Tình yêu bao la của mẹ, rất cảm động

10:25 AM |

HẠNH PHÚC MONG MANH

4:21 AM |


(truyện ngắn) - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi"
Và sẽ chẳng có gì thay đổi, nếu một ngày cô không phát hiện ra, anh đang bắt cá, mà người con gái kia, hoàn cảnh cũng giống như cô.

***
Mệt mỏi vì công việc, vì cuộc sống khó khăn, mệt và nhớ con, cô lang thang trên mạng, vô tình cô gặp anh, một kỹ sư xây dựng:
- Chào em!, anh có thể nói chuyện với em?
- Ok.
- Anh tên A..
- ......

Vì không quen biết, nên cả hai nói chuyện vô tư, và rất say sưa, chỉ là những chuyện phiếm, không liên quan đến hai người, cứ thế ba tiếng đồng hồ trôi đi, cô hẹn anh dịp khác, đã khuya phải đi nghỉ, mai có sức đi làm.
Vội vàng chào tạm biệt nhau, anh kịp đánh số điện thoại của anh cho cô, lúc đó cô cũng không quan tâm lắm, vì nghĩ cũng không quan trọng, và cũng không có gì đặc biệt để lưu lại.
Thế nhưng như một định mệnh cô và anh có dịp nói chuyện vài lần sau đó, và cả hai cũng tò mò xem đối phương thế nào mà mình lại có thể nói với nhau nhiều chuyện đến thế?, cả hai quyết định gặp nhau.
Trong cái lạnh của mùa đông Hà Nội, trời lại có mưa phùn, chờ anh khoảng hơn 30 phút thì cô gặp anh, dáng người cao gầy, khuôn mặt hơi trầm tính đó những gì cô nhìn thấy anh lúc đó.
Tránh ngượng gạo, cô lên tiếng trước, anh là A (cười), sao cậu để tớ chờ lâu vậy?, đấy cũng là một lời chào, nhưng cũng là một lời trách mà chắc anh cũng nhận ra, anh chỉ cười nhẹ, rồi cả hai cùng nhau đi ăn tối. 
Anh đúng là người của công việc, lần đâu tiên gặp cô, anh chỉ toàn nói chuyện công việc, những khó khăn, những vất vả, những khúc mắc trong công việc anh không ngại chia sẻ, vẻ mặt cô hòa vào câu chuyện của anh, nhưng trong đầu cô thì không đồng tình cho lắm, vì thực ra mà nói, ngoài giờ làm việc không ai muốn nói nhiều đến công việc, ai cũng muốn tư tưởng, suy nghĩ thoải mái, sau những mệt mỏi, hơn nữa đây là lần đầu anh gặp cô, cô thì rất quan trọng hóa việc này, nó như là một sự kiện ....
Ăn tối xong, cô và anh loanh quanh một phần vòng Hồ Tây, sau đó dừng chân ở một quán cà phê cũng chưa đông người lắm, cô không giải thích được, cô và anh chỉ mới nói chuyện vài lần, gặp nhau lần đầu, nhưng cả hai có vẻ rất ăn ý, rất hợp nhau. cô sau khi trở thành single mom thì cô luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc, một người đàn ông tốt, biết quan tâm, chia sẻ, đặc biệt biết thông cảm bên cạnh, một người bố nghiêm túc, đủ kiến thức để dạy dỗ con cô. Anh là người từng trải, nhìn vào mắt cô anh biết mắt cô rất buồn, có gì đó hơi... không thoải mái, né tránh, và cuối cùng anh cũng nhận được câu trả lời thành thật và thỏa đáng, em hiện đang là Single Mom.
Cô chống ngượng rất tốt, trả lời xong, cô nói:
- Cậu không tin tớ àh?
- Không, tớ tin 
- Hai năm rồi tớ không hẹn hò với ai, và cũng không quen thêm ai, đây là lần đâu tiên tớ có suy nghĩ quen một người đàn ông, sau vấp ngã của mình, chúng ta có thể làm bạn tiếp tục hoặc không, tùy anh - Cô nói đùa nhưng cũng nghiêm túc.
- Tớ thông cảm với hoản cảnh của cậu, thật lòng đấy, cậu là một người phụ nữ mạnh mẽ và có trách nhiệm, tuy rằng tớ không khuyến khích việc đó, nhưng chuyện đã rồi mà cậu vẫn can đảm không bỏ con đi, tớ không trách mà có phần phục cậu, chúng ta tiếp tục là bạn.
Cô nghẹn lòng và hình như có rưng rưng nước mắt khi nghe anh nói vậy, thật ra mà nói, không biết đó là câu nói xã giao, hay thế nào đi nữa, nhưng lúc đó đối với cô, lời nói đó có giá trị lắm, một cô gái tâm tư đang nặng trũi như cô, thì câu nói đó phần nào an ủi, động viên rất lớn, cô như muốn vỡ òa lên, cho thỏa tâm trạng bấy lâu nay mà chỉ có mình cô mới cảm giác như vậy.
Sau cuộc hẹn tò mò đó, hai người trở thành là bạn, cô là nơi anh trút tâm sự về công việc và cuộc sống, còn anh là người cô đặt niềm tin, cô dốc bầu tâm sự mỗi khi mệt mỏi.
Thời gian trôi, anh thì thay đổi thói quen không thường ở nhà vào chủ nhật, hay buổi tối như trước, còn cô thì có vẻ tươi tắn hơn, vô tư hơn, cô và anh gặp nhau thường xuyên hơn, nói chuyện với nhau nhiều hơn, rồi tình yêu đến, họ đồng ý yêu nhau.
Một ngày, một tuần, một tháng, hai tháng, ba tháng trôi đi, tình yêu của cô và anh ngày càng thắm thiết, rồi hơn 100 ngày yêu nhau cũng qua, mọi chuyện êm đềm suôn sẻ, cô luôn cảm thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc thật sự, có khi còn nghĩ đến người yêu nhiều hơn cả con đang ở quê. Anh đã cho cô niềm tin, nụ cười và những suy nghĩ tích cực, nghĩ về tương lai, một đám cưới không xa, cô cùng anh xây dựng mái ấm gia đình, cùng nhau chia sẻ cuộc sống, cùng nhau chăm sóc, dạy dỗ các con.
Và sẽ chẳng có gì thay đổi, nếu một ngày cô không phát hiện ra, anh đang bắt cá, mà người con gái kia, hoàn cảnh cũng giống như cô.
Thật uất ức, thật phẫn nộ, mất niềm tin, cô không còn tin vào chính bản thân mình, và càng không tin vào anh, người đem lại niềm tin cho cô, đem lại ánh sáng, và suy nghĩ tích cực mới, lại chính là người đang giết chết tình yêu trong cô, niềm tin, hy vọng trong cô, một người giả dối đội lốt vỏ bọc bề ngoài con người lịch sự mà cô nhìn thấy.
Tuyệt vọng, Cô quyết định rút khỏi cuộc chơi của anh, đây không phải là một tình yêu thật sự như cô nghĩ, anh đang lợi dụng sự yếu đuối của những người phụ nữ như cô. Mặc dù rất yêu anh, không nguôi nghĩ về anh, và chắc gì cô sẽ quên được anh.
Cuối cùng đường ai nấy đi, một mối tình đã chết để lại nỗi đau cho cô, không biết đến bao giờ ....cô còn dám tin ai, ngay cả bản thân mình....

