Anh sẽ bước về phía em

9:26 AM |

(Truyện tiểu thuyết) - Anh sẽ bước về phía em. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

Anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
Hoàng Trâm ngồi thừ trong góc tối của căn phòng, nước mắt đã khô trên khóe mi… Cô đã khóc quá nhiều. Vĩnh Nguyên yêu cô, cô yêu Vĩnh Nguyên, vậy mà vẫn không thể yêu nhau… Cuộc sống thật không thể cho cô và anh có đủ quyền lực để níu giữ yêu thương của chính mình…

(Truyện tiểu thuyết) : Anh sẽ bước về phía em

1. Anh yêu tôi, tôi biết điều đó, khóe mắt anh cứ ánh lên khi tôi mỉm cười, bàn tay anh cứ run run khi vô tình chạm phải tay tôi, cái nhìn tế nhị của anh sau dãy bàn cuối khi tôi hí hoáy viết rồi có lúc bất giác quay lại và chạm phải ánh mắt ấy… Quen Vĩnh Nguyên 3 năm, 1 năm là người quen và 2 năm chúng tôi là bạn… Chưa bao giờ tôi nghĩ anh sẽ dành một thứ tình cảm đặc biết nào cho mình, chưa bao giờ… Không phải tôi tự ti hay gì cả, chỉ vì tôi yêu anh, yêu ngay từ lần đầu còn là người quen… Cứ vậy mà im lặng, 1 năm, 2 năm, 3 năm… Vậy cứ là bạn, sẽ là bạn và mãi là bạn, Vĩnh Nguyên nhỉ? Tôi đã luôn nói với anh điều đó…
Vậy mà đã yêu nhau, tôi tự hỏi cuộc sống này khéo vẽ đến thế sao... Trái tim tôi thao thức vì cứ nghĩ về anh, rồi bất giác hạnh phúc nghẹn cả tim khi nhận ra trái tim tôi và anh cùng nhịp đập, mắt tôi và anh cùng nhìn về nhau, tay tôi và anh cùng muôn nắm lấy bàn tay của nhau…
Yêu Vĩnh Nguyên, bên Vĩnh Nguyên đó là thời gian tôi nghĩ rằng mình đang bước vào một giấc mơ, nó quá ngọt ngào, quá hạnh phúc! Không xét về ngoại hình, điều đó là ao ước của nhiều người, xét về yêu thương anh dành cho tôi… Nó nhiều và ấm áp đến chừng như nếu một phút tôi lỡ bước sẽ phải ân hận vì để mọi thứ qua đi. Tôi yêu anh! Rất yêu anh. Mắt, môi, gò má, bờ vai, khóe mi,… tất cả từng thứ một tôi đều xúc cảm mạnh mẽ khi nghĩ về anh… Nếu là yêu thương xin làm ơn đừng bay đi mất để tôi có anh, yêu anh, bên anh suốt đời…
Tôi – một cô bé không xinh xắn, mái tóc bù rối tự nhiên, dù tôi đã cố gắn kẹp thẳng ra nhiều lần. Xuất thân từ một gia đình lao động bình thường và sống bằng những đồng lương ít ỏi. Tôi với Vĩnh Nguyên – hai bức tranh hoàn toàn khác biệt nhau: một bức thì tầm thường, nhơ nhác và rẻ tiền còn một bức thì lộng lẫy, thu hút và đắt tiền… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và anh…
(Truyện tiểu thuyết) : Anh sẽ bước về phía em
(Truyện tiểu thuyết) : Anh sẽ bước về phía em
2. Hoàng Trâm, cô gái đã cướp đi trái tim tôi… Với tôi, yêu em chưa bao giờ tôi quay đầu lại hối hận về điều đó… Tôi yêu em, hạnh phúc khi bên em… Hoàng Trâm mộc mạc, Hoàng Trâm lãnh đạm, Hoàng Trâm vụng dại trong cách ăn nói nhưng lại rất chững chạc trong cách cư xử với mọi người, Hoàng Trâm âm thầm yêu tôi bao năm qua… Tôi không yêu em vì thương hại, không phải vì bù đắp lại những ngày em lặng lẽ yêu tôi, tôi cũng không yêu em vì em cho tôi những thứ tôi muốn thỏa mãn, tôi yêu em vì em là em… Không ai khác lạ như em… Em không giàu, thậm chí khó khăn, tôi biết điều đó và biết rõ, nhưng em biết quý trọng mọi thứ em có, em biết biến cái khó khăn thành niềm vui sống để cố gắng lạc quan trong cơ cực… Em không xinh, vừa đủ nhìn hay không nói là bình thường, nhưng tất cả mọi thứ từ em mang đến cho tôi một sức hút kì lạ: ánh mắt lạnh lùng, bờ môi đỏ hồng, hai gò má xương xương rám nắng, bàn tay hơi chai sạn nhưng nhỏ nhắn và ấm áp… Em không xúng xính, không yêu kiều, không cá tính, lại chẳng quá diệu dàng, cứ bình dị như vậy. Vậy mà tôi yêu em… Yêu em… Và yêu em rất nhiều…
Tôi – một cậu ấm đúng nghĩa, khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt thu hút, mái tóc xoăn tôi thừa hưởng từ mẹ mình. Tôi biết điều đó vì tôi đủ khả năng để nhận biết chính bản thân mình… Sống sung sướng, sống đầy đủ, sống quyền thế… Nhưng tôi và em lại bị đưa ra so sánh để làm nổi bật sự đối lập: Em thì kham khổ, cơ cực, vật vờ với cuộc sống còn tôi lại là cậu ấm ngoan lành, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống của mình… Vì vậy em đủ nghị lực còn tôi lại yếu đuối… Hai bản ngã đổi ngược cho nhau… Khoảng cách vô hình của tình yêu giữa tôi và em…

(Truyện tiểu thuyết) : Anh sẽ bước về phía em
3.
– Trâm à! Trường vừa mới gửi giấy học phí về nhà, học phí lại tăng con ạ!
- Con biết!
- Mẹ con lại ốm nặng nữa rồi, cứ thế này làm sao lo đủ thuốc men cho mẹ con?
- Con sẽ kiếm đủ tiền đưa mẹ vào bệnh viện thường xuyên mà, ba đừng lo!
- Rồi lại thêm tiền nhà, làm sao hả con?
- Con sẽ lo tất, ba cứ yên tâm. Con làm được mà…
Tôi thở dài, đứng dậy bước ra khỏi phòng… Lại quá nhiều thứ để lo và tôi cần phải lo. Tôi đã tự trách sao cuộc sống lại cơ cực và túng thiếu đến vậy, vì túng thiếu tôi đã không làm được những ước mơ của riêng mình. Nhưng tôi phải nghị lực, hy sinh bản thân để nuôi sống 3 người, điều đó làm tôi thấy ý nghĩa hơn… Gia đình tôi, có lẽ đã vậy… Nhưng cứ việc này đè nén việc kia thế này, tôi ngã quỵ mất thôi… Rõ ràng là tôi có một bờ vai, nhưng tôi không thể dựa vào nó!
"Em rảnh không? Anh qua đón em đi chơi? Lâu rồi không ra ngoài.”
Tôi tắt điện thoại, không trả lời Vĩnh Nguyên. Tôi mệt mỏi khi cứ phải cố tỏ ra vui vẻ, thoải mái trước mặt anh để anh nghĩ rằng tôi đủ ổn để tự mình lo mọi chuyện, tôi né tâm sự những khó khăn về tài chính cho anh vì tôi không muốn biến mình thành kẻ cần sự thương hại… Nhưng sự thật là tôi cần tiền…
Từ lúc quen anh, tôi đã không dè chừng, đã tự nghĩ rằng giàu nghèo không phải giữa tình yêu giữa hai đứa, nhưng đến lúc này, tôi thấy đó là một sự chênh lệch…
Tôi hổ thẹn về mình, không thể nào xuất hiện trước anh một cách thật sự đẹp đẽ như bao cô gái khác gần kề anh, không thể vô tư như anh. Anh có cuộc sống khác, cuộc sống mà tôi từng ao ước! Anh có cách sống khác, tự do tự tại và không suy nghĩ gì. Anh có cách giải quyết vần đề khác, anh vô tư lự trước mọi chuyện và tỏ ra bình thản, mà bình thản thật vì anh có đủ khả năng làm mọi thứ anh thích…
Từ lúc quen Vĩnh Nguyên cũng là lúc tôi nhận thấy những ánh mắt dèm pha, những chỉ trỏ lố bịch... Người ta chỉ vào tôi, trề môi vì một con bé như tôi lại được ngồi trên một chiếc xe sang trọng, có một người yêu tuyệt vời… Người ta chỉ vào anh, một công tử như anh lại quen phải một con bé bần cùng như tôi… Càng bên anh, tôi lại càng thấy sự áp lực, tôi càng thấy bờ vai mình nặng thêm gánh vì tình yêu của hai đứa…
Rốt cuộc thì tại sao? Tôi yêu anh, tại sao không để tôi yên ổn để yêu anh? Tại sao bản thân tôi cứ luôn cảm thấy không thể nào đủ khả năng để bước cùng với anh?
Vì hai đứa đang đứng ở hai bậc thang khác nhau, anh ở quá cao còn tôi thì không đủ sức với lên đứng cùng bậc với anh…
4. Vĩnh Nguyên quay lưng, bờ vai anh run lên từng hồi liên tục, tôi biết anh đang khóc… Vài phút trước đó, lời chia tay đã nói ra từ tôi, chính tôi đã đưa tay cắt đứt tình cảm bao năm qua của tôi và anh…
Vậy là hết, kết thục một câu chuyện… Tôi yêu anh, anh yêu tôi, nhưng tôi đành phải buông anh ra… Đứng lặng hồi lâu, thấy bờ vai anh run lên từng nhịp, anh đứng đó, lặng thinh quay lưng về phía tôi, anh đang khóc nhưng anh đang cố gắng tỏ ra anh vẫn ổn… Tim tôi như xé nát ra từng mảnh khi thấy anh lúc này.
Tôi vụt chạy, rồi ngã quỵ dưới chân cầu, nước mắt cứ thế tuôn ra từ khóe mắt…
"Vĩnh Nguyên, em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh, em không muốn cố tình làm tổn thương anh như thế này đâu. Anh biết mà, em yêu anh, yêu anh rất nhiều. Nhưng cũng vì yêu anh em đành phải buông anh ra, em và anh không thể nào là của nhau!
Em biết, em biết anh đã nói với em tiền bạc, giàu nghèo không là vấn đề… Đúng, đó không phải là vấn đề nhưng khoảng cách giữa em và anh lại là vấn đề… Ở bên em, anh sẽ phải chịu những cái dèm pha chua chát, bên em anh sẽ luôn phải khép nép tỏ ra anh có thể sống không cần dựa dẫm vào gia đình nhưng điều đó em biết chỉ là do anh cố gắng mà thôi… Em luôn luôn dừng mãi ở bậc thang ở dưới và yếu ớt nên không thể bước lên cùng bậc với anh được…
Em xin anh, hãy quên em đi! Tìm cho mình một người yêu anh, xứng đáng và phù hợp với anh hơn em! Hãy ghét em, giận em hay chửi mắng em cũng được, chỉ cần anh hãy sống thật hạnh phúc anh nhé… Xin anh! Nhưng giọt nước mắt hôm nay anh đã rơi vì em hãy lau khô và mạnh mẽ lên nhé anh! Em mãi mãi yêu anh… Tạm biệt anh."

