ.
Bước xuống lầu Tara nói với giọng trách móc.
- Tashi...sao anh không nói với em là chị Hami đang ở trong phòng em vậy?
- Ah, anh quên...lúc nãy em đi lẹ quá nên không kịp nói, mà sao mặt em đỏ thế ? vừa rồi đã xảy ra chuyện gì à? Tashi hỏi khi trông thấy gương mặt đỏ ao của cô em gái.
- Không... không có gì, chỉ là...em hơi bất ngờ khi thấy chị ấy trong phòng. Tara lúng túng trả lời câu hỏi cuả anh mình.
- Thiệt tình àh, sao tự dưng thấy chị thì lật đật đi ra khỏi phòng vậy ? bộ chị giống ma lắm hả, Tara ? Tôi tiến lại chổ Tara đang đứng hỏi sau khi đã bước xuống lầu.
Tara đưa mắt nhìn tôi rồi rất nhanh quay đi chổ khác giống như cố giấu cái mặt đang đỏ của mình và cũng không thèm trả lời câu hỏi của tôi. Tashi thì hỏi ngược lại tôi.
- Lúc nãy có gì xảy ra sao mà mặt Tara đỏ thế?
Tôi ngước lên nhìn kỹ mặt Tara đúng là có đỏ thât, thoáng thấy tôi nhìn Tara vội trách ánh mắt của tôi, tôi chợt phì cười vì tôi đã hiểu nguyên nhân tại sao mặt Tara lại đỏ như vậy.
- Sao cậu lại cười ? cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ đó ? Tashi hỏi mà hơi nhăn mặt khi thấy thái độ khó hiểu của tôi và Tara.
- Hàhà... không có gì đâu mà cậu biết làm gì ? chuyện của con gái, cậu là con trai không nên biết, phải không Tara ? Tôi trả lời mà vẫn còn cười
Khi nghe tôi hỏi, Tara cũng không nói gì mà mặt càng lúc càng đỏ nhiều hơn.
- Thôi nếu chuyện con gái các cậu thì tớ không muốn biết làm gì ? Thế là Tashi cầm tờ báo lên đọc tiếp.
- Em lên phòng đây.
Tôi chưa kịp kêu Tara ở lại nói chuyện thì cô nhóc đã đi lên lầu mất tiêu.
"Cạch" cửa phòng vừa đóng lại.
- Trời ạ, không thể tin được chị ấy ở phòng mình thay đồ mà lại không khoá cửa ? Đưa mắt nhìn về chổ vừa nãy Hami đứng ? Tại sao lại có cảm giác này, tim đập nhanh, bối rối lẫn ngại ngùng khi thấy chị ấy trong bộ dạng đó, Tara tự hỏi và khuôn mặt lúc này lại đỏ lên bất thường.
Trong khi đó ở phòng khách.
- Hami, hôm nay cậu ở lại chơi đến tối hả về nhé? Tashi hỏi tôi.
- Uhm, vậy tớ không khách sáo đâu đó, hìhì...
- Tớ hỏi cậu cái này nhé, bộ đó giờ cậu và Tara chưa đi tắm ở nhà tắm công cộng lần nào hả?
- Uhm, chưa... có gì sao? Tashi hỏi lại.
- Hìhì... không có gì tớ chỉ hỏi cho biết thôi mà. Tôi lại cười không sao tôi lại nhịn được cười nhỉ?.
Lúc này, Shynia cũng về tới.
- Gì mà chị Hami cười dữ vậy ? có gì vui kể em nghe với.
- Àh , Shynia về đó hả ? em ở lại nói chuyện với Hami đi, anh đi vào phòng anh một chút. Tashi đi rồi còn tôi và Shynia, tôi quay sang trả lời cậu hỏi vừa rôi của cô bé.
- Hìhì, không có Tashi ở đây chị mới nói, lúc nãy chị cười là vì Tara đỏ mặt, mắc cỡ đó mà.
- Đỏ mặt, mắc cõ, mà tại sao ? Shynia hỏi lại tôi.
- Uhm, thì lúc đó chị đang trong phòng Tara lau người vì bị ướt, chưa kịp mặc xong cái áo thì Tara mở cửa bước vào, chuyện là vậy đó, tại thấy biểu hiện của Tara như thế chị mới cười, chứ chuyện con gái tắm chung, thay đồ chung ở chổ chị là bình thường mà, chắc em và Tara ở bên đó không có tắm ở nhà tắm công cộng đâu nhỉ?
Shynia không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn tôi 1 hồi, rồi bước đi lên phòng.
- Ơ... con bé này...lạ thật. Tôi vừa nói vừa nhìn theo.
Cửa phòng đóng lại.
- Tara...chẳng lẽ, dù chỉ một chút cậu cũng không để ý tới tớ sao ?
Ngã mình xuống giường Shynia nhớ lại lúc cô và Tara còn học ở bên Anh. Cảm giác nhìn người mình yêu ở ngay trước mặt mà không thể chạm vào được thật là khó chịu, cắn chặt môi, cô cố gắng không để bật khóc thành tiếng dù nước mắt đã lăn dài trên má.
CHAP 6
Tối đó, sau khi từ nhà Tashi về, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của Tara, về câu nói úp mở của Tashi và cả Tara khi ở vườn cây. Sau một hồi tôi đã rút ra 1 kết luận... mà tôi không bao giờ nghĩ nó lại đi ngược lại với những ẩn ý mà Tashi và Tara đã nói.
- "Chiều nay sau khi học xong em đợi chị ở cổng trường nhé? Chị sẽ dẫn Tara đến 1 chỗ rất là hay ho đó, hihi". Hami, Tara lẩm bẩm hai chữ Hami sau khi đọc tin nhắn.
- Gì thế ? chị Hami nhắn tin cho cậu à ? Vừa nói Shynia vừa giật cái điện thoại của Tara nhanh đến nỗi Tara không chụp lại kịp.
- Ý, như vậy không phải là hẹn hò chứ? Chị Hami bắt đầu quan tâm tới cậu rồi kìa.
- Cậu nói linh tinh gì thế... trả điện thoại đây. Tara giật ngay cái điện thoại và bỏ đi để mặc Shynia đứng đó nhìn theo.
- Tớ sẽ không để ai cướp mất cậu ra khỏi tay tớ, nếu tớ không có được cậu thì bắt cứ ai cũng không thể. Cậu thừa biết tớ là loại người nào mà, Tara ?
Trong khi cổng trường sắp đóng cửa thì Tara vẫn đứng đó đợi Hami.
- Ah, chị ơi, chị có phải học chung với Osano Hami không ạ? Chị có thấy chị ấy ra chưa vậy? Tara thoáng thấy bạn cùng lớp với Hami đang bước ra cổng trường đã lại hỏi ngay.
- Đúng rồi, nhưng chị không để ý lắm, không biết Hami ra chưa nữa, àh... lúc nãy chị thấy có 1 cô bé mặc đồng phục cấp 3 đến nói gì đó với Hami rồichị thấy Hami đi theo cô bé đó.
- Đồng phục cấp 3 ? gương mặt Tara như tối sầm lại. "Chết tiệt".
Tara đột nhiên chạy thật nhanh vào trường mặc cho người lúc nãy gọi với theo.
- Nè, trường sắp đóng cửa rồi đó, nè...nè.
Cũng trong lúc đó, tại khuôn nhà dạy võ Judo của trường, tôi không biết tại sao khi tỉnh lại mình ở đó còn trong tư thế đang bị trói với 1 cái ghế.
- Tỉnh rồi sao ? chị Hami.
Đó là tiếng của Shynia, tuy còn chóng mặt như gương mặt của Shynia đang dần hiện rõ trước mắt tôi.
- Chị thông cảm, tôi đành phải chụp thuốc mê, trói chị lại để tránh mất thời gian.. vì dù gì chị cũng từng là đại ca của bọn nhóc cấp 2 mà. Đúng không ?
- Sao em.. lại..chị ? tôi thật sự không hiểu tại sao Shynia lại làm như vầy đối với tôi.
- Sao ư ? chị nên hỏi lại mình đi, tất cả đều do chị cả.
- Chị đã làm gì ? trong tôi lúc này là rất nhiều câu hỏi.
- Chị đã làm gì ư ? lỗi của chị là đã cướp mất Tara của tôi, của tôi, chị có hiểu không ? tôi yêu Tara. Tôi có thể nhận thấy được cái nhìn căm ghét của Shynia khi đối diện với tôi.