ANH CHỈ YÊU EM 1 NGÀY, NGÀY MÀ ANH CÒN SỐNG

10:18 PM |

[Truyện ngắn] ANH CHỈ YÊU EM 1 NGÀY, NGÀY MÀ ANH CÒN SỐNG

- Anh biết rồi,em ngủ đi, khuya rồi ! Anh không sao mà!
- Ừ, em ngủ đây!

Chỉ ngắn gọn 2 câu thế thôi. Cô và anh chia tay. Không còn một lời dặn dò, không một câu chào tạm biệt. Anh bảo anh ổn nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Anh bảo anh ngủ nhưng trong lòng trống rỗng, anh lang thang khắp thành phố nhỏ, thẫn thờ không để ý những cơn gió rét đã về tự bao giờ… dù cho đường về còn rất xa.
5h chiều trên con đường tấp nập dòng người trở về nhà. Anh phóng xe trong cái giá rét lạnh lẽo của gió mùa cuối năm. Lúc đi vì quá vội vã, anh chỉ mang trên mình 1 chiếc áo sơ mi mỏng và 1 áo khoác. Trên đường đến với cô, anh chỉ để ý cột cây số bên đường, đếm thời gian để mong được gặp cô, để rồi dù cô chỉ cho anh 15 phút ngắn ngủi nhưng đối với anh, khi cô xuất hiện là lúc mọi lạnh giá đều tan biến đi đâu hết. Và rồi giờ đây, một mình trên đường về, anh mới cảm nhận được cái lạnh thấm vào xương thịt, nhưng là hơi lạnh thấm từ bên trong ra.
Một chiếc xe tải đi cùng chiều, vượt bên phải, một tiếng còi rít vang, một cái vít ga lên và một cú va chạm vào hông chiếc xe máy… đó là tất cả những gì anh nhớ. Anh về nhà mà chẳng biết mình đã về bằng cách nào, và ngất lịm đi đến chiều hôm sau.
2 tháng trước cô đã bảo với anh, mọi chuyện phải dừng lại. Anh gặng hỏi nhưng cô không trả lời. Anh đã vội vã đến gặp cô sau 2 đêm thức trắng. Cuối cùng cô nói, cô còn nhiều việc cần phải làm. Cô còn nhiều thứ cần phải đạt được. Những điều đó bây giờ đối với cô còn rất quan trọng, và cô sợ nếu cô yêu anh nhiều quá, cô sẽ không thể có được những điều ấy.
- Anh có hiểu cho em không? Anh đừng yêu em nữa, hãy quên em đi, anh sẽ tìm được người con gái khác tốt hơn em gấp chục lần mà!
- Anh hiểu mà. Những điều đó tốt cho em… Em cần những cái đó. Nhưng em hãy nhớ, anh sẽ vẫn chờ em!
Đó là những lời cuối cùng anh nói với cô, dù cho 2 tháng sau đó anh đã lại vội vàng phóng đến khi nghe cô gọi hỏi thăm trong điện thoại. Anh yêu cô nhiều quá!
- Anh gặp em được không? Anh có chuyện muốn nói! Anh chỉ xin em 15 phút thôi!
- Chuyện gì hả anh?
Thôi được, tối nay em rảnh. 7h30 anh qua đón em nhé! Anh thở phào nhẹ nhõm, khi gọi điện anh chỉ sợ cô không đồng ý gặp mặt anh.
Kể từ khi cô nhất định muốn chia tay, anh đã đau khổ, đã cư xử nhiều lúc như 1 đứa trẻ, dằn vặt vì không hiểu mình đã sai ở đâu.