(Truyện tiểu thuyết) : Anh sẽ bước về phía em

5. Hoàng Trâm, 2 tháng qua em ở đâu? Từ ngày em nói chia tay, từ ngày em bỏ đi khỏi cuộc sống anh, anh càng nhận ra anh yêu em nhiều thế nào… Lúc đó, anh chỉ muốn nắm em và kéo em lại bên anh, để nói rằng anh có thể che chở được cho em nhưng anh đã không làm…
Em có biết, 2 tháng qua, chưa bao giờ anh quên được em vì anh luôn yêu và nhớ về em, em có biết anh đã cố gắng sống thật tốt. Quen nhau, có bao giờ em từng hỏi anh nghĩ gì về em và yêu em như thế nào đâu…
Em ngốc lắm Hoàng Trâm à! Em tưởng rằng em buông tay anh ra, lặng lẽ bước ra khỏi đời sống anh vậy là em và anh có thể kết thúc được sao…
Em ngốc lắm em biết không? Trước cái ngày em nói chia tay anh đã xin được việc làm, anh hoàn toàn không muốn dựa dẫm vào gia đình mình, anh muốn tự mình lo lắng cho em, nhưng có lẽ em đã biết quá trễ…
Anh đã không giữ em lại. Nhưng anh cũng đã đúng khi cho mình thời gian để tự bước trên chân mình rồi một ngày cũng chính đôi chân ấy sẽ bước về phía em, kéo em về phía anh…
Anh đã kiếm ra những đồng tiền tự chính sức của mình, anh đã biết sống không dựa dẫm vào gia đình, anh cũng biết khó khăn là gì. Anh cũng biết túng thiếu là gì, đói cực là gì. Anh tập nếm đủ những thứ em đã phải cố gắng để nếm…
Anh biết, em đã từng nghĩ anh và em ở hai bậc thang khác nhau, hai thế giới khác nhau… Những cái sống sung sướng thì không dung nạp nỗi những người cơ cực…
Anh cũng biết, em đã nghĩ mình không thể nào đủ sức bước vào đứng cùng một thế giới với anh, vì vậy em đã quyết định bỏ cuộc, quyết định chấm dứt tình yêu của hai đứa để anh có thể có được hạnh phúc đúng vị trí của mình…
Tới bây giờ, em có biết anh chỉ có một câu trả lời duy nhất hay không? Em là hạnh phúc của anh, chỉ em mà thôi…
Nếu em không đủ sức bước về phía anh, bước vào thế giới của anh thì anh sẽ là người bước về phía em, sẽ là người bước vào thế giới của em… Vì anh yêu em…
Hoàng Trâm của anh, đợi anh nhé, anh sẽ làm em hiểu rằng anh có thể bảo vệ và lo lắng cho em, đừng lo! Anh sẽ bước về phía em mà…

Cà phê với người lạ

9:24 AM |


(Truyện tiểu thuyết) - Cà phê với người lạ. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

"Một mối quan hệ tốt là mối quan hệ không ảo tưởng về đối phương"
Anh ta nói với tôi như vậy trong lần đầu tiên gặp gỡ.

(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ

Đó là buổi sáng trễ nải nhất trong suốt những ngày tháng mà tôi còn nhớ được nhiều điều liên quan đến tuổi trẻ của mình. Nó tệ đến mức khi nghe tin thành phố chuyển mùa, tôi thậm chí còn không mảy may nghĩ đến những chiếc váy hoa và những ngọn đồi. Rồi anh ta gọi điện. Bảo muốn uống một cốc cà phê. Chúng tôi chưa bao giờ thân thiết nên cuộc hẹn được sắp đặt đơn giản và nhanh chóng đến không ngờ.
Quảng trường luôn là nơi đẹp nhất cho dù bạn đến đó đơn độc hay với bất cứ ai.
Ở đó, chúng tôi đã coi rẻ mùa xuân. Coi rẻ niềm hạnh phúc ngâm mình trong nắng ấm. Coi rẻ những đám đông rạng rỡ hò hát đi qua. Coi rẻ nỗi buồn của chính mình.
Anh ta thất tình.
Tôi nghĩ mình cũng vậy.
Chúng tôi cầm một cốc giấy lớn đầy cà phê nóng, ngồi ở bậc thềm, và nhìn thấy tình cảm của mình như đám bong bóng xà phòng lũ lượt vỡ tí tách giữa không trung. Nhưng không ai đưa tay ra níu giữ.
(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ
(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ

Chuyện tình cảm ủ rũ này, hóa ra với một số người có sức tàn phá thật vĩ đại.
Anh ta tâm sự mình là một người nhạt nhẽo. Học tập rồi lao động. Lao động rồi học tập. Một ngày tình cờ, đột nhiên nghĩ bản thân cũng cần phải có tình cảm với ai đấy. Thế là có tình cảm. Hoặc nghĩ rằng mình đã có tình cảm. Cũng hẹn hò, đưa đón, cười đùa, xác thịt. Cho đến ngày cô gái nghĩ cần phải chia tay anh ta. Cô đã xây dựng quá nhiều ảo tưởng cho mối quan hệ giữa hai người và giờ hàng đêm cô chỉ biết khóc vì thất vọng. Cô không thể tiếp tục được nữa.
Hôm đó trời không đổ mưa. Cô gái mở cửa chung cư, kéo lê trên đường sỏi không chỉ đám hành lý mà cả một mớ ân tình rối rắm.
Anh ta đứng ở cửa sổ tầng 8 nhìn xuống. Cảm giác mất mát hiện hữu rõ rệt. Nhưng anh ta không chạy theo cô gái. Vì lúc nắm tay cô, anh thật sự vẫn không thể nào hiểu rõ, ảo tưởng gì đã vỡ ở trong cô?
"Anh là một gã người yêu kém cỏi".
Tôi nhìn thẳng vào anh ta và khẳng định.
Anh ta im lặng nghiền ngẫm lời cáo buộc.
"Anh có buồn không ?"
"Cô đang buồn à?"
"Ừ."
"Tại sao?"
"Tất cả ảo tưởng của tôi đã vỡ."
"Như thế nào?"
"Thực ra ảo tưởng của phụ nữ là những thứ đơn giản lắm. Thậm chí còn hơi ngớ ngẩn. Giống như việc tôi thích tự tay mua trà hoa cúc đóng gói kiểu công nghiệp trong siêu thị và chỉ chọn những hộp được in ấn bằng tiếng Anh. Anh sẽ bảo tôi sính hàng ngoại. Nhưng không phải. Tôi thích cái cảm giác tự bản thân mình hình dung ra ý nghĩa của từ "camomille" hơn là ai đó áp đặt rằng "đây là trà hoa cúc". Như một kiểu cố chấp trẻ con rằng từ "camomille" nó đẹp và lãng mạn chứ không phàm tục đơn giản như từ "trà hoa cúc".