- Em... yêu Tara ? Tôi lặp lại câu nói của Shynia trong sự ngỡ ngàng tột độ.
- đúng, tôi yêu Tara, nhưng bây giờ không quan trọng nữa, 3 năm qua tôi luôn tự tin với bản thân rằng không ai xứng với Tara hơn tôi, kể cả những đứa con gái ngu ngốc thầm yêu thích Tara. Chỉ cần thấy tôi, bọn họ đều rút lui cả, nhưng tại sao ? tôi lại thua chị?
Bây giờ.. đứng trước mặt tôi là một Shynia hoàn toàn khác, sự căm ghét, phẫn nộ xen lẫn sự đau khổ cùng hiện rõ trên gương mặt xinh xắn cùng những giọt nước mắt như trực trào ra khỏi mi nhưng đã bị chủ nhân của nó ngăn cản lại.
- Chị có gì hơn tôi, xét về ngoại hình, bản lĩnh tôi đều hơn chị cả, chị có biết lúc học bên Anh, không ai dám chống đối tôi và Tara cả, khi 2 chúng tôi đi chung ai cũng phải gật đầu về sự kết đôi hoàn hảo này.
- Shynia, tôi không quan tâm em đối với Tara thế nào ? chuyện này không liên quan đến tôi, tại sao em lại kéo tôi vào cuộc...tôi
Chưa kịp nói xong thì tôi đã lãnh ngay 1 cái tát tay rõ mạnh của Shynia.
- Chưa tới lúc chị nói đâu... tôi còn chưa nói xong mà ? A... nó đỏ rồi kìa, chắc đau lắm hả ? Shynia vừa nói vừa lấy tay xoa bên vùng má của tôi vừa nãy bị tát lúc nãy rồi bất ngờ hôn lên chổ tát ấy làm tôi 1 phen giật mình lẫn sợ hãi.
- Chị ngại à, hay sợ ? Hahaaaaaaaa. Àh... mà chị có biết tình cảm Tara dành cho chị là loại tình cảm gì không hả ? bạn bè, chị em, người 1 nhà...hay..là người yêu ?. chị đoán thử xem.
- Tôi thực sự không hiểu em muốn nói gì nữa, em làm ơn ngừng ngay cái trò này lại đi. Tôi bắt đầu nạt lại cô bé.
- Giận rồi ư ? nhưng vô ích, chị không kháng cự lại được đâu.
- Đơn giản thôi, Tara yêu thích chị cho nên, hôm trước khi gặp chị trong phòng, quần áo không chỉ tề nên mới đỏ mặt, chị biết không tôi chưa từng thấy cậu ấy đỏ mặt, mắc cỡ, dù đã nhiều lần tôi thay đồ trước mặt cậu ấy, biểu hiện duy nhất của cậu ấy chỉ là 1 câu nói dửng dưng " tớ ra ngoài đây". Chị có biết lúc đó tim tôi đau, rất đau, cậu ấy chưa hề để ý tôi dù chỉ 1 chút, tôi cứ tưởng thời gian 3 năm đủ dài để tôi có thể tống khứ chị ra khỏi đầu cậu ấy, nhưng tôi đã lầm.
Tôi thật không tin vào tai mình nữa, shynia nói Tara yêu thích...tôi.
- Em nói lãi nhãi đủ rồi đó, tôi không muốn nghe nữa, nếu em còn không thả tôi ra thì tôi sẽ la lên đó.
- Giờ này chắc nhà trường đã đóng cửa rồi, không còn ai trong trường nữa, dù chị có hét đến khan cả cổ thì cũng không có ai đến đâu
Tôi bắt đầu sợ, sợ cái giọng nói lạnh lùng đến run người của Shynia, từ trước đến giờ tôi chưa hề biết sợ ai kể cả những đám du côn ở trường, tôi không biết nữa, càng ngày tôi càng cảm thấy mình không mạnh mẽ, háo thắng như lúc trước nữa, vì tôi trưởng thành rồi chăng? Sự trưởng thành của 1 cô gái, tôi thật sự muốn biết shynia sẽ làm gì tôi, giết tôi ư? Rồi shynia cũng lên tiếng cắt quãng dòng suy nghĩ của tôi.
- Theo như tôi biết thì từ trước tới giờ, chị chưa hề yêu thích hay hẹn hò với 1 ai cả cho dù hiện giờ chị đã là sinh viên năm 3. tôi tự hỏi chị có buồn không khi ai ai cũng có đôi có cặp ngoại trừ chị, tôi nghĩ giới tính của chị sẽ được xác định một khi chị chọn người yêu cho mình, vì hiện giờTara đang thích chị, nếu chị đáp lại tình cảm của cậu ấy thì tôi sẽ không còn hy vọng gì cả, nên tôi sẽ chọn dùm chị, hôm nay tôi sẽ cho chị biết thế nào là mùi vị hạnh phúc.
"Bộp, bộp" 1 cái đánh tay ra hiệu, từ trong bóng tối, có 2 người đang bước ra, tiến về phía tôi, tôi chưa kịp phản ứng thì...mùi thuốc, là thuốc mê, ai đó đã lấy khăn có tẩm thuốc chụp lên mũi tôi, khó chịu quá, đầu óc quay cuồn, trong lúc tôi còn chưa mê hẳn, tôi vẫn còn nghe được giọng nói của shynia " hãy chăm sóc chị tao thật tốt nhé, tụi bây cũng may mắn đấy vì dù gì chị ấy cũng là 1 hot girl của trường đó" dứt câu nói ấy là giọng cười vang lên đầy vẻ thích thú cùng với giọng cười là tiếng vải bị xé rách: váy, áo của tôi, ai đó đang xé chúng. không... ai đó giúp tôi với... làm ơn, hai tiếng làm ơn cứ nghẹn nơi cổ họng, tôi không sao bật thành tiếng được. Tôi không còn biết gì nữa, mi mắt tôi sụp xuống, thuốc mê đã có tác dụng.
Chap 7
Có tiếng đánh nhau xen lẫn là tiếng la hét, chúng vang vọng cả gian phòng, những âm thanh ấy chỉ kéo dài trong chốc lát rồi im bật chúng nhường chỗ lại cho tiếng khóc, tiếng khóc nức nỡ đến xé lòng của ai đó, tôi có thể nghe được tiếng khóc ấy, rồi cảm giác như có cái gì đó phủ lên người tôi và cả cảm giác người tôi đang bị xốc lên bởi 1 đôi tay của ai đó, là ai ? ai đã cứu tôi, tôi không thể mở mắt để nhìn người đó. Giờ đây, tôi chỉ biết rằng tiếng khóc ấy ngày càng xa dần, xa dần cho đến khi tôi không còn nghe nữa.
- Á...tôi đang ở đâu đây ? hôm qua...hôm qua, tôi không thể nói gì nữa, những giọt nước mắt vô tình rơi ra, tôi không ngăn chúng lại được, tôi co người lại và khóc nức nở, bất chợt có 1 đôi tay đang vòng qua ôm tôi vào lòng: " không sao hết, tất cả ổn rồi, cậu đừng sợ " Tôi đưa mắt nhìn lên xem người đang ôm tôi vào lòng là ai : " Tashi " là Tashi, không biết tại sao khi nhìn thấy Tashi tôi lại gục đầu vào người cậu ấy khóc ngon lành, cùng lúc đó, ở đằng xa là cánh cửa phòng đang mở ra nhưng đã bị sựng lại vài giây rồi nó được đóng trở lại như cũ một cách nhẹ nhàng.
Tại một căn phòng khác.
- Từ giờ trở đi tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa, tôi chỉ nói thế thôi, cậu tự hiểu lấy.
- Cậu đứng lại đó cho tớ. Shynia hét lên khi thấy Tara đang tính đi ra khỏi phòng sau khi quẳng lại cho cô câu nói lạnh lùng ấy.
- Tại sao...tại sao ? cậu không đánh tớ ?
- Tôi không đánh con gái, hơn nữa tôi không muốn đánh cậu - vẫn giọng nói đều đều, không cảm xúc ấy, nó đã làm cho Shynia bật lên tiếng nấc.
- Thà là cậu đánh tớ chứ đừng dùng thái độ dửng dưng đó đối xử với tớ - Shynia vừa nói vừa lấy tay lau vội nước mắt đang lăn dài trên má.
- Với ai tôi cũng vậy, đây đâu phải lần đầu cậu biết tôi - Shynia chen vào.
- Nhưng với Hami thì không, tớ chưa bao giờ thấy đôi mắt chứa đầy cảm xúc của cậu khi nhìn tớ như là nhìn chị Hami lúc ở vườn cây.