Cô đã buồn khi đã thốt nên những lời làm tan nát con tim anh ấy. Cô biết anh yêu cô nhiều, và mãi mãi anh cũng yêu cô như vậy. Mỗi khi buồn và cô đơn, cô lại nhắn tin cho anh. Dường như cô biết anh luôn chờ tin nhắn của cô, luôn ở bên cô lúc cô cần. Và cô thấy giận anh, khi 1 lần anh không gọi lại, dù lúc đó cô đang rất lạnh lẽo.
Hôm nay anh hẹn gặp cô, và dường như cô cũng đoán được vì sao, hôm nay là ngày sinh nhật của cô!
Anh đến, tặng cô những bông hồng nhung đỏ thắm, và muốn cô đi cùng anh đến 1 nơi. Một góc trong quán cafe lặng lẽ, ánh lửa của 18 ngọn nến soi rõ khuôn mặt của 2 người. Một chiếc bánh gato có lẽ hơi to dành cho cả 2. Anh cười và bảo, hơi to có lẽ vì tay nghề của anh hơi vụng. Anh đã hì hục cả buổi chiều để làm chiếc bánh này cho cô, có lẽ trong đời anh chẳng bao giờ anh nghĩ là mình sẽ chui vào bếp để làm việc này… vì một người. Anh yêu cô nhiều quá!
Cô cười bảo, anh chỉ xin có 15 phút thôi đấy. Nhưng rồi cô đã ngồi cả buổi tối với anh. Cô biết là anh vẫn yêu cô, và cô hạnh phúc vì những gì anh đã làm hôm nay.
Đôi mắt đẹp của cô ánh lên những tia vui vẻ. Anh ngồi, cười vì thấy cô cười, đã rất lâu rồi anh mới thấy cô cười, nghe cô ước điều ước sinh nhật. Nhưng đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, và có lẽ rất buồn!
Sau tối sinh nhật mình, cô thấy lòng bối rối. Dường như cô thấy mình vẫn rất cần anh, cô phân vân không hiểu mình làm thế có đúng không. Cô nói với anh rằng mình đã gạt hết chuyện tình cảm sang 1 bên, giờ chỉ còn là công việc, nhưng cô biết là không phải vậy!
12h30, cô gọi cho anh, cô không ngủ được, cô gọi để được nghe giọng nói của anh, để kể cho anh nghe rất nhiều điều, mà dường như cô cũng chẳng hiểu là mục đích để làm gì. Anh nghe cô nói, như anh luôn làm như vậy, anh biết cô không nói thật và chợt nhận ra, đêm đó là đêm ngày 01.04 - Ngày nói dối.

2 tháng trước, cô đã gọi cho anh lần cuối cùng. Khi nghe giọng anh trong điện thoại “Em à! Anh nhớ em!” cô đã không chịu nổi. Cô như đang bị giằng xé, bởi tình cảm và bởi lý trí. Cô gọi cho anh và bảo rằng anh đừng làm thế nữa. Và cô chạy trốn, chạy trốn anh và chạy trốn bản thân mình! Anh thấy mình thật là trẻ con, anh biết cô đang bối rối, vậy mà còn gọi cho cô, anh tự trách bản thân mình. Anh gọi cho cô, để xin lỗi vì đã cư xử ngốc nghếch. Nhưng không phải là giọng nói quen thuộc vang lên, đầu dây bên kia nói rằng anh là đồ tồi tệ, đồ dở hơi và yêu cầu anh đừng làm vậy nữa. Anh từ từ cúp máy, và nhắn tin rằng anh xin lỗi…
2 tháng cô bận rộn với công việc và cố gắng quên anh, và cô nghĩ rằng cô đã làm được. Nhưng rồi bất chợt cô thấy trống vắng trong lòng, thấy thiếu 1 điều gì đó. Những hình ảnh của anh lại ùa về trong trái tim cô, cô nhớ những khi được nghe anh kể những câu chuyện hóm hỉnh để cười, được nghe anh bảo rằng chỉ có mình cô trong trái tim anh, và nhớ lại một câu anh hay lặp lại làm cô hạnh phúc nhất “Anh chỉ yêu em 1 ngày, đó là ngày mà anh còn sống!”, và cô nhớ đến lần cuối cùng cô được nghe anh gọi “Em à!”.
2 tháng anh vùi đầu vào công việc, đôi lúc thấy cô online mà không dám hỏi thăm. Thỉnh thoảng anh muốn hỏi han nhưng lại thôi, anh biết như thế tốt hơn cho cô. Trong thâm tâm anh vẫn mong muốn cô vui vẻ, có được những điều cô mong muốn, và… sẽ trở lại với anh. Trong tim anh vẫn chỉ có cô mà thôi. Anh biết anh sẽ vẫn đợi, đợi cô về bên anh!