(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ

Anh ta lục tìm thuốc lá trong túi. Khẽ khàng châm lửa và hỏi tôi có muốn hít một hơi không. Khói thuốc là thứ độc hại. Cả thế giới đều biết rõ điều đó. Tình yêu cũng là một thứ độc hại. Hai phần ba thế giới có đôi ba lần trong đời nghĩ đến điều đó. Nhưng thuốc lá vẫn bán chạy dù có tăng giá. Và ai ai cũng muốn được đắm đuối yêu đương.
Khi anh ta hỏi chuyện. Tôi biết những câu trả lời của mình sẽ khiến anh ta càng thêm hoang mang nhưng như kẻ sắp kiệt sức giữa đại dương, tôi bám lấy những câu hỏi ấy để an ủi chính mình.
"Anh cũng là một gã người yêu ích kỉ. Lẽ ra anh nên chạy theo cô ấy, ôm lấy cô ấy và kéo hành lý trở về. Tôi nghĩ có lẽ đó là tất cả những gì thuộc về ảo tưởng cuối cùng mà cô ấy dành cho anh."
"Tôi thì chỉ cần những thứ thật đơn giản. Một người có thể bình thản ngồi bên cạnh, lúc cần thiết có thể dựa vào vai nhau ngủ một giấc an lành. Buổi sáng tỉnh dậy, thế giới nhỏ bé lại trở nên tươi trẻ."
Tôi ngắm nhìn thật kĩ anh ta lần đầu tiên kể từ khi quen biết. Cái mong mỏi đáng thương vừa chia sẻ đó khiến tôi muốn quàng tay qua vai và ôm anh vào lòng một vài phút. Cà phê khiến hụt hẫng trở nên yên ả và đẩy những người xa lạ ngồi sát lại gần nhau hơn. Ít ra là lúc này. Một buổi chiều chậm rãi.
Tôi khẽ khàng đặt tay mình lên tay anh ta. Những ngón tay hơi nham nhám nhưng âm ấm thứ cô đơn trần trụi không tô vẽ. Với những người xa lạ, những người bạn gần như không biết, cảm xúc là thứ ngôn ngữ thật thà và dũng cảm nhất. Bởi vì bạn hoàn toàn vô thức với quá khứ lẫn hiện tại của đối phương.
Tôi yêu một người đàn ông xa lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ảo tưởng bắt đầu từ lòng dũng cảm để yên thân mình trong vòng tay một người không quen rõ. Anh ấy kể với tôi về cuốn sách mình đã đọc thời rất trẻ. Đó là một câu chuyện cảm động giản dị. Vào ngày lễ tình nhân, chàng trai bán đi chiếc đồng hồ, thứ quý giá nhất của mình để mua cho cô gái mình yêu chiếc trâm cài tóc. Trong lúc đó, cô gái vì muốn tặng chàng trai sợi dây đeo đồng hồ mà đành lòng cắt đi mái tóc dài của mình. Khi họ nhìn thấy nhau, những món qùa ấy không dùng được nữa nhưng họ đã tìm thấy một thứ khác mà có những người đi cả cuộc đời cũng chưa chắc tìm thấy được. Người yêu tôi thích câu chuyện đó. Anh nghĩ nó chân thành. Và tôi nghĩ mình yêu anh.
Ai cũng muốn nuôi dưỡng một phần tình cảm trong mình. Đi một vòng chộn rộn ầm ĩ, lúc đứng lại hít thở, tình cảm muốn được nuôi dưỡng ngày càng mơ hồ và xa lạ. Thành phố vẫn luôn trẻ. Không phải bởi tuổi đời mà bởi những người sinh sống ở đó, bởi những tòa nhà liên tiếp mọc lên và những nỗi cô đơn có kích cỡ không thể chia sẻ. Thành phố xét cho cùng, cũng chỉ là một địa điểm được chọn lựa để hi vọng và ảo tưởng.

(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ

Trời bắt đầu sụp tối. Anh ta bảo tôi đợi một lúc trước khi chia tay ra về và bỏ đi đâu đó. Tôi nhìn thấy một vài người quen đang tụm lại mua bánh rán trên phố. Họ nói cười rộn rã, hơi thở bao thành khói. Một người trong số họ nhìn thấy tôi vẫy tay chào hồ hởi, ra hiệu hỏi tôi có muốn ăn bánh không. Tôi mỉm cười lắc đầu. Trời khẽ khàng trở lạnh, ngâm ngấm. Anh ta quay trở về với một chiếc hộp đựng Velvet cupcake trong tay, bảo tôi ăn nó cho phần tráng miệng buổi tối, vén mớ tóc lòa xòa phủ trên trán tôi. Và chào tạm biệt.
Anh ta quay bước đi về hướng nhà ga. Ánh đèn vàng vọt đuổi theo sau tạo thành một vệt dài chênh chếch. Tôi mở hộp. Một mảnh giấy gấp tư nằm cạnh chiếc cupcake.
"Em hãy ăn nó như ăn sạch nỗi buồn của mình. Buổi sáng mai thức dậy, vươn vai và sẽ lại nhìn nhận chuyện tình cảm của bản thân một cách tích cực.
P.S: Cho dù em có nghĩ gì đi nữa thì camomille cũng vẫn chỉ có thể là trà hoa cúc. Hãy chấp nhận chính nó thay vì dùng ảo tưởng của em"
Khi tôi ngẩng đầu lên, anh ta đã hoàn toàn biến mất phía bên kia chân dốc. Tôi đi chậm về nhà, trên đường ghé vào một cửa hàng nhỏ mua cho mình một hộp trà hoa cúc.
Những ngày sau đó, chúng tôi không liên lạc gì. Mà cũng hầu như không bắt gặp được nhau trên phố. Vào đúng ngày đầu tiên của mùa xuân. Anh ta nhắn tin khoe mình đang hẹn hò với một cô gái tóc dài và tinh nghịch. Một ngày có thể cười phá lên nhiều lần cùng nhau.
Có lẽ anh ta đã đúng.
Phải có một trái tim tích cực để yêu thương.

(Truyện tiểu thuyết) : Cà phê với người lạ

Một ngày rất gió

9:22 AM |

(Truyện tiểu thuyết) - Một ngày rất gió. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

Đôi khi người ta giấu những bí mật vì một lý do rất chính đáng: Là để cho người mình yêu được hạnh phúc!
Cầu Long Biên, 10h tối của một ngày thu muộn
- Alo, tớ đây!
- Cậu đang ở đâu đấy? Tớ lo quá, gọi mãi mà không thấy nhấc máy!
- À ... ở đâu nhỉ? Tớ cũng ko biết đây là đâu nữa. Chỉ biết một nơi nhiều, thật nhiều gió!
- Cậu... lại nhớ về người ấy à?
- ...
- Thôi về đi, đừng đó ở đó lâu quá! Không về nhanh tớ ra bắt cóc về đó!
- Ừm... tớ biết mà. Tớ về bây giờ đây.

(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió

Duy Anh ngắt điện thoại, lòng tràn đầy nỗi lo. Việc đầu tiên cậu muốn làm là phóng xe ngay đến cầu Long Biên - một nơi nhiều gió, một nơi Linh Chi cho là nơi bình yên trong trái tim, lôi cô bạn về để tránh cái cơn gió thu se lạnh này. Nhưng tất cả những điều có thể làm là ở đây và tưởng tượng về một cô gái có nụ cười buồn, thân hình mỏng manh trong chiếc váy hoa, đôi trân chần đứng bên thành cầu suy nghĩ miên man. Và có lẽ trên khuôn mặt cô vẫn còn những giọt nước mắt chưa kịp khô.
Linh Chi vẫn nhớ người đó!
Vào những ngày nhiều gió, đôi khi Duy Anh mất liên lạc với cô. Và anh biết cô ấy đang ở đâu, nhớ đến ai, nhớ đến điều gì và anh biết cô đã khóc, rất nhiều. Khóc để rồi lại nhớ, nhớ rồi lại tự dặn lòng phải quên! Và anh cũng biết vào những ngày đó có cái gì đó không ổn trong anh. Anh biết: tim anh nhói đau!
Một câu chuyện tình
Linh Chi - cô học trò có nụ cười dịu dàng, đôi mắt tròn, sâu thẳm và một trái mơ mộng.
Hải - trưởng phòng của một Công ty Xây dựng, thành đạt, phong độ, đầy sức hấp dẫn.
“Họ gặp nhau vào một ngày đầu thu gió nhẹ.
Yêu nhau vào một ngày đông nhiều gió.
Và chia tay vào một ngày Hà Nội lộng gió!”
Maxx coffee một ngày đầu thu.
Hà Nội những ngày đầu thu thật đẹp, đẹp đến lạ kỳ! Trời nhiều gió, những cơn gió nhè nhẹ luôn làm con người cảm thấy dễ chịu và phải chăng nó khiến con người ta dễ yêu, dễ rung động hơn bình thường.
(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió
(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió
Vội vàng bước vào quán café ven Hồ Tây, anh mải miết tìm bàn của cô bạn thân tổ chức sinh nhật thì bắt gặp một bóng dáng “thiên thần” đứng bên cạnh cô bạn. Một cô gái có nụ cười dịu dàng, mặc một chiếc váy hồng nhạt, chiếc váy bồng bềnh trong gió, tay đang cầm những chiếc nến cắm trên bánh sinh nhật. Khoảnh khắc đó, anh những tưởng trái tim mình quên không đập mất một nhịp.
- Hải ơi, ở đây nè!
- Ừa, ừ... tôi qua đây. Chúc mừng sinh nhật bà nhé! Đây là quà của bà đây.
- Rồi, rồi cảm ơn ông. Quà cũng có vẻ to đấy nhỉ? - Phương mắt chớp chớp nhìn Hải và tiếp lời.
- À, để tôi giới thiệu với ông những người bạn của tôi. - Phương chỉ vào cô gái bên cạnh và nói: Đây là Linh Chi, một cô em cực thân với tôi. Còn đây là thằng bạn nối khố mà chị kể với em đấy!
Anh nhìn cô đôi mắt không rời. Linh Chi mỉm cười và nói:
- Em chào anh, em là Linh Chi, em cũng nghe chị Phương kể nhiều về anh. - Anh đang không biết trả lời thế nào thì tiếng chuông điện thoại reo.
- Xin lỗi, mình đi nghe điện thoại một chút... Alo, tôi Hải đây... Sao cơ? Thật không?... Được rồi tôi tới ngay! - Anh vội vã ra chào cô bạn thân và ra xe lái đến công trường. Tại công trường nơi công ty anh đang thi công gặp sự cố về vấn đề tai nạn lao động. Anh rời đi và không quên nhìn theo bóng dáng chiếc váy hồng đang lướt nhẹ trong gió.
Đồ Sơn, của một ngày cuối thu đầu đông
- Anh có yêu biển không ạ?
- Có chứ. Anh sinh ra và lớn lên ở biển mà.
- Tên của anh cũng có nghĩa là biển.
Anh mỉm cười và trả lời:
- Ừm vì mẹ sinh anh ở ven biển trong một lần đi nhặt những vỏ sò cho anh lắng nghe tiếng hát của biển.
- Tiếng hát của biển ạ?
Anh nhặt vở sò gần nhất. Úp mảnh sò vào tai nó. Nó nghe thấy tiếng sóng biển rì rào, nỉ non.
- Vì vậy, bà đặt tên anh là Hải, mong muốn anh sau này cũng sẽ nồng ấm và mạnh mẽ như biển.
Linh Chi mỉm cười.
- Vậy à, không ngờ mỗi cái tên lại có hẳn một câu chuyện như vậy.
- Còn em thì sao?
- Em yêu biển rất nhiều, đặc biệt là biển vào những ngày này.
- Những ngày này ư? Tại sao? Anh nghĩ phần lớn mọi người sẽ thích biển vào mùa hè sẽ thích hơn chứ! Vui nhộn và ồn ào hơn. Biển mùa này, buồn quá! Nếu Phương không ép anh đi thì anh đã không đi rồi.
- Hi, em lại nghĩ khác anh ạ. Em đi vì rất thích. Biển mùa này có một sự trầm lặng đến lạ kỳ. Vào mùa này sẽ được tự do thả bộ dọc bờ biển, có thể hét to những nỗi niềm trong lòng, sẽ được tắm mình trong gió biển, sẽ ngắm được những cơn sóng đang cuộn lên trong những cơn gió ồn ào, mãnh liệt, du dương... Em yêu biển đặc biệt thích biển vào mùa thu và đông để biết một góc khác của biển... lặng lẽ hơn, thi vị hơn và mộng mơ hơn...