- Thế cậu muốn tôi tha thứ về hành động ngu ngốc của cậu đối với Hami tối qua sao?
- Chuyện đã thế này tớ không còn gì để nói, trông mong hay được cậu tha thứ... cũng hay, tớ sẽ biến khỏi mắt cậu, từ giờ trở đi tớ sẽ không vì cậu mà đau khổ nữa - Shynia đứng dậy rồi từ từ bước ra cửa nhưng bước chân rất chậm như chờ đợi 1 cái gì đó từ Tara chăng?
- " Tốt " - Chỉ 1 từ thốt ra từ miệng Tara, đó là những gì cô chờ đợi sao ? đau khổ lẫn ấm ức Shynia chạy nhanh ra khỏi phòng.
Tiếng cửa phòng đóng lại, không gian trở nên im ấn, bóng tối bao trùm cả gian phòng, trong 1 góc của căn phòng, Tara đang đứng đó, bên cạnh cửa sổ mà trong đầu cứ nghĩ mông lung. " cạch " tiếng cửa phòng lại mở, Tara quay người lại, người đang đi vào phòng là Tashi.
- Anh hai, chị ấy sao rồi - Tara hỏi nhưng mắt vẫn nhìn đăm chiêu ra ngoài cửa sổ.
- Cô ấy đã bình tỉnh hơn rồi, hiện giờ đang nằm ngủ, em sao rồi...không có bị thương ở đâu chứ ?
- Anh quên rằng em có học Judo và Karate sao ? chuyện xảy ra thế này cũng một phần là lỗi của em - Tara thở dài mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.
- Không, đó không phải lỗi của em, không ai cưỡng lại được sự ghen ghét, hơn thua, một khi đã đặt chân vào con đường của tình yêu, nó có thể làm cho người ta mất đi lý trí mà chỉ hành động theo những gì con tim mách bảo - Tashi đang cố gắng an ủi em gái mình.
- Anh nghĩ, Hami đã biết em yêu thích cậu ấy rồi ? - Tashi vẫn tiếp tục nói.
- Nhưng...chị ấy vẫn chưa có sự lựa chọn cho mình. Chị ấy vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.
- Thế em định thế nào ?
- Không định gì cả, quyền quyết định là của chị ấy.
- Tara, anh không nghĩ rằng Hami chưa có sự lựa chọn mà chỉ là cô ấy chưa nhận ra sự lựa chọn của mình mà thôi - Câu nói này Tashi chỉ nói thầm trong miệng rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Sáng hôm sau, tôi mới biết mình đang ở nhà của Tashi và đang sử dụng phòng của Tara.
- Hami, em vào được không ? - Tara đang đứng bên ngoài cửa phòng nói vọng vào.
- Uhm, Tara hả ? em vào đi.
- Chị khoẻ chưa ? tinh thần vẫn ổn chứ hả ?
- Ừ, chị ổn, chỉ còn hơi nhức đầu thôi, hìhì, em đừng lo, dù sao thì chị cũng không phải dạng con gái uỷ mị hễ chút là khóc đâu, cám ơn em, Tara.
- Về chuyện gì ? - Tara bổng quay mặt đi nhìn chổ khác sau khi hỏi lại tôi.
- Tashi đã nói với chị hết rồi, đêm hôm qua nếu không có em, em không đến kịp lúc thì chị không biết mình sẽ ra sao nữa, thật tình dù có nằm mơ chị cũng không nghĩ rằng mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như vậy. nhưng không sao rồi, nhờ có em đấy.
- Lúc trước chị cũng từng cứu em 1 lần rồi, coi như huề nhau vậy - Tara nói mà không hề mình mặt tôi.
- Ừ, vậy huề nhé, hìhì - tôi không biết mình muốn gì nữa, tôi đang cố tỏ vẻ mình không sao và tôi cũng đang cố xua đi những gì Shynia đã nói cho tôi nghe vào tối hôm qua.
- Chị không có gì hỏi em sao ? - bây giờ thì Tara mới quay mặt lại nhìn tôi mà hỏi.
Tôi hỏi gì ư ? tôi không biết nên hỏi hay không, có nên biết đáp án không, nếu biết rồi thì sao ? tôi sẽ làm gì với nó, tôi không muốn biết đáp án, tôi sợ khi biết đáp án rồi thì tôi sẽ mất 1 cô em gái mà tôi muốn có từ trước đến giờ ( tuy là hiện giờ nhìn bề ngoài thì tôi giống em gái Tara hơn, vì tôi lùn hơn Tara mà, nhưng dù sao tôi vẫn lớn tuổi hơn Tara nên tôi phải là chị ), do đó thay vì là câu mà tôi muốn hỏi thì tôi lại hỏi câu khác.
- Ừ...shynia...shynia thế nào rồi ?
- Sáng sớm nay cậu ấy đã lên máy bay trở về Anh rồi, chị sẽ không còn bị như thế 1 lần nào nữa đâu - Tara nói chắc như đinh đóng cột vậy.
Thế là cái không khí im lặng bao trùm lấy cả 2 chúng tôi, tôi không biết nên nói gì nữa đây, tôi định lên tiếng trước để phá tan cái không khí im lặng này nó làm tôi bối rối lẫn khó chịu ít ra là đối với tôi, nhưng không đợi tôi lên tiếng Tara đã nói trước.
- Chị không còn gì để hỏi em sao ? - dường như Tara đang mong đợi 1 câu hỏi khác nào đó ở tôi thì phải ? nhưng...
- À...à hết rồi - tôi bắt đầu ấp úng, 1 câu nói cũng nói không xong.
- Thế à, vậy em ra ngoài đây, chị nghỉ ngơi đi.
- Khoan - tôi gọi với theo sau khi thấy nét buồn bã ẩn khuất sau đôi mắt đẹp của Tara đang tính bước ra khỏi phòng.
- Chuyện gì ? - đối diện với tôi là lưng của Tara vì cậu ấy không quay mặt lại sau khi nghe tôi bảo "khoan" mà chỉ hỏi lại trong tư thế hướng ra ngoài cửa.
- Chị rất thích em, chị yêu em như đứa em gái của chị vậy, khi nghe Tashi nói về chuyện của em, chị rất vui vì em yêu mến chị, chị hy vọng tình chị em chúng ta mãi mãi gắn bó nếu như có cơ hội chị muốn được làm người 1 nhà với em.
- Hami, em hiểu ý chị rồi, em ra ngoài đây - tiếng cửa phòng đóng lại.
Tôi không biết bản thân mình muốn gì nữa, từ trước tới nay tôi chưa hề biết cảm giác yêu thích 1 ai đó à như thế nào cả, tôi không biết tình cảm của tôi đối với Tara là gì ? tôi chỉ biết hiện giờ tôi yêu quý Tara, tôi muốn mang lại tình yêu thương cho Tara, thứ tình cảm mà Tara đã thiếu thốn từ khi còn nhỏ với tư cách như 1 người chị trong gia đình ít nhất là bây giờ. Vì vậy tôi cần phải hành động thôi.
Đâu đó bên ngoài phòng cũng có người đang đứng dựa tường, khuôn mặt đăm đăm nhìn bức tường đối diện - " dù không biểt sự lựa chọn của em là thế nào nhưng xin em đừng làm như không biết gì về tình cảm của tôi dành cho em, Hami ".
CHAP 8
Thế là đã hơn 1 tháng kể từ ngày xảy ra vụ việc đó và Shynia trở về Anh thì tôi rất ít khi gặp Tara cả Tashi cũng vậy, dạo gần đây cậu ấy cứ ở phòng thí nghiệm y học suốt. Àh, ngày mai là đến valentine rồi, đối với tôi ngày này chẳng có ý nghĩa gì đăc biệt cả, hay là tại tôi chưa có người yêu nhỉ...không sao tôi không quan tâm đến nó. Đơn giản, nó chỉ là ngày tôi có thể tặng quà cho những người nào tôi yêu quý, bao gồm gia đình, bạn bè mà bạn bè thân thì tôi mới tặng nhé. Tôi đã chuẩn bị đâu đấy hết rồi, chỉ chờ mai là đem đi tặng thôi.