“Anh chỉ yêu em 1 ngày, đó là ngày mà anh còn sống, và kể cả khi anh không còn sống nữa”, những dòng chữ như nhảy múa trước mắt cô. Đã rất lâu rồi anh không nhắn tin cho cô, tại sao anh lại nhắn những điều như vậy? Cô gọi lại, theo thói quen, để bảo anh rằng anh đừng nhắn tin như thế nữa. Đáp lại chỉ là những dòng tút tút vô cảm, anh không nhấc máy.
Điều này dường như rất khác lạ, vì anh luôn trả lời điện thoại của cô. Cô nhắn tin cho anh nhưng cũng không có hồi âm.
Sáng hôm sau, cô thức dậy và thấy bồn chồn, cô chợt nghĩ ra 1 người bạn cũ, 1 người quen của cả 2, nhưng cô không có số điện thoại của người ấy. Đành đợi người ta online vậy. Cô ngồi đợi, và đêm khuya, khi nick người ấy sáng, cô đã vội vã hỏi về anh! Và những ai có thể nhìn vào mắt cô khi nhận được câu trả lời, chỉ có thể nói được 2 từ “Bàng Hoàng”. Rồi cô gục xuống và khóc! Anh đã rời xa cô mãi mãi, anh đã ra đi trong một tai nạn giao thông, 1 chiếc xe tải, không phải quệt ngang xe anh như lần trước, mà đã đâm vào anh. Dòng tin nhắn đó là điều cuối cùng anh cố gắng gửi lại cho cô. Anh đã từng nói, đàn ông đã hứa thì phải giữ lời, và anh đã giữ lời hứa của mình, anh vẫn yêu cô cho đến những phút giây cuối cùng anh sống.
Cô nấc lên trong tiếng khóc “Tại sao hả anh? Anh đã bảo sẽ đợi em quay về cơ mà?” Cô giận mình đã quá cực đoan, luôn chỉ làm theo ý mình. Anh đã yêu cô rất nhiều, đã luôn chiều cô hết sức, vậy mà giờ đây, đến đám tang của anh cô cũng không thể có mặt. Và cô chỉ biết khóc. Mặt trời đã lên bên ngoài cửa sổ, đêm qua cô đã khóc rất nhiều và thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ cô gặp lại anh, một nụ cười tươi như anh vẫn thế, vẫn là đôi mắt sâu thẳm và buồn, và anh nói với cô câu nói anh vẫn thường nhắc “Anh là gió, gió có mặt khắp mọi nơi… Bất cứ khi nào em thấy gió, là anh đang ở cạnh bên…”
Cô choàng dậy, đến bên và mở toang cửa sổ, một cơn gió mạnh tràn vào, gió lồng lộng khắp căn phòng nhỏ bé…

HỌC CÁCH ĐỨNG LÊN SAU VẤP NGÃ

8:20 PM |
HỌC CÁCH ĐỨNG LÊN SAU VẤP NGÃ
Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…
Bất cứ ai cũng đã từng thất bại, đã từng vấp ngã ít nhất một lần trong đời như một quy luật bất biến của tự nhiên. Có nhiều người có khả năng vực dậy, đứng lên rồi nhẹ nhàng bước tiếp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có nhiều người chỉ có thể ngồi một chỗ và vẫn luôn tự hỏi lí do vì sao bản thân lại có thể dễ dàng “mắc bẫy” đến như thế…
Bất kì vấp ngã nào trong cuộc sống cũng đều mang lại cho ta một bài học đáng giá: Về một bài toán đã áp dụng cách giải sai, về lòng tốt đã gửi nhầm chủ nhân hay về một tình yêu lâu dài bỗng phát hiện đã trao nhầm đối tượng.
Bạn ạ!
Vấp ngã dạy cho ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một con mắt khác. Đôi mắt ấy có thể trở nên tinh tường hay mù quáng, điều đó phụ thuộc vào chính bản thân ta. Có nhiều khi, tâm hồn ta sa ngã, ta bắt đầu trở nên đa nghi, không muốn tin ai, không muốn yêu ai, không muốn dang tay giúp đỡ ai và cũng chẳng cần ai tin mình, bởi nhiều lúc, chính sự ngây thơ của ta đã khiến ta “sập bẫy”. Ta “’xù lông nhím” lên như bất kì loài động vật nào khác chỉ vì không muốn tự mình làm tổn thương bản thân thêm một lần nào nữa.
Cuộc sống này được sinh ra vốn dĩ đã là như thế: Tốt-xấu, thiện-ác, trắng-đen, chẳng hề dễ dàng phân biệt.
Bạn không muốn chấp nhận điều đó, nhưng hãy tập sống chung với nó, để biết mình cần một sự cân bằng giữa con tim và lý trí. Học cách đứng lên sau vấp ngã, là biết dùng lý trí để đặt niềm tin đúng chỗ, là biết dùng con tim để cảm nhận tình yêu chân thành, chứ không phải là dùng sự hồ nghi để phá vỡ các mối quan hệ của chính mình.
Đừng hát khi buồn…
Đừng cười khi đau…
Đừng vờ mọi thứ đều ổn thỏa khi lòng mình không hề yên ả…
Bởi giúp đỡ, san sẻ, đồng cảm và thấu hiểu là một trong những bản năng tốt đẹp và đáng trân trọng nhất của con người. Ta buồn nỗi buồn của người khác, ta cười với niềm vui ở nơi xa. Lắng nghe trái tim mình, rồi bạn sẽ nhận ra được thế nào yêu thương. Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…
Đừng để khi tia nắng ngoài kia đã lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi cơn mưa kia đã tạnh, mà những giọt lệ trên mi mắt vẫn còn tuôn rơi. Thời gian làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, không gì là mãi mãi, nên hãy sống hết mình để không nuối tiếc những gì chỉ còn lại trong quá khứ mà thôi…