(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió

Cô bé cứ nhìn về biển và nói mãi, nụ cười dịu dàng và đôi mắt mơ màng nhìn mãi không thôi. Anh cảm giác giọng nói của cô lúc thanh thoát, lúc rền rĩ vút nhanh, lúc thì thào thoang thoảng bên tai đưa anh vào giấc ngủ say nồng... anh bỗng thấy một chân trời rộng lớn... có chim muông, cây cỏ, có gió đang nô đùa bên anh.... Đôi tay nhỏ khua khua trước mặt:
- Anh, anh ơi... Anh nhìn gì em mà nhìn ghê vậy? Bộ mặt em có dính gì à? - Đôi mắt chớp, nụ cười lém lỉnh.
- À, à... tại mặt em có dính cát ấy mà.
- Đâu, đâu ạ? - Cô bé cho tay lên mân mê trên khuôn mặt tròn.
Anh vội lấy đôi tay đầy cát quệt lên khuôn mặt cô bé và chạy mất!
- Á, anh biển kia, đợi đấy. Em sẽ trả thù anh. - Linh Chi tay vốc đầy nắm cát chạy theo anh. Họ cứ thế rượt đuổi nhau cho đến khi chiều tàn, cho đến khi đã thấm mệt.
...
- Anh ơi, anh gọi cho chị Phương đi. Về Hà Nội không muộn rồi anh ạ.
- Ừa, đợi anh chút. Không hiểu hai người dắt nhau đi đâu chụp ảnh nữa mà bỏ quên ai du khách bất đắc đĩ này đây.
...
Tình yêu của họ cứ đến nhẹ nhàng như thế. Như những ngày gió họ đi bên nhau. Đôi lúc anh thầm cảm ơn Phương cô bạn thân từ bé đã cho anh cơ hội gặp cô và yêu cô. Anh nói lời yêu cô vào một ngày đông nhiều gió trong một chuyến đi xa. Những cơn gió mùa đông bắc thường rất lạnh và rất buốt, dường như khiến trái tim muốn được bao bọc, muốn được yêu thương.
Họ yêu nhau và đã đi rất nhiều nơi cùng nhau. Cùng đam mê du lịch, anh đã cùng cô đi rất nhiều nơi. Họ cùng nhau đi đến nơi rất nhiều nắng và nhiêu gió. Họ dừng chân ở những vùng đất khác nhau, với những câu chuyện khác nhau, với những nụ cười, với sự khám phá và trải nghiệm. Tình yêu càng sâu, kỷ niệm càng nhiều thì nỗi đau để lại cho nhau càng thêm đau!
Một ngày Hà Nội rất gió
Nó nhớ anh.
Nó nhớ anh nhiều.
Nó nhớ anh rất nhiều.
Nó nhớ lần đầu tiên gặp anh ở quán café đó, nó biết nó đã bị rung động trước một chàng trai mang tên Biển.
Nó nhớ lần đầu tiên ra biển với anh. Biển mặn nồng và gió cồn cào. Nó biết trái tim đã lỡ nhịp trước một chàng trai có đôi mắt nâu hiền từ.
Nó nhớ Sapa một ngày gió mùa về, lạnh cái lạnh đến tê tái. Đôi bàn tay đang cố truyền sự ấm áp cuối cùng sang đôi bàn tay giá lạnh của nó. Đôi mắt nâu xoáy sâu cái nhìn vào đôi mắt đen to tròn, đôi môi lạnh run, hơi thở ra khói nói lời yêu đầu tiên.
Nó nhớ...
Nó nhớ...
Và nó nhớ Hà Nội một ngày rất gió. Anh nói:
- Anh muốn chúng ta tạm xa nhau.
- Anh nói gì em không hiểu? Tại sao hả anh? Tại em không tốt? Tại em không quan tâm đến anh? Hay tại em...
- Không, không phải em không tốt. Lỗi là tại anh. Anh không xứng đáng với em. Anh xin lỗi.
Rồi anh lẳng lặng rời khỏi quán café ven hồ. Đôi mắt mệt mỏi, u sầu và một trái tim đang rất đau. Nó ngồi đó, rất lâu. Nó không khóc. Không phải vì nó không buồn, không đau, không thất vọng. Mà bởi vì nó quá đau. Đau đến không một giọt lệ nào có thể rơi.
Anh và nó đã từng rất yêu nhau.
Anh và nó đã từng rất hạnh phúc bên nhau.
...
Nhưng bây giờ...
Tại sao?
Tại sao?
Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Nó đã nỗ lực tìm câu trả lời nhưng một khi người ta đã không muốn thì dù có cố gắng đến thế nào cũng thất bại. Anh đã đi, rất xa và cắt đứt mọi liên lạc với mọi người.
Nó đau.
Rất đau.
Đau bởi những kỷ niệm bên anh nhiều quá!
Nhiều đến mức: càng quên, càng nhớ!
Sự thật
Duy Anh đọc đi đọc lại những dòng ngắn ngủi được ghi trong quyển sách mang tên: "Bạch mã hoàng tử, chàng ở đâu?”
Cậu nhớ về ngày hôm ấy tại một quán café Trịnh, cổ điển và yên tĩnh:
- Chào anh! Anh hẹn tôi thế này chắc phải có chuyện gì.
- Đúng là có chút chuyện. Tôi đã nghe Linh Chi kể nhiều về cậu. Cậu có thể giúp tôi một chuyện được không? Anh rút từ trong túi xách một quyển sách mang tựa đề hấp dẫn: "Bạch mã hoàng tử, chàng ở đâu?” - Đẩy quyển sách về phía Duy Anh và nói:
- Cậu có thể đưa cho Linh Chi giúp tôi được không?
- Tôi không hiểu, thực sự không hiểu. Tại sao tôi lại phải giúp anh đưa cái này cho Linh Chi? Anh có thể tự mang cho cô ấy mà.
Anh cười nhẹ, nụ cười buồn.
- Tôi biết cậu là một chàng trai rất tốt. Và cậu rất thích cô ấy. Tình cảm trong sáng và chân thành.
- Anh nói gì? Tôi không hiểu. Đừng có mà nói năng linh tinh.
- Tôi cũng là đàn ông. Có thể Linh Chi quá ngây thơ và trẻ con nên cô ấy không phát hiện ra tình cảm của cậu. Nhưng vì tôi cũng giống cậu, cũng yêu cô ấy rất nhiều, nên tôi biết không một chàng trai nào có thể đối xử tốt với bạn của mình đến như thế! Cậu hãy giúp tôi. Một lần thôi. Tôi cầu xin cậu đấy.
Duy Anh nhìn Hải bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc và nói:
- Vậy lý do tôi phải giúp anh là gì?
- Tình cảm của tôi là chân thật. Và vì tôi yêu cô ấy nên tôi không muốn cô ấy thấy tôi lúc tôi đau đớn nhất, tiều tụy nhất, tàn tạ và tệ hại nhất. Tôi không muốn cô ấy phải chịu đau đớn. Trái tim cô ấy quá yêu đuối, sẽ không thể nào chịu nổi nỗi đau này.
- Anh thôi nói dài dòng đi. Ngắn gọn cho tôi nhờ.
- Tôi phát hiện mình bị bệnh hiểm nghèo. Không thể sống được bao lâu nữa.
- ...
- Thời gian tới tôi sẽ phải vào viện trị liệu. Sẽ như thế nào... có lẽ cậu đã hiểu.
Duy Anh ngạc nhiên:
- Anh... anh nói thật đấy chứ?
- Tất cả là sự thật. Tôi cũng mới biết gần đây. Đôi mắt nâu mệt mỏi nhìn xoáy sâu Duy Anh. – Ngày mai tôi sẽ nói lời chia tay với Chi. Tôi muốn cậu hãy ở bên cô ấy mỗi khi cô ấy khóc, mỗi khi cô ấy thấy cô độc, mỗi khi cô ấy thấy đau và hãy làm cho cô ấy cười. Và điều cuối cùng hãy giúp tôi đưa quyển sách này cho cô ấy khi tôi ra đi.