chỉ đêm nay thôi - chị là của em nhé (truyen les)

11:14 AM |
truyện les xem nhanh (full)
CHAP 1



Tôi, OSANO HAMI, đang là học sinh cuối cấp 2 và cũng là đại tỷ đứng đầu phái yếu của học viện trung học tokyo theo như bạn bè nhận xét, tôi là 1 người hai mặt trừ tụi đàn em của tôi, sở dĩ tôi là đại tỷ cũng là vì thằng bạn thân của tôi, WARUMA TAHASHI nó là đại ca đứng đầu phái nam, 2 chúng tôi chơi thân với nhau tud khi học cấp 1 cho tới bây giờ.
Thành phố tokyo buổi sáng thật náo nhiệt vì đông nghẹt, người đi bộ, người đi làm, người đi học, tất cả đều tất bật với công việc của riêng mình, tôi đang trên đường đi học thì bỗng tôi nghe có tiếng cãi vã ở phía trước, và:
Một người thanh niên, trong cách ăn mặc đã biết là một người ko đàng hoàn, đang cố lôi kéo một cô bé trong đến tội nghiệp. chợt cô bé lên tiếng.
- anh kia, tôi đã nói là không đi, ko thích vã lại tôi ko hề quen biết anh, sao anh lại, bỏ tôi ra, bỏ tôi ra. Cô bé cáu gắt lớn tiếng, có lẽ vì bé hơn tên kia nên cho dù cô bé có chống cự thế nào thì vẫn cứ bị lôi đi đễ dàng.
- Ngoan nào cô búp bê xinh đẹp, anh sẽ dẫn em đi tìm anh trai của em mà.
- Tôi nói là tôi ko cần nữa, bỏ tôi ra, bỏ ra.
- Anh kia, bỏ tay cô bé ra. Tôi lên tiếng và đi về hướng của hắn.
- woa, hôm nay là một ngày may mắn, lại thêm 1 cô em xinh đẹp nữa, hay em đi luôn cùng anh nhé. hắn lên tiếng sao khi thấy tôi đang từ từ tiến lại gần hắn.
- tôi nói lại lần cuối, anh có buông cô bé ra ko thì bảo, đừng chọc tôi nổi giận. Ánh mắt của tôi đang dần biến sắc.
- thế anh nói ko buông ra thì em làm gì anh nào. Hắn nói với giong điệu khiêu khích tôi, ko nhịn được nữa, chỉ sau 2 phút tôi đã hạ đo ván cái tên đáng ghét đã dám chọc giận mình.
Đó cũng là 1 trong những lý do tôi trở thành đại tỉ thống trị nữ sinh cấp 2 của học viện trung học tokyo. Sau khi hắn đã bỏ chạy, tôi quay sang cô bé và hỏi:
- Em gái, em ko sao chứ?
- Dạ ko sao ạ. Cám ơn chị đã cứu em. Cô bé trả lời.
- Woa, em gái, em đúng là xinh thật đó, xinh cứ như là búp bê công chúa vậy, mà nhìn em ko giống người bản xứ lắm, em là con lai à? tôi vừa nói vừa cười chờ câu trả lời của cô bé.
- Phải, em là con lai, ba em là người anh, mẹ là người nhật.
- Thảo nào trông em gái xinh thật, thế tại sao em lại bị tên kia bắt nạt thế? Còn nhỏ phải đi với người lớn sao lại đi 1 mình lỡ có ai bắt cóc thì sao?
- Em đi tìm anh hai, ko bít đường nên hỏi anh lúc nãy, anh ấy bảo biết đường đến trường nên sẽ dẫn em đi, nhưng em thấy thái dộ anh này hơi kỳ kỳ, nên khôg đi theo, thế là anh ấy lôi em đi mặc kệ là em có chịu hay ko.
- Ko bít đường thì đừng đi lung tung chứ, thôi đằng nào cũng trể học rồi, thế anh em là ai? ở đâu ? chị dẫn em lại đó.
Vừa lúc đó có người chạy lại ôm cô bé vào lòng và nói với giọng thở gấp
- ôi, cục cưng bé bỏng của anh, em làm anh lo quá, anh tìm em nãy giờ, nếu chị lily ko gọi điện kêu anh về gấp vì ko thấy em trong nhà thì bây giờ anh đã ko còn gặp lại cục cưng của anh rồi.
- anh hai, em ko sao, chị này vừa cứu em thoát khỏi 1 tên xấu xa đang định bắt cóc em.
- Thế à, tên con trai đó vừa nói vừa quay lại nhìn tôi và thế là cả hai mắt chữ a mồm chữ 0. tôi không tin vào mắt mình nữa, đây là tên con trai vừa thốt ra những từ cục cưng ơi, cục cưng à là thằng bạn thân của tôi nổi tiếng là 1 kẻ lạnh lùng. ít nói và là đại ca thứ thiệt của trường tư thục WASHIN đây sao, thật tình là tôi muốn bệnh khi nghe giọng điệu mà hắn nói với em gái mình, đúng là ko thể chịu nổi. mà bây giờ thì tôi mới để ý thấy rằng 2 anh em đúng là có nét giống nhau và ai cũng đẹp cả. ( con lai mà)
- Hami, là cậu sao? Cám ơn vì đã cứu em gái mình, cậu bít đó, em gái mình xinh như thế này thì ra đường 1 mình là chuyện ko tưởng phải ko nào.
- Tớ ko bít là cậu có em gái? Và tớ cũng ko nghĩ rằng cậu lại yếu đuối, uỷ mỵ trước em gái mình đấy. tôi nói một cách châm chọc.
- Ah, cậu ko thấy em mình rất đáng yêu sao? Mà cậu ko bít cũng đúng thôi vì nó sinh ra và lớn lên bên anh, nó mới về để thăm tớ trong thời gian nghỉ hè,
Trong khi 2 chúng tôi còn bàn luận về vấn đề em gái cậu ấy thì tôi đã ko để ý rằng từ nãy giờ có 1 đôi mắt luôn theo dõi từng cử chỉ và lời nói của tôi.
- Uhm, ko có gì nữa tôi đi đây, giao em gái iu quí của cậu lại cho cậu đó. Nói xong tôi toan bước đi thì có 1 bàn tay nắm tay tôi kéo lại và nói.
- chị nói em là công chúa xinh đẹp phải ko? Cô em gái của TAHASHI hỏi
Tôi ko hiểu ngụ ý của câu nói này là gì nhưng tôi vẫn vui vẻ mỉm cười đáp.
- Uhm, em là công chúa xinh đẹp nhất mà chị từng gặp.
- Vậy chị làm hoàng tử của em nhé. Tên em là TAHARA, em thích chị, chị là hoàng tử của em nhé.
Sau khi nghe câu nói đó, tôi và cậu bạn đứng hình trong tít và mọi rắc rối của tôi cũng bắt đầu từ đó.
Mấy ngày sau, tại chỗ quen thuộc của chúng tôi, tôi và Tashi đã có 1 cuộc tranh cãi sôi nổi xung quanh vấn đề em gái của cậu ta.
- Tashi: tại sao cậu ko hút hồn ai khác mà lại đi hút hồn em gái yêu dấu, dễ thương, xinh đẹp của tớ. (Ôi, tôi đến chết mất với cách nói chuyện này của cậu ta, tôi cũng thấy nhiều người yêu quý em gái nhưng ko thấy ai yêu qúy em gái mình 1 cách thái quá như cậu ấy)
- Vậy lỗi của mình là đã cứu em gái cậu ra khỏi 1 người đang toan tính bắt cóc em gái cậu đó phải ko? Tôi đáp lại với vẻ lạnh lùng ko thèm nhìn mặt thằng bạn đang ngồi nhìn tôi với vẻ nhìn đầy tức tối.
- Nếu tớ bít cậu có mặt ở đoa mà ko cứu em tớ thì tớ sẽ thẳng tay trừng trị cậu.
- Zậy tại sao lại đi trách tớ, cậu đang lấy ân trả oán đó có bít không?
- Đó ko phải là vấn đề tớ muốn nói, vấn đề tớ muốn nói ở đây là cậu đã làm cho em gái tớ đật tình cảm lên 1 chổ mà đáng lẻ ko nên đặt.
- Ý cậu muốn nói là em cậu thích tớ à? tôi hỏi mà đinh ninh trong đầu câu trả lời là:ko.