truyện ngắn

KHI HẾT YÊU RỒI HÃY NÓI CHO EM BIẾT

8:47 PM |
KHI HẾT YÊU RỒI HÃY NÓI CHO EM BIẾT

Đừng muộn phiền nữa, đừng mỏi mệt nữa. Đừng cố gắng chịu đựng hơn nữa, đừng ép buộc trái tim mình yêu em hơn nữa!
Em không muốn chứng kiến yêu thương rời xa mình, không muốn đang hạnh phúc mà bỗng chốc trong nháy mắt vụt khỏi tầm tay. Em không muốn, em không muốn anh à.

Tại sao lại như thế? Tại sao cứ hoài lạnh nhạt như thế hỡi anh? Có phải anh đã không còn yêu em như ngày nào, phải chăng trái tim anh đã hết yêu em? Phải chẳng hỡi người.
Em đang bối rối lắm, phân vân lắm. Những dự cảm chẳng lành cứ ùn kéo cấu xé trái tim em, mổ xẻ những khúc mắc trong em và đánh giấu. Vô tình trái tim em nơi ấy cũng khắc giấu một hình ảnh anh, vô tình trong những nỗi nhớ em đã đặt lên tất cả những tin yêu, đã trao ánh nhìn về nơi ấy, em cũng đã vô tình gom mảnh vụn khắc tên anh ghép lại cho trái tim em hoàn chỉnh, cho vết thương lòng được lành lại bởi một tình yêu.

Trái tim em đang nhỏ lệ. Có phải em đang dối lòng không anh? Hay chính anh mới là người đang dối lòng mình, đang giấu đi tình yêu thật sự, đang hướng ánh nhìn về một nơi khác, đang muốn cất bước với chạm một nhành hoa.
Có phải không anh hỡi?
Bởi dường như dư vị những nụ hôn đang dần nhạt, cái ôm siết trong vòng tay anh đang trở nên giá lạnh, đang dần thấm vào trái tim em. Bởi những ngày bên nhau đã không còn hạnh phúc, bởi những yêu thương trao nhau đang dần trở nên vơi cạn.
Anh à, đừng thương hại em nhé! Hãy cứ lựa chọn một hạnh phúc đi anh. Nếu không còn yêu em nữa thì buông tay em anh nhé!
Đừng ép hai ta phải ghim lại trong mình những tổn thương, đừng làm trái tim đối phương nhỏ lệ. Đừng làm cả hai đau hơn nữa, hãy cứ đi, hãy cứ chối từ, hãy cứ buông tay nếu tình đã không còn gì vương lại. Chẳng phải bước chân một người thân quen, hãy cứ đi và đừng nhìn lại sau lưng. Sẽ đau lắm khi bất chợt nhận ra rằng khi đã bước đi rồi mà ngoảnh lại thì phía sau sẽ chẳng còn bóng ai kia dõi bước, sẽ chẳng còn những lời động viên, chẳng còn ánh mắt nhìn theo từng gót nhỏ, chẳng yêu thương nào ở lại xoa dịu những nỗi đau!

Đừng làm em tổn thương quá nặng anh nhé. Nếu một ngày anh không còn yêu em nữa thì hãy nói cho em biết anh nhé. Hãy nói em nghe rồi anh hãy đi, rồi hãy buông tay em, rồi hãy mặc em giữa bộn bề cuộc sống. Có như thế thì em mới chẳng đau, chẳng vỡ nát hết con tim mình. Để khi nhìn lại sẽ tự nhận thức được rằng anh đã chẳng còn bên em, để em có thể tự mình bước đi, tự mình vẽ lại cho môi mình nụ cười trong nắng.
Đừng buông tay em quá vội vàng. Khi hết yêu hãy nói cho em biết.
Đừng lạnh nhạt hờ hững với em như thế. Hãy cứ đi nếu anh muốn, nếu trái tim anh đã chẳng còn muốn lưu giữ hình ảnh em, nếu nơi ấy đã bao trùm một hình bóng khác, thì anh hãy cứ đi đi, hãy đi về phía yêu thương ấy anh nhé.
... Nhưng anh à, đừng vội vàng nhé. Khi hết yêu rồi hãy nói cho em biết rồi hãy giã từ nơi em!

truyện ngắn

NẾU ĐÃ KHÔNG THẬT LÒNG VỚI NHAU, THÌ XIN ĐỪNG ĐÙA GIỠN TÌNH CẢM, ANH NHÉ !

10:57 PM |
NẾU ĐÃ KHÔNG THẬT LÒNG VỚI NHAU, THÌ XIN ĐỪNG ĐÙA GIỠN TÌNH CẢM, ANH NHÉ !