(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió
 
Lòng nặng trĩu. Đọc đi đọc lại những dòng này. Duy Anh nghĩ: Sự thật có lẽ đã đến lúc nói ra. Cậu không thể chịu nổi mỗi khi cô ấy như thế này. Thế rồi, cậu chạy ngay xuống tầng, mở cửa và phóng xe trên đường, bỏ lại sau lưng là tiếng gọi đầy lo lắng của ông anh trai. Bên trong cốp xe là: quyển sách đó.
- Cậu đang nghĩ gì vậy?
- Duy Anh à? Sao... cậu lại ra đây, vào giờ này?
- Tớ mới là người phải hỏi cậu đấy!
- Cậu biết lý do mà phải không? Mà này cậu đang lo cho tớ đấy à?
- Ừm, đừng đau nữa. Nếu đau quá hãy truyền nó sang tớ đi.
Linh Chi mỉm cười:
- Cậu đừng lo lắng quá! Tớ ổn mà.
- Không, cậu không ổn một chút nào.
- Tớ...
- Tớ đến đây thực ra có một thứ muốn đưa cho cậu.
- Cho tớ?
- Ừm.
Linh Chi cầm quyển sách, cô nhận ra những nét chữ quen thuộc và chăm chú đọc.
“Người yêu dấu!
Khi em đọc những dòng này thì có lẽ anh đang ở một nơi rất xa.
Em có còn nhớ em từng nói với anh rằng: "Anh chính là chàng Bạch mã hoàng tử trong những giấc mơ của em - một người luôn ở bên em và hy sinh cho em”. Nhưng anh thực sự là một người đàn ông tồi! Vì đã không thể ở bên cạnh em mỗi khi em yếu đuối, đau khổ, tuyệt vọng nhất hay những khi em hạnh phúc nhất. Anh không xứng đáng là Người đó.
Và anh biết, có một người sẽ yêu em đến cùng, sẽ không bỏ mặc em, sẽ cùng em đi đến cuối con đường. Cậu ấy mới xứng đáng làm Chàng Hoàng Tử.
Hãy quên anh đi! Như quên một kẻ xấu xa và tồi tệ. Đừng bao giờ thắc mắc anh đã đi đâu, đã làm gì và lý do tại sao chúng ta xa nhau. Đừng bao giờ làm điều ngu ngốc ấy!
Em chỉ cần biết một điều duy nhất: Anh mong em hạnh phúc!
Yêu em!"
Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt Linh Chi. Giờ cô không biết điều gì đang xảy ra nữa. Cô không hiểu gì hết và bây giờ cũng không muốn hiểu gì hết. Chỉ biết rằng, cô đang rất đau...
Duy Anh kéo Linh Chi về phía mình, để cho cô gục đầu lên vai anh mà khóc. Ngày hôm nay là một ngày u tối. Nhưng anh nhất định sẽ kéo cô khỏi những ngày tháng này. Sẽ cùng cô đi đến cuối con đường. Ở một nơi nắng tung tăng vui múa, chim đùa vui hát ca và gió sẽ dịu dàng hơn.
Và với anh, những bí mật sẽ mãi luôn là bí mật.
...
Đôi khi người ta giấu những bí mật vì một lý do rất chính đáng: Là để cho người mình yêu được hạnh phúc!

(Truyện tiểu thuyết) : Một ngày rất gió

Hồi ức của một thiên thần

9:19 AM |

(Truyện tiểu thuyết) - Hồi ức của một thiên thần. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

Cổ họng tôi đắng ngắt, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Em nói đúng. Không ai có thể may mắn mãi, dù đó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hay trong cả hành trình dài tìm kiếm một người ta yêu thực sự...

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Chuyện cũ.
-Có đúng là…em hết yêu anh rồi không?
Tôi không dám nhìn Kim khi nói ra câu đó. Ánh mắt tôi cứ chằm chằm vào bức tranh tĩnh vật treo ở góc phải căn phòng. Mãi đến khi thấy nàng đã im lặng quá lâu, tôi lướt ánh mắt nhìn qua. Kim cúi mặt. Mái tóc dài đen buông xõa trước ngực. Ánh đèn vàng khẽ hắt vào mái tóc, vào đôi tay trắng ngần lúc này đang đan vào nhau bối rối. Ánh sáng vàng ấm áp của quán cà phê sang trọng này đáng ra phải dùng để tăng không khí ấm cúng cho khách, không phải để chứng kiến một cuộc cãi vã như thế này. Tôi nhếch mép chua chát.
-Anh à…bố mẹ em không cho phép khi biết anh làm đầu bếp… em… em… đã thuyết phục rất nhiều nhưng có lẽ không ăn thua. Em nghĩ là… chuyện chúng mình… chắc không được rồi.
Tôi như muốn hét lên. Là phó bếp của một nhà hàng bốn sao trong thành phố, tôi có mức lương đáng mơ ước đối với đa số chàng trai trạc tuổi. Chính công việc phụ bếp ở các nhà hàng địa phương khi mới vào đại học ở Úc không chỉ giúp tôi có thêm tiền trang trải học phí mà còn tích lũy kinh nghiệm, là một ưu điểm khiến tôi được cất nhắc khi xin việc ở quê hương.
Vậy mà chẵng nhẽ nghề nghiệp của tôi không xứng đáng để bố mẹ nàng trân trọng sao? Có nhất thiết phải là kĩ sư, bác sĩ hay thầy giáo mới là đáng được nể trọng? Có khi nào đây chỉ là cái cớ để nàng xa tôi? Tôi muốn hét lên cho nàng biết những điều kia, muốn đấm thùm thụp vào mặt bàn cho hả giận. Nhưng rốt cuộc tôi chẳng làm gì cả ngoài việc ngồi lặng thinh. Cho đến lúc Kim đứng lên, nàng tất tả chạy đi, không quên buông một lời xin lỗi lí nhí trong cổ họng.
Tôi đưa tay hất đổ ly moctail trên bàn. Chất nước Soda smoothie trắng đục sóng sánh chảy tràn như một dấu chấm hết cho câu chuyện tình buồn da diết.
(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần
(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Cơn gió lạ
Siêu thị lúc một giờ trưa. Thật dễ hiểu khi thời điểm này vắng khách hơn mọi khi. Tôi chậm rãi cùng chiếc xe đẩy, chân rảo bước, mắt ngó nghiêng tìm khu vực thịt đông lạnh. Tôi đã xin sếp được nghỉ việc hai tuần để được thư thái suy nghĩ về mọi chuyện, mặc cho bếp trưởng luôn miệng cằn nhằn khi mất đi một trợ lý đắc lực. Nói một cách chân thành, tôi vẫn chỉ quanh quẩn trong căn hộ chung cư trên tầng chín, thi thoảng nấu món vài món ăn lạ miệng nhằm quên đi nỗi buồn trống trải xâm chiếm lấy tâm hồn. Và món thịt bò Mỹ đút lò chợt thoáng qua tâm trí tôi khi đang nằm nghe bản nhạc yêu thích trong quãng thời gian du học. Thế là tôi ở đây. Trong siêu thị thành phố. Lúc một giờ trưa và bên ngoài trời nắng như đổ lửa.
Tôi đẩy xe đến quầy tính tiền sau khi đã chọn đủ mọi nguyên liệu cho món ăn. Chợt một tiếng nói từ sau vang lên:
-Tôi nghĩ anh nên chọn rượu vang đỏ. Loại mạnh ấy. Kết hợp với những món thịt đỏ như bò Mỹ sẽ cho vị ngon đậm đà. Vang trắng chỉ hợp với khai vị thôi.
Tôi quay lưng lại. Một cô gái, dĩ nhiên là người lạ với mái tóc ngắn màu nâu đỏ bồng bềnh và đôi mắt to. Rõ ràng là vì quá lơ đễnh tôi đã lấy nhầm chai vang trắng thay vì vang đỏ như thường lệ. Ngạc nhiên hơn khi những tip trong nấu nướng như vậy chỉ có người sành ẩm thực mới biết. Tôi cố gắng mỉm cười sao cho tự nhiên nhất.
Chưa kịp đợi tôi cất lời, cô đã nói:
-Tôi không phiền khi sẽ là người trông giỏ hàng giúp trong lúc anh đổi lại chai vang khác. Dĩ nhiên, nếu anh muốn.
Đó là lần đầu tôi gặp Minh. Một cô gái đáng yêu. Chúng tôi đã đi bộ cùng nhau một đoạn dưới tầng hầm siêu thị trước khi ra về. Dừng lại trước bãi đỗ xe, tôi gãi gãi mớ tóc bù xù:
-Liệu một lời cảm ơn cho một- lời –khuyên- hữu- ích có là đủ?
- Anh nghĩ đủ hay không? Minh cho hai tay vào túi quần jeans, nháy mắt đầy tinh nghịch. “Tôi muốn nếm thịt bò Mỹ đút lò với chai vang đỏ xem nó đậm mùi đến mức nào!”
Dẫn một cô gái lạ đến căn hộ của mình, ăn uống và chuyện trò lúc cô đơn rõ không phải là phong cách của tôi, nhưng trước một lời đề nghị đầy ý nhị và dễ thương như thế thì khó lòng nào từ chối.