- Tashi: chứ còn jì nữa, từ khi được cậu cứu thoát, suốt ngày cứ chị Hami, Hami, nó cứ bám theo tớ hỏi han về cậu đại khái là nhà ở đâu, đã có thích ai chưa? Tất tần tật về cậu, nó còn nói, cậu chính là hàng tử mà nó chọn, hoàng tử duy nhất và chỉ là hoàng tử của nó thôi.
- Thế cậu đang ghen vì cục cưng của cậu thích tớ hơn cậu à? Mà cậu hơi lo xa đó, cục cưng của cậu chỉ là 1 đứa trẻ thôi, mới 10 tuổi thì bít thế nào là yêu với thích.Tôi cười trêu chọc Tashi.
- Tớ không lo xa, chỉ vì tớ quá hiểu rõ cậu. cậu không bít rằng chính cái gương mặt và ánh mắt lúc jận jữ của cậu có thể hút hồn cả nam lẫn nữ, chính nó làm cho tớ nghĩ rằng là tớ không hề lo xa.
- Cậu nói gì tớ không hiểu, mà cái nhận định vớ vẩn đó là chỉ có mình cậu nói với tớ thôi, tớ có thấy ai nói gì đâu à?
- Đúng rồi làm sao cậu thấy được trong khi tớ luôn là người thu dọn tàn cuộc do cậu gây ra. Cậu biết không, bộ mặt thứ 1 của cậu chính là cái gương mặt đáng yêu cùng với làn da trắng, đôi môi hồng tự nhiên, thân hình phải nói là mi nhon, cộng với mái tóc dài xoăn luôn ánh màu đỏ rực khi cậu bước đi trong nắng đủ để cậu hút hồn tất cả bọn con trai đã trông thấy cậu, nhưng cái chính mà tớ muốn nói là ánh mắt khi cậu nổi jận chúng biến sắc, lạnh lùng đến đáng sợ lại thêm những cú đánh điệu nghệ của cậu cũng đã hớp hồn không bít bao nhiêu là đứa con gái và đó cũng là nguyên nhân tại sao cậu là đại ca của tụi nó. Cậu cũng ko bít chính lúc cậu nổi jận đánh tên kia bầm dập thì cậu đã hớp hồn em gái bé bỏng của tớ mất rồi. tớ không bít, từ bây jiờ cậu liệu mà tránh xa em gái yêu của tớ ra, nếu cậu làm nó mê muội thì đừng trách tớ là không nể tình bạn bè với cậu.
- Cậu nói đủ chưa? Tớ còn chưa kể tội của em gái cậu cho cậu nghe mà cậu lại đi trách móc tớ đấy à? cậu nghĩ tớ là les chắc? tôi bực bội phản công lại
- Từ lúc tớ quen cậu đến nay, tớ chưa hề thấy cậu quen đứa con trai nào? Ko đợi Tashi nói tiếp tôi chen ngang câu nói của cậu ta.
- Thế cậu đã thấy tớ qua lại với cô gái nào chưa?
- Cái này thì chưa? Nhưng tớ không dám chắc là cậu sẽ không quen cô nào vì mỗi lần đến valentine ngoài những hộp socola của bọn con trai tặng cho cậu( trong đó có tớ) thì tớ nhận được ko ít những hộp socola của bọn con gái nhờ tớ đưa cho cậu, mà cậu bít không những đứa con gái đó đều là hoa khôi của lớp cả, như thế làm sao tớ không lo.
- Cậu im ngay, cậu còn nói nữa tớ sẽ đánh cậu. tôi nói mà như hét vào mặt cậu ta rồi tôi nói tiếp.
- Tớ sẽ chỉ nói 1 lần thôi đó, cậu liệu mà xem chừng cục cưng yêu quí của cậu, mấy ngày qua kể từ ngày tớ ra tay nghĩa hiệp cứu em cậu ra thì tớ biết mình đã chuốc hoạ vào thân khi em gái cậu lúc nào cũng bám theo tôi và tuyên bố thẳng thừng trước mặt bạn bè tớ nói tớ là người yêu của em cậu, em cậu còn hăm doạ cả mấy đứa con gái nào có ý tưởng điên khùng như cậu nói với tớ. do đó, nếu cậu không quản em mình cho tốt thì tớ không hứa là tớ sẽ không nổi nóng và làm tổn thương tình cảm em cậu.
Khi nói cậu đó xong, tôi và cậu bạn không hề bít đằng sau cánh cửa nơi chúng tôi đang nói chuyện có 1 đôi mắt thấm đầy nước chỉ trực trào ra khỏi mi mắt.
Nhưng tôi thật không ngờ, em gái cậu ta vì tôi mà chuyển trường từ bên anh sang học tại tokyo và chung trường với tôi, chỉ trong vào 2 tháng, em gái cậu ta đã là đại tỷ và cũng là hoa khôi đứng nhất trong học sinh khối cấp 1, đúng là con nhà tông không jống lông cũng jống cánh. Từ đó những đứa con gái thích tôi cũng giảm hẳn và tôi cũng mừng vì đằng nào tôi cũng được lợi khi khỏi phải nặng lời với mấy cô gái đầu óc không bình thường lắm.
Thấm thoát mà tôi đã lên cấp 3 và tôi đang thảnh thơi hưởng thụ thời gian nghỉ hè mà không có con bé Tara lúc nào cũng đi theo sau lưng tôi. Hỡi ôi, tôi ghét bản thân tôi khinh khủng, trong khi hai anh em con lai kia cứ cao lên vùng vụt trong khi đó chiều cao của tôi cứ dậm chân tại chổ, đặc biệt là em gái thằng bạn chết bằm của tôi, lúc tôi mới gặp cô bé thì cô bé thấp hơn tôi bây giờ chiều cao cô bé đã bằng tôi có khi còn nhĩnh hơn tôi một chút. Nhưng điều này ko quan trọng điều quan trong là tôi luôn bị cô bé làm phiền và ông anh của cô bé cứ càm nhàm bên tai tôi trách móc, kêu tôi trách xa em gái cậu ta ra, mà đó đâu phải tại tôi, tự em gái cậu ta bám theo tôi đó chứ.
Suốt thời gian nghỉ hề là tôi sung sướng nhất vì hai anh em nhà con lai kia đều qua anh thăm ba mẹ, nhưng rồi ngày tựu trường cũng đến, con bé Tara nay đã là học sinh cấp 2 rồi, cô bé càng ngày càng xinh đẹp, 1 nét đẹp pha lẫn giữa á và âu, đôi mắt sâu thẩm màu nâu khiến cho ai khi nhìn vào đôi mắt đều bị nó hớp hồn. các bạn cũng bít đấy con gái châu âu trông người nào cũng có chút jì đó gọi là manly cho nên dù là con lai nhưng cô bé vẫn có khả năng thu hút cả phái nữ. bây jiờ người hai mặt mà Tashi nói tôi dành phải nhường lại cho em gái cậu ta thôi. Ngày tựu trường, với bộ đồng phục trên người, váy ngắn, áo sọc, mái tóc xoã dài tôi bước đi với bạn trong đám đông, lúc này ánh nắng của buổi ban mai đang chiếu xuyên qua từng kẻ lá của những cây hoa anh đào đang vươn mình đón chào chúng tôi đến trường.
Trong đám đông đó, có 1 người cứ chăm chú nhìn theo tôi đang vừa đi vừa nói chuyện với bạn bè và người đó khẽ nói với chính mình: Từ bây giờ em sẽ là hoàng tử của chị và chị sẽ là công chúa của em, chị hãy đợi nhé, em sẽ quay lại đây và sẽ lấy được trái tim của chị.
Chap 2
Thật kỳ lạ,bình thường là sạu giờ ra chơi con bé Tara sẽ chạy qua khu vực dành cho khối cấp 3 tìm tôi chỉ để cùng đi ăn cơm trưa với nó, nó luôn đi theo sát và ôm lấy cánh tay tôi giống như là sợ có ai đến dành tôi với nó không bằng. nhưng thật lạ, mấy ngày nay chả thấy bóng dáng của cô bé đâu cả, tôi thoáng hơi buồn 1 tí, vì không có ai quấy rầy sau mỗi giờ ra chơi của tôi chăng?hay là tôi đã quen với việc làm phiền suốt ngày của cô bé? Nhưng bùn 1 chút chứ tôi vui thì nhiều, vì đằng nào tôi cũng thoát khỏi của nợ khiến tôi phải đau đầu vì phải giải thích vứi bạn bè rằng tôi không phải là người yêu của con bé, cứ như thế thì tôi làm sao có người yêu được trong khi tôi cũng là 1 hot girl mà. Không nghĩ ngợi gì nữa, tôi bắt đầu đi vào lớp học khi tiếng chuông báo hiệu giờ nghĩ trưa đã kết thúc.