Nực cười. Đúng là nực cười. Chuyện tình cảm mà lại đem ra làm trò đùa. Em thấy trên thế giới này chắc chỉ có em với anh mới chơi kiểu trò chơi này. Em và anh đến với nhau từ một câu nói đùa, từ những lần chém gió kinh khủng. Khi em đưa, anh đẩy. Em đẩy, anh lại đưa. Hai ta cứ mãi như thế.
Chuyện tình cảm này chúng ta coi như một trò chơi, lúc đó em thấy vui anh à. Nó là thứ để em mỉm cười trong cuộc sống tẻ nhạt này. Em thấy mới mẻ, em vui vẻ. Và em tin, anh cũng vậy. Nhưng đến hôm nay, em mới nhận ra rằng. Em với anh đã sai rồi, sai hoàn toàn rồi. Tình cảm là thứ không thể đem ra mua bán, trao đổi. Và quan trọng hơn, nó không được đem ra thành trò đùa của anh khác. Thế mà em và anh, đem nó ra trêu đùa bấy lâu nay.

Anh thấy không, bây giờ em đang đau anh à, anh có đau giống em không? Em nghĩ anh có tình cảm với em và em cũng vậy. Nhưng hai ta đem tình cảm ra chơi đùa, liệu giờ em và anh có đủ can đảm để đến bên nhau không! Em nghĩ là không anh à! Em đang đau lắm, chắc là do tình cảm của chính bản thân em trừng phạt em đấy, anh có nghĩ giống em không? Tim em đau thắt khi anh nói em đem anh ra làm trò đùa. Vậy anh có vui không khi em nói anh lấy em ra làm thú vui cho anh. Hai ta cứ trêu đùa nhau như thế cho đến bao giờ? Em muốn chấm dứt mối quan hệ này, để em không dằn vặt bản thân em là em đang đùa giỡn với anh. Nhưng em lại sợ mất anh. Em sai. Em sai rồi anh à.
Bây giờ em đang đau khổ, em đang dằn vặt chắc là do ông trời trừng phạt em đấy anh à! Anh biết hai ta sai ở đâu không? Hai ta có tình cảm với nhau, chắc chắn là như vậy. Nhưng hai ta sai ở chỗ là hai ta không thật lòng với nhau. Trong đầu em với anh chỉ có một suy nghĩ rằng chúng ta đang chơi một trò chơi lúc chán. Mà hai ta không biết mình có tình cảm với nhau lúc nào. Đau thế anh nhỉ. Rồi hai ta sẽ đi về đâu? Khi chúng ta mãi như thế này...
Chấm dứt hay... bước tiếp bên nhau. Chỉ khác một điều là từ bây giờ chúng ta sẽ thật lòng với nhau...

 truyện ngắn

[Truyện ngắn] Có yêu thương xin đừng để đó

1:21 AM |
[Truyện ngắn] Có yêu thương xin đừng để đó - Nguyễn Hữu Trí

Chị và nó cách nhau 4 tuổi . Nó chỉ là (theo kiểu mỗi người vẫn nghĩ ở đứa con trai tuổi nó) “một thằng nhóc”,còn chị lại là cô sinh viên năm cuối.. Ừ, đọc tới đây khi cũng biết tỏng là chả thể xảy ra cái quái gì hơn mức chị em giữa chị và nó. Mỗi người chạy theo cái guồng quay cuộc sống khác nhau vậy đấy mà có những lúc chị nghĩ nó là nơi ấm áp và bình yên nhất trong cuộc đời mình .

Chị trọ cách nhà nó hai căn và chỉ tình cờ quen nhau trên mạng. Nhận xét về vụ này nó bảo là ” Duyên tiền định ” .Ngày rãnh rỗi nó rủ chị đi uống nước , ăn vặt linh tinh chỉ như kiểu thằng ở lâu năm dắt con nhỏ mới “nhập tịch” vào khu phố . Chị vô tư , thích rong chơi như con nít còn nó thì lại cụ non hay lo nghĩ , hai đứa sáp vô ấy vậy lại hợp. Nhớ trong mấy lần trò chuyện linh tinh chị thở dài bảo nó :

-Chị chia tay người yêu cũ vì ổng ghen linh tinh lắm . Đi học ca đêm mà suốt ngày ổng gọi điện thoại cả chục cuộc, thăm dò hỏi chị đi đâu . Phiền !

Bằng cái giọng người lớn nhất có thể nó đáp :

-Em thấy đàn ông người ta thường yêu mà không có niềm tin vào người phụ nữ của mình . Không có niềm tin trong tình yêu khác gì ngồi trên chiếc xe không xăng . Ừ thì hai đứa có thể cùng ngồi lên đó nhưng chả bao giờ đi xa được
- Cụ non vừa thôi ông tướng

Nó quẹt mũi cười hì hì.
- Yên tâm nếu lỡ mình có ngồi chung xe mà hết xăng thì hai mình sẽ cùng nhau đẩy bộ tới hết quãng đường hen?
- Này này ! mày đang tán chị đấy à !?
- Giỡn xíu cho vui nhà vui cửa ! Thôi mình chuyển chủ đề vậy…

Chị và nó là vậy , lúc thì nhăng nhít lúc thì sến súa với những tâm sự . Đơn thuần chị và nó lúc đó là những người bạn không hơn không kém . Nhưng biết đâu bất ngờ một ngày không xa , nó lại tán được chị chỉ trong vòng một ….. bản nhạc.