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Bếp yêu thương
Từ buổi gặp ấy, tôi và Minh gặp nhau thường xuyên hơn, hầu hết thời gian chúng tôi dành để nghiên cứu về các diễn đàn ẩm thực, có lúc hứng chí lên tôi còn rủ Minh đi chợ sớm vùng biển để tìm các loại hải sản tươi cung cấp cho nhà hàng. Em luôn hào hứng và nhiệt tình, y hệt như con chim non ríu rít làm tâm hồn tôi bớt ưu phiền, vướng bận những gì đã thuộc về quá khứ.
Đó là một ngày trời giông bão, tôi tất tả trở về sau ca làm việc của mình. Quan sát màn mưa sau lớp kính cửa sổ căn phòng chật hẹp, tôi thoáng nghĩ vu vơ rồi chợt chạnh lòng-nỗi buồn đến sau nhiều ngày vắng bóng, khoảng trống trong tâm hồn chợt hiện hữu lúc nào không hay. Bỗng tiếng chuông cửa reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Là Minh. Em đứng co ro, hai tay ôm lấy vai, nước mưa thấm trên mái tóc nâu và làn áo mỏng. Tôi hốt hoảng:
- Sao lại ướt hết thế? Vào nhà nhanh đi em!
Em nhoẻn miệng cười rồi bước vào trong, vừa đi vừa nói: “Em ghé vào siêu thị nhưng lại quên mất mấy hôm nay trời hay mưa bất chợt. Thế là ướt!”. Lúc này tôi mới để ý em rằng tay phải em đang cầm một chiếc túi đầy ắp bơ, kem tươi, trứng và ti tỉ những thứ khác. Tôi phì cười, nói với theo:”Anh hiểu rồi, kiểu mưa lạnh đột xuất này thì butter cake có lẽ là hợp nhất. Thơm và ấm cúng.”
Theo yêu cầu của em, tôi chỉ việc nằm dài trên sô pha đợi chờ thành quả. Mùi bơ thơm nức cả căn phòng. Em thụng thịnh trong chiếc sơ mi trắng của tôi , chăm chú đổ bột vào chiếc khuôn nordic xám bạc, những sợi tóc mai xòa xòa nhìn đáng yêu vô cùng. Thi thoảng em nhìn về phía tôi và nhắc nhở không được chăm chú nhìn em quá, nếu không em sẽ làm hỏng mất.
Cuối cùng thì butter cake cũng hoàn tất. Tôi đưa mắt nhìn những chiếc bánh nhỏ, đôi cái bị lỗ chỗ vì bột nhào chưa đều, đa số đều có màu vàng ngả nâu vì nướng ở nhiệt độ cao quá. Em đưa mắt nhìn giỏ bánh rồi lại nhìn tôi, cuối cùng không nhịn được, hai chúng tôi phá ra cười giòn giã. Em đấm tay vào ngực tôi, đôi má ửng hồng ngại ngùng:
- Anh cười cái gì? Công sức nãy giờ của em đó! Nhìn tay em nè, rửa mãi mà vẫn còn mùi bơ, không hết được.
Tôi nhìn những ngón tay đang chìa ra trước mặt, đôi bàn tay trắng với những ngón tay hồng hồng không cầu kì, tô vẽ gợi lên trong tôi một cảm giác khó tả. Một điều gì đó như yêu thương vừa trỗi dậy. Ngoài trời mưa vẫn còn rơi xám xịt. Mùi bơ thơm nức. Tôi cầm lấy đôi bàn tay ấy, khẽ kéo em về phía mình và đặt lên đôi môi tinh khôi một nụ hôn sâu. Đôi mắt đen mở to nhìn tôi kinh ngạc, rồi em cũng bị cuốn theo tôi trên vòng xoáy ấy. Ngoan ngoãn và dịu êm.
Quá khứ hồi sinh
Sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của tôi diễn ra khác mọi năm- nghĩa là không tụ tập bạn bè ăn uống, đi bar như thường lệ. Tôi muốn một điều gì đó khác biệt và Minh gợi ý một ý tưởng tuyệt vời: cùng nhau trang trí lại căn hộ và tổ chức party tại gia-dĩ nhiên sẽ chỉ có hai đứa. Sau mấy ngày hì hục chuẩn bị, cuối cùng chúng tôi đã có một ngày đáng nhớ. Dưới ánh nến lấp lánh, em rạng rỡ nhìn tôi cười:
- Em có món quà đặc biệt muốn cho anh xem.
Khẽ cúi người, em đưa tay vào túi xách lấy ra một khung ảnh nhỏ bằng gỗ có hình tôi và em trong đó. Không khó để tôi nhận ra đó là tấm hình được chụp nhân dịp chuyến đi chợ hải sản cách đây hai tháng. Em mím môi, nói tiếp:
- Không phải tự dưng em tặng anh món quà này đâu. Hôm trước, em..em phát hiện thứ này trong phòng anh… Em mong anh không nghĩ em là kẻ tò mò, tự tiện…Em mím môi, ngập ngừng đưa tay vén tóc mai: “Chỉ là… chỉ là em nghĩ đã đến lúc anh nên bắt đầu một câu chuyện mới, cùng em."
Tôi nhìn trân vào chiếc khung ảnh em mới chìa ra. Là tấm ảnh của tôi và Kim. Kể từ ngày chia tay hôm đó chính tôi đã gói ghém mọi thứ có liên quan tới cô ấy và cất hết. Từ con mèo bông, túi xách cho đến những vật nhỏ linh tinh như quyển sổ, caravat, nước hoa, đồng hồ… Duy chỉ có chiếc khung ảnh này là tôi giữ lại. Chỉ vì nụ cười của Kim trong tấm hình này ngây thơ quá. Sự ngây thơ hiếm có của một cô gái thông minh, sắc sảo luôn biết mình cần gì và phải làm những gì. Tôi mặc chiếc áo sơ mi bạc phếch, tay khẽ vòng qua ôm hờ lấy eo cô ấy. Kim dựa khẽ vào ngực tôi, ánh mắt đôi chút rụt rè nhưng lấp lánh đầy hạnh phúc. Quần áo chúng tôi hơi bẩn và đôi chỗ còn rách-dư âm của những ngày lăn lộn ở vùng quê miền núi. Bao nhiêu kí ức hiện về làm tim tôi đau nhói. Khẽ đưa tay chạm vào tấm hình, tôi nói như trải lòng:
- Anh không nghĩ là mình lại xúc động như thế này… Quá khứ lúc nào cũng đẹp... em nhỉ ?
Minh nhìn tôi, đôi mắt sững sờ rồi chuyển sang ngân ngấn nước đầy thất vọng. “Em hiểu rồi, anh à… Có lẽ anh còn yêu chị ấy nhiều… Có lẽ em vội vàng quá, em xin lỗi… ”
Ai cũng đã từng làm những việc khiến bản thân phải sống trong ăn năn hối hận. Và cũng chính vì câu nói ấy mà lần thứ hai tôi chứng kiến một cô gái bỏ chạy ra khỏi cánh cửa cuộc đời mình.

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần
 
Lại một ngày mưa. Tôi không nhớ đã bao nhiêu ngày từ nụ hôn đầu tinh khôi ấy, không nhớ đã bao nhiêu lâu từ hôm Minh bước khỏi cuộc sống của tôi. Từ dạo đó, em tắt máy điện thoại. Tìm đến địa chỉ em cho tôi thì lúc nào cánh cửa cũng im lìm vắng lặng. Thế giới của em và tôi không còn điểm chung như trước. Tôi như một kẻ điên dại sống trong dằn vặt, thầm nguyền rủa chính bản thân mình . Có hôm giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả áo. Tôi thấy Minh. Thấy mớ tóc nâu đáng yêu cọ vào má, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ tôi đầy âu yếm. Thế rồi tự dưng em chạy xa khỏi tôi, xa mãi, biến mất vào cánh rừng khiến tôi không thể nào đuổi kịp.
Giấc mơ ấy ám ảnh tôi mãi. Em còn hơn cả những giấc mơ, theo tôi đến từng giây, từng phút cả trong thực tại. Chưa bao giờ tôi thấy mình nhớ một ai nhiều đến thế. Kể cả Kim. Toan bước đến bàn làm việc- nơi giờ đây tấm ảnh của em và tôi được đặt ngay ngắn thì bỗng bàn chân chạm phải một vật gì đó. Tôi cúi xuống. Ở góc bàn chìa ra một tấm thiệp màu ngọc. Có lẽ em cất cùng tấm hình và định sẽ đưa tôi nhưng rồi tôi đã phá hỏng tất cả. Vội vàng mở ra, nét chữ em hiện ra tròn trịa đáng yêu vô cùng:
“Chúc mừng sinh nhật anh của em!
Anh ơi, anh có tin vào định mệnh? Hãy khoan trả lời. Để em kể cho anh nghe chuyện này nhé! Anh còn nhớ hôm đầu tiên mình gặp nhau trong siêu thị không? Trước khi gặp anh em đã lang thang trong quầy sách và thật tình cờ , em đọc đúng công thức món bò Mỹ đút lò với rượu vang đỏ, chính sự may mắn ấy là cái cớ để em bắt chuyện với anh đấy. Một chàng trai với khuôn mặt đáng yêu nhưng ẩn chứa một nỗi niềm riêng khó diễn tả. Nhưng không ai có thể may mắn hoài anh nhỉ, chính điều này đã lí giải vì sao một đứa con gái rành tip nấu món Âu Mỹ nhưng lại nhào bột không đều và nướng bánh suýt cháy :D. Em phải cảm ơn anh vì chính anh đã giúp em hiểu về một thế giới tưởng như chỉ loanh quanh với xoong nồi nhưng thật ra lại đầy màu sắc và mùi vị.
Happy birthday my cookie,
P/s: Em yêu anh, nhiều hơn anh có thể tưởng tượng.
Kí tên: Thiên thần hộ mệnh của anh.”
Cổ họng tôi đắng ngắt, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Nước mắt tôi lăn dài, thấm ướt cả tấm thiệp. Em nói đúng. Không ai có thể may mắn mãi, dù đó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hay trong cả hành trình dài tìm kiếm một người ta yêu thực sự. Biết yêu thương và trân trọng những gì cuộc sống ban cho ta là cách để giữ may mắn ấy trường tồn. Tôi dựa lưng vào tường, ngồi bất động. Nếu thượng đế rủ lòng cho tôi cơ hội thứ hai được gặp lại thiên thần của mình, tôi hứa sẽ không để em vụt đi mất. 