Ngày chủ nhật cũng đã đến, tôi và Tashi đang thảnh thơi tán gẫu trong một tiệm nước giải khát. Tôi bắt đầu nói.
- Tashi này, bộ cậu đã thuyết phục được em gái của cậu thôi không đeo bám tớ nữa rồi phải không? Nếu đúng là vậy thì chầu nước này tớ sẽ đãi cậu. tôi nói mà miệng cười tươi rói.
- Nếu cậu nghĩ thế thì cậu đã lầm rồi cậu chỉ đúng 1 nữa mà thôi. Tashi trả lời tôi trong ngao ngán.
- Cậu nói rõ hơn nào, tớ không được thông minh cho lắm.
- Vì ba mẹ tớ bắt ép nó trở lại trường bên Anh học, 1 phần vì nhớ nó, 1 phần là vìcó chuyện liên quan đến nó cần giải quyết nên nó đã đồng ý trở lại trường của trong 3 năm, 3 năm sau nó sẽ trở lại đây học tiếp. đó là nguyên nhân cậu không bị nó đeo bám từ lúc cậu tựu trường đến giờ.
- Thế à! tôi đáp lại trong vô thức.
- Hami? Tashi gọi tôi với giọng điệu rất ư là quan trọng.
- Nói đi, chuyện gì? Tôi hỏi khi trông thấy vẻ mặt rất nghiêm túc của Tashi.
- Cậu có bao giờ nghĩ rằng tình cảm của em tớ đối với cậu là nghiêm túc?
- Tớ không nghĩ thế. Tôi trả lời rất nhanh khi nghe Tashi hỏi và cũng nói tiếp.
- Em gái cậu thua tớ và cậu 4 tuổi, hơn thế nữa khi em cậu gặp tớ em cậu vẫn còn là một cô bé học cấp 1, ở cái tuổi đó các cô bé thường suy nghĩ viễn vông với các câu chuyện cổ tích nàng công chúa và hoàng tử, nên việc tớ giúp giải nguy cho cô bé đã làm cô bé cảm động và liên tưởng đến 1 chàng hoàng tử nào đó trong truyện cổ tích mà thôi, rồi sau này khi gặp 1 chàng trai thực sự thì em cậu sẽ lại nghĩ khác cho mà xem.
- Mà tớ nói cho cậu biết, thật ra tớ không hề ghét em gái cậu chỉ vì suốt ngày bám riết theo tớ.Tớ là con một nên rất thích có anh chị em, đặc biệt là chị em gái, tuy tớ càu nhàu nhưng tớ lại thích bị em cậu quấy rầy vì đằng nào cũng là em gái của cậu bạn thân mà hơn nữa em cậu xinh như búp bê ý ai lại không muốn có 1 cô em gái như thế, chỉ mỗi cái tội là em cậu cứ đi rêu rao với mọi người tớ là người yêu của em cậu, đúng là ngại chết được.
Bổng Tashi lên tiếng.
- Tớ hỏi cậu câu này nhé, từ trước đến giờ cậu không hề để mắt đến ai sao?
- Không có lấy 1 ai làm tim tớ xao xuyến cả, tớ nói thật đó.
- Với người hai mặt như cậu, tớ thật tình muốn biết cậu sẽ đặt trái tim mình cho người nào đây, nói đúng hơn là cho phái nào? Nam hay nữ. Tashi nói, tôi nghe mà chưng hửng hết mấy giây.
- Cậu muốn bị ăn đòn bây giờ sao? Tôi hỏi lại sao khi hiểu hết ý nghĩa của câu nói trên.
- Không, tớ nói nghiêm túc, tớ nghĩ cậu là người lưỡng tính, cho nên tình cảm của cậu sẽ tuỳ thuộc xem cậu sẽ trao trái tim mình cho ai.
Khi nghe Tashi nói, tôi đã trầm ngâm 1 hồi, điều Tashi nói có đúng không? Trong khi tôi đã gần 18 tuổi rồi mà tôi lại chưa từng yêu thích 1 ai đó mặc dù xung quanh tôi luôn có cả nam lẫn nữ yêu thích mình.
Sạu 1 hồi lâu nói chuyện tôi ra về trước vì mẹ tôi réo tôi phải về gấp có việc bận, tôi bỏ lại thằng bạn thân ngồi lại đó một mình. Trong khi ra về, tôi bỗng nhận ra Tashi hình như khác lạ hơn trước, nhưng tôi không biết phải nói thế nào về sự khác lạ trong cậu ấy lúc này.
Tashi nhìn theo hướng tôi đang bước ra khỏi tiệm nước mà trong lòng còn nhiều điều muốn nói.
- Hami à, rồi 3 năm sau cậu sẽ biết được tình cảm em tớ đối với cậu có thật sự nghiêm túc không?tớ là anh nên tớ rất hiểu em gái tớ, nó cũng giống như những cô bé bình thường khác nhưng nó khác ở chổ là tư tưởng và suy nghĩ của nó lớn hơn độ tuổi của nó rất nhiều, tớ không nghĩ đầu óc em tớ có vấn đề hay bất cứ cô gái nào hễ thích 1 cô gái thì đầu óc họ có vấn đề, họ chỉ là đặt tình cảm mà người ta thường hay gọi đó là tình yêu vào 1 người, mà người đó lại khác với những người bình thường khác mà thôi, cái quan trọng là tình yêu chứ không phải người được yêu. Nhưng tớ lại có một điều trăn trở khác, chính là bộ mặt thứ nhất của cậu đã hút hồn tớ lâu rồi cậu biết không? Hami à, tớ thích cậu, thích lâu lắm rồi.
Thế là 3 năm cũng thấm thoát trôi qua, nay tôi đã là sinh viên năm 3 khoa kinh tế luận tất nhiên là tôi vẫn học ở trường cũ, vì với kỹ thuật hiện đại và hệ thống giáo dục tiên tiến nên việc dạy học từ cấp 1 đến đại học là một chuyện không hề khó đối với một trường chuyên có danh tiếng tại thành phố Tokyo này.
Trước 1 ngày khi tôi bắt đầu đi học lại, thì tôi và Tashi phải ra sân bay đón Tara. Đúng như lời hứa, sau 3 năm, cô bé đã quay trở lại và tiếp tục học ở trường của tôi đang theo học. Tashi cũng là sinh viên năm 3, cậu ấy theo ngành y, mong muốn của cậu ấy là trở thành bác sĩ, cậu ấy thay đổi rất nhiều, trầm tính hơn, lại hay suy tư một mình nhưng cái mà tôi chú ý nhiều nhất và ghét nhất chính là chiều cao của cậu ấy, đi chung với cậu ấy mà tôi cảm thấy mình bị thấp trầm trọng bởi vì, chiều cao chính xác của cậu ấy là 1 mét 8 trong khi đó tôi đã dừng lại với vẻn vẹn 1 mét 55, thật bất công cho tôi vì tôi là người nhật chính gốc và càng ngày tôi bắt đầu có ác cảm với những đứa con lai kia.
Nhưng việc tôi thấp thì chẳng gì là to tát vì tôi rất tự tin với gương mặt và thân hình cân đối của mình cũng đủ để tôi có tên trong danh sách hot girl của trường. Dù như vậy nhưng tôi vẫn khổ sở với việc tôi là người hai mặt, tôi thừa nhận rằng tôi không thuộc loại con gái nết na, thuỳ mị, cách nói chuyện, đi đứng cộng thêm gương mặt sắc lạnh cùng ánh mắt bén như lưỡi dao mỗi khi tôi nổi giận thì tôi đã không còn là hot girl nữa và ai cũng sợ phải tránh thật xa khi thấy cơn thịnh nộ của tôi, tôi còn nhớ như in cái ký ức khiến tôi phải dỡ khóc dỡ cười khi có 1 cô bé cấp 2 trông rất xinh xắn đã tỏ tình với tôi ngay ngày valentine.