Từ ngày quen chị nó như thành bác sỹ bất đắc dĩ , chị ở một mình lại không cẩn thận nên cứ như miền đất hứa cho những rủi ro . Chị bị phỏng bô chị kể nó ,nó ùa đi mua chai thuốc rồi đứng đợi chị về đưa . Trước khi đưa nó đọc hướng dẫn cẩn thận , tra google đủ kiểu rồi cứ tới cử bôi thuốc là nó nhắc . Còn mấy hôm chị nhịn ăn tối giữ eo ,tới khuya lại đói bụng chị ngồi than với nó , nó nhanh nhẩu đi mua sinh tố mà dặn người bán cẩn thận ít sữa , ít đường ( trông nó thiếu điều muốn giành lấy luôn tự làm cho chị ) .Nó thích được dạo quanh khu phố với chị , chị thích được khoác tay rồi thỉnh thoảng gục vào người nó như đứa con nít không phải lo nghĩ gì . Thiên thời địa lợi ở chỗ chiều cao của nó hoàn toàn vừa tầm để chị có thể gục vào mỗi lúc.Mỗi lần nó làm chị bất ngờ chị lại cười khúc khích cả ngày . Nó vô tình nghiện cái kiểu cười khúc khích đó của chị còn chị thì đang bắt đầu “đổ” với cái cụ non của nó.

Cụ non như nó rồi cũng vô tư khi bên chị , còn chị tính sẵn vô tư , hai đứa vô tư rồi vô tình có tình cảm hồi nào chả hay.

“Chị mãi mãi là của em,không tình yêu mới , tình yêu cũ gì nữa cả Chỉ em là đủ” Đó là câu nói trong một lần hai đứa chat , lúc này khỏi phải nói nguyên chữ “hạnh phúc” hiện rõ mồn một trên mặt nó nhưng mà hên nó còn núp được dưới cái nick . Chị không phải kiểu con gái sến súa , chị rắn rỏi và mạnh mẽ tới nỗi nhiều lúc nó nghĩ chắc đàn ông người ta còn phải sợ chị . Nên lúc chị “sến” nó hạnh phúc lắm . Ừ thì thằng con trai nào chả hạnh phúc khi người con gái mình thích nói vậy . Tuy nhiên cái hay và cũng dở tệ của việc chat chit là ta có đủ thời gian để suy nghĩ cái mà ta sắp nói , nó nghĩ đến tương lai của chị , nó nghĩ tới việc chị trong độ tuổi mà việc chồng con đã phải tính , nó nghĩ tới việc một cô gái như chị sẽ cần một thằng đàn ông đúng nghĩa không chỉ về tình cảm mà còn vật chất , Ừ vậy là nó reply tỉnh bơ khuyên chị nên có suy nghĩ thật chín chắn cho tương lai mình . Lúc đó nó nghĩ chắc sẽ lơ chị vài ngày theo đúng kiểu quen ” không rõ ràng ” thì nào ngờ vài ngày đó người cũ của chị lại xuất hiện.

"Yêu thương cách mấy nếu im lặng mãi rồi cũng sẽ dần nhạt nhòa”

Ừ khẳng định là câu nói trên đúng . Nó im lặng chị cũng lặng im .Chị và nó kiềm chế cảm xúc như kiểu người say khăng khăng bảo mình không say . Khó chịu , bức rức nhưng vẫn muốn bên nhau như kẻ say lúc nào cũng muốn uống tiếp . Ừ thì chị và nó vẫn bên nhau nhưng không còn như trước , nó cho chị thời gian , cho chị tự do và cả khoảng lặng , thỉnh thoảng chỉ quan tâm nhẹ nhàng một cách lặng lẽ dù trong lòng nó lúc nào cũng muốn ôm chặt lấy chị rồi nói cho cả thế giới này rằng nó đã , đang và sẽ chỉ yêu một người con gái . Còn chị bắt đầu “tỉnh” vì bị ảnh hưởng bởi cuộc sống xung quanh , mẹ chị đã bắt đầu hối rể , bạn bè xung quanh cũng dường như hối chị bằng những tấm thiệp cưới rồi lại tới đầy tháng và thôi nôi .
Hết vô tư với nó , chị cũng tự hối mình .

Rồi yêu thương trong chị với nó dần được thay thế . Người cũ của chị quay về và hứa sẽ thay đổi . Nếu khách quan mà so sánh anh ta hoàn toàn đủ điều kiện hơn nó . Hơn chị 1 tuổi , quen mẹ chị và từng bên chị lâu hơn nó , có công ăn việc làm ổn định ,muốn một mối quan hệ có thể tiến xa chứ không phải đùa giỡn . Rồi ngày anh ta chính thức muốn quay lại chị đã đồng ý . Cái lời nói ngày nào của chị với nó thành quá khứ . Chị yêu nó nhưng chị cũng không muốn bắt nó phải gắn với chị , chị nghĩ về nó rồi chị nghĩ về mình . Ngày chị quay lại với người cũ chị không nói nó , chị đăng hình giữa chị và anh ta một cách công khai ( điều mà đó giờ nó chưa thấy chị làm ) . Không quá tình cảm nhưng nhìn nó có thể tự mình hiểu được . Hình chị với nó ,chị up chỉ để ở chế độ riêng chỉ hai đứa thấy và không nói với ai . Còn nó sẵn sàng khẳng định với bất kì ai Nó đã , đang và sẽ chỉ yêu một người con gái