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

9:17 AM |

(Truyện tiểu thuyết) - Tạm biệt nhé tình yêu của tôi. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:
Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

- “Nghĩa... nghĩa là sao?” - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.
- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.
- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”
- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.
Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây!
- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.
- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ...!!”
- “Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.
- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.
Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất...
Sáng hôm sau... Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”
- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ...”
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế rồi kia đấy...
(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi
(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "Anh lại bê bối thế này nữa à?", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và... chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi...
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh - người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa...
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:
- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:
- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.
- “Bé nào mà bé? Tui…tui... lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”
- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi.....” – Tôi đáp.
- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm... để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ... Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối... Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!
Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”
- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”
- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN..."
Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:
- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”
- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”
- “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi
- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...??”
- “Ngốc lắm đấy nhé...” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.
- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”
- “Ừ, tốt lắm....”

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
- “Vì sao thế....” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời...
Trời đông lạnh lắm!!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"...
Em làm tôi đau tim quá!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi...
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau...
Bíp bíp, có tin nhắn của em!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: "Anh hãy quên em đi!"
Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ...
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi và nói...
- “Anh đi đi!!”
- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”
- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”
- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi... em hãy giải thích cho anh hiểu....” - Tôi nói trong tiếng nấc.
- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...”
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây"!
Thôi, thế là... hết!!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ... Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc...
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi...
Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Alô!
- Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
- Anh là ai??
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
- Em gái tôi tên... Ngọc Châu.

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
“Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?
Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?
Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...
Tất cả chỉ vì... một căn bệnh không thể chữa khỏi...
Ngày tháng năm...
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây!".
Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi....”
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ...
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời...
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!
Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé - người con gái dễ thương!

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Cổ tích có thật

7:42 AM |

(Truyện tiểu thuyết) - Cổ tích có thật. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!


Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ...

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Hắn sinh ra ở vùng quê khô cằn của cái huyện nghèo nhất tỉnh Quảng Ngãi nắng cháy. Có lẽ vì thế mà nhìn hắn cũng khô cằn từ đầu tới chân, người cao mà thân hình lại ốm nhách, da ngăm đen như cột nhà cháy. Đã vậy hắn còn mang một cái tên chỉ nghe thôi là đã thấy sao mà y chang như cuộc đời hắn, như mảnh đất mà hắn sinh ra. Khan, hắn hận cái tên này lắm, hận mấy thằng cha ở phòng dân số xã lúc làm giấy khai sinh không biết vô tình (hay cố ý) thế nào lại đánh rơi mất chữ “g”, làm cho hắn chết luôn với cái tên nghe chẳng muốn uống nước. Nhiều khi hắn ngước mặt lên trời thầm trách ông Trời sao mà nhiều bất công với hắn. Hắn trách vì nghèo đã đành, đằng này còn cho hắn không được bình thường, vừa cao, ốm đã vậy còn không được mạnh mẽ, nam tính, mấy đứa trong xóm cứ gọi hắn là õng ẹo, đứa nào ác ồm hơn thì gọi bằng cái tên mà chỉ nghe thôi hắn đã muốn cắn lưỡi chết quách cho rồi - pê đê. Mà hắn đâu phải như vậy, chỉ tại vì hắn cao mà tay chân lại mất cân đối (dài quá khổ) nên cứ lóng nga lóng ngóng mất kiểm soát, thành ra hơi “ẻo” một chút thôi chứ hắn nghĩ hắn cũng bình thường. Nhưng đó chỉ là hắn nghĩ vậy thôi, chứ mấy đứa trong xóm chẳng đứa nào thèm chơi với hắn, mấy thằng con trai sợ chơi chung rồi lây luôn căn bệnh của hắn, còn tụi con gái thì chẳng chịu cho chơi chung, vì hắn có biết chơi búp bê, banh chuyền đâu.

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật
(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Bạn bè ở quê không có đã đành, đến khi lên Sài Gòn học cao đẳng hắn cũng chẳng có lấy nổi một đứa bạn thân. Cuộc sống của hắn chỉ là sáng lên trường và thui thủi ở một góc cuối lớp, chiều về phòng trọ một mình, ăn một mình, ngủ một mình, nhiều khi muốn nhậu cũng chỉ một mình (nghĩ lại rồi thôi), cái phòng bé tí chỉ kê nổi cái giường mà từ khi hắn ở lại rộng hẳn ra (vì có nhiêu đồ đâu). Hắn thấy cô đơn nhưng không buồn, hắn tự an ủi những phù phiếm xa hoa ở cái thành phố này không hợp với hắn, không hợp với một thằng con nhà nghèo. Hắn sống chỉ để nuôi mộng sau này ra trường hắn sẽ về quê đổi đời, làm một cái gì đó kiếm ra nhiều tiền, thật nhiều tiền để nhà hắn thoát nghèo, để ba mẹ hắn khỏi thức khuya dậy sớm nai lưng ra làm mướn cho người ta mà lương chỉ ba cộc ba đồng, chỉ đủ mua bó rau với con cá ăn qua bữa chiều. Rồi hắn ước... không biết đến bao giờ?
Hắn hay tha thẩn trong công viên những buổi chiều tan học, nghĩ cảnh về phòng trọ một mình là đã ngán tới tận cổ, hắn ngồi đó nhìn người ta tập thể dục, nhìn mấy đứa con nít chơi lò cò, nhìn mấy cặp tình nhân vắt chéo chân lên nhau mà hai tay chẳng chịu để yên một chỗ, nhìn dòng xe chạy nườm nượp ngoài đường như cắt cửi, từng dòng người như mờ nhòe trong mắt hắn... mọi thứ đều chỉ lướt qua như một cuốn phim quay nhanh, không hình không dáng. Bỗng nhiên hắn thấy đoạn phim dừng lại, mà không, chỉ là một chi tiết trong đoạn phim của hắn rớt ra khỏi cảnh phim. Hắn vội vàng đứng dậy chạy ra giữa lòng đường đông đúc xe cộ, nơi có cô gái đi xe SH vừa bị một người đàn ông va phải rồi đi luôn, đi được chục mét còn quay đầu lại quăng thêm một câu: “Mù hả mày?”. Hắn đứng đó, lắc đầu rồi dìu cô gái đứng lên, phụ cô dắt chiếc xe nặng hơn cả trọng lượng hai người gộp lại vào sát trong lề. Cô đi trước hắn vài bước, cố kéo cái chân cà nhắc lê từng bước nặng nhọc đến ghế đá như một cực hình. Hắn tất tả chạy đến kéo ống quần cô lên, vết chân lúc ngã xe giờ đã bắt đầu tấy đỏ và sưng lên, rồi chẳng thèm hỏi lấy một câu, hắn tất tả chạy đi mua cái khăn, mua thêm cục đá lạnh về chườm vào vết thương của cô gái. Hắn cứ giữ như thế một lúc lâu, đến khi cô gái nhỏ nhẹ nói.
- Cảm ơn bạn, mình đã bớt đau rồi, bạn có thể bỏ ra rồi đó!
Hắn bối rối tự nhiên thấy mình vô duyên lãng xẹt, nãy giờ cứ cầm chân người ta mà chưa được sự cho phép, hắn ngượng ngùng tính xin lỗi cô, nhưng vừa đúng lúc ngẩng đầu lên để nói câu đó hắn bỗng dưng im bặt, miệng và lưỡi như dính chặt vào nhau, còn trái tim thì không chịu ở trong lồng ngực mà lại nhảy lên sát tai hắn, đập từng tiếng nghe to như tiếng trống trường. Cô đẹp, đẹp thật! Nãy giờ hắn không để ý để rồi bây giờ cứ ngồi đó nhìn cô như một thằng ngốc, hắn nghĩ lại mình, rồi hắn nhìn cô, rồi hắn lại ước... (chỉ ước thôi mà). Đến khi tiếng nói của cô cất lên một lần nữa hắn mới tỉnh giấc mộng.
- Cảm ơn bạn thật sự.
Hắn như người mất hồn: Ờ, có gì đâu, chỉ thấy có người gặp nạn thì giúp đỡ thôi mà. Cô lại nói - Nhưng đâu phải ai cũng tận tình như bạn, mua khăn, mua đá về chườm chân cho mình, hắn lại: Ờ, tại thấy nó sưng (lãng xẹt, lý do gì nghe kỳ cục). Rồi như nhớ ra điều gì hắn quay qua nói xin lỗi với cô.
- Vì điều gì?
- Vì chưa xin phép mà dám cầm chân.
Cô cười, nụ cười như tỏa nắng cả một góc công viên đang dần bị bóng tối nuốt chửng, hắn cũng cười.
- Mình tên Linh, còn bạn?
- Khan, cứ gọi mình là Khan.
- Nghe giống tên nước ngoài quá nhỉ?