Mãi suy nghĩ với những rắc rối của mình, tôi đã không để ý có 1 người kéo theo chiếc vali tiến về phía tôi và Tashi đang đứng.
Một giọng nói vang lên đã kéo tôi ra khỏi mớ hỗn độn trong đầu.
- Chào chị Hami, lâu quá không gặp, xem ra chị vẫn xinh như ngày nào.
Tôi ngước nhìn người đang đứng đối diện với mình và hình ảnh đập vào mắt tôi lúc này là một người cao hơn tôi cả cái đầu, dáng người cao ráo, gương mặt thon nhưng không dài, đôi mắt sâu thăm thẩm cộng với hàng mi dài, thực sự phải nói là rất đẹp, còn mái tóc phải nói sao nhỉ? Kiểu này là dành cho nam hay dành cho nữ nói dài thì không dài mà ngắn cũng không phải lại thêm bộ đồ mang hơi hướng trung tính đã làm tôi thoáng có ý nghĩ kì quặc: "nếu người này là nữ thì tiếc quá mà người này là nam thì cũng lại tiếc luôn", giật mình, tôi nhìn lại người đối diện mình 1 lần nữa, rồi như vừa nhớ ra điều gì, thay vì tôi kêu lên thì tôi chỉ biết quay về hướng Tashi đang đứng và nhìn cậu ấy 1 cách trăn trối.
- Hami à, đây là Tara, em gái tớ, cậu không nhận ra sao? Tashi nói với bộ mặt không lấy gì làm ngạc nhiên cả mà có phần thở dài vì một điều nào đó.
Trước mặt tôi là cô bé Tara đáng yêu ngày nào với mái tóc xoăn bồng bềnh, gương mặt mũm mĩm xinh như một nàng công chúa nhỏ đây sao? và tôi có thoáng giật mình khi thấy đôi mắt đẹp đó, từ nãy giờ cứ nhìn tôi chăm chú.
CHAP 3
Tôi đang bối rối không biết phải nói gì với Tara thì đằng xa có tiếng gọi của một cô gái, đang hướng về phía 3 chúng tôi mà gọi lớn.
- Tara..., sao không đợi tớ, cậu làm tớ tìm nãy giờ.
- Ah, nếu em đoán không lầm thì anh đây nhất định là Tahashi anh trai của Tara và chị chính là Hami người mà Tara luôn mong muốn gặp lại, em xin giới thiệu em là Shynia, bạn học chung với Tara bên Anh, em và Tara sẽ cùng chuyển về đây học, mong anh chị giúp đỡ nhiều, đặc biệt là chị, chị Hami, hihi...
- Được rồi, nãy giờ cậu nói mà không biết mệt sao? tớ đậu có bảo cậu về cùng tớ, sao cậu lại đi theo, còn nói là học ở đây cùng tớ nữa chứ. Tôi nhận ra thái độ có phần thờ ơ, lãnh đạm của Tara đối với cô bạn của mình.
- Ah, tớ chưa nói cho cậu biết sao? Tớ xin bố mẹ và đã được họ cho phép về nhật học cùng cậu rồi đấy, nhưng cái quan trọng chính là...Nói đến đây cô nàng bổng ghé sát vào tai Tara thì thầm nói.
- Cái quan trọng mà tớ nói ở đây chính là...tớ muốn gặp mặt tình địch của tớ để xem chị ấy có xứng đáng làm đối thủ của tớ?
Không biết cô nàng này đã nói gì với Tara mà chỉ chưa đầy 1 phút, Tara đã đẩy cô bạn ấy ra và nói:
- Tớ không quan tâm mục đích của cậu là gì.
- Này cậu, tớ nghĩ là tớ đã cảm nắng cái chị vừa chuyển đến khu cấp 3 học rồi.
- Ý cậu nói là người nào trong 2 người đó? Cô bạn quay lại hỏi bạn mình người vừa nói ra câu nói vừa rồi.
- Thì cái chị cao nhất trong 2 người đó, cậu không thấy chị ấy rất đẹp sao? Khuôn mặt và phong cách của chị ấy toát lên nét đẹp của 2 phái giống như là trong cương có nhu, trong nhu có cương, chính điều đó đã thu hút tớ.
- Tớ nhắc cho cậu nhớ, chị ấy là nữ đó.
- Thì sao nào? Ttừ trước tới giờ tớ vẫn bình thường về tâm lý, bằng chứng là tớ đã có bạn trai nhưng tớ vẫn thấy xao động khi lần đầu gặp chị ấy.
- Tớ đồng ý với cậu về điều đó nhưng cậu không thấy biểu hiện của chị ấy rất lạ sao?
- Lạ? lạ như thế nào?
- 1 chị thì cứ nói cười huyên thuyên khi đi cùng chị còn lại còn cái chị mà cậu thích thì rất lãnh đạm hay nói đúng hơn là thờ ơ đối với chị còn lại, hơn nữa từ khi nhập học tới giờ tớ chưa lần nào gặp chị ấy cười cả.
- Uhm, cậu nói thì tớ mới nhận ra điều đó thật, mà chị ý đẹp như thế nếu cười thì chắc đẹp phải biết, hihi...
Đó là những gì mà 2 cô bé năm nhất khối cấp 3 nói về Tara và tình cờ tôi đã nghe được. đột nhiên tôi lại nhớ về hình ảnh ngày xưa của Tara và tôi muốn được nhìn thấy lại nụ cười ngày nào của cô bé, nghĩ đến đây, cảm giác buồn lại tìm đến trong tôi, tôi quyết định tìm Tara sau giờ nghỉ giữa trưa.
Trường của tôi rất lớn và rộng, do đó mỗi một cấp học đều có 1 khu riêng và được phân chia bởi 1 vườn cây và cỏ được trồng rất đẹp, ở đó rất yên tĩnh và thoáng mát nên các học sinh thường hay đến, họ đến chỉ khoảng 3, 4 người chỉ để dùng cơm trưa hay tán dốc hoặc để học bài.
Tôi đang ở khu vực giao nhau giữa cấp 3 và đại học, tính đi tìm Tara thì tôi nghe giọng nói rất quen thuộc và tôi có thể nhận ra đó là tiếng của bạn Tara: Shynia.
- Tara, tớ phải vào nhà vệ sinh một lát, cậu ở đây nhé.
Không có câu nào đáp lại, Tara vẫn trầm ngâm với cuốn sách trên tay, tôi thoáng thấy bóng cô bé Shynia đã khuất sao bụi cây hoa mà lòng cảm thấy khó hiểu. Tôi từ từ tiến lại chổ Tara đang ngồi, đứng đối diện Tara tôi làm bộ thở dài.
- Hayzzzzzzzzzda, công chúa bây giờ thay đổi quá, lúc trước còn bắt ép chị đây làm hoàng tử, thế mà sau khi trở về thì công chúa không thèm đi gặp chị nữa nha. Em làm chị buồn quá đó.
Không để Tara lên tiếng, tôi bước lại gần và ngồi xuống nói tiếp với khuôn mặt chọc cười ngằm hy vọng, tôi sẽ làm Tara lấy lại được nụ cười như trước.
- Kiểu này chắc là trong 3 năm ở bên Anh, có ai chọc giận em hay sao mà mặt yểu xiều không có lấy 1 nụ cười thế? Nói đi, là ai? Chị sẽ đánh hắn, trả thù lại cho em.
Hành động quá nhanh, tôi đã không kịp phản ứng gì khi cô nhóc Tara nắm lấy cánh tay tôi kéo về phía trước, định thần lại thì tôi đã ở rất sát người của cô nhóc ( tuy bây giờ không giống lắm nhưng trong mắt tôi Tara vẫn còn là cô bé con như những ngày tôi mới gặp). Tara nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói.
- Hami ! Bây giờ đã khác rồi, em không còn muốn làm công chúa nữa, thay vào đó chị sẽ là công chúa và em muốn chị chỉ là công chúa của 1 mình em thôi, chỉ có chị mới khiến em có lại nụ cười như lúc trước.