Chị dối nó và vẫn tiếp tục bên nó dù đang dần quay lại với người cũ , nó hỏi chị về người cũ chị lơ là không nói , nó hiểu và cũng không muốn tự làm tổn thương mình . Nó cố gắng cho chị thấy nếu chị nói ra nó vẫn sẽ vui vẻ chấp nhận việc đó . Nó hối chị đừng long nhong mà nên sớm có một mối quan hệ nghiêm túc và dài lâu . Nó vẫn sẵn sàng bên chị dù thời gian chị dành cho nó đã ít đi . Chắc nó đang trở thành một thứ mà nó ghét nhất khi yêu – ” Thằng lụy tình ” .Trước đó nó quan niệm tình yêu một cách đơn giản rằng là thứ phải bắt nguồn từ hai phía , phải được vun đắp và giữ gìn bởi cả hai . Là thằng đàn ông có lòng tự trọng của riêng mình , nó thấy khinh những thằng lụy tinh suốt ngày hy sinh vì tình yêu . Nó nhủ mình sẽ không bao giờ như thế . Vậy mà giờ đây nhìn lại , nó không khác mấy với những thứ nó ghét và khinh . 

———————————————-
“Sao mà nó chân thành quá “ – Chị nghĩ và thấy mình có lỗi khi nói dối nó .

Rồi cũng tới lúc chị kể nó nghe sự thật , chị bảo chị muốn cho người ta một cơ hội và tự cho mình một cơ hội . Nó đã chuẩn bị tâm lý từ trước và tỉnh bơ chấp nhận.Nó bảo không sao và vẫn vui vẻ nói chuyện với chị như chưa có gì xảy ra . Có lẽ như vậy sẽ tốt cho chị và nó . Chí ít là nó vẫn sẽ được bên chị , dù không chính thức , dù không phải là mối quan hệ yêu thương nhưng nó biết việc nó đang làm là tốt cho chị và nó tin chắc chị chưa bao giờ muốn mất nó. Nhưng có lẽ việc nó làm chả tốt cho bản thân một xíu nào ….

- Chị chặn facebook ông kìa rồi 
- Sao vậy ? giận hờn gì nhau? – Nó mừng thầm: "Chắc là chia tay! Mình lại có thể thoải mái như ngày nào với chị rồi “
- Ổng vô facebook chị , thấy hình chị và em , dù để chế độ riêng tư rồi . Ổng lại càm ràm , đã bảo chị và em không có gì với nhau cả mà vẫn càm ràm . 
-Úi hà hà. Em được người yêu chị ghen rồi cơ à . Nói chứ chị giải quyết vậy cũng được … À mà thôi em có việc cái , phải đi đây . 
– Nó cười và nói cho mau rồi vội quay mặt đi , nó không muốn chị thấy nó buồn .

Chả thể mong gì hơn được nhưng câu nói của chị “chị và em không có gì với nhau cả” chắc chỉ là lời vô tình , nhưng cứ vô tư lởn vởn trong đầu nó . Nó nhớ về tấm hình ngày nào , một tấm Selfie khoảnh khắc chị gục vào vai nó . Nó nhớ về những tháng ngày bác sĩ bất đắc dĩ , nhớ cả điệu cười khúc khích . Trớ trêu thay càng nhớ về những tháng ngày hạnh phúc thì nó lại càng nhận ra thực tại của mình Chị muốn được nó quan tâm lại muốn có một tương lai với người ta . Nó thấy chị ôm người ta trong một lần nó chạy xe lang thang trong khu phố . Về nhà nó đập tay vào tường mạnh hết sức có thể vẫn thấy tay nó không đau bằng những gì nó phải chịu . Nó thấy mình là kẻ thứ 3 , một thằng đang ngày càng lụy tình . Chị giờ không chỉ thấy đủ , chị thấy mình thừa tình cảm nhưng vẫn giữ nó lại bên mình .Suy cho cùng có những món đồ chơi mà dù ta đã chơi xong vẫn có thể để đấy.

Cũng tới cái ngày mà tim nó không muốn có thêm vết thương nào nữa , lý trí bảo nó nói với chị : 
- Em có tình cảm với chị nhưng bây giờ chị quay về với người cũ rồi nên thôi … em đi nhé . Cho em thời gian khi nào em sẵn sàng em sẽ quay lại làm thằng em đúng nghĩa của chị .
Chị “ừ” nhẹ một tiếng và nó quay mặt đi . Không níu kéo , không một lời từ biệt , chỉ đơn giản là một tiếng “Ừ”. Rồi vài ngày sau chị âm thầm dọn đi chỗ khác mà chả nói nó.Tới khi nó nhận ra thì chị cũng không còn ở nơi mà tối tối nó vẫn đứng đợi để đưa chị một cái ôm . Mối quan hệ phức tạp không rõ ràng của nó và chị kết thúc đơn giản như vậy. 

Hôm nay nó lật lại câu chuyện này khi đã sắp xếp tình yêu ngày nào vào ngăn tủ kỉ niệm , biên tập nỗi nhớ và niềm đau ngăn nắp vào kệ sách của quá khứ . Nó chợt nhận ra quan niệm ngày nào của nó vẫn đúng ( hay chí ít là nó nghĩ đúng với nó ) tình yêu là thứ bắt nguồn từ hai phía , cần vun đắp và giữ gìn từ cả hai .Vậy nên xin chân thành gửi tới những ai đã , đang và sẽ yêu câu nói …. ” Có yêu thương xin đừng để đó “ 

Như một đoạn tán văn lan man nào đó mà nó đã viết "Yêu thương cách mấy nếu im lặng mãi rồi cũng sẽ dần nhạt nhòa".