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Tự nhiên hắn thấy vui, lần đầu tiên trong đời có người nghĩ tên hắn không khô khan như chính cái tên của nó. Rồi những câu chuyện cũng bắt đầu từ đó, tự nhiên hắn thấy thật thú vị và dễ chịu khi nói chuyện với cô, hắn ngồi đó miên man về cuộc đời hắn, hắn kể cho cô nghe những điều mà chưa bao giờ hắn nói với ai, câu chuyện cứ thế như vô tận, hắn thấy thoải mái khi có người hiểu được hắn, và chịu chia sẻ với hắn. Cô cũng kể, kể rằng cô đang buồn chuyện tình cảm, rằng cô sắp đi du học, rằng cô vừa cãi lộn với cha mẹ. Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ. Trời càng về khuya nhưng đâu đó trong công viên vắng có hai tâm hồn lạc lõng vẫn đang bắt nhịp lẫn nhau. Cuối cùng, cô đứng dậy ngỏ ý xin phép đi về, hắn cũng đứng dậy, ngó đồng hồ lớ ngớ. Cô hỏi quên gì, hắn trả lời quên cả thời gian, không ngờ muộn vậy. Cô cười, nói tạm biệt rồi dắt xe đi, nửa chừng như sực nhớ ra điều gì cô quay lại.
- À, bạn cho mình số điện thoại đi, mình muốn cảm ơn.
- Thôi, mình đã nói không sao mà, ơn nghĩa gì.
- Thì bạn cứ cho đi, mai mình sẽ gọi, muốn đãi bạn một cái gì đó, không làm phiền bạn đâu mà sợ.
- Ờ...
- Đi mà!
- Uhm, mà... ờ..., thôi, 09...
Tối đó hắn không ngủ được, bâng quơ không biết vui vì vừa làm một việc tốt hay vui vì đã quẳng được gánh nặng chất chứa trong lòng bấy lâu, hay là vì nụ cười tỏa nắng của một ai kia. Người đâu mà cười đẹp quá chừng, đẹp đến mức làm người ta ngủ không được luôn - hắn thầm cười một mình, nhớ một mình rồi mang cả những xuyến xao dậy sóng vào trong giấc ngủ.
Và thế là đời hắn thay đổi từ sau cái đêm định mệnh đó. Sau những buổi đi chơi tới khuya, sau những chiều dính mưa tầm tã lạnh thấu xương, sau những lần trốn học đi chơi sở thú và Đầm Sen... hắn đã bắt đầu biết nhớ nhung, biết mong chờ một cái gì đó mơ hồ lắm chưa kịp định hình trong lòng hắn. Hắn tìm câu trả lời trong cái nắm tay lén lút ở ngày thứ 20 quen nhau, trong cách xưng hô “anh, em” đột ngột thay đổi ở ngày thứ 21, để đến ngày thứ 29 hắn bạo gan hôn nhẹ lên mái tóc đầy mùi hương ngọt lịm, và nụ hôn ngày thứ 30 đã đặt cột mốc cho cuộc đời độc thân của hắn, ngày hắn tìm ra câu trả lời, mất một tháng để định nghĩa được chữ “yêu”.
Họ vội vàng yêu, vội vàng trao cho nhau những nụ hôn gấp gáp để cô mang theo sau khi qua bên đó du học. Ba tháng nữa... Tình yêu của họ có những giọt nước mắt ngăn cản từ gia đình cô, những câu mạt sát không tiếc lời dành cho hắn, rằng hắn nghèo, xấu, không có nổi một tương lai ổn định, mà cha mẹ nào muốn con mình khổ chứ. Họ ra sức thuyết phục cô: "Chắc gì nó yêu thương con, cái nó yêu chỉ là đống gia tài kếch xù của nhà này thôi, bỏ đi con, còn nhiều người tốt gấp trăm lần nó. Con có xấu xí gì đâu mà lại chịu làm đóa hoa lài cắm..". Cô đưa tay quệt nước mắt và nói - "Đúng, người tốt thì nhiều nhưng không có ai yêu con hơn chính bản thân mình như anh ấy, ba má đừng ép con". Những cuộc cãi vã như thế chỉ kết thúc khi cô vụt đứng dậy chạy đến nhà hắn, ở đó cô có thể được khóc, được cười hả hê, để được hắn ôm vào lòng dỗ dành như con nít. Hắn hiểu hết, hiểu tất cả nên đâu cần cô phải nói. Đây là lần thứ chín trong vòng chưa đầy một tháng họ rơi vào cảnh này. Người ta nói lửa thử vàng, nên càng cấm họ càng yêu, càng ra sức thuyết phục cha mẹ cô, càng kiên trì chỉ để có một cuộc gặp vào cuối tháng giữa hai bên.
Ngày đó hắn đâm ra sợ sệt đến phát nôn, hắn tranh thủ đi sớm trước cuộc hẹn hai tiếng đồng hồ để tránh tạo ấn tượng xấu, vậy mà thật xui xẻo, một vụ kẹt xe kéo dài làm cho hắn đến trễ tới nửa tiếng. Vội vàng gửi chiếc xe Dream cà tàng ở bãi đỗ, hắn đặt chân vào nhà hàng sang thuộc dạng nhất nhì thành phố với câu xin lỗi chực sẵn trên môi, chỉ một bữa ăn ở đây cũng đủ cho cha mẹ hắn sống đời vương giả một tháng. Nhưng chỉ vừa đi đến cửa vào nhà hàng, hắn bị bất ngờ bởi một màn nước lạnh như băng đập vào mặt hắn, đứng chết trân, hắn nhìn người đàn ông đang cầm trên tay cái ly còn nhỏ vài giọt tong tong, người đàn ông lạ hoắc, có nhầm lẫn gì chăng? Hắn giận điên lên, thiếu chút nữa là nhào tới bóp cổ lão già gàn dở này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của lão hắn bỗng dưng khựng lại, đôi mắt có lửa như xoáy sâu vào hắn, vừa lạ mà vừa quen. Hắn đứng đó, chẳng biết làm gì, đôi chân nặng như chì chỉ nhấc lên được khi nghe người đàn ông nói.
- Đi theo tôi.

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Cái bàn tiệc người đàn ông dẫn hắn tới trớ trêu thay lại có Linh ngồi đó, và không cần hỏi hắn cũng biết người đàn ông này là ai, người lớn đôi khi lại làm khó dễ ta như thế đó. Suốt buổi ăn, hắn liên tục bị tra tấn bởi những câu hỏi về gia cảnh, về kế hoạch tương lai của hắn, mà hắn chẳng có gì, nên đáp lại những câu trả lời chỉ là cái nhìn đăm đăm không có mấy chút thân thiện của hai người lớn tuổi. Niềm động viên duy nhất là cái nắm tay lén lút của cô dưới gầm bàn. Hôm đó, lần đầu tiên hắn đường hoàng chở cô đi chơi dưới sự cho phép của cha mẹ cô.
Họ tiếp tục quen nhau, cha mẹ cô không cấm đoán nhưng cũng không tỏ vẻ đồng ý. Có những hôm cô không ở nhà, hắn được gọi đến để gặp riêng họ, câu chuyện bắt đầu bằng một xấp tiền dày cộp toàn tờ 100 ngàn mà cả đời hắn cũng không mơ nổi, gọi là chu cấp hàng tháng để hắn chi trả cho sinh hoạt hằng ngày, cho cha mẹ hắn ở quê đỡ khổ, hắn lắc đầu, có nghèo khổ thế nào cũng không bán rẻ nhân phẩm, hắn đứng dậy kết thúc câu chuyện bằng một cái chào cúi đầu. Khi khác hắn được gọi tới để thông báo rằng hắn sẽ đi du học, mọi chi phí họ đều lo tất, nếu hắn đồng ý thì chỉ một tuần sau ngày cô đi, hắn cũng sẽ đi, hắn nói để hắn suy nghĩ. Hai ngày sau, câu trả lời được đưa ra là không. Cô buồn lắm, buồn đến phát giận vì cơ hội để hai người được gần nhau mà hắn không chịu nắm lấy. Hắn an ủi cô hết lời rằng hắn không thích đi nước ngoài, rằng hắn sẽ chờ, ba năm chỉ như cái chớp mắt thôi mà, ở đây hắn sẽ tự tìm cơ hội cho mình, rồi hắn sẽ thành công. Nhưng thực ra cô đâu biết hắn từ chối là do có cuộc gặp với người đàn ông có đôi mắt tóe lửa vào ngày hôm qua, ngay tại phòng hắn.
Ngày cô bay, hắn ra tiễn cô từ sáng sớm cho đến khi máy bay mang cô tạm ra khỏi đời hắn một quãng thời gian mà hắn gọi chỉ bằng một cái chớp mắt. Những cái ôm không muốn rời... hắn đi dạo một vòng khắp thành phố, nỗi buồn và nỗi nhớ lẫn lộn. Chán chê, hắn quay xe về lại phòng trọ, tự dưng thấy trống vắng kỳ lạ. Ở phòng, có một người đàn ông đang ngồi chờ hắn, ánh mắt ngó đăm đăm ra đường, tóe lửa.
Điện thoại rung, là tin nhắn của cô: “Máy bay vừa cất cánh được mười phút em đã thấy nhớ anh đến nghẹt thở, thật tiếc khi anh không đi cùng em, ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và chờ em nhé. Em yêu anh”. Hắn sẽ chờ, bởi hắn biết hắn không thể sống thiếu cô, bởi hắn đã lựa chọn đúng.
Đúng vì đã chọn không đi du học, đó là một cuộc trao đổi, đi vì tương lai của hắn nhưng sẽ mất cô, mà tương lai không có cô thì hắn thà chọn không, rằng cô là tất cả tương lai của hắn.
Không, rằng hắn đã chiến thắng trong trò chơi trao đổi với cha mẹ cô, tiền bạc và danh vọng đổi lấy sự buông tha.
Rằng hắn đã chiến thắng thử thách của hai người họ.
Rằng cha cô đã gặp hắn, đã ôm hắn và gọi là “con”.
Rằng hắn đã trở thành hoàng tử để có thể đường hoàng đứng bên cạnh một nàng công chúa, là cô.