Bé gái 11 tuổi sở hữu thân hình bốc lửa như thiếu nữ

4:32 AM |













Ebook Mật mã Maya tập 1 - Brian D’Amato full prc, pdf, epub [Phiêu Lưu]

1:30 AM |

Tên ebook: Mật Mã Maya tập 1(full prc, pdf, epub)

Nguyên tác: In The Courts Of The Sun
Bộ sách: Mật Mã Maya
Tác giả: Brian D’Amato
Thể loại: Kỳ ảo, Mạo hiểm, Phiêu lưu, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây
Dịch giả: Phong Diệp
Nhà xuất bản: Trẻ
Số trang: 836
Kích thước: 16x24cm
Ngày xuất bản: 2010
Trọng lượng: 1450 gram
Giá bìa: 179.000 VNĐ
Chụp ảnh – tạo bìa - chỉnh sửa hình ảnh: Yew
Chế bản PRC: Chút
Sửa lỗi chính tả - chỉnh sửa bản word: apple-socola, may&nui, phượng xồ, giangcoi163
Đánh máy: jik2040, nph268, to_you, lananha1, jella, hongleo, phượng xồ, tinh251993, Smilehd, hanhung3012, ndviet, svcntnk42a1, nguyen_ly, iamvltt2, minh_trang, Iris, doushite, greengrass2709, tulipden112, TT8571, hakhanhbk2010, Ella_mEn, Ddeath, mainame, rouge2011, o0tinhtritam0o, hoangha2192, SmallEgg, Mr.Cent, winki, phamdung90, Chinh phục ™, to_you, rkj, MatTo89, thuanga, kdungrau, ghostgirl_12606, bluesky29, Tyty1803, Nerissa, thuy_trang89, Vanessa1811
Ngày hoàn thành: 09/09/2010
Nguồn: vhproject.hnsv.com
Ebook: daotieuvu.blogspot.com
ebook mat ma maya full prc pdf epub

Ebook Mật mã Maya

Giới thiệu:

Mật mã Maya tập hợp những phẩm chất làm nên một cuốn sách hay như sự ly kỳ liên quan đến ngày tận thế, phiêu lưu mạo hiểm ở quá khứ và hiện tại, nền văn minh ít người biết tới, sự lãng mạn.


Jed Delanda là hậu duệ người Maya sinh tại Guatemala, có tài năng thiên bẩm về toán học. Khi còn nhỏ, Jed đã được người mẹ truyền dạy một trò chơi của người Maya: cờ Hiến tế. Đây là cách đặc biệt sử dụng linh tính để dự đoán các sự việc sẽ diễn ra, hay nói cách khác là một kiểu tiên tri.

Sau khi đến Utah làm con nuôi trong một gia đình người Mỹ theo đạo Mormon, anh ta được phát hiện là có năng khiếu thiên tài về lịch học; cùng với những hiểu biết về cờ Hiến tế, anh ta đã thu hút được sự chú ý của giáo sư Taro Hyaku, chuyên gia về lý thuyết trò chơi. Sau một chuyện hiểu nhầm, Jed đã ngừng cộng tác nghiên cứu với Taro, quay sang dùng cờ Hiến tế để đầu tư chứng khoán và vớ được những món hời lớn tới hàng triệu USD.

Cuộc đời Jed rẽ sang một hướng mới khi anh ta được biết nhóm nghiên cứu của Taro đã giải mã được một cuốn sách cổ của người Maya mà chính anh ta cũng rất muốn xem. Anh ta liên lạc lại với vị giáo sư (lúc này đang làm việc cho tập đoàn Warren) và được biết họ đang lập trình cho Leon - một chiếc máy tính để nó có thể chơi cờ Hiến tế.

Taro giới thiệu Jed với “sếp lớn” là Marena Park, một phụ nữ thông minh và đầy bí ẩn. Tại đây, Jed đã chơi cùng Leon và hé lộ tài dự đoán của anh ta về thảm họa sắp xảy ra tại một nơi được coi là biểu tượng của nước Mỹ. Sau sự kiện đó, Jed gia nhập dự án nghiên cứu của tập đoàn Warren để tìm hiểu và ngăn chặn thảm họa sẽ xảy đến vào ngày 21/12 theo lời tiên đoán của người Maya cổ.

Jed được chọn làm người tình nguyện trở về quá khứ để học cách chơi cờ Hiến tế đỉnh cao và gửi những gì học được về hiện tại. Cuộc hành trình trở về quá khứ của anh ta được các nhà khoa học tiến hành dưới hình thức sao chép ký ức và gửi đến bộ óc của một người Maya cổ sống vào năm 664 sau công nguyên. Theo kế hoạch, ký ức của Jed sẽ được chuyển vào bộ não của một vị vua đang trị vì vào năm 664 CE.

Nhưng mọi việc không như dự tính, thay vì trở thành vua, một sự nhầm lẫn lớn đã biến Jed trở thành Chacal - một người hiến tế mạng sống của mình bất đắc dĩ. Điều này dẫn tới tình cảnh anh ta phải chia sẻ ý thức với Chacal và dấn thân vào nhiều cuộc phiêu lưu đầy nguy hiểm.

Đến phần kết của cuốn sách, nhân vật chính Jed đã biết mình phải làm gì. Nhưng liệu anh ta có làm điều đó thật hay không?

Mời các bạn đón đọc Mật mã Maya của tác giả Brian D’Amato
download ebook mat ma maya full prc pdf epub


EPUBBox  ||  Mediafire



PDFBox  ||  Mediafire



PRC: Box  ||  Mediafire

Những bức ảnh vẽ cảnh hôn nhau thú vị

12:48 AM |
Những bức ảnh vẽ hôn nhau cực đẹp - Thêm một góc nhìn khác về nụ hôn thông qua các bức ảnh vẽ của nhiều tác giả để thấy tình yêu thật tuyệt. Và đừng quên xem thêm bài đã đăng về những bức ảnh hôn nhau trong mưa.  


Đọc thêm »